Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 57: Diệp Phi đại náo Nguyệt Thần Cung**
**CHƯƠNG 57: ĐÊM ĐỘT NGUYỆT THẦN, KIẾM CHỈ LUÂN HỒI**
Gió tuyết trên đỉnh Tiên Duyên không chỉ mang cái lạnh thấu xương của phương Bắc mà còn chứa đựng luồng hàn khí tu luyện ngàn năm của Nguyệt Thần Cung. Trong một hang đá khuất gió dưới chân núi, Thạch Hùng đang ngồi xếp bằng, lồng ngực vạm vỡ của hắn chằng chịt những vết rạn máu do đòn đánh của Lâm Thiên Vũ để lại. Mỗi nhịp thở của hắn đều khiến không khí xung quanh rung động, huyết mạch Man Hoang đang điên cuồng sửa chữa những tổn thương trong cơ thể.
Diệp Phi đứng ở cửa hang, bóng lưng cô độc như một thanh kiếm gãy cắm sâu vào lòng đất. Đôi mắt hắn không còn sự giận dữ bộc phát như lúc ở quảng trường, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đáng sợ — thứ tĩnh lặng trước khi cơn bão hủy diệt ập đến.
"Tiểu tử, ngươi định thật sự làm vậy sao?" Một giọng nói già nua, pha chút trêu chọc nhưng cũng đầy nghiêm trọng vang lên trong thức hải của Diệp Phi. Từ Luân Hồi Châu, linh hồn của Tiêu Lão hiện ra, mờ ảo như một làn khói. "Nguyệt Thần Cung không phải là mấy gia tộc nhỏ ở Hạ Tam Giới. Nơi đó có Nguyệt Diệu Đại Trận, lại thêm mụ già Nguyệt Thiền kia canh giữ, ngươi mò vào khác nào tự chui đầu vào rọ?"
Diệp Phi không quay đầu lại, giọng nói khản đặc nhưng kiên định: "Ta đã đánh mất nàng tám kiếp. Kiếp này, dù là Thiên Đạo hay thần phật ngăn cản, ta cũng phải nhìn xem trong hồn phách của nàng rốt cuộc bị kẻ nào động tay động chân."
"Hừ, đúng là cái tính cố chấp vạn năm không đổi." Tiêu Lão thở dài, nhưng trong ánh mắt lại lóe lên tia tán thưởng. "Được rồi, lão phu sẽ giúp ngươi che giấu thiên cơ trong nửa canh giờ. Sau nửa canh giờ, nếu ngươi không ra được, đừng trách lão phu không nhắc trước."
Diệp Phi khẽ gật đầu. Hắn quay sang nhìn Thạch Hùng, người chiến hữu vừa mới tỉnh lại từ trong đau đớn.
"Thạch Hùng, Hắc Phong, hai người dẫn huynh đệ tản ra ngoài Tiên Duyên Thành ba mươi dặm chờ lệnh. Nếu thấy tín hiệu màu tím trên đỉnh núi, ngay lập tức rời đi, không được quay đầu."
"Thiếu chủ! Để ta đi cùng ngài!" Thạch Hùng gượng đứng dậy, nắm đấm siết chặt khiến xương khớp kêu răng rắc.
"Không." Diệp Phi đặt tay lên vai hắn, một luồng luân hồi lực ấm áp tràn vào, xoa dịu vết thương của Thạch Hùng. "Nhiệm vụ của ngươi là sống sót để dẫn dắt Man Hoang bộ lạc sau này. Đêm nay, chỉ mình ta và thanh kiếm này là đủ."
Thân ảnh Diệp Phi nhạt dần rồi biến mất vào màn tuyết trắng xóa. Hắn không dùng ngự kiếm phi hành vì sợ động chạm đến cấm chế không trung, mà thay vào đó là bộ pháp "Luân Hồi Nhất Bộ" từ kiếp thứ tư. Mỗi bước chân của hắn dường như dẫm lên một tần số không gian khác nhau, khiến mắt thường và thậm chí là thần thức của cao thủ Linh Cảnh cũng khó lòng phát hiện.
…
Nguyệt Thần Cung đêm nay được bao phủ bởi một vầng trăng khuyết lạ lùng. Ánh trăng xanh xao đổ xuống những mái ngọc cong vút, tạo nên một bầu không khí u linh.
Diệp Phi như một bóng ma lướt qua những dãy hành lang dài dằng dặc. Dựa vào ký ức của kiếp thứ nhất — khi chính hắn từng đứng trên đỉnh cao thần giới và am hiểu mọi loại trận pháp trên đời — hắn dễ dàng tìm ra kẽ hở của Nguyệt Diệu Đại Trận. Cứ mỗi lần chạm tay vào một tầng kết giới, Luân Hồi Châu lại khẽ rung lên, hấp thu áp lực và đồng hóa hơi thở của hắn với môi trường xung quanh.
