Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 161: – 180: Diệp Phi đi qua các tinh cầu khác nhau, thu thập thêm sức mạnh và đồng minh để bảo vệ thế giới của mình khỏi sự xâm lăng của Vạn Cổ Minh*

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:41:54 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 161 – 180: TINH KHÔNG CHI CHIẾN – NGHỊCH MỆNH HỘ GIỚI**

Giữa hư không bao la của Thái Cổ Tinh Không, một con thuyền cổ kính rách nát nhưng tỏa ra hơi thở luân hồi huyền bí đang chậm rãi lướt đi qua những tinh vân rực rỡ. Trên mũi thuyền, Diệp Phi đứng chắp tay sau lưng, tà áo đen lộng gió, đôi mắt anh sâu thẳm như chứa đựng cả hằng hà sa số tinh tú.

Phía sau anh, Tiêu Lão hiện thân trong làn khói mờ ảo, nhìn về phía ranh giới của Cửu Trọng Thiên – nơi những vết nứt không gian đang rò rỉ ra thứ ma khí đen ngòm của Vạn Cổ Minh.

“Diệp Phi, Vạn Cổ Minh đã vượt qua Luân Hồi Hải phía Bắc. Những kẻ này đến từ vực ngoại, chúng không chịu sự khống chế của Thiên Đạo thế giới này. Chúng muốn nuốt chửng linh khí của toàn bộ các tinh cầu để nuôi dưỡng Vạn Cổ Chi Thủ,” Tiêu Lão trầm giọng, trong lời nói mang theo sự ưu tư chưa từng có.

Diệp Phi nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ lạnh lùng đến xương tủy: “Nuốt chửng? Chúng muốn dùng chúng sinh làm dưỡng đạo, vậy phải xem Trấn Thiên Kiếm của ta có đồng ý hay không.”

Kể từ khi rời khỏi Linh Hoang Giới, Diệp Phi đã dẫn dắt Thạch Hùng và Vân Hiểu Nguyệt dấn thân vào hành trình Tinh Không. Mục tiêu của anh không chỉ là trốn thoát khỏi sự truy sát của Thần Đế Vô Nhai, mà là chủ động thu thập những tàn lực của chín kiếp luân hồi vốn bị rải rác ở các tinh cầu hạ vị.

**Chương 165: Thương Lam Tinh – Thủy Kế Luân Hồi**

Điểm dừng chân đầu tiên là Thương Lam Tinh, một tinh cầu được bao phủ 90% bởi đại dương. Đây là nơi ghi dấu kiếp thứ tư của Diệp Phi – Hải Đế vạn cổ.

Khi chiến thuyền vừa tiến vào bầu khí quyển, họ đã thấy cảnh tượng tàn khốc. Quân đoàn của Vạn Cổ Minh, cưỡi trên những con yêu thú mực khổng lồ, đang tàn sát hải tộc để cướp đoạt Lam Tâm Châu.

“Hỗn xược!” Thạch Hùng gầm lên, thân hình cao lớn của hắn bỗng chốc hóa thành khổng lồ trăm trượng, huyết mạch Man Hoang bùng nổ. Hắn nhảy thẳng xuống biển, mỗi cú đấm là một vùng sóng thần dựng đứng, nghiền nát đám quân tiên phong của ngoại tộc.

Diệp Phi không vội ra tay. Anh nhắm mắt, cảm nhận sự rung động từ tận sâu dưới đáy đại dương. Một tiếng gọi từ thái cổ vang lên.

*“Chủ nhân… người đã về.”*

Dưới đáy biển sâu nhất, một thanh kiếm gãy rỉ sét bỗng nhiên rung chuyển, thoát khỏi phong ấn. Đó chính là một mảnh vỡ quan trọng của Trấn Thiên Kiếm. Diệp Phi đưa tay ra, luân hồi lực tầng thứ sáu xoáy mạnh. Mặt biển bị xẻ đôi, thanh kiếm lao vút lên tay anh.

