Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 183: Thạch Hùng trở thành Chiến Thần của cả vũ trụ.**
**CHƯƠNG 183: MAN HOANG CHIẾN HUYẾT – MỘT QUYỀN ĐỊNH CÀN KHÔN**
Trên đỉnh Vạn Kiếp, mây đen cuồn cuộn như sóng thần đổ ập xuống từ cửu tiêu. Những tia lôi điện màu tím thẫm rạch nát bầu trời, mang theo uy áp trầm trọng khiến vạn vật trong vòng bán kính trăm dặm đều phải phục tùng dưới chân. Thiên Đạo Minh tại Hạ Tam Giới vốn luôn tự xưng là người thực thi ý chỉ của thần linh, hôm nay đã chính thức phơi bày bộ mặt tàn bạo nhất của chúng. Một tòa huyết tế trận khổng lồ đã được dựng lên, vây hãm hàng vạn tu sĩ và bình dân vô tội, linh hồn của họ đang bị hút dần ra khỏi xác thịt để cung cấp năng lượng cho viễn cổ trận pháp.
Mục tiêu của chúng rất rõ ràng: Dùng máu của vạn dân để triệu hoán "Thiên Đạo Ý Chí", xóa sổ kẻ nghịch mệnh đang làm loạn đại lục – Diệp Phi.
Ở phía Đông Bắc của đỉnh núi, nơi luồng linh mạch u uất nhất chảy qua, một bóng người cao lớn đứng sừng sững như một ngọn tháp thép. Đó chính là Thạch Hùng. Hắn không mặc giáp trụ cầu kỳ, chỉ khoác một tấm da thú cũ kỹ, để lộ bộ ngực trần với những cơ bắp cuồn cuộn như những dãy núi nhỏ nằm sát bên nhau. Mỗi hơi thở của hắn đều khiến không khí xung quanh trở nên nóng bỏng, hệt như một lò than đang cháy hừng hực giữa trời đông giá rét.
"Thạch Hùng, ngươi đã sẵn sàng chưa?"
Giọng nói của Diệp Phi vang lên trong tâm trí hắn thông qua một sợi tơ hồn phách mỏng manh. Giọng nói ấy bình thản nhưng lại ẩn chứa một niềm tin tuyệt đối, một loại cảm giác an tâm mà Thạch Hùng đã thề sẽ dùng cả tính mạng này để bảo vệ.
Thạch Hùng không đáp bằng lời. Hắn nắm chặt nắm đấm, những khớp xương kêu răng rắc như tiếng sấm nổ. Hắn nhìn chằm chằm vào tòa tế đàn đang tỏa ra làn khói màu máu ở phía xa, đôi mắt dần chuyển sang màu đỏ rực. Trong thâm tâm hắn, một đoạn ký ức vụn vỡ từ kiếp trước đột nhiên trỗi dậy. Hắn nhớ lại một chiến trường sặc mùi máu, nơi hắn – vị đại tướng thống lĩnh vạn quân – đã đứng chắn trước mặt Thần Đế Diệp Phi, lấy thân mình hứng chịu vạn mũi tên của kẻ phản bội để chủ tử có con đường sống.
Kiếp trước, hắn chết để bảo vệ chủ. Kiếp này, hắn sống để cùng huynh đệ chinh phạt thiên hạ.
"Công tử, cứ giao cho lão Thạch!" Thạch Hùng gầm nhẹ một tiếng, giọng trầm đục như tiếng đá tảng va vào nhau.
Ngay lập tức, từ phía mây đen, bốn bóng người mặc trường bào thêu hình con mắt thiên đạo từ trên cao hạ xuống. Đây chính là Tứ Đại Chấp Pháp giả của Thiên Đạo Minh tại đại lục Thanh Vân, mỗi kẻ đều có tu vi đạt tới đỉnh phong của Linh Cảnh, vượt xa trình độ bình thường của vùng Hạ Giới này. Kẻ cầm đầu là Hình Phán, một gã trung niên sắc mặt âm trầm, tay cầm một sợi xích lôi điện lách tách những tia lửa xanh lờ mờ.
"Một tên nô lệ mang huyết mạch dơ bẩn của Man Hoang tộc cũng dám đứng đây cản đường?" Hình Phán cười khẩy, ánh mắt khinh miệt nhìn Thạch Hùng. "Nghiền nát hắn cho ta!"
Ba vị Chấp Pháp giả còn lại đồng loạt ra tay. Ba luồng kiếm khí xé gió lao đến, mang theo quy luật "Trừng phạt" của Thiên Đạo, đủ sức chẻ đôi một ngọn núi lớn.