Điểm đến của hắn là Nguyệt Tế Điện, nơi dành riêng cho Thánh nữ tĩnh tu.
Càng đến gần, tâm cung của Diệp Phi càng nhói đau. Sợi dây nhân quả giữa hắn và Vân Hiểu Nguyệt đang rung động dữ dội. Qua cửa sổ làm bằng băng tinh trong suốt, hắn nhìn thấy một thân ảnh mảnh mai đang ngồi trên một tòa đài làm bằng vạn năm hàn băng.
Vân Hiểu Nguyệt.
Nàng lúc này không còn vẻ thanh cao dửng dưng ban sáng. Đôi lông mày thanh tú khẽ cau lại, gương mặt trắng bệch vì lạnh, mồ hôi rịn ra trên trán rồi ngay lập tức kết thành băng. Một làn khói đen nhạt, mang theo khí tức tàn khốc của Thiên Đạo, đang luồn lách quanh cổ nàng như một con rắn độc.
"Mệnh Vận Tỏa Hồn Chú!"
Diệp Phi rít qua kẽ răng. Hắn nhận ra cái thứ tàn độc kia. Đó không phải là để bảo vệ nàng, mà là để giam cầm tàn hồn của nàng, bắt nàng phải chịu đựng sự dày vò của việc bị rút trích linh khí mỗi khi trăng tròn, đồng thời xóa sạch mọi ký ức về quá khứ để biến nàng thành một "lò luyện" sống cho thiên tài của Thiên Đạo Minh.
Không kìm chế được nữa, Diệp Phi đẩy cửa bước vào.
"Ai?!"
Vân Hiểu Nguyệt mở choàng mắt. Đôi mắt nàng vốn trống rỗng bỗng chốc co rụt lại khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc nhưng tràn đầy đau thương kia. Nàng định thốt lên lời gọi thuộc hạ, nhưng một bàn tay ấm áp đã che lấy miệng nàng, hơi thở nam tính tràn đầy vị máu và phong trần bao phủ lấy nàng.
"Đừng sợ, là ta." Giọng nói của Diệp Phi vang lên bên tai nàng, dịu dàng như gió xuân, đối lập hoàn toàn với sát khí hắn mang theo.
Vân Hiểu Nguyệt sững sờ. Theo bản năng, nàng nên dùng Nguyệt Thần Chưởng để đánh nát lồng ngực kẻ đột nhập này, nhưng trái tim nàng lại phản bội ý chí. Một giọt nước mắt vô thức rơi xuống tay Diệp Phi.
"Ngươi… tại sao lại đến đây? Nguyệt Thiền trưởng lão sẽ giết ngươi…" Nàng run rẩy nói, giọng điệu không còn sự lạnh lùng của một Thánh nữ cao cao tại thượng.
Diệp Phi buông tay, nhìn sâu vào đôi mắt nàng, luân hồi lực từ lòng bàn tay hắn nhẹ nhàng chạm vào trán nàng. Hắn muốn nhìn thấy sâu bên trong mảnh vỡ linh hồn kia.
*Oanh!*
Một luồng phản chấn kinh thiên động địa bùng phát từ sâu trong linh hồn Vân Hiểu Nguyệt. Một ý chí vĩ đại, lạnh lẽo của Thiên Đạo Thần Đế Vô Nhai ẩn giấu trong đó bị kích hoạt.
"Kẻ phản nghịch, dám động vào vật chứa của Thiên Đạo?" Một âm thanh trầm đục vang vọng trong không gian, làm rung chuyển cả Nguyệt Thần Cung.
"Hỏng rồi! Chạy mau!" Tiêu Lão thét lên trong thức hải.
Bên ngoài điện, tiếng chuông báo động vang lên dồn dập. Hàng trăm đạo độn quang từ bốn phương tám hướng đang lao về phía này. Nguyệt Thiền Trưởng lão — một lão thái bà với khuôn mặt nhăn nheo, tu vi đã đạt tới Vương Cảnh (Hóa Thần kỳ) — gầm lên:
"Tặc tử phương nào, dám làm nhục Thánh điện!"
Diệp Phi cười dài, tiếng cười mang theo sự cuồng ngạo của kẻ từng đứng trên đỉnh luân hồi. Hắn nhìn Vân Hiểu Nguyệt lần cuối, thấy sự hoang mang và chút lo lắng thoáng qua trong ánh mắt nàng, trong lòng hắn bỗng thấy đủ.
