Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 185: Diệp Phi đối đầu với Minh Chủ của Vạn Cổ Minh.**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:44:48 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 185: MỘT KIẾM TRẢM MỆNH, KINH ĐỘNG VẠN CỔ**

Gió rít gào qua những khe đá vỡ vụn trên đỉnh Thiên Đoạn Niêm, mang theo mùi máu tanh nồng đậm cùng vị mặn chát của bụi bẩn chiến trường. Dưới chân núi, vạn quân của Vạn Cổ Minh dàn trận như một tấm lưới thép khổng lồ, che kín cả một vùng bình nguyên rộng lớn của Trung Tam Giới. Hàng ngàn chiến kỳ thêu hình mắt thần nhìn xuống trần gian đang tung bay phấp phới, mỗi nhịp rung đều tỏa ra uy áp nặng nề, khiến không gian xung quanh như bị đông cứng lại.

Diệp Phi đứng đó, đơn độc giữa đỉnh núi, vạt áo đen rách rưới bay phần phật trong gió dữ. Trên trán anh, Luân Hồi Ấn đột ngột tỏa ra ánh sáng tím thẫm rực rỡ, rung động theo từng nhịp đập của trái tim. Cảm giác ấm áp từ sợi dây liên kết với Vân Hiểu Nguyệt vẫn còn vương vấn trong linh hồn, giống như một liều thuốc chữa lành mọi vết thương, đồng thời cũng là mồi lửa thổi bùng lên ngọn lửa sát ý đã kìm nén qua tám kiếp người.

"Nguyệt nhi, chờ ta…"

Anh khẽ lẩm bẩm, thanh Trấn Thiên Kiếm gãy một nửa trong tay đột nhiên ngân vang một tiếng "oong" trầm đục. Tiếng kiếm ngân không lớn, nhưng lại truyền thấu vào tận linh hồn của vạn quân phía dưới, khiến những tu sĩ có tu vi thấp không tự chủ được mà lùi lại một bước, sắc mặt trắng bệch.

"Diệp Phi! Ngươi quả thực là một kẻ điên cuồng nhất mà bản tọa từng thấy trong suốt vạn năm qua."

Từ trong hư không, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên, làm chấn động cả tầng mây. Một khe nứt không gian chầm chậm mở ra, một nam nhân trung niên mặc long bào hoàng kim, đầu đội triều thiên quan bước ra. Mỗi bước chân của hắn ta đặt lên hư không đều tạo ra những vòng tròn gợn sóng màu vàng kim, như thể chính quy luật của thế giới đang cung nghênh chủ nhân của nó.

Vạn Cổ Minh Chủ – Cố Vô Địch.

Kẻ được mệnh danh là đại diện của Thiên Đạo tại Trung Tam Giới, người nắm giữ cán cân công lý của mười vạn tông môn, nay lại đích thân giáng lâm để tiêu diệt một "Nghịch Mệnh Giả".

Cố Vô Địch khoanh tay đứng nhìn Diệp Phi, đôi mắt hắn không có lòng trắng mà chỉ có một mảnh vàng kim óng ánh, nhìn thấu qua mọi lớp ngụy trang của thực tại. Hắn khẽ thở dài, giọng nói mang theo sự thương hại cao ngạo:

"Vốn dĩ với thiên tư của ngươi, nếu quy thuận Thiên Đạo Minh, tương lai tiến vào Thượng Tam Giới, chứng đạo trường sinh là điều nằm trong tầm tay. Tại sao phải chọn con đường chết này? Luân hồi là một vòng tròn hoàn mỹ, ngươi lại muốn xé rách nó, chính là tự tìm đường diệt vong."

Diệp Phi ngước mắt nhìn lên, đôi đồng tử đen sẫm như hai hố đen sâu thẳm, nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh. Anh không cười, nhưng sát khí tỏa ra đã hóa thành một vầng hào quang màu huyết sắc sau lưng, mơ hồ hiện lên bóng dáng của một vị thần đồ tể đang ngồi trên ngai vàng làm từ đầu lâu.

"Hoàn mỹ?" Diệp Phi nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói khô khốc nhưng uy nghiêm vô thượng: "Một vòng tròn được xây dựng trên máu và xương của chúng sinh, một sự trường sinh được duy trì bằng cách nuốt chửng linh khí của thiên hạ… Cố Vô Địch, ngươi làm chó cho Vô Nhai quá lâu, đến mức quên mất thế nào là hơi thở tự do của một con người rồi sao?"

"Lỗ mãng!"