Thạch Hùng không tránh cũng không né. Hắn tiến lên một bước. Chỉ một bước thôi nhưng mặt đất dưới chân hắn lập tức sụp đổ, vết nứt lan rộng như mạng nhện.
"Man Hoang Chiến Thể – Mở!"
Một luồng khí tức nguyên thủy, hoang dại và cổ xưa từ sâu trong tủy cốt của Thạch Hùng bùng phát. Da thịt hắn chuyển sang màu đồng đen bóng loáng, trên trán hiện lên một đạo phù văn màu vàng kim cổ quái. Đó chính là ấn ký của Chiến Thần, thứ mà qua tám kiếp luân hồi chưa bao giờ biến mất, chỉ chờ ngày hôm nay để thức tỉnh hoàn toàn.
Hắn vung tay ra trước, không dùng bất kỳ thần thông hoa mỹ nào, chỉ đơn giản là một cú đấm thẳng.
*Đoàng!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Luồng kiếm khí sắc lẹm kia khi va chạm với nắm đấm của Thạch Hùng thì giống như kính vụn đập vào đá cứng, tan nát thành từng mảnh nhỏ. Áp lực từ cú đấm không dừng lại ở đó, nó tạo thành một luồng khí kình hình rồng bay lượn, hất văng ba vị Chấp Pháp giả ra xa hàng chục trượng.
Hình Phán sững sờ, sợi xích lôi điện trong tay hắn run rẩy: "Cái gì? Thể chất này… không thể nào là phàm nhân! Ngươi rốt cuộc là ai?"
Thạch Hùng không trả lời gã. Hắn cảm thấy dòng máu trong người mình đang sôi lên sùng sục. Từng thớ thịt, từng tế bào đều đang kêu gào đòi hỏi sự sát lục. Tiếng của Tiêu Lão vọng lại từ xa: "Thạch Hùng! Vận dụng Man Hoang tâm pháp, cảm nhận nhịp đập của đất mẹ. Ngươi là con trai của đại địa, lực của ngươi chính là lực của toàn bộ tinh cầu này!"
Đúng vậy. Lực lượng của Thạch Hùng không đến từ linh khí loãng mạt, mà đến từ trọng lực của trời đất.
Hắn hít sâu một hơi, cơ thể đột ngột cao thêm một vòng, trở thành một người khổng lồ cao tới hai trượng. Hắn giơ đôi tay hộ pháp lên trời, hét lớn: "Man Hoang Thiên Quyền – Một quyền định càn khôn!"
Lúc này, trên đỉnh Vạn Kiếp, tất cả mọi người đều sững sờ trước một cảnh tượng không thể tin nổi. Linh khí của toàn bộ phía Đông Bắc đại lục như bị một lực hút khổng lồ kéo về phía Thạch Hùng. Huyết khí xung thiên che mờ cả ánh sáng tím của Thiên Kiếp lôi mây.
Phía bên kia chiến trường, Diệp Phi đứng trên một mỏm đá cao, tà áo bào bay lật phật. Anh nhìn bóng lưng của Thạch Hùng, trong lòng dâng lên một niềm tự hào khó tả. Anh đã tìm thấy hắn khi hắn còn là một nô lệ bị xiềng xích, nhưng Diệp Phi biết, con rồng thần thì không bao giờ có thể bị nhốt trong cái chuồng hẹp.
"Thạch Hùng, để thế giới này thấy được sức mạnh thực sự của huynh đệ ta." Diệp Phi khẽ lầm bầm, tay phải anh siết chặt cán thanh Trấn Thiên Kiếm đang rung lên bần bật.
Quay lại với Thạch Hùng, hắn lúc này đã như một vị thần giáng thế. Hình Phán hốt hoảng ném sợi xích lôi điện về phía hắn, đồng thời thi triển bí pháp cấm kỵ: "Thiên Đạo Phạt Tội! Giết chết tên nghịch tặc này cho ta!"
Một luồng sét khổng lồ từ trên mây đánh xuống, hội tụ vào sợi xích, tạo thành một con mãng xà điện quang nuốt chửng lấy Thạch Hùng. Tuy nhiên, giữa biển sét kinh hoàng ấy, Thạch Hùng bước ra một cách chậm rãi. Sét đánh vào da thịt hắn chỉ tạo ra những vệt khói trắng, hoàn toàn không thể ngăn cản bước chân của hắn.
"Hừ, kiến hôi."
Thạch Hùng dồn toàn bộ sức mạnh vào nắm đấm phải. Không khí xung quanh bị ép đến mức phát ra những tiếng nổ lép bép của chân không. Hắn vung quyền.
