Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 188: Diệp Phi rơi vào trạng thái ngủ say để bảo vệ thế giới.**
CHƯƠNG 188: VĨNH HẰNG DIỆP KHÚC – TRƯỜNG MINH TRONG U MINH
Khói lửa trên Thần Điện Vô Nhai dần tan đi, để lộ ra một cảnh tượng điêu tàn đến cực điểm. Không gian Thần Giới vốn thanh cao, rực rỡ, nay chỉ còn là những mảnh vỡ trôi lơ lửng trong hư không xám xịt. Những cung điện dát vàng, những linh mạch nghìn năm đều đã sụp đổ dưới sức mạnh của trận chiến kinh thiên động địa vừa qua.
Diệp Phi đứng đó, giữa tâm điểm của sự hoang tàn. Hào quang của Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết quanh người anh đã nhạt nhòa, không còn rực rỡ như lúc đầu. Chín vòng tròn luân hồi phía sau lưng – tượng trưng cho chín kiếp tu hành gian khổ – giờ đây đang nứt vỡ từng mảng. Mỗi vết nứt là một phần linh lực cuồn cuộn thoát ra, hóa thành những dải lụa ánh sáng rực rỡ, chảy về phía kết giới Vĩnh Cửu Luân Hồi đang bao bọc lấy vạn vật.
Trấn Thiên Kiếm cắm sâu xuống mặt đất vỡ nát, giúp Diệp Phi trụ vững thân hình đã loang lổ vết thương. Máu của Thần Đế, màu vàng ròng lấp lánh, nhỏ xuống từ tay áo, thấm vào lòng đất lạnh lẽo. Vô Nhai đã biến mất, tan biến vào cõi hư vô dưới nhát kiếm cuối cùng mang theo ý chí của chín đời người, nhưng cái giá phải trả để định lại càn khôn là quá lớn.
"Kết thúc rồi…"
Tiếng nói của Diệp Phi khàn đặc, nhỏ đến mức chỉ mình anh nghe thấy. Anh cảm nhận được nhịp đập của Thiên Đạo đang dần bình ổn trở lại dưới lớp màng bảo vệ của kết giới. Sợi xích vận mệnh từng trói buộc chúng sinh đã đứt, nhưng để giữ cho chúng không bao giờ tái hợp, cần một hạt nhân – một tâm điểm để duy trì sự cân bằng vĩnh viễn.
Và hạt nhân đó, chỉ có thể là anh.
"Chủ thượng!"
Một tiếng gầm đau đớn vang lên từ phía xa. Thạch Hùng, thân hình cao lớn đầy vết chém, bộ giáp Man Hoang rách nát, đang điên cuồng lao về phía anh. Phía sau là các vị cường giả còn sót lại của Nghịch Mệnh Điện, những kẻ đã cùng anh xông pha vào chốn tử địa. Trên khuôn mặt sắt đá của gã chiến thần Man Hoang ấy, lúc này lại tràn đầy sự hoảng loạn.
Diệp Phi giơ một bàn tay lên, ra hiệu cho họ dừng lại. Một áp lực vô hình nhưng dịu dàng ngăn cách họ trong một khoảng cách nhất định.
"Đừng lại gần. Quy luật Luân Hồi ở đây đang hỗn loạn, các ngươi sẽ bị cuốn vào đó." Diệp Phi nói nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt anh lại nhìn sâu vào Thạch Hùng, ánh nhìn của một người anh cả, một vị vương đang dặn dò hậu sự. "Thạch Hùng, từ nay về sau, tộc Man Hoang không còn là nô lệ của Thiên Đạo. Ngươi phải sống, thay ta chứng kiến thế giới này nở hoa."
"Không! Chủ thượng! Ngài đã hứa sẽ đưa chúng tôi đi uống rượu mừng chiến thắng!" Thạch Hùng quỳ rạp xuống, nắm đấm nện xuống hư không vang dội. Gã là kẻ không sợ chết, nhưng gã sợ nhất là phải nhìn thấy bóng lưng này tan biến thêm một lần nữa.
Diệp Phi mỉm cười nhạt, một nụ cười hiếm hoi hiện lên trên khuôn mặt vốn luôn lãnh đạm. Ánh mắt anh bỗng nhiên trở nên mềm mại vô cùng khi chuyển hướng sang một bóng hình thanh tú đang đứng lặng lẽ phía sau Thạch Hùng.
Vân Hiểu Nguyệt.
