Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 48: Huyết mạch Thạch Hùng tiến hóa**
**CHƯƠNG 48: VẠN CỔ CHIẾN HUYẾT, THỂ PHÁCH THÀNH THẦN**
Sâu trong lòng địa cung của bí cảnh Bích Ngọc Hồ, không khí đặc quánh mùi của bụi bặm vạn năm và hơi thở gỉ sét của những món binh khí cổ xưa. Ánh sáng từ những viên minh châu gắn trên vòm đá đã mờ đục, chỉ còn tỏa ra những quầng sáng lờ mờ, run rẩy như ngọn nến trước gió.
Diệp Phi bước đi chậm rãi, mỗi bước chân của hắn đều phát ra âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Phía sau hắn, Thạch Hùng – chàng thanh niên tộc Man Hoang với thân hình hộ pháp – lúc này lại đang run rẩy một cách bất thường. Những thớ cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay hắn giật liên hồi, đôi mắt vốn bộc trực nay đỏ ngầu như chứa đựng cả một biển máu.
"Lão… lão đại… trong kia… có thứ gì đó đang gọi ta…"
Giọng nói của Thạch Hùng khản đặc, dường như hắn đang phải dùng toàn bộ ý chí để không lao về phía trước.
Diệp Phi dừng bước, hắn quay đầu nhìn thuộc hạ trung thành nhất của mình. Bằng nhãn lực của một kẻ đã trải qua chín đời luân hồi, hắn thấy được trong lồng ngực Thạch Hùng, một luồng khí tức màu vàng sậm đang cuồn cuộn cháy, giống như một con mãnh thú bị xích sắt cầm tù vạn năm nay đã đánh hơi thấy tự do.
"Tiêu Lão, người có nhận ra đây là đâu không?" Diệp Phi truyền âm vào trong Luân Hồi Châu.
Tiếng cười khàn khàn của Tiêu Lão vang lên, mang theo một chút kinh ngạc: "Thằng nhóc, vận khí của ngươi đúng là nghịch thiên. Tên tiểu tử họ Thạch này có lai lịch không hề đơn giản. Nếu ta không lầm, đây chính là 'Chiến Thần Tế Đàn' của bộ tộc Man Hoang thời Viễn Cổ. Ở thời đại đó, tổ tiên của hắn là những kẻ có thể dùng tay không xé rách yêu long, dùng máu thịt để chống đỡ bầu trời. Không ngờ, một chi mạch vốn đã lụi tàn ở Hạ Tam Giới lại có thể thức tỉnh huyết mạch nồng đậm đến thế."
Diệp Phi nheo mắt, ký ức của đời thứ nhất thoáng hiện về. Khi ấy, dưới trướng Thần Đế, cũng từng có một vị Man Hoang Chiến Thần cầm rìu chinh chiến tứ phương, chết đứng trên chiến trường để bảo vệ hắn. Ánh mắt Diệp Phi trở nên kiên định, hắn đặt tay lên vai Thạch Hùng, một luồng thanh khí dịu nhẹ từ Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết truyền sang, giúp Thạch Hùng giữ được chút thanh minh cuối cùng.
"Hùng tử, đừng sợ hãi. Đó là vinh quang của tổ tiên ngươi. Hãy đi đi, lấy lại thứ thuộc về ngươi. Ta ở đây hộ pháp cho ngươi!"
Thạch Hùng gầm lên một tiếng như dã thú, hắn không kìm nén nữa, lao vút đi như một quả pháo đại, đâm sầm vào cánh cửa đá khổng lồ ở cuối hành lang.
"Ầm!"
Cánh cửa đá nặng hàng vạn quân bị sức mạnh bộc phát của Thạch Hùng húc văng, bụi mù mịt bay lên. Bên trong là một gian điện rộng lớn đến không tưởng. Ở tâm điểm của gian điện, một bức tượng đá khổng lồ cao tới trăm trượng, tạc hình một chiến binh mặc giáp trụ gai góc, tay cầm chiến rìu, đôi mắt hướng lên bầu trời như đang thách thức thần linh. Dưới chân bức tượng là một hồ chứa đầy thứ chất lỏng màu vàng kim nhạt, bốc lên hơi nóng hừng hực.
"Chiến Thần Chi Huyết!" Tiêu Lão thốt lên kinh ngạc. "Dù chỉ là tinh huyết loãng nhưng đối với thể chất hiện tại của Thạch Hùng, đây chính là tiên dược nghịch thiên cải mệnh!"
Thạch Hùng như bị ma ám, hắn chậm rãi bước vào hồ máu. Ngay khi chân hắn chạm vào chất lỏng màu vàng kia, một tiếng gào thét thảm khốc vang vọng khắp địa cung.
"Áaaaaaaa!"
