Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 70: Trốn vào Vạn Yêu Khổng**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:47:45 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 70: TRỐN VÀO VẠN YÊU KHỔNG

Gió rít gào qua những khe đá hẹp, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi tanh tao của xác thối. Trước mắt Diệp Phi và Thạch Hùng là một rặng núi xám xịt, cao ngất ngưởng như những thanh kiếm gãy đâm ngược lên bầu trời vẩn đục. Ở tâm điểm của rặng núi ấy, một cái hang khổng lồ há hốc như miệng của một con quái thú viễn cổ, đen ngóm và sâu hun hút không thấy đáy.

Đó chính là Vạn Yêu Khổng — tử địa bị nguyền rủa của Linh Hoang Giới, nơi mà ngay cả những cường giả Vương Cảnh cũng phải biến sắc khi nghe tên.

“Khặc khặc… Diệp Phi, ngươi không còn đường lui rồi! Phía sau là tru diệt lệnh của Thiên Đạo Minh, phía trước là mồ chôn của vạn yêu. Ngươi định chọn cái chết nào?”

Tiếng cười sắc lạnh như kim loại va chạm từ phía sau vọng lại. Trên bầu trời, hàng chục luồng độn quang lướt tới với tốc độ kinh hồn. Đó là các chấp pháp giả của Thiên Đạo Minh, dẫn đầu là một lão già mặc bào xám, khí tức quanh thân tỏa ra sự áp chế nghẹt thở của cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong.

Diệp Phi đứng bên rìa vách đá, mái tóc đen tung bay trong gió loạn. Sắc mặt anh vẫn bình thản đến lạ lùng, thanh Trấn Thiên Kiếm gãy trong tay khẽ rung lên, phát ra những tiếng ngân thấp trầm như tiếng khóc của oan hồn.

“Thiếu gia, để tôi chặn hậu!” Thạch Hùng gầm lên một tiếng, thân hình hộ pháp bước lên phía trước. Lồng ngực hắn đỏ rực, huyết mạch Man Hoang trong cơ thể đang sục sôi, tạo ra một tầng lôi hỏa mỏng manh bao phủ lấy làn da thô ráp. Dù trên người đầy rẫy những vết thương sâu hoắm từ cuộc truy sát trước đó, đôi mắt hắn vẫn kiên định như đá tảng.

Diệp Phi không quay đầu lại, anh chỉ khẽ đặt tay lên vai Thạch Hùng, một luồng luân hồi lực dịu nhẹ lập tức trấn áp cơn cuồng bạo của huyết mạch trong người hắn.

“Bọn chúng không đáng để ngươi phải liều mạng lúc này. Đi theo ta, vào Vạn Yêu Khổng.”

“Nhưng… Tiêu Lão từng nói nơi đó có vào không có ra!” Thạch Hùng kinh ngạc.

Trong thức hải của Diệp Phi, giọng nói của Tiêu Lão cũng vang lên, đầy sự nghiêm trọng: “Tiểu tử, ngươi điên rồi sao? Vạn Yêu Khổng không phải là một cái hang bình thường, đó là một vết rách không gian chứa đựng tàn niệm của Yêu Tộc từ Kỷ Nguyên thứ năm. Ngay cả hơi thở của nơi đó cũng có thể ăn mòn linh căn của ngươi!”

Diệp Phi nhếch môi, ánh mắt lóe lên một tia sáng thâm trầm của kẻ đã đi xuyên qua chín kiếp nhân sinh: “Tiêu Lão, ông quên rồi sao? Kiếp thứ tư, ta từng là Yêu Hoàng trấn áp vạn giới. Nơi này đối với người khác là mồ chôn, nhưng với ta… nó là lãnh địa cũ.”

Vừa dứt lời, Diệp Phi nắm chặt cổ tay Thạch Hùng, cả hai hóa thành một luồng ánh sáng màu xám tro, lao thẳng vào cái miệng đen ngóm của Vạn Yêu Khổng ngay khi đòn tấn công của lão già bào xám vừa ập đến.