Ngay khoảnh khắc đó, ký ức của Hải Đế thức tỉnh. Diệp Phi mái tóc bỗng hóa thành màu xanh thẳm, quanh thân anh hơi nước hóa thành vạn kiếm.

“Vạn Thủy Quy Tông!”

Chỉ một chiêu, toàn bộ quân đoàn Vạn Cổ Minh đang bao vây tinh cầu bỗng chốc bị nén thành những quả cầu nước, rồi nổ tung thành bụi phấn. Hàng vạn sinh linh hải tộc quỳ sụp xuống, gọi vang danh hiệu thần linh. Tại đây, Diệp Phi không chỉ lấy lại mảnh vỡ kiếm, mà còn thu nhận được Giao Long Vương – một đại tướng cũ kiếp trước, nay đã tu luyện tới Thánh Cảnh đỉnh phong.

**Chương 172: Xích Long Tinh – Huyết Nhuộm Chân Hỏa**

Rời khỏi Thương Lam Tinh, hành trình tiếp tục tới Xích Long Tinh – nơi được mệnh danh là lò rèn của vũ trụ. Tại đây, Diệp Phi cần dùng Địa Tâm Chân Hỏa để nối lại mảnh vỡ kiếm thứ hai.

Tuy nhiên, Vạn Cổ Minh đã đánh hơi thấy hành tung của anh. Lần này, chúng phái tới một gã Thần Vương ngoại vực – Hắc Sát Thần Vương.

Trên bầu trời rực lửa của Xích Long Tinh, Hắc Sát Thần Vương nhìn xuống Diệp Phi với vẻ khinh miệt: “Cửu Thế Luân Hồi Giả? Ngươi chẳng qua chỉ là một con cá trong chậu của Thần Đế Vô Nhai mà thôi. Hôm nay, Vạn Cổ Minh ta sẽ kết thúc trò chơi này.”

Diệp Phi nhìn thanh Trấn Thiên Kiếm đang nằm trong biển lửa luyện hóa, ánh mắt không một chút gợn sóng. Anh bước lên hư không, mỗi bước đi, khí thế lại tăng thêm một bậc.

“Trong mắt ngươi, ta là cá. Nhưng trong mắt ta, các ngươi ngay cả sâu kiến cũng không bằng.”

Diệp Phi thi triển *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết* tầng thứ bảy. Một ảo ảnh khổng lồ hiện ra phía sau anh – đó là Kiếm Thánh kiếp thứ ba. Áo trắng tung bay, tay cầm trường kiếm. Sự kết hợp giữa sát khí của kiếp này và kiếm ý của kiếp trước khiến không gian xung quanh bắt đầu vỡ vụn.

Hắc Sát Thần Vương gầm thét, tung ra vạn đạo xích đen đầy oán khí. Diệp Phi chỉ nhấc một ngón tay.

“Nhất Kiếm Trảm Nhân Quả!”

Ánh kiếm đi ngang qua không để lại dấu vết, nhưng xích đen tan biến, cơ thể Thần Vương khựng lại. Hắn kinh hoàng nhận ra sợi dây sinh mạng kết nối với thế giới này đã bị cắt đứt. Hắn chết, không phải vì vết thương thể xác, mà vì bị xóa sổ khỏi vận mệnh.

Xích Long Tinh nổ tung một đợt sóng nhiệt kinh người, Trấn Thiên Kiếm từ trong tâm hỏa bay ra, thanh kiếm giờ đây đã dài thêm một đoạn, phát ra tiếng ngân vang động thấu tâm can.

**Chương 178: Linh Mộc Tinh – Giai Điệu Linh Hồn**

Đến tinh cầu thứ ba, Linh Mộc Tinh, không khí trở nên u sầu hơn. Nơi đây ẩn giấu một mảnh linh hồn của Vân Hiểu Nguyệt.