Toàn bộ lớp da trên người Thạch Hùng bắt đầu nứt toác, máu đỏ tươi chảy ra ngay lập tức bị máu vàng thẩm thấu vào trong. Quá trình này không phải là tu luyện thông thường, mà là "Hoán Huyết" – một quá trình đau đớn đến mức khiến thần hồn cũng phải run rẩy. Xương cốt bên trong người hắn phát ra những tiếng "răng rắc" ghê người, chúng bị bẻ gãy rồi nối lại, dầy hơn, cứng hơn, ánh lên sắc vàng óng ánh.
Diệp Phi đứng ở cửa điện, sắc mặt trầm trọng. Hắn biết đây là thử thách sinh tử. Nếu Thạch Hùng không chịu đựng được, hắn sẽ nổ tung thành tro bụi.
Đúng lúc này, từ bóng tối của những cây cột đá trong đại điện, vài luồng hơi thở âm lãnh đột ngột trỗi dậy. Ba bóng người mặc hắc bào, thêu hình lưỡi liềm đỏ của Thiên Đạo Minh từ từ hiện ra.
"Ồ, không ngờ lại bắt được một con cá lớn thế này. Nghịch mệnh giả Diệp Phi, và một tên Man tộc đang thức tỉnh huyết mạch?" Kẻ cầm đầu, một lão giả với khuôn mặt gầy guộc như bộ xương khô, cười lên rợn người. Lão là một vị trưởng lão của Thiên Đạo Minh chi nhánh Linh Hoang Giới, tu vi đã đạt tới Vương Cảnh (Hóa Thần kỳ) sơ kỳ.
Diệp Phi không quay đầu lại, Trấn Thiên Kiếm gãy trên tay hắn bắt đầu rung lên bần bật, những vết rỉ sét dường như đang rục rịch bong ra.
"Các ngươi đến nhanh hơn ta tưởng." Diệp Phi lạnh lùng nói, thanh âm bình thản đến đáng sợ.
"Thiên Đạo không cho phép kẻ nào vượt ra ngoài vòng kiểm soát. Đứa trẻ Man tộc kia nếu thức tỉnh sẽ là một mầm họa lớn. Chết đi!" Lão giả hắc bào phất tay, hai tên thuộc hạ phía sau ngay lập tức lao ra, linh lực Vương Cảnh bộc phát khiến không gian xung quanh vặn vẹo.
Diệp Phi hít một hơi sâu, đôi mắt hắn đột ngột chuyển sang màu xám tro của luân hồi. "Kiếp thứ nhất là Đế, kiếp thứ ba là Kiếm… Cửu Chuyển Luân Hồi, Kiếm Ý Quy Vị!"
Một luồng kiếm khí sắc lẹm, mang theo hơi thở của năm tháng vĩnh hằng đột nhiên bùng phát từ người Diệp Phi. Dù tu vi hiện tại của hắn mới chỉ ở mức Linh Cảnh đỉnh phong, nhưng ý cảnh kiếm đạo của hắn lại vượt xa cấp độ của thế giới này.
"Hưu! Hưu!"
Hai đạo kiếm quang sượt qua không trung mỏng như lá lúa. Hai tên sát thủ Thiên Đạo Minh còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, thân thể đã khựng lại giữa hư không. Một giây sau, cổ bọn chúng xuất hiện một đường chỉ đỏ, đầu rời khỏi cổ, thần hồn bên trong cũng bị kiếm ý tiêu diệt hoàn toàn trước khi kịp bỏ chạy.
Lão giả hắc bào đại biến sắc mặt: "Cái gì? Kiếm đạo pháp tắc? Ngươi chỉ là một tên nhóc Linh Cảnh, sao có thể nắm giữ pháp tắc?!"
Diệp Phi không trả lời, bước chân hắn tiến về phía trước một bước. "Ngươi là kẻ thứ nhất trong kiếp này buộc ta phải dùng đến một phần tư tâm đắc kiếm đạo của kiếp thứ ba. Cảm thấy vinh hạnh đi."
Trong khi Diệp Phi đại chiến với hắc y nhân, bên trong hồ máu, Thạch Hùng đã đi đến giai đoạn then chốt nhất. Thân hình hắn giờ đây đã to lớn gấp rưỡi, những vết xăm cổ xưa của tộc Man Hoang nổi lên trên da thịt đen bóng, tỏa sáng rực rỡ.
Trong cơn đau đớn tột cùng, ý thức của Thạch Hùng chìm vào một khoảng không vô định. Hắn thấy hàng vạn chiến binh khổng lồ đang gào thét trước một bầu trời đầy sấm sét đen ngòm. Một bóng người đứng trước hàng quân, quay lưng lại với hắn, cao lớn vĩ đại như một ngọn núi.
