Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 66: Đánh đuổi Ma quân**
**CHƯƠNG 66: ĐÁNH ĐUỔI MA QUÂN**
Bầu trời phía trên Linh Uyên Thành bị nhuộm một màu đỏ thẫm như máu đặc. Từng tầng mây đen kịt cuộn xoáy, mang theo mùi hôi tanh nồng nặc của thi thể và tà khí từ vực thẳm u tối đổ về. Tiếng gió rít gào qua những khe đá sạt lở nghe như tiếng khóc than của hàng vạn vong linh chưa được siêu thoát.
Dưới chân tường thành cao sừng sững vốn là biểu tượng cho sự kiên cố của vùng cực đông Linh Hoang Giới, hàng vạn Ma quân trong giáp trụ đen tuyền đang như những con thủy quái hung tợn, điên cuồng va đập vào hộ thành đại trận đang lung lay sắp sụp.
“Phá cho ta! Một lũ tu sĩ rác rưởi, cũng muốn ngăn cản gót chân của U Minh Ma Tông?”
Giọng nói ồm ồm như sấm động vang lên từ phía sau chiến tuyến Ma quân. Một gã khổng lồ cao tới ba trượng, trên mình khoác một lớp lân giáp đỏ rực, tay cầm đại đao rỉ máu bước ra. Hắn chính là Hắc Sát Ma Quân, một trong bát đại thống lĩnh của Ma tông, tu vi đã đạt tới Vương Cảnh Hóa Thần đỉnh phong, nửa bước chạm vào Luyện Hư.
Mỗi nhát đao của hắn chém xuống, hộ thành đại trận lại nứt toác ra một mảng, linh thạch duy trì trận pháp nổ tung khói bụi mịt mù. Trên thành, các tu sĩ thủ thành mặt cắt không còn hạt máu, đôi mắt hiện rõ vẻ tuyệt vọng.
“Thành chủ, trận pháp không trụ nổi nữa rồi! Ma quân quá đông, Thiên Đạo Minh tại khu vực này lại cố tình đóng cửa không tiếp cứu, chúng muốn bỏ rơi Linh Uyên Thành sao?” Một vị tướng trẻ tuổi, máu me đầy mình, run rẩy bẩm báo.
Vị thành chủ già nua nhìn về phía xa, nơi những dãy núi thuộc quản lý của Thiên Đạo Minh vẫn im lìm trong sương sớm, ông thở dài cay đắng: “Thiên Đạo Minh chỉ cứu những kẻ phục tùng chúng. Linh Uyên chúng ta không chịu nộp linh mạch cốt tủy, chúng tất nhiên muốn mượn tay Ma tộc để trừ khử chúng ta. Vận mệnh… quả thực không thể nghịch sao?”
Ngay khi lớp màn sáng cuối cùng của trận pháp vụt tắt, Hắc Sát Ma Quân cười sằng sặc, giơ cao đại đao định hạ lệnh đồ sát cả thành.
Nhưng đúng lúc đó, một tiếng rống kinh thiên động địa đột ngột xé toạc tầng mây đen!
*Gào!!!*
Tiếng rống mang theo uy áp tuyệt đối của loài đứng đầu vạn thú, khiến hàng vạn con ma thú cưỡi của Ma quân đồng loạt quỵ xuống, sùi bọt mép vì sợ hãi. Hắc Sát Ma Quân biến sắc, đại đao trong tay run lên bần bật. Hắn ngước nhìn lên không trung, và con ngươi thu nhỏ lại chỉ còn bằng hạt đỗ.
Từ trong xoáy mây đen, một con rồng khổng lồ dài hàng trăm trượng, lân phiến đen lánh tỏa ra u quang, đôi mắt đỏ rực như hai vầng thái dương nhỏ lao xuống. Trên đầu rồng, một nam tử mặc hắc bào, tay chắp sau lưng, tà áo bay lộng trong gió cuồng bạt. Dưới chân anh, không khí như đông đặc lại.
“Là hắn… Cửu Thế Luân Hồi Giả – Diệp Phi!”
