Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 26: Vung tiền như rác**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:20:57 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 26: VUNG TIỀN NHƯ RÁC

Vạn Bảo Thành đêm nay không ngủ. Những ánh đèn lồng làm từ nội đan yêu thú cấp cao tỏa ra thứ ánh sáng lung linh huyền ảo, bao phủ lên tòa kiến trúc đồ sộ nhất trung tâm thành phố – Thiên Bảo Các. Đây không chỉ là nơi giao dịch thương mại lớn nhất Linh Hoang Giới, mà còn là nơi quy tụ của những dòng máu kiêu hãnh nhất, những thế lực đang nắm giữ mạch máu kinh tế và tu hành của vùng đất này.

Diệp Phi bước đi giữa dòng người, tấm áo bào đen giản dị không làm hắn chìm nghỉm, trái lại, khí thế trầm mặc như đại dương trước cơn bão khiến những kẻ xung quanh vô thức nhường đường. Bên cạnh hắn, Thạch Hùng vác trên vai một khối sắt đen kịt – vốn là Trấn Thiên Kiếm đang được bọc kín – khuôn mặt bộc trực nhưng đôi mắt lân tinh quét qua tứ phía đầy cảnh giác. Vân Hiểu Nguyệt khoác chiếc áo choàng lông tuyết, khuôn mặt tái nhợt ẩn sau lớp mạng che nhưng vẫn không giấu nổi vẻ thanh cao thoát tục.

"Linh khí ở đây thật hỗn loạn, nhưng cũng thật nồng nặc mùi tiền bạc và dục vọng." Tiêu Lão trong Luân Hồi Châu hừ lạnh một tiếng, giọng nói mỉa mai vang lên trong thức hải của Diệp Phi. "Diệp tiểu tử, muốn mua được Thất Thần Dưỡng Hồn Hoa để ổn định linh hồn cho tiểu nha đầu kia, số linh thạch ngươi có chắc chắn là không đủ. Đám kiến hôi ở Linh Hoang Giới này tuy tầm thường, nhưng độ giàu có thì không thể coi thường đâu."

Diệp Phi khẽ nhếch môi, ánh mắt bình thản đến lạ lùng: "Tiền bạc? Ở kiếp thứ năm khi ta là Đan Thần, ngay cả Thần Đế cũng phải mang bảo khố của hắn đến cầu ta luyện một viên thuốc. Linh thạch với ta, chẳng qua chỉ là những viên đá rạng rỡ mà thôi."

Họ bước vào sảnh chính của cuộc đấu giá. Không gian bên trong rộng lớn như một quảng trường, được phân chia thành các tầng rõ rệt. Tầng dưới cùng dành cho các tu sĩ tự do, trong khi các lầu cao hơn là nơi ngự trị của các gia tộc lớn và tông môn truyền thừa.

"Vị công tử này, mời dừng bước." Một vị quản sự mặc áo gấm, cấp bậc tu vi đã đạt đến Trúc Cơ đỉnh phong, mỉm cười chắn đường. "Tầng hai và tầng ba yêu cầu phải có chứng minh tài lực ít nhất là mười vạn linh thạch trung phẩm, hoặc có thiệp mời của Thiên Bảo Các."

Diệp Phi không nói lời nào, hắn lật tay một cái, một bình ngọc nhỏ xuất hiện trên lòng bàn tay. Hắn chỉ khẽ mở nút bạt, một luồng đan hương nồng đậm tới mức khiến vạn vật trong đại sảnh như bừng tỉnh, linh khí xung quanh cuộn trào hóa thành những đóa hoa nhỏ li ti rồi tan biến.

Vị quản sự kia sắc mặt đại biến, hai chân run rẩy, suýt chút nữa quỳ xuống đất: "Đây… đây là… Cực phẩm Chấn Nguyên Đan? Hơn nữa còn có đan văn?"

"Đủ tư cách lên tầng ba chưa?" Diệp Phi lạnh lùng hỏi.

"Đủ! Đủ ạ! Thượng宾, xin mời đi lối này!" Vị quản sự lập tức cúi rạp người, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Lão làm nghề giám định đã mấy chục năm, chưa bao giờ thấy viên đan dược nào có linh tính mạnh đến thế. Chỉ cần một viên này, e là giá trị đã tương đương với nửa cái kho bảo tàng của một tiểu gia tộc.