"Hậu duệ của ta… ngươi tu luyện vì điều gì?" Thanh âm trầm hùng như tiếng sấm nổ bên tai Thạch Hùng.
Thạch Hùng run rẩy, hình ảnh Diệp Phi đang cô độc một mình chống lại những kẻ thù hùng mạnh hiện lên trong trí não. Hắn nhớ về những năm tháng bị coi là nô lệ, bị đánh đập, chính Diệp Phi đã đưa tay ra, cho hắn một nhân cách, cho hắn sức mạnh.
"Ta không cần vinh quang của tổ tiên! Ta không cần xưng bá thiên hạ!" Thạch Hùng gầm lên bằng cả linh hồn. "Ta tu luyện… để làm lá chắn cho lão đại của ta! Để kẻ nào dám chạm vào huynh ấy đều phải nát xương vụn thịt!"
Hình bóng vĩ đại kia khựng lại, rồi từ từ quay đầu lại. Đó là một khuôn mặt không có ngũ quan rõ ràng, chỉ có đôi mắt sáng rực như hai vầng thái dương.
"Dùng huyết nhục làm khiên, dùng ý chí làm giáo… Đây mới là bản chất thật sự của Chiến Thần. Tốt! Ta ban cho ngươi — Bất Diệt Chiến Thể!"
"Ầm!"
Một cột sáng vàng kim khổng lồ từ đỉnh đầu bức tượng Chiến Thần dội xuống, bao trùm lấy Thạch Hùng. Hồ tinh huyết sôi trào mãnh liệt, toàn bộ dịch lỏng nhanh chóng bị hút cạn vào trong lỗ chân lông của hắn.
Bên ngoài, Diệp Phi lúc này đang bị lão giả Thiên Đạo Minh ép vào thế bí. Dù kiếm ý của hắn cao siêu, nhưng khoảng cách giữa Linh Cảnh và Vương Cảnh là một hố sâu thăm thẳm về linh lực. Khóe miệng Diệp Phi đã rỉ máu, Trấn Thiên Kiếm kêu rít lên dưới áp lực từ những bàn tay linh lực khổng lồ của đối phương.
"Chết đi, đồ dị số!" Lão giả gầm lên, bàn tay khô héo ngưng tụ toàn bộ sức mạnh hỏa diễm của một vị Vương Giả, vỗ thẳng vào đầu Diệp Phi.
"Keng!"
Một tiếng động cực lớn vang lên, không phải tiếng xương gãy, mà là tiếng kim loại va chạm.
Lão giả hắc bào sững sờ. Bàn tay của lão không đánh trúng Diệp Phi, mà bị một bàn tay to lớn, thô ráp chặn đứng giữa chừng.
Từ trong đám bụi vàng và hơi nóng tỏa ra, một hình bóng cao tới hai mét năm, cơ bắp cuồn cuộn như những khối đá hoa cương vững chãi, đứng sừng sững như một tòa thành trì che chắn trước mặt Diệp Phi. Luồng sát khí từ người này tỏa ra khiến ngay cả một vị Vương Giả như lão giả hắc bào cũng phải cảm thấy lạnh sống lưng.
Thạch Hùng từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt hắn giờ đây không còn màu đỏ ngầu nữa mà là một màu vàng kim thâm trầm, uy nghiêm. Một vết bớt hình lưỡi rìu cổ xưa xuất hiện ngay giữa trán.
"Ngươi… vừa định làm gì lão đại của ta?" Giọng nói của Thạch Hùng trầm thấp, nhưng mỗi chữ thốt ra đều khiến không gian xung quanh chấn động.
"Cái quái gì thế này? Một tên Man tộc mới đột phá Linh Cảnh mà có thể ngăn được cú đánh của ta?" Lão giả hắc bào không tin vào mắt mình, lão vung tay kia lên, triệu hồi một thanh trường kiếm linh lực đâm thẳng vào ngực Thạch Hùng.
"Phập!"
Trường kiếm đâm trúng, nhưng thay vì xuyên qua, nó chỉ để lại một vệt trắng trên làn da màu đồng cổ của Thạch Hùng. Thạch Hùng không né tránh, hắn nở một nụ cười dữ tợn, bàn tay to lớn chộp lấy lưỡi kiếm linh lực, bóp nát nó như bóp một mẩu bánh khô.
"Đến lượt ta."
Thạch Hùng bước lên một bước, mặt đất dưới chân nứt toác. Hắn không dùng linh kỹ phức tạp, chỉ đơn giản là một cú đấm thẳng. Cú đấm mang theo sức mạnh vạn quân, ép nổ cả không khí xung quanh, tạo thành một luồng sóng xung kích nhìn thấy được bằng mắt thường.
