Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 190: Một thiếu niên nhặt được thanh kiếm gãy bên bờ suối.**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:47:45 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 190: KIẾM KHÔNG CÓ LƯỠI, TRẢM ĐOẠN PHÀM TRẦN**

Tiết trời Thần Giới vào độ cuối thu, nhưng ở mảnh đất Hoang Châu cằn cỗi thuộc Hạ Tam Giới này, hơi lạnh của sương giá đã bắt đầu len lỏi vào từng khe đá, kẽ lá. Mây mù xám xịt bao phủ lấy những rặng núi cao sừng sững như những gã khổng lồ đang ngủ say trong giấc mộng vạn năm.

Bên chân núi Linh Thạch, có một dòng suối nhỏ chảy róc rách qua những phiến đá cuội nhẵn thín. Dòng suối này tên là Tẩy Tâm Tuyền, tương truyền là nơi linh khí mỏng manh nhất vùng, nhưng lại là nơi yên tĩnh nhất để những kẻ không có tư chất tu luyện tìm đến lánh đời.

"Khục… khục…"

Một tiếng ho khan phá vỡ sự tĩnh lặng của đại ngàn.

Bên bờ suối, một thiếu niên khoảng mười sáu, mười bảy tuổi đang ngồi bệt trên bãi cỏ úa vàng. Hắn mặc bộ y phục thô sơ, sờn cũ, trên người chằng chịt những vết bầm tím mới cũ đan xen. Khuôn mặt thiếu niên vốn dĩ thanh tú, nhưng giờ đây lại mang một vẻ nhợt nhạt, mệt mỏi, đặc biệt là đôi mắt hắn — sâu thẳm, tĩnh lặng đến đáng sợ, như chứa đựng cả một đại dương tang thương mà một thiếu niên ở tuổi này không nên có.

Hắn chính là Diệp Phi. Hoặc đúng hơn, là một phần ý chí còn sót lại của Diệp Phi sau khi trải qua trận huyết chiến sinh tử với Thiên Đạo Minh ở Trung Tam Giới ba tháng trước. Trận chiến ấy đã khiến hắn bị trọng thương, kinh mạch vỡ vụn, toàn bộ tu vi tan biến, ngay cả ký ức về tám kiếp luân hồi cũng trở nên mờ ảo như sương khói.

"Cửu Chuyển… Luân Hồi…" Diệp Phi lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc. Hắn xòe bàn tay run rẩy, nhìn vào lòng bàn tay trắng bệch không chút sức lực. "Phải chăng đây là vòng lặp cuối cùng mà Thiên Đạo dành cho ta? Một kẻ phế nhân giữa vùng đất hẻo lánh này?"

Diệp Phi thở dài, cúi người vốc một ngụm nước suối lạnh lẽo dội lên mặt. Sự kích thích từ cái lạnh khiến thần trí hắn tỉnh táo hơn đôi chút. Đang định đứng dậy rời đi, ánh mắt hắn chợt bị thu hút bởi một vật thể lạ đang nằm kẹt giữa hai khe đá dưới lòng suối nông.

Vật đó không lấp lánh như linh thạch, cũng chẳng rực rỡ như kỳ trân dị bảo. Nó là một thanh sắt đen sì, phủ đầy rêu xanh và vết gỉ sét. Nhìn kỹ hơn, đó là một thanh kiếm, nhưng lại là một thanh kiếm gãy. Nó không có mũi kiếm, thân kiếm chỉ dài chừng hai xích, lưỡi kiếm mẻ lởm chởm, nhìn qua chẳng khác gì một thanh củi sắt bỏ đi mà đám thợ rèn quê mùa thường vứt vào đống phế liệu.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nhìn thấy mảnh sắt gãy ấy, tim của Diệp Phi đột nhiên co thắt lại. Một cảm giác quen thuộc đến rùng mình từ sâu trong linh hồn tràn ra, khiến máu trong huyết quản hắn vốn đã nguội lạnh nay bỗng chốc sôi trào.

Hắn loạng choạng bước xuống suối, mặc cho dòng nước lạnh buốt thấm vào đôi giày vải rách. Diệp Phi quỳ xuống, dùng đôi tay đầy vết chai sần run rẩy chạm vào thanh kiếm gãy.

"Xoẹt!"