Vân Hiểu Nguyệt đứng dưới gốc Thần Thụ vạn năm, gương mặt nàng thanh tú nhưng tái nhợt. Diệp Phi bước tới bên cạnh, khẽ nắm lấy tay nàng. Anh cảm nhận được mảnh hồn phách trong nàng đang dao động mãnh liệt.

“Phi… thiếp nhớ lại rồi,” Hiểu Nguyệt khẽ nói, lệ nhòa nơi khóe mắt. “Kiếp thứ nhất, khi người đại chiến tại Thiên Đình, chính thiếp là kẻ đã dại dột tin lời Vô Nhai, để rồi gieo rắc mối họa cho người.”

Diệp Phi kéo nàng vào lòng, hơi thở anh ấm áp: “Quên quá khứ đi. Vô Nhai nham hiểm, không phải lỗi của nàng. Kiếp này, dù là Thiên Đạo hay Vạn Cổ Minh, không ai có thể đưa nàng đi lần nữa.”

Vừa dứt lời, Thần Thụ lay động dữ dội. Một mảnh hào quang màu nguyệt quế từ trong thân cây bay ra, nhập vào trán Vân Hiểu Nguyệt. Khí tức của nàng tăng vọt, Thái Âm Chi Thể hoàn toàn thức tỉnh. Nàng không còn là một Thánh nữ yếu đuối, mà bắt đầu khôi phục lại thần thái của Nữ Đế kiếp đầu tiên.

**Chương 180: Đại Hội Tụ – Nghịch Mệnh Quân Đoàn**

Sau khi đi qua các tinh cầu chính, bên cạnh Diệp Phi lúc này đã không còn đơn độc.

Đứng trên sàn chiến hạm Luân Hồi hiện giờ là: Thạch Hùng (Man Hoang Chiến Thần), Giao Long Vương (Thủy Quân Thống Soái), và đoàn quân linh hồn của các cường giả nghịch mệnh đã ẩn dật từ các kỷ nguyên trước.

Phía trước họ là biên giới cuối cùng ngăn cách với Thần Giới. Vạn Cổ Minh đã dàn ra hàng triệu chiến thuyền đen kịt, che lấp cả ánh sáng của các vì sao. Phía sau sự xâm lăng này, thấp thoáng bóng dáng của Thần Đế Vô Nhai. Hắn đang dùng Vạn Cổ Minh để bào mòn sức mạnh của Diệp Phi, đợi đến khi anh kiệt sức sẽ ra tay đoạt lấy Luân Hồi Châu.

Diệp Phi đứng trên cao nhất, Trấn Thiên Kiếm trong tay rực sáng chín màu hào quang yếu ớt nhưng kiên định.

“Vạn Cổ Minh muốn tàn sát giới này để trường sinh, Thần Đế muốn thao túng luân hồi để thống trị. Chúng ta không có đường lui.”

Anh giơ kiếm chỉ về phía trước, giọng nói truyền khắp tinh không:

“Các chiến hữu, đi theo ta! Hôm nay chúng ta không chỉ chiến đấu vì sự sống, mà là để cho thế giới này biết: Mệnh của ta, trời không được định. Luân hồi của ta, thần không được ngăn!”

“Giết! Giết! Giết!”

Tiếng gầm thét của Nghịch Mệnh Điện làm rung chuyển các tầng không gian. Diệp Phi lao vút đi, hóa thành một tia sáng trắng rạch đôi màn đêm của vũ trụ. Trận đại chiến chính thức bước vào giai đoạn thảm khốc nhất, nơi máu của các vị thần sẽ nhuộm đỏ dòng sông sao vĩnh hằng.

Mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Những bí mật về sự phản bội đời thứ nhất, về thân phận thật sự của Lục Đạo Tiên Ông, đang dần dần hé lộ sau mỗi tấc máu và nước mắt.

Diệp Phi biết, kiếp thứ chín này, nếu không thành thần, liền sẽ là hư vô. Và anh, chọn con đường nhuộm máu cả cửu thiên để thành vị thần duy nhất của Luân Hồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8