Tại vị trí trang trọng nhất trên lầu ba, Diệp Phi ngồi xuống ghế bách bảo, ánh mắt hướng xuống đài đấu giá bên dưới. Xung quanh hắn, những luồng khí tức mạnh mẽ bắt đầu tập trung lại. Có sự lạnh lùng của Lục Gia, sự bá đạo của Vương Gia, và cả sự thâm trầm của những tông môn hạng nhất.

"Vật phẩm đầu tiên!" Tiếng của vị chủ trì cuộc đấu giá vang lên đầy sức mạnh, đánh động toàn trường. "Xích Hỏa Linh Kim, khối kim loại quý hiếm vạn năm mới thành hình dưới lòng hỏa diệm sơn, nặng mười cân. Giá khởi điểm: Hai vạn linh thạch trung phẩm!"

Xích Hỏa Linh Kim là vật liệu tuyệt hảo để rèn đúc thần binh hệ hỏa. Đám tu sĩ bên dưới bắt đầu lao vào tranh cướp.

"Hai vạn một!"
"Hai vạn năm!"

"Ba vạn!" Một giọng nói ngạo mạn vang lên từ căn phòng đối diện với Diệp Phi. Đó là Lục Tử Hào, thiếu chủ của Lục Gia. Hắn ta vừa nói vừa khẽ nâng ly rượu, đôi mắt lộ vẻ đắc ý. Ba vạn linh thạch trung phẩm đối với một thanh niên thiên tài không phải là con số nhỏ, hắn muốn dùng nó để thể hiện uy thế ngay từ đầu.

"Mười vạn linh thạch trung phẩm."

Một giọng nói trầm thấp, không nhanh không chậm, nhưng lại như một quả bom dội thẳng xuống đại sảnh.

Cả không gian im bặt. Mọi con mắt đều đổ dồn về căn phòng của Diệp Phi. Lục Tử Hào cứng đờ người, ly rượu trên tay khẽ sóng sánh ra ngoài. Mười vạn? Tăng giá gấp ba lần ngay từ lượt đầu tiên? Đây là kiểu đấu giá gì vậy?

"Kẻ nào dám chơi trội như thế?" Lục Tử Hào nghiến răng, quát lên. "Mười một vạn!"

"Hai mươi vạn." Diệp Phi không thèm nhìn sang, giọng nói vẫn thản nhiên như đang đọc một con số vô nghĩa trên mặt đất.

Đến lúc này, ngay cả vị chủ trì đấu giá cũng cảm thấy tay mình run lên. Hai mươi vạn linh thạch trung phẩm cho mười cân Xích Hỏa Linh Kim là cái giá hoàn toàn mất đi lý trí. Nó đủ để mua mười khối tương tự như vậy trên thị trường đen.

"Điên rồi… tên đó là một kẻ điên!" Một tu sĩ bên dưới thốt lên.

Lục Tử Hào mặt mũi đỏ bừng, hắn cảm thấy như mình vừa bị một cái tát trời giáng trước mặt bao nhiêu mỹ nhân và cường giả. "Hai mươi mốt vạn!"

"Năm mươi vạn."

Diệp Phi rót một tách trà cho Vân Hiểu Nguyệt, cử chỉ ưu nhã, thậm chí không buồn nhìn xem phản ứng của mọi người. Thạch Hùng ngồi bên cạnh, dù biết chủ nhân mình có tiền nhưng cũng bị con số này làm cho rùng mình. "Chủ thượng… khối sắt đó có đáng giá thế không?"

"Khối sắt đó không đáng giá, nhưng cảm giác nhìn kẻ thù tức chết thì rất đáng." Diệp Phi nhàn nhạt trả lời. Thật ra, Xích Hỏa Linh Kim này hắn cần dùng để tôi luyện lại phần mũi của Trấn Thiên Kiếm, nên hắn không muốn lãng phí thời gian cò cưa.

Lục Tử Hào ngồi phịch xuống ghế, tay nắm chặt thành đấm. Hắn biết, nếu còn tăng giá tiếp, gia tộc sẽ lột da hắn. Hắn căm giận nhìn chằm chằm vào rèm che căn phòng của Diệp Phi, trong mắt lộ rõ sát cơ: "Để xem ngươi có mạng đem món đồ đó ra khỏi Vạn Bảo Thành không."