Cố Vô Địch quát lớn, một tiếng quát như lôi đình nổ tung. Hắn đưa tay chỉ về phía Diệp Phi: "Thiên mệnh không thể trái, thần ý không thể nghịch! Ngươi muốn nghịch mệnh? Vậy hãy để bản tọa dùng quy tắc của thế giới này để tiễn ngươi vào hư vô!"

"Vạn Cổ Quy Tắc – Mệnh Vận Xiềng Xích!"

Ngay khi lời nói vừa dứt, hàng vạn sợi xích ánh sáng màu vàng kim từ dưới lòng đất và trong không trung đột ngột lao ra, đan xen thành một mạng nhện khổng lồ chụp xuống đầu Diệp Phi. Đây không phải là xích sắt thông thường, mà là sự cụ thể hóa của "Nhân quả" và "Vận mệnh". Kẻ nào bị trói buộc sẽ vĩnh viễn đánh mất quyền kiểm soát thân thể, linh hồn bị đưa vào vòng lặp khổ đau vô tận.

Diệp Phi không tránh né. Anh nhắm mắt lại, một hơi thở mang theo cổ ý ngàn xưa từ sâu trong đan điền bùng phát.

"Kiếp thứ hai – Sát Thần thức tỉnh."

*OÀNG!*

Một cột sáng màu huyết đen từ đỉnh đầu Diệp Phi đâm thẳng lên trời xanh, xé toạc mây mù. Một hư ảnh khổng lồ cao tới trăm trượng, khoác chiến giáp rách nát, tay cầm huyết kiếm hiện ra sau lưng anh. Đó là ảo ảnh của Diệp Phi ở kiếp thứ hai, kẻ từng một mình sát phạt sạch sẽ một phương giới vực, khiến quỷ thần cũng phải khóc than.

Diệp Phi mở mắt, thanh Trấn Thiên Kiếm gãy đột nhiên dài ra thêm mấy thước do sát khí cô đọng lại. Anh bước tới một bước, thanh kiếm trong tay vẽ ra một đường vòng cung đơn giản nhưng tàn bạo.

"Luân Hồi Nhất Kiếm – Trảm Nhân Quả!"

Kiếm quang mang theo màu đỏ của máu và màu đen của vực thẳm va chạm trực diện với mạng lưới xiềng xích hoàng kim. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, sóng xung kích quét qua đỉnh Thiên Đoạn Niêm, nghiền nát đá tảng thành tro bụi.

Cố Vô Địch trợn tròn mắt kinh ngạc. Hắn thấy những sợi xích Mệnh Vận vốn là bất khả xâm phạm nay lại bị thanh kiếm gãy kia chém đứt ngọt lịm. Không phải chỉ là chặt gãy về mặt vật lý, mà là cắt đứt sự liên kết giữa quy luật và hiện thực.

"Làm sao có thể? Ngươi rõ ràng chỉ là Hóa Thần cảnh đỉnh phong, sao có thể chạm tới quy tắc của Hợp Thể, thậm chí là Đại Thừa?!"

"Ngươi gọi đây là quy tắc?" Diệp Phi cười lạnh, cơ thể anh biến mất ngay tại chỗ, chỉ để lại một tàn ảnh nhạt nhòa. "Trong mắt ta, đây chỉ là những sợi dây thừng mục nát mà thôi!"

Thân hình Diệp Phi hiện ra ngay trước mặt Cố Vô Địch. Tốc độ nhanh đến mức vượt qua giới hạn cảm quan của không gian. Trấn Thiên Kiếm mang theo tiếng gầm rú của vạn linh hồn tử nạn dưới tay Sát Thần ở kiếp thứ hai, nhắm thẳng cổ họng đối phương mà đâm tới.

Cố Vô Địch rống lên một tiếng, toàn thân bốc cháy ngọn lửa hoàng kim, hắn kết ấn liên tục: "Thiên Đạo Bất Diệt Thể!"

Một bức tường ánh sáng hình lục giác xuất hiện che chắn phía trước. Thanh kiếm của Diệp Phi đâm vào bức tường, tạo ra những tiếng "răng rắc" chói tai. Hai luồng sức mạnh đỉnh cao giằng co giữa không trung, tạo ra một hố đen không gian hút sạch mọi thứ xung quanh vào bên trong.

"Vô ích thôi Diệp Phi! Bản tọa có khí vận của cả Vạn Cổ Minh hỗ trợ, ngươi lấy gì để đấu?" Cố Vô Địch nghiến răng, mồ hôi bắt đầu chảy xuống trán nhưng ánh mắt vẫn đầy sự điên cuồng.