Ngay khi ngón tay hắn chạm vào lớp gỉ sét đen đúa, một tia điện cực nhỏ xẹt qua. Không phải lôi điện bình thường, mà là một đạo chấn động tinh thần khiến trời đất trong mắt Diệp Phi như đảo lộn.

Một hình ảnh hiện lên trong trí óc hắn: Giữa biển máu mênh mông, một bóng người cao lớn đứng đơn độc trên đỉnh núi thây cốt, trên tay cầm chính là thanh kiếm gãy này, chỉ thẳng lên trời cao mà hét lớn: "Thiên không dung ta, ta trảm Thiên! Mệnh không chiều ta, ta nghịch Mệnh!"

Diệp Phi bừng tỉnh, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Hắn nắm chặt lấy chuôi kiếm, dùng hết sức bình sinh kéo nó ra khỏi khe đá. Thanh kiếm nặng hơn hắn tưởng tượng rất nhiều, dường như nó mang theo sức nặng của cả một thời đại đã bị lãng quên.

Khi lớp rêu xanh bị dòng nước rửa trôi, trên thân kiếm dần hiện lộ ra hai chữ cổ mờ nhạt, nét chữ ngang tàng, đầy rẫy sát phạt:

**Trấn… Thiên.**

"Trấn Thiên Kiếm…" Diệp Phi run giọng gọi tên thanh kiếm. Một giọt máu từ vết thương trên tay hắn vô tình nhỏ xuống chuôi kiếm.

Ngay lập tức, một luồng ánh sáng màu xám tro, huyền ảo như màu của thời gian, bùng phát từ thanh kiếm gãy. Luồng ánh sáng ấy không phát ra bên ngoài mà rót thẳng vào đan điền đã bị vỡ vụn của Diệp Phi.

Trong không gian ý thức tối tăm, một luân hồi châu vốn dĩ đã xám xịt chợt lóe lên tia sáng yếu ớt. Một giọng nói già nua, khàn khàn và mang đầy vẻ mỉa mai quen thuộc vang lên bên tai hắn:

"Tiểu tử thối… Ngươi suýt chút nữa là biến lão phu thành hồn ma thực sự rồi đấy. Hừ, chín kiếp luân hồi mà lại bị mấy đứa trẻ con ở Trung Tam Giới đánh cho thân tàn ma dại thế này, thật làm xấu mặt vị Thần Đế đời thứ nhất năm đó."

Diệp Phi sững sờ, rồi khóe môi hắn run rẩy hiện lên một nụ cười khổ: "Tiêu Lão… Người vẫn còn sống?"

"Lão phu chưa thấy ngươi nghịch thiên thành công thì sao mà chết được?" Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu truyền âm, giọng nói có phần nghiêm trọng hơn. "Cảm ứng được gì không? Thanh kiếm gãy này… nó đã đi theo ngươi qua tám kiếp. Mỗi lần ngươi chết đi, nó lại vỡ ra một phần. Kiếp thứ chín này, nó chỉ còn lại một đoạn tàn phế. Nhưng chính vì tàn phế, nó mới chứa đựng thứ mà Thiên Đạo sợ nhất."

"Là cái gì?" Diệp Phi hỏi trong lòng.

"Sự bất khuất." Tiêu Lão gằn giọng. "Trấn Thiên không phải là trấn áp trời đất bằng lực lượng, mà là trấn áp bằng ý chí không bao giờ khuất phục. Cầm nó lên, phế vật hay thiên tài, ở trước mặt Trấn Thiên đều chỉ là bụi bặm."

Diệp Phi hít một hơi thật sâu, hắn dùng một dải lụa rách buộc thanh kiếm gãy vào sau lưng. Ngay giây phút ấy, dường như cái xương sống vốn đã còng xuống của hắn đột ngột thẳng đứng lên như một ngọn thương thiên. Sát khí lãnh lẽo vốn bị chôn giấu sâu trong tâm khảm bắt đầu rục rịch chuyển động.

"Đứng lại! Phế vật Diệp Phi, ngươi định mang vật của gia tộc đi đâu?"

Một giọng nói hách dịch, đầy sự khinh miệt vang lên từ phía rừng thông.

