Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 61: Ma tộc xâm lăng**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:42:32 | Lượt xem: 2

Bầu trời Trung Tam Giới vốn mang một màu xanh ngọc bích trường cửu, nhưng lúc này, những đám mây đen đặc quánh như mực đổ từ phía chân trời xa xăm tràn về, nuốt chửng từng mảng ánh sáng cuối cùng. Không khí vốn thanh khiết của Linh Hoang Giới bỗng chốc trở nên tanh nồng mùi máu và vị rỉ sét của binh khí.

Trên đỉnh Thiên Tuyệt Phong, Diệp Phi đứng đó, tà áo xám bay phần phật trong gió lộng. Đôi mắt hắn sâu thẳm như đầm nước cổ xưa, phản chiếu lại những luồng hắc khí đang cuồn cuộn phía chân trời.

"Ma khí này… không phải từ nội bộ Linh Hoang Giới sinh ra." Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu truyền ra thanh âm trầm trọng, không còn vẻ cợt nhả thường ngày. "Đây là hắc ám nguyên thủy của Ma Giới ngoại vực. Diệp Phi, có kẻ đã cưỡng ép mở ra khe nứt không gian, dẫn sói vào nhà rồi."

Diệp Phi không đáp, chỉ khẽ vuốt dọc thân thanh Trấn Thiên Kiếm gãy nát. Cảm giác lạnh lẽo từ lưỡi kiếm truyền vào lòng bàn tay khiến tâm trí hắn tỉnh táo hơn bao giờ hết. Hắn nhìn xuống chân núi, nơi một tòa thành trì của nhân tộc mang tên Vô Ưu Thành đang run rẩy dưới bóng đen bao trùm.

"Vô Nhai…" Diệp Phi lẩm bẩm cái tên đó, sát ý trong mắt thoáng hiện. "Để tiêu diệt một mình ta, ngươi sẵn sàng lấy sinh linh của nửa cái Linh Hoang Giới này làm vật hy sinh sao?"

"Đại ca!"

Một tiếng gầm vang dội cắt ngang bầu không khí trầm mặc. Thạch Hùng từ xa bay tới, cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng, thanh thiết chùy trên vai hắn dính đầy thứ máu màu tím đen sền sệt. Khuôn mặt chất phác của gã trai tộc Man Hoang lúc này vương đầy bụi đất, nhưng đôi mắt lại rực cháy lửa giận: "Đám quái vật sừng dài kia đang tràn vào từ hướng Đông. Chúng giết sạch, không chừa một ai. Phụ nữ, trẻ con… chúng đều coi là huyết thực. Ta không nhịn nổi nữa!"

"Đi thôi." Diệp Phi chỉ buông một câu gọn lừng.

"Đi đâu?" Thạch Hùng ngẩn ra.

"Giết."

Thân ảnh Diệp Phi hóa thành một luồng ánh sáng xám bạc, xé toạc màn sương đen mà lao thẳng xuống Vô Ưu Thành. Thạch Hùng cười sảng khoái một tiếng, vung chùy bám sát theo sau.

Tại Vô Ưu Thành, tiếng kêu cứu vang vọng khắp các ngõ ngách. Hàng vạn Ma binh với lớp giáp đen bóng, tay cầm u minh đao, cưỡi trên những con Ma Lang khổng lồ đang tràn qua tường thành như thủy triều. Các tu sĩ canh giữ thành trì chỉ trong chớp mắt đã bị nhấn chìm. Một lão giả tu vi Nguyên Anh giai đoạn cuối đang gồng mình chống đỡ một tên Ma Tướng cao ba trượng.

*Răng rắc!*

Thanh linh kiếm trong tay lão giả vỡ vụn trước cú vung đao của đối phương. Tên Ma Tướng nhe hàm răng nhọn hoắt, đôi mắt đỏ ngầu lộ vẻ hưng phấn: "Nhân tộc nhỏ bé, hiến tế linh hồn ngươi cho Ma Chủ đi!"

