Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 50: Thức tỉnh kiếp thứ 4: Trận Pháp Sư**
Sương mù trên mặt hồ Hàn Nguyệt vốn dĩ trắng xóa thanh khiết, giờ đây bị một luồng áp lực vô hình từ không trung đè nén, tan ra rồi lại tụ lại thành những hình thù vặn vẹo. Tiếng rít gào của con Linh Thiên Hổ dưới chân vị trưởng lão Thiên Đạo Minh khiến mặt nước rung động, từng vòng sóng tản ra, mang theo sát khí lạnh lẽo thấu xương.
Lão giả ngồi trên lưng hổ tên là Minh Tùng, một cường giả Hóa Thần Cảnh sơ kỳ — kẻ đã bước một chân vào hàng ngũ Vương Cảnh. Ở Linh Hoang Giới này, Vương Cảnh chính là ranh giới phân định giữa sâu kiến và cường giả thực thụ. Ánh mắt lão nhìn Diệp Phi đầy vẻ miệt thị, như thể đang nhìn một món đồ chơi thú vị nhưng sắp bị hỏng.
“Diệp Phi, ngươi trảm sứ giả phàm trần, quấy nhiễu trật tự luân hồi, tội nghiệt tày trời.” Minh Tùng chậm rãi đưa tay lên, không gian xung quanh lão bắt đầu vặn xoắn. “Thiên đạo có mắt, hôm nay lão phu sẽ thay trời hành đạo, tước đoạt linh căn, trấn áp linh hồn ngươi vào Cửu U vĩnh viễn.”
Thạch Hùng bước lên một bước, mặt đất dưới chân hắn nứt toác bởi sức nặng ngàn cân. Gân xanh trên cánh tay hắn nổi lên như những con rồng nhỏ, đại phủ trong tay rung lên bần bật: “Muốn động vào chủ thượng, bước qua xác Thạch Hùng này đã!”
“Thạch Hùng, lui lại.”
Giọng nói của Diệp Phi bình thản đến lạ kỳ, không có chút gì là lo lắng trước áp lực của một vị Vương Cảnh. Hắn đứng đó, thanh Trấn Thiên Kiếm gãy một nửa cắm ngược xuống mặt bùn, vạt áo bào đen bay lất phất trong gió lạnh.
Trong thức hải của Diệp Phi, Luân Hồi Châu bắt đầu xoay chuyển điên cuồng. Giọng nói già nua của Tiêu Lão vang lên, có chút gấp gáp nhưng đầy kỳ vọng: “Tiểu tử, tu vi hiện tại của ngươi đối kháng chính diện với Vương Cảnh là tự tìm đường chết. Nhưng đừng quên, Luân Hồi Quyết không chỉ có sức mạnh cơ bắp. Hãy tìm lại tâm cảnh của kiếp thứ tư đi!”
Diệp Phi nhắm mắt lại. Một luồng ký ức khổng lồ như thác lũ tràn về.
Đó là kiếp thứ tư — kiếp mà hắn không phải là Kiếm Thần lừng lẫy, cũng không phải Đan Thần cứu khổ phò nguy, mà là **Vô Trận Tiên Sư – Mặc Vũ**. Kiếp đó, hắn chỉ với một cây bút ngọc, vẽ ra những đường chỉ giữa hư không, lấy trời làm trận, lấy đất làm nền, từng một mình trấn sát mười vạn thiên binh chỉ bằng một tòa bát quái đồ.
*“Trận pháp không phải là vật ngoài thân, trận pháp là hơi thở của vạn vật.”*
Đôi mắt Diệp Phi đột ngột mở ra. Con ngươi đen lánh của hắn giờ đây không còn bình thường, mà ẩn hiện hàng ngàn phù văn hoàng kim xoay chuyển tinh vi. Khí chất của hắn thay đổi hoàn toàn, từ một kiếm tu lạnh lùng sắc sảo trở nên thâm trầm, huyền bí và mang một vẻ tính toán đáng sợ.
Hắn khẽ nâng ngón tay trỏ, vẽ một đường vô hình trong không khí.