Cái tên này vừa thốt ra, cả chiến trường chết lặng. Danh tiếng của người này trong vòng nửa năm qua đã chấn động khắp Linh Hoang Giới. Một mình diệt sát sứ giả Thiên Đạo, thu phục Thái Cổ Ma Long, lập nên Nghịch Mệnh Điện để đối kháng thiên mệnh.
“Diệp Phi! Ngươi và Ma tông ta nước sông không phạm nước giếng, tại sao lại xen vào chuyện này?” Hắc Sát Ma Quân gầm lên, cố trấn tĩnh bản thân.
Diệp Phi từ từ cúi đầu, ánh mắt lạnh lẽo như vạn năm băng tuyết nhìn xuống gã Ma tướng. Anh không trả lời ngay, mà nhẹ nhàng bước xuống từ đầu rồng. Mỗi bước chân của anh đi qua hư không đều lưu lại một vòng tròn gợn sóng màu lục của Luân Hồi lực, khiến không gian xung quanh vặn vẹo.
“Nơi nào có kẻ áp đặt mệnh vận lên kẻ yếu, nơi đó có Nghịch Mệnh Điện.” Diệp Phi lên tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại vang vọng vào tận sâu linh hồn của mọi kẻ có mặt. “Hôm nay, Linh Uyên Thành do Diệp mỗ bảo hộ. Ma quân các ngươi… cút, hoặc là chết.”
“Càn rỡ! Ngươi tưởng giết được mấy tên phế vật Thiên Đạo Minh là có thể coi thường Ma tông sao?” Hắc Sát Ma Quân lồng lộn, gã vung đao phát động chiêu mạnh nhất: “Huyết Ma Trảm Thiên!”
Một luồng đao mang đỏ sẫm dài vạn trượng chém đôi bầu trời, mang theo sức mạnh ăn mòn vạn vật lao thẳng về phía Diệp Phi.
“Thạch Hùng!” Diệp Phi khẽ gọi một tiếng.
Từ phía sau anh, một đạo thân ảnh to lớn như quả núi rơi xuống mặt đất như thiên thạch. *Ầm!* Mặt đất nứt toác, cát bụi bay mù mịt. Một thiếu niên với cơ bắp cuồn cuộn như thép nguội, ánh mắt dại ra nhưng mang sát khí của dã thú xuất hiện. Thạch Hùng không dùng vũ khí, hắn chỉ gồng mình, huyết mạch Man Hoang trong người sôi trào, hư ảnh một vị chiến thần cổ đại hiện ra phía sau lưng.
*Bùm!*
Thạch Hùng dùng đôi tay trần đón lấy luồng đao mang khổng lồ. Sức mạnh va chạm tạo ra một cơn bão linh lực thổi bay hàng ngàn Ma quân đứng gần đó. Hắn gầm lên một tiếng, cơ bắp cuồn cuộn phát lực, vậy mà bẻ gãy vụn luồng đao mang của Ma tướng Vương Cảnh!
“Cái gì? Thể chất đó là…” Hắc Sát Ma Quân run rẩy.
Trong lúc gã còn đang bàng hoàng, Diệp Phi đã biến mất tại chỗ. Giây tiếp theo, anh đã xuất hiện ngay trước mặt gã Ma tướng. Khoảng cách gần đến mức Hắc Sát có thể thấy được những luồng khí tức huyền bí xoay chuyển trong đôi mắt của Diệp Phi.
“Kiếp thứ tư: Pháp Thánh linh lực, khai!”
Diệp Phi khẽ lẩm nhẩm. Ngay lập tức, khí chất của anh thay đổi hoàn toàn. Nếu vừa rồi anh lạnh lùng như kiếm, thì lúc này anh sâu thẳm như đại dương linh lực. Một vòng tròn trận pháp khổng lồ rực sáng màu lam nhạt bao phủ lấy toàn bộ chiến trường mười dặm xung quanh.
“Vạn Cổ Tù Lung!”