Cuộc đấu giá tiếp tục diễn ra trong sự ngỡ ngàng của mọi người. Bất kể là linh dược quý hiếm, trận pháp trận bàn hay binh khí thượng cổ, chỉ cần Diệp Phi mở lời, hắn đều đẩy cái giá lên tới mức khiến người ta nghẹt thở. Hắn dường như không mua đồ, mà là đang rải tiền xuống để vùi lấp tất cả những kẻ tự xưng là giàu có ở đây.

"Mười vạn!"
"Năm mươi vạn!"
"Một trăm vạn!"

Tiếng hô giá của Diệp Phi vang lên đều đặn như một hồi chuông báo tử cho túi tiền của các gia tộc lớn. Sau nửa buổi đấu giá, một mình Diệp Phi đã thâu tóm tới bảy phần mười vật phẩm xuất hiện, tổng số tiền bỏ ra đã lên tới hàng triệu linh thạch trung phẩm. Đám người từ khinh thường ban đầu, chuyển sang kinh ngạc, rồi cuối cùng là sợ hãi. Đây không phải là thiếu gia một gia tộc nào đó nữa, đây là một "kho tàng di động" với quyền lực tài chính đáng kinh ngạc.

"Và bây giờ…" Vị chủ trì hít một hơi thật sâu, giọng nói run run lộ rõ vẻ phấn khích. "Vật phẩm áp trục của đêm nay. Thứ mà chắc hẳn vị tôn khách trên tầng ba đã chờ đợi từ lâu: Thất Thần Dưỡng Hồn Hoa!"

Trên đài, một cái lồng kính cường lực được đưa lên. Bên trong, một đóa hoa có bảy cánh với bảy màu sắc rực rỡ, mỗi cánh hoa đều uốn lượn như một tia linh hồn đang nhảy múa. Khí tức của nó tỏa ra khiến những tu sĩ đang gặp bế tắc về thần hồn đột ngột cảm thấy trí não thanh thản, minh mẫn vô cùng.

"Đây là linh dược tứ phẩm đỉnh phong, có tác dụng cải tử hoàn sinh đối với linh hồn bị tổn thương nghiêm trọng. Giá khởi điểm: Một trăm vạn linh thạch trung phẩm. Mỗi lần tăng giá không thấp hơn mười vạn!"

Bầu không khí nghẹt thở đến mức đỉnh điểm.

"Một trăm năm mươi vạn!" Vương gia đại trưởng lão vốn từ nãy đến giờ vẫn im hơi lặng tiếng, nay đột ngột ra giá. Lão cần thứ này để cứu mạng lão tổ tông đang thoi thóp.

"Hai trăm vạn!" Một tiếng nói thanh lãnh khác vang lên từ lầu hai, đó là vị sư tỷ đến từ Tuyết Nguyệt Tông.

"Ba trăm vạn!" Lục Gia chủ lúc này đã đích thân xuất hiện, hắn nhìn chằm chằm vào đóa hoa, ánh mắt đầy tham vọng. Hắn tin chắc kẻ ở phòng bên kia đã tiêu tốn quá nhiều linh thạch cho những món đồ trước, giờ chắc chắn đã cạn kiệt tài lực.

"Năm trăm vạn." Giọng nói của Diệp Phi lại vang lên. Vẫn là sự điềm nhiên đó, nhưng lần này nó mang theo một uy áp không thể chối cãi.

Cả hội trường nổ tung. Năm trăm vạn linh thạch trung phẩm? Con số này có thể nuôi sống một tông môn hạng hai trong vòng trăm năm!

Lục Gia chủ run lên bần bật, đứng bật dậy gào lớn: "Ngươi có bao nhiêu tiền mà dám ra giá bừa bãi? Thiên Bảo Các đâu, ta nghi ngờ kẻ này cố tình quấy rối cuộc đấu giá! Yêu cầu kiểm soát tài sản!"

Vị quản sự vừa nãy lúc này vội vàng chạy lên đài, ghé tai nói thầm với vị chủ trì. Sắc mặt vị chủ trì biến đổi liên tục, từ xanh sang trắng, rồi từ trắng sang đỏ. Lão hắng giọng, nhìn về phía Lục Gia chủ với ánh mắt tội nghiệp: "Lục Gia chủ xin tự trọng. Vị tôn khách này đã gửi gắm một loại bảo vật để thanh toán. Theo đánh giá của chúng tôi, giá trị của bảo vật đó… đủ để mua đứt toàn bộ Vạn Bảo Thành này nếu cần thiết."