"Khí vận?" Diệp Phi đột ngột buông một tay khỏi chuôi kiếm, Luân Hồi Ấn trên trán anh chuyển sang màu xanh ngọc bích nhàn nhạt của Kiếp thứ năm – Đan Thần. "Nếu ngươi muốn dùng ngoại lực, vậy ta sẽ cho ngươi thấy, cả thế giới này đều là lò luyện của ta."

"Cửu Chuyển Luân Hồi – Vạn Vật Thành Đan!"

Anh lật tay hướng lên trời. Một luồng lực hút kinh hồn bạt vía đột ngột bùng phát từ lòng bàn tay Diệp Phi. Hàng vạn tu sĩ bên dưới Vạn Cổ Minh đột nhiên cảm thấy linh khí trong người như bị một bàn tay vô hình kéo ra khỏi cơ thể. Không chỉ có tu sĩ, mà ngay cả hoa cỏ, đất đá, không khí trong vòng trăm dặm đều đang bị tinh lọc thành những tinh túy thuần khiết nhất, đổ dồn về phía Diệp Phi.

Đây là thần thông của Đan Thần đời thứ năm – kẻ coi trời đất là lò luyện, coi chúng sinh là dược liệu.

Sức mạnh của Diệp Phi bùng nổ lên một tầm cao mới. Anh gầm lên, thanh Trấn Thiên Kiếm tỏa ra hào quang rực rỡ chưa từng có, một nhát chém xuống phá nát hoàn toàn bức tường bảo hộ của Cố Vô Địch.

"Phụt!"

Cố Vô Địch phun ra một ngụm máu lớn, cơ thể như diều đứt dây bay ngược ra sau, đâm xuyên qua ba ngọn núi liên tiếp trước khi dừng lại trong một đống đổ nát.

Sự im lặng bao trùm cả chiến trường. Vạn quân của Vạn Cổ Minh run rẩy nhìn vị thần linh của họ bị đánh bại bởi một thanh niên đơn độc.

Diệp Phi từ từ đáp xuống đỉnh núi, thanh kiếm trong tay vẫn nhỏ xuống những giọt máu vàng kim của kẻ thù. Anh ngước nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mà ý chí của Thần Thế Vô Nhai đang quan sát tất cả qua một con mắt khổng lồ mờ ảo trên mây đen.

"Cố Vô Địch chỉ là kẻ mở đường thôi sao?" Diệp Phi lạnh lùng hỏi, nhưng không phải hỏi kẻ đang nằm trong đống đá vụn, mà là hỏi kẻ đứng sau bức màn thiên mệnh.

Từ trong đống đổ nát, Cố Vô Địch gượng dậy, tóc tai rũ rượi, long bào rách nát. Hắn nhìn Diệp Phi với vẻ mặt kinh hoàng và cả sự tuyệt vọng tột cùng: "Ngươi… ngươi không có mệnh cách. Ngươi là ai? Ngươi rốt cuộc là cái gì?!"

"Ta là người sẽ chấm dứt sự ngạo mạn của các ngươi."

Diệp Phi dứt lời, anh không nhìn lại kẻ bại trận nữa mà đưa mắt hướng về Thượng Tam Giới. Anh cảm nhận được, sau trận chiến này, xiềng xích của Trung Tam Giới đã bắt đầu xuất hiện vết nứt.

Một luồng sáng bạc nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh Diệp Phi. Vân Hiểu Nguyệt, với vẻ đẹp thanh cao thoát tục và đôi mắt chứa đựng trí tuệ của vạn kiếp, lặng lẽ nắm lấy bàn tay còn lại của anh.

"Phi, con đường phía trước còn rất dài." Nàng khẽ nói, hơi thở nhẹ nhàng như làn gió xuân thổi qua chiến trường tàn khốc.

Diệp Phi siết chặt tay nàng, cảm nhận sức mạnh luân hồi và thái âm đang hòa quyện làm một. Anh nâng Trấn Thiên Kiếm lên, chỉ thẳng về phía mây đen trên cao.

"Vậy thì cứ đi thôi. Dù có phải lật đổ cả Cửu Trọng Thiên, ta cũng sẽ mang nàng trở về đỉnh cao thực sự."

Hôm đó, tại Linh Hoang Giới, vạn người chứng kiến một cảnh tượng không thể nào quên: Một nam một nữ bước đi trên không trung, phía sau họ là đống đổ nát của một kỷ nguyên cũ, và phía trước là con đường máu lửa dẫn tới ngai vàng của những vị thần.

Chương mới của nghịch mệnh chính thức bắt đầu từ giây phút này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8