Ba bóng người đi ra, kẻ đi đầu là một thiếu niên mặc cẩm y sang trọng, khí sắc hồng hào, ánh mắt tràn đầy sự ác độc. Đó là Diệp Lang, thiên tài của Diệp gia tại Linh Thạch Thành, kẻ thường xuyên dùng Diệp Phi làm bao cát để luyện tập "Phá Thể Quyền".

Diệp Lang nhìn thấy Diệp Phi đang vác một thanh sắt gãy sau lưng, liền cười lên sằng sặc: "Ồ, xem kìa! Phế vật rốt cuộc cũng tìm được một thanh kiếm phù hợp với hắn sao? Một thanh kiếm gãy, đen thui và gỉ sét. Ha ha, đúng là vật hợp theo loài!"

Hai tên hạ nhân đi cùng cũng phụ họa cười nhạo: "Lang thiếu gia, có lẽ hắn biết mình sắp bị trục xuất khỏi gia tộc nên nhặt đồng nát để đi bán lấy tiền độ nhật ấy mà."

Diệp Phi không nói gì, đôi mắt lạnh lùng nhìn xoáy vào Diệp Lang. Ánh mắt ấy không có chút sợ hãi, không có sự van xin, chỉ có một sự bình thản đến cực độ. Một sự bình thản giống như thần linh nhìn vào đám kiến cỏ đang nhảy múa dưới chân mình.

Bị cái nhìn đó làm cho cảm thấy không thoải mái, Diệp Lang nụ cười chợt tắt, hắn quát lớn: "Ngươi nhìn cái gì? Đưa thanh sắt đó đây cho ta! Linh Thạch núi này là địa bàn của Diệp gia, ngay cả một viên đá ngươi nhặt được cũng là của gia tộc!"

Nói rồi, Diệp Lang bước tới, một tay vươn ra định túm lấy cổ áo Diệp Phi, tay kia muốn giật lấy thanh kiếm gãy.

"Cút."

Một chữ nhẹ tênh phát ra từ miệng Diệp Phi.

Thế nhưng, chữ "Cút" ấy rơi vào tai Diệp Lang chẳng khác nào một tiếng sấm nổ giữa trời quang. Hắn cảm thấy một luồng áp lực vô hình nhưng sắc lẹm như kiếm khí từ trên người Diệp Phi tràn ra.

"Ngươi… ngươi dám bảo ta cút?" Diệp Lang giận quá hóa cười, linh khí tầng thứ tư Khai Mạch Cảnh bùng phát trên nắm đấm. "Hôm nay ta sẽ phế luôn cả đôi chân còn lại của ngươi!"

Diệp Lang tung ra một quyền, gió thổi vù vù, nhắm thẳng vào ngực Diệp Phi mà đánh tới. Đây là Phá Thể Quyền, đủ sức đập vỡ một phiến đá lớn.

Nếu là Diệp Phi của mười phút trước, chắc chắn hắn sẽ không né kịp và lại một lần nữa nằm trên vũng máu. Nhưng lúc này, trong tay hắn là Trấn Thiên.

Diệp Phi không lùi, trái lại, hắn tiến lên một bước. Động tác cực chậm nhưng lại mang theo một loại quy luật huyền bí. Hắn không rút kiếm, mà chỉ xoay người, dùng chuôi của thanh kiếm gãy sau lưng đánh nhẹ một cái vào cổ tay Diệp Lang.

"Rắc!"

Một tiếng xương gãy giòn tan vang lên giữa không gian yên tĩnh.

"Aaaa!"

Diệp Lang thét lên đau đớn, nắm đấm chứa đầy linh khí của hắn hoàn toàn bị hóa giải, cổ tay gãy gập theo một góc độ kỳ dị. Hắn ngã quỵ xuống đất, mặt mày biến sắc, mồ hôi hạt lớn chảy dài vì đau đớn và kinh hãi.

Hai tên hạ nhân đứng hình, chúng không thể tin vào mắt mình. Một phế vật kinh mạch đứt đoạn, thế mà chỉ dùng một chiêu đã đánh gãy tay thiên tài Diệp gia?

Diệp Phi đứng sừng sững, tay vẫn chưa chạm vào chuôi kiếm, hắn nhìn Diệp Lang bằng ánh mắt băng giá: "Quy tắc của thế giới này là kẻ mạnh làm vua. Hôm nay tay ngươi gãy, là do ngươi quá yếu."