Hàng vạn sợi xích ánh sáng từ lòng đất vươn lên, khóa chặt chân tay của vạn quân Ma tộc. Hắc Sát Ma Quân kinh hãi nhận ra ma lực trong cơ thể mình bị phong ấn hoàn toàn, không thể vận chuyển dù chỉ một chút. Đây chính là sức mạnh của vị Pháp Thánh đời thứ tư của Diệp Phi, kẻ từng một mình phong ấn cả một tộc giới.
Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu truyền âm, giọng nói đầy vẻ đắc ý: “Tiểu tử, điều khiển linh lực kiếp thứ tư càng ngày càng thuần thục rồi đó. Nhưng cẩn thận, bọn Ma đạo này còn có át chủ bài đấy.”
Diệp Phi không đáp lời, anh đưa tay ra, Trấn Thiên Kiếm gãy nát hiện hình, nhưng khí thế lại áp đảo hoàn toàn bảo đao của Ma quân.
“Diệp Phi! Ma Chủ sẽ không tha cho ngươi!” Hắc Sát Ma Quân gào thét trong tuyệt vọng khi nhìn thấy Diệp Phi từ từ nâng kiếm.
“Ta ngay cả Thiên Đạo còn muốn chém, huống chi là Ma Chủ của ngươi?” Diệp Phi nhàn nhạt nói. “Chết dưới Trấn Thiên Kiếm, cũng là một loại vinh dự.”
Một đường kiếm quang giản đơn, không màu mè, không hào nhoáng lướt qua. Thời gian trong chớp mắt đó như ngừng trôi.
Hắc Sát Ma Quân đứng sững lại, đôi mắt đỏ ngầu mất đi thần thái. Một vệt máu đỏ tươi xuất hiện nơi cổ, sau đó là cả thân hình to lớn của hắn tan rã thành tro bụi trong ánh sáng của Luân Hồi lực. Thủ lĩnh tử trận, phong ấn trận pháp bung tỏa khiến hàng vạn Ma quân còn lại kinh hồn bạt vía, quăng vũ khí bỏ chạy tán loạn về phía đầm lầy u ám.
“Thắng… thắng rồi?”
Trên thành Linh Uyên, vị thành chủ già lão run rẩy quỳ sụp xuống. Cả vạn dân chúng và tu sĩ nhìn bóng lưng vị thanh niên đứng trước thành trì đổ nát, trong lòng họ, cái tên “Nghịch Mệnh Điện” vốn dĩ xa lạ, giờ đây trở nên thiêng liêng vô cùng.
Thạch Hùng bước đến bên cạnh Diệp Phi, hơi thở vẫn còn nặng nề nhưng ánh mắt đầy sự trung thành. Ma Long cũng từ trên trời đáp xuống, thu nhỏ kích cỡ lại như một con ngựa chiến, lặng lẽ đứng sau chủ nhân.
Diệp Phi đưa tay thu hồi Trấn Thiên Kiếm, nhìn về phía hướng đông – nơi Thiên Đạo Minh đang án ngữ. Anh biết, trận chiến hôm nay chỉ là một hồi chuông báo hiệu.
“Tiêu Lão, Nguyệt nhi ở Nguyệt Tộc… có lẽ cũng đã nghe thấy tiếng chuông này chứ?” Anh thầm nghĩ, lòng chợt nhói lên khi nhớ về mảnh vỡ linh hồn của nàng.
“Vạn dân Linh Uyên, cảm tạ đại ân Nghịch Mệnh Điện chủ!” Tiếng hô vang dậy cả một vùng trời đất.
Diệp Phi không quay đầu lại, anh cùng Thạch Hùng và Ma Long bước đi trong ánh hoàng hôn tà dương đỏ rực. Uy danh của anh từ ngày hôm nay sẽ không chỉ là một tên tội đồ bị Thiên Đạo truy nã, mà là một vị thần mới đang trỗi dậy, một hy vọng cho những kẻ muốn cầm kiếm tự quyết định lấy vận mệnh của chính mình.
Sợi dây xích luân hồi trên đầu Diệp Phi khẽ rung động, phát ra những tiếng kêu giòn giã. Kiếp thứ chín này, bánh xe lịch sử đã thực sự lệch khỏi quỹ đạo vốn có của nó.