“Minh Tùng, ngươi nói ngươi thay trời hành đạo?” Diệp Phi nhẹ giọng, tiếng nói nhỏ nhưng lan xa như sóng âm. “Vậy ngươi có biết, dưới chân ngươi hiện tại, chính là cửa tử hay không?”
Minh Tùng cười lạnh, vẻ mặt không chút che giấu sự khinh bỉ: “Giả thần giả quỷ! Chết đi!”
Lão phất tay, một bàn tay khổng lồ bằng linh khí thuần túy từ trên không trung vỗ xuống, mang theo uy thế hủy thiên diệt địa. Áp lực nặng nề khiến mặt đất xung quanh Diệp Phi lún xuống cả thước, nước hồ bị đẩy lùi tạo thành một vùng trũng lớn.
Nhưng Diệp Phi không tránh.
Ngón tay hắn vẫn tiếp tục chuyển động. “Khởi!”
Một tiếng “oong” vang lên trầm đục. Dưới mặt hồ, 108 viên linh thạch mà Diệp Phi đã âm thầm bố trí từ trước khi Minh Tùng xuất hiện bỗng dưng phát sáng rực rỡ. Những sợi tơ linh khí màu tím từ dưới nước vọt lên, đan xen vào nhau tạo thành một tấm lưới khổng lồ. Bàn tay linh khí của Minh Tùng chạm vào tấm lưới, bỗng chốc bị phân tách thành ngàn vạn sợi linh khí mỏng manh rồi tan biến hoàn toàn.
“Cái gì? Trận pháp?” Minh Tùng biến sắc, thúc linh thú lùi lại phía sau.
“Kiếp thứ tư của ta từng nói: Kẻ địch mạnh nhất không phải là kẻ có nắm đấm to nhất, mà là kẻ lọt vào trận mà không hay biết.” Diệp Phi bước đi từng bước nhẹ tênh trên mặt nước hồ. Mỗi bước hắn đặt chân xuống, một vòng phù văn lại hiện ra.
“Thạch Hùng, đứng ở phương vị Khảm, dùng lực của ngươi gõ xuống!” Diệp Phi ra lệnh.
Thạch Hùng không chút do dự, nhảy lên không trung, đại phủ mang theo sức mạnh Man Hoang dốc toàn lực bổ xuống mặt hồ theo chỉ thị.
*Rầm!*
Chấn động từ cú bổ của Thạch Hùng không hề lan tỏa bừa bãi mà bị các sợi tơ trận pháp dẫn dắt, hội tụ về phía Minh Tùng. Mặt hồ đột ngột dâng cao, hóa thành chín con rồng nước (Thủy Long) khổng lồ, mỗi con đều mang theo sát ý của Vương Cảnh sơ kỳ.
“Thiên Địa Vô Cực, Vạn Vật Hóa Trận!” Diệp Phi quát lớn.
Tay trái hắn giữ chặt chuôi Trấn Thiên Kiếm đang cắm dưới đất, dùng thanh kiếm gãy làm Trận Nhãn. Linh khí trong phạm vi mười dặm bỗng chốc bị hút cạn, biến nơi đây thành một vùng chân không.
Minh Tùng kinh hãi nhận ra linh khí trong cơ thể mình đang bị một lực lượng huyền bí kéo rút ra ngoài. Lão gầm lên: “Phá cho ta! Một lũ kiến hôi mà đòi vây khốn Vương Cảnh?”
Lão rút ra một cây cờ màu đỏ rực — Thiên Hỏa Phiên, một kiện bảo pháp cấp Vương. Ngọn lửa hung mãnh bùng cháy, muốn thiêu trụi những con thủy long đang vây quanh. Thế nhưng, điều kinh dị là ngọn lửa vừa tiếp xúc với nước hồ lại bị đóng băng ngay lập tức.
“Đây không phải thủy trận bình thường!” Minh Tùng thét lên.
“Đây là *Cửu Chuyển Nghịch Linh Trận*.” Diệp Phi đứng giữa tâm trận, phù văn trong mắt xoay chuyển càng lúc càng nhanh. “Trong trận này, ngũ hành đảo lộn, nóng hóa lạnh, cứng hóa mềm. Ngươi dùng hỏa, sẽ sinh băng. Ngươi dùng lực, sẽ hóa thành hư vô.”