Khi thanh u minh đao chỉ còn cách đỉnh đầu lão giả vài tấc, một tia kiếm khí xám bạc đột ngột xuyên không tới.

*Bùm!*

Cả thanh u đao lẫn cánh tay thô kệch của tên Ma Tướng bị chém nát thành bụi cám. Diệp Phi đáp xuống trước mặt lão giả, bóng lưng hắn mảnh khảnh nhưng lại sừng sững như một ngọn núi không thể vượt qua.

"Cút."

Diệp Phi thốt ra một chữ, thanh âm không cao nhưng mang theo uy áp vạn quân.

Tên Ma Tướng gầm lên đau đớn, nhưng ngay khi nó nhìn vào đôi mắt của Diệp Phi, sự hung ác bỗng chốc biến thành nỗi sợ hãi tột cùng. Trong đôi mắt ấy, nó không thấy một tu sĩ bình thường, mà thấy được một vùng biển máu vô tận, nơi có chín bóng ma thần đang ngồi trên ngai vàng của thời gian.

"Ngươi… ngươi là kẻ nào?"

Diệp Phi không trả lời bằng lời. Hắn bước một bước lên phía trước. Kiếp thứ nhất — Thần Đế Luân Hồi — một phần ý chí nhỏ nhoi được thức tỉnh. Khí chất của Diệp Phi thay đổi hoàn toàn, thanh Trấn Thiên Kiếm gãy bỗng nhiên phát ra tiếng ngân dài thông thiên triệt địa. Một vòng tròn luân hồi hư ảo hiện ra sau lưng hắn, chậm rãi xoay tròn.

"Nhất kiếm — Định luân hồi!"

Một đường kiếm đơn giản nhất, chậm chạp nhất, nhưng lại khiến cả không gian xung quanh Vô Ưu Thành đông cứng lại. Mọi chuyển động của Ma quân, mọi hạt bụi trong không trung đều dừng hẳn. Tiếp theo đó, một làn sóng xung kích màu xám lan tỏa ra bốn phương tám hướng.

Tất cả Ma binh bị làn sóng này chạm vào đều hóa thành cát bụi, không để lại lấy một sợi tàn hồn. Chỉ trong một hơi thở, vây quanh Vô Ưu Thành vốn là mười vạn đại quân Ma tộc, giờ đây chỉ còn lại một bãi đất trống trải u ám.

Lão giả tu sĩ run rẩy quỳ sụp xuống: "Tiên nhân… là Tiên nhân cứu mạng!"

Diệp Phi không quay đầu lại, hắn thu kiếm, cảm nhận được một luồng dao động yếu ớt từ Luân Hồi Châu.

"Cẩn thận! Thằng nhóc, có biến!" Tiêu Lão thốt lên cảnh báo.

Từ trên cao không, không gian bị xé toạc ra một kẽ nứt khổng lồ. Một luồng uy áp đáng sợ gấp trăm lần so với tên Ma Tướng vừa rồi giáng xuống. Trong kẽ nứt đó, một nam tử vận hoàng bào, chân dẫm lên kim liên chậm rãi bước ra. Hắn mang vẻ đẹp thanh tao thoát tục, nhưng đôi mắt lại lạnh lùng đến tàn nhẫn.

Lâm Thiên Vũ.

Kẻ được mệnh danh là Khí Vận Chi Tử, thiên tài số một của Thiên Đạo Minh hiện nay.

"Diệp Phi, thật không ngờ ngươi lại có lòng từ tâm cứu giúp đám kiến hôi này." Lâm Thiên Vũ nở một nụ cười đầy mỉa mai. "Ngươi có biết không, chính hành động cứu người này của ngươi đã kích hoạt đạo cấm chế cuối cùng mà Thiên Đạo Minh đặt lên Vô Ưu Thành."

Diệp Phi nheo mắt lại: "Ngươi nói cái gì?"