"Hiểu Nguyệt, ta sẽ không để họ dùng nàng làm quân cờ thêm lâu nữa đâu."
Nói đoạn, Diệp Phi xoay người, Trấn Thiên Kiếm gãy nát xuất hiện trong tay. Hắn không còn che giấu khí tức nữa. Một luồng uy áp từ kiếp thứ hai — Sát Thần — bùng nổ, nhuộm đỏ cả một vùng không gian trong Nguyệt Tế Điện.
"Muốn giữ mạng ta? Để xem bản lĩnh của Nguyệt Thần Cung đến đâu!"
Diệp Phi đạp nát cửa điện, lao ra giữa vòng vây của hàng trăm đệ tử.
"Cửu Chuyển Luân Hồi: Nhất Chuyển – Khai Thiên!"
Kiếm quang màu tím đen như một con hắc long vút lên trời cao, trực tiếp chém đôi đạo kết giới đang bao phủ trên đầu. Các đệ tử áp sát đầu tiên ngay lập tức bị dư chấn hất tung, máu tươi phun ra giữa trời tuyết, tạo nên một cảnh tượng thảm khốc và mỹ lệ đến lạ lùng.
Nguyệt Thiền Trưởng lão đáp xuống, quyền trượng trong tay bà ta đập mạnh xuống đất: "Diệp Gia dư nghiệt! Ngươi quả nhiên chưa chết. Hôm nay lão thân sẽ khiến ngươi vĩnh bất siêu sinh!"
"Mụ già hôi hám, muốn mạng ta? Đợi mười vạn năm nữa đi!"
Diệp Phi một mình một kiếm, giữa muôn trùng vây vẫn hiên ngang bất khuất. Mỗi đường kiếm chém ra đều mang theo mảnh vỡ ký ức của tám kiếp luân hồi, lúc thì nặng nề như núi (Man Vương kiếp), lúc lại quỷ dị không lường (Ảnh Thần kiếp).
Hắn đại náo Nguyệt Thần Cung, đánh từ tẩm cung ra tới quảng trường chính. Gạch ngọc vỡ nát, các pho tượng thần bị chém cụt đầu. Diệp Phi như một cơn lốc hủy diệt, đi đến đâu tuyết tan đến đó.
Giữa cuộc chiến, hắn chợt dừng lại trên một cột đá cao, nhìn về phía căn điện nơi Vân Hiểu Nguyệt đang đứng nhìn ra. Ánh trăng soi bóng hắn, một kẻ cô độc đối đầu với cả thế giới.
"Lâm Thiên Vũ, Vô Nhai! Đây chỉ là bắt đầu thôi!"
Diệp Phi gầm lên một tiếng, Trấn Thiên Kiếm phát ra tiếng gào thét hưng phấn. Hắn dùng hết sức bình sinh, chém một kiếm mang tính biểu tượng nhất xuống chính giữa quảng trường Nguyệt Thần Cung, khắc sâu bốn chữ lớn trên mặt đá cẩm thạch cứng nhất:
"NGHỊCH MỆNH THÀNH THẦN"
Dứt lời, Diệp Phi bóp nát một tấm phù lục cổ xưa do Tiêu Lão chuẩn bị, thân hình hóa thành một đạo cầu vồng, xé toạc không gian mà đi trước sự ngỡ ngàng của hàng ngàn tu sĩ.
Nguyệt Thiền Trưởng lão nhìn vết kiếm sâu không thấy đáy và bốn chữ tràn đầy sát ý trên mặt đất, gương mặt già nua của bà ta run rẩy dữ dội. Bà ta biết, trật tự mà Thiên Đạo Minh thiết lập suốt vạn năm qua, đã bắt đầu xuất hiện vết rạn không thể cứu vãn.
Bên trong Nguyệt Tế Điện, Vân Hiểu Nguyệt chạm nhẹ vào trán mình, nơi Diệp Phi vừa chạm tới. Ở đó, có một đóa sen tím bé xíu đang ẩn hiện trong hồn hải của nàng, nhẹ nhàng bảo vệ nàng khỏi khí tức của Thiên Đạo.
Nàng khẽ lẩm bẩm một cái tên, một cái tên mà nàng chưa từng được học, chưa từng được nghe trong kiếp này: "Phi… Diệp Phi."
Đêm đó, tuyết ở Tiên Duyên Thành nhuốm màu máu, và cái tên của kẻ mang biệt danh Cửu Thế Luân Hồi Giả chính thức trở thành nỗi ác mộng lan truyền khắp Linh Hoang Giới.