"Ngươi… ngươi dám dùng tà thuật?" Diệp Lang run rẩy quát lên. "Phụ thân ta sẽ không tha cho ngươi! Gia tộc sẽ treo cổ ngươi!"

Diệp Phi hơi nghiêng đầu, thanh kiếm gãy trên lưng hắn dường như phát ra một tiếng rít khe khẽ của sự hưng phấn. Luân Hồi Châu trong đan điền bắt đầu vận chuyển trở lại theo một quỹ đạo thần kỳ — *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết*. Tuy chỉ là một vòng xoáy nhỏ bé như tơ hồng, nhưng đó là mầm mống của một sức mạnh nghịch thiên.

"Gia tộc?" Diệp Phi nhếch môi, nụ cười mang theo một sự ngạo nghễ của Thần Đế. "Đối với ta, Diệp gia hay cái đại lục này, đều chỉ là một trạm dừng chân nhỏ bé. Kể từ giây phút ta nhặt được thanh kiếm này, định mệnh của các ngươi đã không còn nằm trong tay các ngươi nữa."

Hắn bước qua người Diệp Lang, không thèm nhìn lại một lần. Tiếng chân hắn dẫm trên lá khô nghe đều đặn như nhịp đập của một trái tim cổ xưa đang tỉnh giấc.

Bên bờ suối Tẩy Tâm Tuyền, gió thu thổi mạnh hơn, thổi bay lớp mây mù đang che khuất ánh mặt trời yếu ớt. Một tia nắng le lói chiếu vào thanh kiếm gãy sau lưng thiếu niên, soi rõ những vết gỉ sét nhưng cũng làm lộ ra một điểm sáng rực rỡ ở chính nơi thanh kiếm bị chặt đứt.

"Tiêu Lão, khởi đầu từ đâu đây?" Diệp Phi thầm hỏi.

"Bắt đầu từ việc phá nát cái kén cũ kỹ của ngươi." Tiêu Lão cười ha hả, giọng nói tràn đầy sảng khoái. "Kinh mạch vỡ vụn thì đã sao? Cửu Chuyển Quyết chính là phá đi rồi mới lập lại. Ngươi có Trấn Thiên Kiếm dẫn đạo, lấy đất trời làm linh khí, lấy vạn vật làm lò luyện. Kiếp thứ chín này, ta muốn xem Thiên Đạo lấy gì để ngăn cản ngươi!"

Diệp Phi gật đầu, ánh mắt hướng về phía xa xăm, nơi Cửu Trọng Thiên ẩn hiện sau lớp mây trời. Những kẻ đã phản bội hắn ở kiếp trước, những vị thần đã vây giết hắn, những quân cờ của Thiên Đạo… tất cả đều sẽ phải trả giá.

Hắn không bước về hướng Linh Thạch Thành để tìm sự che chở của gia tộc, mà lại hướng thẳng vào thâm sơn cùng cốc của Linh Thạch Sơn.

Bóng dáng thiếu niên đơn độc cùng thanh kiếm gãy dần dần hòa vào trong làn sương mù. Một kỷ nguyên mới đã lặng lẽ mở màn tại nơi hẻo lánh này, không có chiêng trống rộn ràng, chỉ có một thanh kiếm không mũi, một trái tim không phục và một hành trình nghịch mệnh dài đằng đẵng phía trước.

Kiếm không có mũi, không có nghĩa là không thể giết người.
Mệnh đã định sẵn, không có nghĩa là không thể thay đổi.

Thế gian từ nay sẽ phải ghi nhớ một cái tên đã từng làm rung chuyển luân hồi: Diệp Phi. Và lần này, hắn sẽ không chỉ là một kẻ lữ hành đi qua tám kiếp, mà là kẻ sẽ cầm thanh kiếm gãy này, chém đứt sợi dây rối của Thiên Đạo, lên ngôi vị Thần duy nhất chân chính của vũ trụ này.

Mây mù dần tan, dòng suối Tẩy Tâm Tuyền vẫn chảy, nhưng linh khí trong vùng dường như đang âm thầm tụ hội về phía thiếu niên kia, tạo thành một cơn lốc nhỏ xoay quanh thanh kiếm Trấn Thiên.

Luân hồi tái khởi.
Nghịch mệnh bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8