Nàng đứng đó, tà áo trắng bị gió lốc thổi tung bay như một cánh hoa tuyết đơn độc giữa trời đông. Đôi mắt nàng, vốn thanh cao như trăng sáng, lúc này lại đẫm nước. Mảnh hồn của đời thứ nhất trong nàng đang rung động mãnh liệt, hòa nhịp với trái tim đang rỉ máu của Diệp Phi.
Nàng không tiến lên, không gào khóc. Nàng hiểu anh hơn bất kỳ ai. Nàng biết, khi anh thi triển "Cửu Chuyển Nhất Kiếm" để chém đứt dòng sông thời gian, anh đã chọn lấy con đường này.
"Hiểu Nguyệt…" Diệp Phi gọi khẽ.
Vân Hiểu Nguyệt nhẹ bước qua ranh giới mà Diệp Phi vừa thiết lập. Kỳ lạ thay, luồng áp lực kia không hề ngăn cản nàng. Nàng bước đến trước mặt anh, đưa bàn tay run rẩy chạm vào gò má tái nhợt của người đàn ông đã đi qua chín kiếp luân hồi chỉ để tìm nàng.
"Chàng lại muốn bỏ thiếp sao?" Giọng nàng trong vắt nhưng chứa đựng nỗi buồn sâu thẳm như vực đại dương.
"Không phải bỏ lại, mà là để canh giữ." Diệp Phi cầm lấy tay nàng, áp vào mặt mình. Hơi ấm từ tay nàng là thứ duy nhất khiến anh cảm thấy mình còn thuộc về nhân gian. "Kết giới này cần linh hồn của ta làm tháp hải đăng. Nếu ta không chìm vào giấc ngủ sâu, sức mạnh của Cửu Chuyển sẽ bùng nổ, phá hủy tất cả những gì chúng ta vừa gây dựng lại. Vô Nhai chết, nhưng Thiên Đạo vẫn cần một người dẫn lối. Ta sẽ ngủ, cho đến khi vạn vật thực sự tự chủ được vận mệnh của mình."
Hơi thở của Diệp Phi bắt đầu tỏa ra những làn sương mờ ảo màu xanh lục. Cơ thể anh đang dần dần hóa thành các hạt linh quang li ti. Đây là quá trình đồng hóa với Luân Hồi Hải – bước cuối cùng của Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết: Thân hóa đạo, hồn trấn thế.
Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu cũng hiện thân ra bên cạnh. Vị lão nhân này, vốn luôn hóm hỉnh và hay mỉa mai, lúc này cũng im lặng lạ thường. Ông vuốt chòm râu trắng, thở dài một tiếng: "Tiểu tử… ngươi thực sự làm được. Cửu thế luân hồi, chỉ để đổi lấy một kỷ nguyên bình đẳng. Có đáng không?"
Diệp Phi nhìn xuống Hạ Tam Giới qua tầng tầng mây khói. Anh thấy những đứa trẻ đang bắt đầu bò ra khỏi đống đổ nát, thấy những mầm cây xanh bắt đầu mọc lên từ vùng đất chết, thấy ánh mặt trời thực sự – không phải thứ ánh sáng giả tạo của Thiên Đạo Minh – đang phủ xuống nhân gian.
"Tiêu Lão, ông biết câu trả lời mà." Diệp Phi đáp.
Tiêu Lão gật đầu, ánh mắt thoáng hiện vẻ tự hào: "Được thôi, lão già này sẽ cùng ngươi canh giữ giấc ngủ này. Dù sao, ngoài kia cũng chẳng còn gì thú vị bằng việc nhìn ngươi tạo nên kỳ tích." Linh hồn của Tiêu Lão từ từ tan ra, trở lại vào Luân Hồi Châu, rồi viên châu ấy bay lơ lửng xung quanh Diệp Phi như một vệ tinh trung thành.
Thời gian như ngừng trôi. Ánh sáng từ cơ thể Diệp Phi ngày càng rực rỡ, che lấp cả đống hoang tàn của Thần Giới.
Diệp Phi kéo Vân Hiểu Nguyệt vào lòng, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán nàng. Nụ hôn mang theo hơi thở của vĩnh hằng, và một đạo ấn ký màu sen xanh mờ ảo hiện lên giữa chân mày nàng.