Lâm Thiên Vũ lật bàn tay lại, một trận pháp kim quang rực rỡ hiện ra: "Ma tộc chỉ là quân bài nhử ngươi ra thôi. Vô Ưu Thành này vốn là một tế đàn cực lớn. Ngươi giết càng nhiều Ma tộc, oán khí sẽ càng đẩy nhanh quá trình kích hoạt trận pháp. Bây giờ, vạn dặm quanh đây sẽ trở thành vùng đất 'Thiên Diệt'. Ngươi, cùng mười vạn phàm nhân này, hãy cùng biến mất khỏi vận mệnh đi."

*Oàng!*

Mặt đất rung chuyển dữ dội. Những cột sáng kim loại từ lòng đất đâm xuyên lên, không phân biệt Ma hay người, bắt đầu nghiền nát mọi thứ thành linh khí nguyên thủy để nuôi dưỡng trận pháp. Tiếng khóc than thảm thiết của dân chúng lại một lần nữa vang lên, lần này đau đớn hơn cả lúc Ma tộc xâm lăng.

"Tên khốn kiếp này!" Thạch Hùng tức giận vung chùy lao lên hướng Lâm Thiên Vũ, nhưng liền bị một luồng khí vận vàng rực hất văng xuống đất.

Lâm Thiên Vũ nhìn xuống Diệp Phi như nhìn một người chết: "Đây là ý chí của Thiên Đạo. Bọn chúng chết là vì ngươi, Diệp Phi. Máu của bọn chúng đều tính lên đầu ngươi."

Diệp Phi đứng giữa trận pháp diệt thế, làn da bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt vì áp lực không gian quá lớn. Tuy nhiên, thay vì sợ hãi, khóe miệng hắn lại khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lùng đến cực điểm.

"Thiên Đạo?" Diệp Phi trầm giọng nói, thanh âm từ từ trầm xuống, mang theo một lực lượng cổ xưa thức tỉnh từ sâu trong tâm khảm. "Thứ rác rưởi mà các ngươi thờ phụng đó, trong mắt ta chẳng qua chỉ là một con súc vật bị giam cầm trong vòng lặp chín kiếp mà thôi."

Hắn đột ngột buông thanh Trấn Thiên Kiếm ra. Thanh kiếm gãy lơ lửng trước ngực hắn. Diệp Phi chắp hai ngón tay lại, đâm mạnh vào lồng ngực mình, lôi ra một giọt máu vàng rực lấp lánh như mặt trời thu nhỏ.

Luân Hồi Chân Huyết!

"Tiêu Lão, giữ lấy nguyên thần của đám dân chúng này. Phần còn lại… để ta."

"Nhóc con, ngươi định làm thật sao? Tu vi bây giờ của ngươi…" Tiêu Lão hốt hoảng.

"Chuyển thứ nhất, khai!" Diệp Phi hét lớn.

Toàn bộ tu vi linh lực trong cơ thể Diệp Phi bắt đầu nghịch chuyển, đi ngược vào các kinh mạch đã đóng kín. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ sâu trong linh hồn hắn. Hình ảnh về kiếp thứ bảy — vĩ đại Thần Đế Trấn Áp Ma Vực — thoáng hiện ra phía sau lưng hắn.

Mái tóc đen của Diệp Phi chỉ trong chớp mắt biến thành một màu bạc trắng dài tận gót chân. Đôi đồng tử hắn hoàn toàn biến thành màu tím lạnh lẽo. Uy áp từ người hắn phát ra không còn là Linh Cảnh, cũng chẳng phải Vương Cảnh, mà là một thứ sức mạnh siêu thoát khỏi quy luật của Trung Tam Giới.

Hắn giơ tay ra phía trước, bóp nhẹ một cái vào hư không.

*Rắc!*

Trận pháp "Thiên Diệt" mà Lâm Thiên Vũ tự hào bỗng chốc rạn nứt như thủy tinh dễ vỡ. Ánh sáng kim rực rỡ bị một màn sương màu tím bao phủ, dần dần héo rũ rồi tàn lụi.

Nụ cười trên mặt Lâm Thiên Vũ cứng đờ: "Không thể nào! Ngươi làm sao có thể phá vỡ cấm chế của Thiên Đạo?"