Toàn trường lặng ngắt như tờ. Mua đứt toàn bộ Vạn Bảo Thành? Đó là một tuyên bố điên rồ nhất mà họ từng được nghe trong đời.

Lục Gia chủ lảo đảo ngồi xuống, miệng lẩm bẩm: "Không thể nào… không thể nào có loại người như vậy."

Trong phòng kín, Vân Hiểu Nguyệt khẽ nắm lấy tay áo của Diệp Phi, giọng nói lo lắng: "Phi, đừng vì em mà gây thù chuốc oán quá nhiều. Số tiền đó…"

Diệp Phi nắm lấy đôi bàn tay lạnh lẽo của nàng, ánh mắt nhu hòa nhưng kiên định: "Nguyệt nhi, kiếp này ta vì nàng mà nghịch thiên, thì mấy triệu viên đá vụn này có sá gì? Ngay cả khi phải dùng cả núi vàng, biển bạc để đổi lấy một hơi thở bình an của nàng, Diệp Phi ta cũng không nháy mắt một cái."

"Chưa hết đâu!" Diệp Phi bất ngờ đứng dậy, bước ra ngoài ban công phòng đấu giá. Lần đầu tiên, hắn lộ diện trước toàn bộ đám đông. Hắn vẫy tay, một cơn mưa vàng óng ánh từ không trung đổ xuống đài đấu giá.

Hàng ngàn, hàng vạn viên linh thạch thượng phẩm – cấp độ cao hơn linh thạch trung phẩm gấp trăm lần – như những vì sao rơi rụng, tạo thành một núi nhỏ ngay trên sàn đấu giá. Tiếng va chạm lạch cạch của linh thạch khiến tai người ta nhức nhối, nhưng trái tim lại đập điên cuồng vì hưng phấn và thèm khát.

"Ngoài năm trăm vạn ban nãy, số linh thạch thượng phẩm này ta tặng cho tất cả các nhân viên phục vụ của Thiên Bảo Các đêm nay. Và Thất Thần Dưỡng Hồn Hoa… đem lên đây cho ta ngay lập tức."

Sự cuồng ngạo! Sự xa hoa đến tột cùng!

Đám tu sĩ bên dưới điên cuồng nhặt lấy những viên linh thạch thượng phẩm bị rơi vãi, không khí hỗn loạn chưa từng có. Những gia tộc lớn nhìn Diệp Phi bằng con mắt sùng bái xen lẫn sợ hãi sâu sắc. Đây không phải là vung tiền nữa, đây là dùng tiền để đập nát tôn nghiêm của tất cả những kẻ tự cho mình là giàu sang tại Linh Hoang Giới này.

Phía đối diện, Lục Tử Hào và Lục Gia chủ nhìn nhau, sát ý trong mắt họ đã bị sự kinh hoàng lấn át một nửa, nhưng nửa còn lại lại biến thành sự tham lam tột độ. "Một kẻ giàu có mà lại đơn độc thế này… chính là con mồi ngon nhất cho Thiên Minh Tông và chúng ta." Lục Gia chủ nghiến răng thầm nhủ.

Diệp Phi thu hồi Thất Thần Dưỡng Hồn Hoa vào trong tay, cảm nhận được hơi ấm của dược lực. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng thấm vào xương tủy.

"Tiêu Lão, con mồi đã mắc câu gần hết rồi chứ?"

"Hì hì, Diệp tiểu tử, chiêu 'vung tiền như rác' này của ngươi thực sự rất hiệu quả. Đám tham lam kia đã chuẩn bị phục kích ở cửa thành rồi. Chín kẻ Vương Cảnh, hai mươi kẻ Linh Cảnh… ngươi định đối phó thế nào?"

Diệp Phi xoay người, tà áo đen lướt qua mặt đất, bước chân dứt khoát rời đi.

"Tất cả… đều giết."

Màn đêm ở Vạn Bảo Thành càng thêm thâm trầm. Dưới ánh sáng lộng lẫy của sự phù hoa, một cuộc tắm máu đang âm thầm khai màn. Diệp Phi, người nắm giữ ký ức chín kiếp luân hồi, vừa mới chứng minh rằng: Khi hắn có tiền, hắn có thể xoay chuyển thiên hạ; và khi hắn vung kiếm, hắn sẽ kết thúc cả một thời đại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8