"Trong ấn ký này có một phần thần thức của ta. Khi nào nhân gian thanh bình, khi nào những mảnh vỡ linh hồn của nàng hoàn toàn hàn gắn, ta sẽ thức tỉnh." Diệp Phi thì thầm bên tai nàng, hơi ấm cuối cùng trước khi anh tan vào hư vô. "Hãy sống thay cả phần của ta. Hãy đi xem những ngọn núi mà ta chưa kịp leo, uống những chén rượu mà ta chưa kịp thưởng thức…"
Vân Hiểu Nguyệt siết chặt lấy vạt áo anh, nước mắt rơi lã chã trên vai anh: "Thiếp sẽ đợi. Dù là mười vạn năm, hay một triệu năm… cho đến khi trời đất mục nát, thiếp vẫn sẽ đợi chàng ở bến bờ Luân Hồi Hải."
Diệp Phi mỉm cười, đôi mắt từ từ khép lại.
"Trấn Thiên… bảo vệ họ."
Thanh Trấn Thiên Kiếm run lên bần bật, phát ra tiếng kiếm minh vang tận cửu tiêu như lời hứa đáp lại. Rồi, một cột sáng màu xanh biếc khổng lồ từ vị trí Diệp Phi đứng đột ngột đâm xuyên qua mây mù, nối liền từ đỉnh cao nhất của Thần Giới xuống đến đáy sâu nhất của Luân Hồi Hải.
Trong cột sáng ấy, hình bóng Diệp Phi dần dần mờ đi. Anh không biến mất, mà đang chìm sâu xuống, xuyên qua các tầng không gian, tiến vào trung tâm của dòng thác linh hồn.
Phía sau anh, tám ảo ảnh của tám kiếp trước đồng loạt hiện ra. Kiếm Thánh kiêu hùng, Đan Thần thoát tục, Sát Thần uy nghiêm… Tất cả đều chắp tay cúi chào bản thể cuối cùng của họ, trước khi cùng hòa vào cột sáng, tạo thành một xiềng xích ánh sáng khổng lồ khóa chặt lối vào của những kẻ có dã tâm muốn thăng thiên đoạt quyền.
Rầm!
Một tiếng nổ trầm đục rung chuyển toàn bộ Cửu Trọng Thiên. Kết giới Vĩnh Cửu Luân Hồi hoàn toàn định hình. Một màng năng lượng mềm mại nhưng bất khả xâm phạm bao phủ lấy toàn bộ thế giới, bảo vệ chúng sinh khỏi những cơn bão không gian và sự sụp đổ của các quy luật cũ.
Khi ánh sáng nhạt dần, trung tâm của Thần Điện Vô Nhai chỉ còn lại một đóa sen xanh khổng lồ bằng ngọc thạch trồi lên từ mặt đất. Đóa sen khép cánh, bên trong là nơi Diệp Phi đang ngủ say. Trấn Thiên Kiếm gãy cắm ngay bên cạnh đóa sen, tỏa ra kiếm ý lạnh lẽo rợn người, ngăn cản bất kỳ ai dám bén mảng tới gần.
Vân Hiểu Nguyệt đứng lặng trước đóa sen xanh, đưa tay chạm vào lớp cánh ngọc lành lạnh. Nàng không còn khóc nữa. Ánh mắt nàng giờ đây tràn đầy một sự kiên định lạ thường.
Thạch Hùng và những người khác cũng bước tới, đồng loạt quỳ xuống trước đóa sen xanh.
"Cung tiễn Chủ thượng!"
Tiếng hô vang vọng khắp các tầng trời. Từ Hạ Tam Giới đến Thượng Tam Giới, hàng triệu người đồng cảm nhận được một sự bình yên kỳ lạ. Họ không biết chuyện gì vừa xảy ra trên đỉnh Thần Giới, họ chỉ thấy sợi dây xích vô hình đè nặng lên số phận mình bấy lâu nay bỗng nhiên biến mất. Người nông dân cảm thấy mùa màng sẽ xanh tươi, kẻ sĩ cảm thấy trí tuệ minh mẫn, và những tu sĩ cảm thấy linh khí trời đất không còn mang theo vị chát của sự thống trị.
Dưới đáy sâu của Luân Hồi Hải, trong trạng thái hư vô, thần thức của Diệp Phi trôi bồng bềnh.
Anh thấy mình đi qua dòng sông thời gian. Anh thấy lại Diệp Phi đời thứ nhất – Thần Đế cao ngạo bị phản bội. Anh thấy đời thứ ba cô độc trên đỉnh kiếm đạo. Anh thấy đời thứ năm đắm mình trong khói thuốc đan dược… Mọi nỗi đau, thù hận, tiếc nuối của chín kiếp người lúc này như được gột rửa bởi dòng nước dịu dàng của Luân Hồi Hải.