Diệp Phi nhìn hắn, ánh mắt như đang nhìn một con trùng nhỏ bé. Với tốc độ nhanh đến mức Lâm Thiên Vũ không kịp phản ứng bằng Thiên Đạo Chi Nhãn, Diệp Phi đã xuất hiện trước mặt đối phương. Hắn đưa tay bóp chặt lấy cổ họng của "Khí vận chi tử", nhấc bổng hắn lên giữa trời cao.

"Ngươi… ngươi không phải Diệp Phi… Ngươi là quái vật phương nào?" Lâm Thiên Vũ giãy giụa trong tuyệt vọng, luồng khí vận vàng trên người hắn đang bị Diệp Phi điên cuồng hút sạch.

"Ta là người sẽ chấm dứt màn kịch này."

Diệp Phi nói xong, bàn tay siết mạnh.

*Bùm!*

Cả bầu trời rung chuyển, mây đen bị tan biến sạch sẽ bởi một luồng sóng xung kích từ vụ nổ linh lực. Lâm Thiên Vũ bị đánh văng xa vạn dặm, cơ thể nát bấy nhưng nhờ có "Thiên Mệnh" che chở nên vẫn chưa chết hẳn. Một luồng ánh sáng từ Thượng Giới rọi xuống, cuốn lấy hắn đưa đi trước khi Diệp Phi kịp tung nhát kiếm cuối cùng.

"Đã chạy thoát một phần hồn sao?" Diệp Phi đứng lơ lửng trên không trung, tóc bạc bay múa. Sự "chuyển" tạm thời này tiêu hao quá lớn nhục thân của hắn.

Làn da Diệp Phi bắt đầu rỉ máu, tóc đen dần trở lại, hơi thở dồn dập. Hắn ngã xuống nhưng Thạch Hùng đã kịp thời lao đến đỡ lấy.

Vô Ưu Thành tĩnh lặng đến lạ thường. Hàng vạn dân chúng và tu sĩ nhìn lên bầu trời, nơi một thiếu niên vừa cứu họ khỏi cả Ma tộc lẫn chính cái "Thiên Đạo" mà họ vẫn hằng tôn kính.

Dưới chân núi, trong đám tro tàn của Ma quân, một mảnh vỡ linh hồn rực rỡ như ánh trăng nhạt hiện ra. Nó bay lơ lửng, chậm rãi tiến về phía Diệp Phi rồi hòa vào lòng bàn tay hắn.

"Mảnh vỡ linh hồn của Hiểu Nguyệt…" Diệp Phi nắm chặt mảnh vỡ, cảm nhận được một hơi ấm yếu ớt. "Cuối cùng cũng tìm thấy mảnh đầu tiên ở Trung Tam Giới."

Trận xâm lăng của Ma tộc đã kết thúc, nhưng cả Linh Hoang Giới từ nay sẽ không bao giờ được yên bình nữa. Danh tiếng của "Nghịch Mệnh Giả Diệp Phi" bắt đầu lan truyền khắp nơi như một ngọn lửa thảo nguyên.

Phía sau tầng mây sâu thẳm, tại Thần Giới xa xôi, một đôi mắt già nua và nham hiểm vừa chứng kiến tất cả.

"Cửu Chuyển đã bắt đầu xoay chuyển rồi sao?" Thần Đế Vô Nhai ngồi trên ngai vàng, tay khẽ gõ lên tay vịn bằng xương rồng. "Để xem ngươi có thể nghịch lại thiên mệnh này được bao lâu, huynh đệ tốt của ta."

Dưới chân Diệp Phi, Vô Ưu Thành bắt đầu bốc lên những cột khói xám. Ma tộc rút đi, để lại một đống hoang tàn và một sự thật trần trụi về cái gọi là sự bảo hộ của thiên giới. Diệp Phi nhắm mắt lại, trong đầu hắn là hình ảnh của chín kiếp luân hồi chồng chất lên nhau. Hắn biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.

Kiếp thứ chín này, hắn sẽ không chỉ giết người, hắn sẽ giết cả Thiên Đạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8