Lão giả hắc bào hoảng sợ, lập tức triệu hồi hộ thân linh bảo là một chiếc khiên đồng.
"Răng rắc!"
Chiếc khiên đồng cấp bậc Vương Khí vừa chạm vào cú đấm của Thạch Hùng liền vỡ vụn như đồ sứ. Cú đấm không giảm lực, trúng thẳng vào ngực lão giả.
"Bùng!"
Lão giả hắc bào văng mạnh ra xa, đập vào bức tường đá của địa cung, toàn bộ lồng ngực lõm hẳn xuống, xương sườn gãy nát đâm xuyên phổi. Lão phun ra một ngụm máu lớn có lẫn cả nội tạng vụn, đôi mắt trợn ngược đầy vẻ không tin.
"Vạn… vạn cổ… chiến huyết… thật sự tồn tại…"
Lão giả chưa kịp nói hết câu thì đầu đã gục xuống, hơi thở tắt lịm. Một vị cường giả Vương Cảnh cứ thế bị một thiếu niên vừa thức tỉnh huyết mạch đấm chết tươi.
Sự tĩnh lặng bao trùm đại điện. Thạch Hùng đứng đó, hơi thở của hắn nặng nề như tiếng bễ lò rèn. Ánh sáng vàng kim trên người hắn dần thu liễm vào trong da thịt, để lộ ra những đường vân chiến thần mờ ảo. Hắn quay người lại, đối mặt với Diệp Phi, rồi đột ngột quỳ sụp một chân xuống, chắp tay định lễ.
"Lão đại, Thạch Hùng đã không làm huynh thất vọng!"
Diệp Phi thu lại Trấn Thiên Kiếm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười hiếm hoi. Hắn bước đến, vỗ vai người chiến hữu của mình. Hắn cảm nhận được qua lớp da kia là một sức mạnh bùng nổ, một sức phòng ngự mà có lẽ ngay cả thần binh lợi khí cũng khó lòng xuyên phá.
"Tốt! Bất Diệt Chiến Thể, một trong mười đại thể chất của thời Viễn Cổ. Thạch Hùng, từ nay về sau, ngươi chính là cái khiên của ta, cũng chính là cái rìu của ta."
Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu cũng thở phào nhẹ nhõm, lên tiếng trêu chọc: "Thằng nhóc này, thật sự là nhặt được bảo vật rồi. Với thể chất này, sau này khi hắn bước vào Thần Cảnh, sợ rằng có thể lấy thân mình ngạnh kháng cả Thiên Kiếp đấy."
Diệp Phi gật đầu, nhưng ánh mắt hắn nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng vốn có. Hắn nhìn về phía những xác chết của Thiên Đạo Minh. "Bọn chúng đã tìm đến tận đây, chứng tỏ hành tung của chúng ta đã bị lộ. Thiên Đạo Minh chi nhánh Linh Hoang Giới chắc chắn sẽ không để yên."
"Huynh yên tâm, kẻ nào đến, Thạch Hùng sẽ xé xác kẻ đó!" Thạch Hùng đứng dậy, nắm đấm đập mạnh vào ngực, phát ra những tiếng "bình bịch" đầy uy lực.
"Đi thôi, mảnh vỡ linh hồn tiếp theo của Hiểu Nguyệt đang ở vùng đất của Nguyệt Tộc. Chúng ta cần rời khỏi bí cảnh này trước khi đại quân Thiên Đạo Minh bao vây."
Diệp Phi dẫn đầu, bước ra khỏi gian điện. Phía sau hắn, Thạch Hùng như một ngọn núi di động, điềm tĩnh đi theo. Ánh sáng từ đôi mắt Diệp Phi rực cháy một niềm tin mãnh liệt. Kiếp này, hắn không còn cô độc. Hắn có Tiêu Lão dẫn lối, có Thạch Hùng hộ vệ, và một lòng quyết tâm nghịch thiên cải mệnh để tìm lại người con gái của mình.
Gió lạnh từ lối vào bí cảnh thổi tới, mang theo hương vị của một cuộc chiến tranh tàn khốc sắp diễn ra. Nhưng ở nơi sâu nhất của địa cung, bức tượng Chiến Thần dường như vừa khẽ mỉm cười. Một chu kỳ mới đã bắt đầu, và lần này, bánh xe luân hồi sẽ không còn quay theo ý muốn của Thiên Đạo nữa.
Trên bầu trời Linh Hoang Giới, những đám mây đen đang ùn ùn kéo đến, sấm sét âm u rền rĩ như sự phẫn nộ của trời cao khi nhận thấy sự trỗi dậy của một sức mạnh ngoài tầm kiểm soát. Cuộc hành trình của Diệp Phi và Thạch Hùng chỉ mới thực sự bắt đầu bước vào những chương đẫm máu nhất.