Anh không còn là Thần Đế, không còn là Sát Thần, không còn là kẻ nghịch mệnh. Anh giờ đây là linh hồn của thế giới này, là nhịp thở của mỗi sinh linh.
Trong giấc ngủ dài dằng dặc ấy, Diệp Phi vẫn nghe thấy những âm thanh của thế gian.
Anh nghe thấy tiếng Thạch Hùng dẫn dắt tộc Man Hoang xây dựng lại tổ quốc, trở thành những người gác cổng của hòa bình.
Anh nghe thấy tiếng gió lướt qua những tán cây của Nghịch Mệnh Điện – nơi giờ đây trở thành một học viện tự do cho tất cả những ai muốn tầm đạo mà không bị trói buộc bởi gia thế hay mệnh cách.
Và quan trọng nhất, anh nghe thấy tiếng bước chân của Vân Hiểu Nguyệt. Mỗi ngày, nàng đều đến bên đóa sen xanh, kể cho anh nghe về những thay đổi của thế gian. Nàng kể về một làng quê nhỏ ở Hạ Giới, nơi trẻ em được đi học, nơi không còn những "Khí vận chi tử" đi săn đuổi những "Phế vật". Nàng kể về những loài hoa mới nở trên đỉnh Cửu Tiên Sơn.
"Diệp Phi, chàng nhìn xem, thế giới mà chàng đánh đổi bằng chín kiếp người, hiện tại thật đẹp…"
Diệp Phi trong cơn say ngủ khẽ cử động một ngón tay, nhưng rồi lại chìm vào sự tĩnh lặng vĩnh hằng.
Lục Đạo Tiên Ông ngồi bên bờ sông thời gian, tay vẫn cầm chiếc cần câu không lưỡi. Ông nhìn vào dòng nước đang chảy trôi êm đềm, không còn những xoáy nước của vận mệnh sắp đặt.
"Thiên đạo không còn, nhân đạo lên ngôi. Vòng lặp chín kiếp cuối cùng cũng có một dấu chấm hết thực sự." Ông lão mỉm cười, rồi nhìn lên bầu trời xa xăm, nơi những vì sao mới đang bắt đầu lấp lánh. "Nhưng tiểu tử à, ngoài kia vẫn còn những vũ trụ rộng lớn, những thiên đạo khác đang nhìn về nơi này đấy. Hi vọng khi ngươi thức dậy, ngươi vẫn đủ sức để bảo vệ đóa sen này."
Gió lộng qua Thần Giới.
Cái tên Diệp Phi dần dần trở thành một truyền thuyết, rồi trở thành một huyền thoại được khắc ghi trong sâu thẳm linh hồn của mỗi sinh linh. Người ta không còn tôn thờ anh như một vị thần cai trị, mà nhớ về anh như một người anh cả, người đã gánh vác hết mọi đau khổ của quá khứ để đổi lấy một tương lai tự do.
Vòng quay luân hồi vẫn tiếp tục xoay, nhưng không còn theo ý muốn của một kẻ thao túng nào. Nó xoay theo khát vọng sống, theo tình yêu và lòng trắc ẩn của con người.
Và ở nơi tâm điểm của thế giới ấy, vị Cửu Thế Luân Hồi Giả vẫn nằm đó, lặng lẽ ngủ say, giữ cho ngọn lửa vận mệnh của nhân gian không bao giờ lụi tắt. Một giấc ngủ ngàn năm, để đổi lấy muôn đời vĩnh cửu.
Ánh trăng từ Thái Âm Chi Thể của Vân Hiểu Nguyệt nhẹ nhàng phủ xuống đóa sen ngọc, hòa vào ánh sáng luân hồi của Diệp Phi. Hai luồng năng lượng quyện lấy nhau, một ấm áp một dịu mát, tạo thành một khúc ca không lời – Vĩnh Hằng Diệp Khúc.
Trường minh trong u minh, ánh sáng ấy sẽ mãi mãi chỉ lối cho những kẻ lạc bước, nhắc nhở họ rằng: Vận mệnh nằm trong tay chính mình, và công lý, dù trải qua chín kiếp luân hồi, cũng sẽ có ngày nảy mầm từ máu và nước mắt.
[Hết Chương 188 – Hết Hồi 1]