Diệp Phi phất tay, không gian xung quanh Minh Tùng bắt đầu thu nhỏ lại. Chín con thủy long đồng loạt gầm thét, lao thẳng vào lão già đang hoảng loạn.
“Không! Không thể nào! Một kẻ Linh Cảnh làm sao có thể thấu hiểu trận đạo đến mức này?” Minh Tùng cuồng loạn vung Thiên Hỏa Phiên, nhưng mỗi chiêu thức tung ra chỉ làm cho trận pháp của Diệp Phi thêm mạnh mẽ. Lão nhận ra mình đang bị chính sức mạnh của bản thân phản phệ.
Diệp Phi bước đến trước mặt Minh Tùng, khoảng cách chỉ còn mười bước chân. Trấn Thiên Kiếm gãy trên tay hắn bắt đầu phát ra ánh sáng tím rực rỡ, hấp thụ toàn bộ oán khí và linh khí của trận pháp.
“Đời này, kẻ nào coi thường luân hồi, kẻ đó sẽ bị luân hồi nuốt chửng.”
Diệp Phi nhẹ nhàng vung kiếm. Một đường kiếm khí không hề hoa mỹ, cũng không có thanh thế rung trời, nó chỉ đơn giản là một sợi tơ mảnh lướt qua cổ của Minh Tùng.
Thời gian như ngưng đọng. Chín con thủy long tan biến thành mưa xuân, tiếng gào rú của linh thú vụt tắt.
Minh Tùng đứng ngây dại trên lưng hổ, đôi mắt vẫn mở trừng trừng đầy vẻ không tin nổi. Một đường chỉ đỏ xuất hiện trên cổ lão, rồi đầu lìa khỏi cổ, máu phun trào như suối, nhuộm đỏ một mảng hồ lạnh.
Linh hồn (Nguyên Anh) của Minh Tùng vừa định bỏ chạy liền bị Luân Hồi Châu của Diệp Phi phát ra một luồng hắc khí cuốn chặt, kéo thẳng vào bên trong. Một cường giả Vương Cảnh cứ thế tan biến cả xác lẫn hồn chỉ trong chớp mắt.
“Chủ thượng…” Thạch Hùng đứng bên cạnh, hít một hơi thật sâu. Hắn biết Diệp Phi mạnh, nhưng cái cách giết người bằng trận pháp thâm độc và hoàn hảo này khiến một kẻ cục mịch như hắn cũng phải thấy lạnh sống lưng.
Diệp Phi khẽ rùng mình, ánh vàng trong mắt dần tiêu tán, khí chất trở lại vẻ lạnh lùng như trước. Việc cưỡng ép thức tỉnh ký ức kiếp thứ tư khiến kinh mạch hắn đau nhói như bị xé rách, nhưng đổi lại, một phần sức mạnh của Minh Tùng sau khi bị Luân Hồi Châu tinh lọc đã tràn vào đan điền, giúp tu vi của hắn rung động, tiến thẳng lên Linh Cảnh đỉnh phong.
Hắn cầm lấy cây Thiên Hỏa Phiên và túi trữ vật của Minh Tùng, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mây đen của Thiên Đạo Minh vẫn đang cuồn cuộn kéo đến.
“Mảnh hồn tiếp theo…” Diệp Phi thầm thì, giọng nói tan vào trong gió đêm. “Vân Hiểu Nguyệt, chờ ta. Cho dù là Thiên Đạo muốn ngăn cản, ta cũng sẽ xé rách cái lồng giam này để tìm lại nàng.”
Dưới chân hắn, mặt hồ Hàn Nguyệt đã trở lại yên bình, nhưng bóng lưng cô độc và kiêu hãnh của kẻ Nghịch Mệnh dường như đã khắc sâu vào linh hồn của cả vùng đất này. Hành trình Chinh Chiến Cửu Thiên, giờ mới thực sự bắt đầu.