Cú đấm này không nhắm vào Hình Phán, mà nhắm thẳng xuống mặt đất ngay tâm điểm của linh mạch.
*BÙM!*
Dư chấn của nó mạnh đến mức khiến toàn bộ đại lục Thanh Vân như vừa trải qua một trận đại địa chấn mười độ. Mặt đất nứt toác ra thành một hẻm vực sâu thăm thẳm. Luồng lực đạo khổng lồ truyền qua đất đá, xộc thẳng vào tòa huyết tế trận ở phía xa.
Tòa tế đàn – thứ mà Thiên Đạo Minh đã mất hàng năm trời để xây dựng, được gia trì bởi vô số tầng kết giới – chỉ trong tích tắc đã bị luồng kình lực hoang dại ấy đánh cho tan tành thành cát bụi. Những linh hồn tội nghiệp đang bị cầm tù bỗng dưng thoát khỏi xiềng xích, hóa thành những đóm sáng li ti bay lên bầu trời như một lời cảm ơn muộn màng.
Hình Phán bị chấn động ngược lại, toàn bộ kinh mạch toàn thân đứt đoạn, phun ra một ngụm máu lớn chứa đầy nội tạng vụn, ngã ngửa ra sau với ánh mắt vẫn còn chưa hết vẻ bàng hoàng. Gã không thể hiểu nổi, một kẻ ở Hạ Giới sao lại có sức mạnh thể chất có thể nghiền nát ý chí Thiên Đạo?
"Huyết mạch Man Hoang… Thập Nhị Chiến Thần…" Hình Phán mấp máy môi rồi tắt thở hoàn toàn.
Thạch Hùng đứng giữa bụi mịt mù, mồ hôi nhễ nhại chảy dài trên tấm lưng dày rộng. Hắn hơi cúi đầu, hơi thở dồn dập, nhưng đôi mắt thì rực sáng hơn bao giờ hết. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình, cảm nhận được một sự kết nối vĩnh hằng với vị huynh đệ ở phía xa.
Lúc này, Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu cũng không khỏi trầm trồ: "Thằng nhóc này, quả thật là sinh ra để làm chiến tranh. Một quyền này của nó không chỉ phá trận, mà còn phá đi cái 'khí thế' của Thiên Đạo tại giới này. Diệp Phi, đến lượt ngươi rồi."
Diệp Phi gật đầu, bóng dáng anh như một tia chớp bay tới, đáp xuống bên cạnh Thạch Hùng. Anh đưa tay vỗ mạnh vào vai người chiến hữu của mình. Không cần lời nói hoa mỹ, chỉ một cái vỗ vai đó đã chứa đựng vạn lời muốn nói.
"Lão Thạch, làm tốt lắm. Giờ hãy nghỉ ngơi một chút, nhìn ta tiễn đưa những kẻ còn lại xuống hoàng tuyền."
Thạch Hùng nhe răng cười, lộ ra hàm răng trắng hếu tương phản với làn da đồng đen: "Công tử, tôi vẫn còn đánh thêm được trăm trận nữa!"
Dưới chân núi, quân đoàn của Thiên Đạo Minh đang bắt đầu hoảng loạn. Thủ lĩnh của chúng chết, tế đàn bị phá, khí vận của chúng đang nhanh chóng tiêu tán. Trong khi đó, ở hướng ngược lại, hàng ngàn tu sĩ khác từng bị Thiên Đạo Minh chèn ép nay thấy Thạch Hùng uy dũng như thế, lòng can đảm của họ bắt đầu trỗi dậy. Họ đồng thanh hô lớn: "Chiến thần! Chiến thần!"
Tiếng hô vang dậy thấu tận trời xanh, át cả tiếng sấm sét của thiên kiếp.
Đây không còn đơn thuần là một trận chiến giữa các cá nhân, mà là sự trỗi dậy của cả một thời đại. Thạch Hùng – người đã từng là một nô lệ thấp hèn, nay chính thức bước lên vũ đài của vũ trụ với tư cách là Đệ Nhất Chiến Thần của Nghịch Mệnh Điện.
Bầu trời dù có tối tăm đến mấy, thì ngọn lửa từ trái tim của những kẻ dám chiến đấu sẽ luôn đủ sức xé toạc bóng đêm. Đại lục Thanh Vân từ hôm nay sẽ không còn thuộc về "Thiên", mà thuộc về "Nhân".
Diệp Phi rút Trấn Thiên Kiếm ra, lưỡi kiếm gãy bỗng nhiên phát ra tiếng ngân rung mãnh liệt, như muốn uống trọn máu của kẻ thù để hàn gắn vết thương của các kiếp trước.
Trận chiến thực sự, giờ mới bắt đầu.