*Ầm!*

Một tiếng nổ rung trời chuyển đất khiến cửa hang sạt lở, bụi mù mịt. Lão già bào xám hạ cánh xuống phiến đá vừa nãy, ánh mắt lộ vẻ hung ác nhìn vào bóng tối sâu thẳm. Lão không dám tiến thêm dù chỉ nửa bước. Quy luật của Thiên Đạo tại nơi này cực kỳ mỏng manh, kẻ có tu vi càng cao càng dễ bị vạn yêu oán khí tấn công.

“Đồ ngu xuẩn. Vào đó thì ngay cả tàn hồn cũng chẳng còn mà đi đầu thai.” Lão hừ lạnh, nhưng vẫn vẫy tay ra lệnh: “Lập trận pháp phong tỏa vòng ngoài. Ta không tin hắn có thể sống sót ra ngoài.”

Bên trong Vạn Yêu Khổng.

Sự im lặng bao trùm lấy không gian, một sự im lặng đặc quánh đến mức có thể nghe thấy tiếng máu chảy trong huyết quản. Diệp Phi và Thạch Hùng đáp xuống một bãi đất đầy mảnh vụn xương cốt. Không khí ở đây màu tím đậm, đặc sệt yêu khí.

“Khụ… khụ…” Thạch Hùng vừa hít vào một ngụm khí đã cảm thấy phổi như bị thiêu đốt bởi hàng ngàn mũi kim độc.

Diệp Phi nhanh chóng phất tay, một vòng tròn bát quái luân hồi mờ nhạt hiện ra xung quanh hai người, ngăn cách hoàn toàn yêu khí bên ngoài. Anh lấy ra một viên đan dược màu xanh ngọc đưa cho Thạch Hùng: “Uống đi, đây là Thanh Tâm Tục Mệnh Đan, có thể bảo hộ tâm mạch của ngươi khỏi sự xâm nhập của tà niệm.”

“Cảm ơn thiếu gia.” Thạch Hùng không hề do dự nuốt chửng, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái. Ở vị trí của hắn, dù Diệp Phi có bảo hắn nhảy vào lò luyện đan, hắn cũng sẽ không cau mày.

“Nơi này thật kỳ quái.” Tiêu Lão lúc này mới hiện ra từ Luân Hồi Châu, thân ảnh linh hồn hư ảo bay lơ lửng, nhìn chăm chú vào những vách đá. “Yêu khí ở đây không phải tản mác, mà nó đang… di chuyển theo một quy luật nào đó.”

Diệp Phi bước đi từng bước vững chãi, thanh Trấn Thiên Kiếm gãy bắt đầu tỏa ra một tầng hào quang đỏ sẫm. Trên vách đá bám đầy rêu xanh, những hình vẽ chạm khắc từ thời viễn cổ dần hiện ra dưới ánh sáng. Đó là những cuộc đại chiến của các đại yêu có cánh cao hàng vạn dặm, những con cự xà quấn quanh các hành tinh.

Càng đi sâu, nhiệt độ càng giảm mạnh. Một luồng uy áp đáng sợ bắt đầu đè nặng lên vai họ.

*Gào!*

Đột nhiên, từ trong bóng tối của một nhánh hang, một bóng đen khổng lồ lao ra. Đó là một con Yêu Linh có hình dạng con báo nhưng mang ba cái đầu sói, toàn thân được bao bọc bởi ngọn lửa đen ngòm. Đôi mắt nó rực lửa, không có đồng tử, chỉ có sát ý thuần túy.

“Yêu Linh cảnh giới Linh Vương?” Thạch Hùng biến sắc, định vung nắm đấm xông lên.

“Đứng yên đó.”

Diệp Phi nhẹ nhàng ngăn lại. Anh tiến lên một bước, hơi thở trên người bỗng nhiên thay đổi hoàn toàn. Sự trầm ổn thường ngày biến mất, thay vào đó là một luồng uy nghiêm tột đỉnh, bá đạo vô song. Phía sau lưng anh, một hư ảnh mờ ảo hiện ra — đó là một nam tử mặc hoàng bào thêu hình chân long và thiên phụng, ánh mắt liếc nhìn thiên hạ với sự khinh rẻ.

Đây chính là mảnh vỡ thần thông của Kiếp Thứ Tư: Yêu Thánh Phục Ma Uy.

Con Yêu Linh ba đầu đang lao tới bỗng nhiên khựng lại giữa không trung. Bốn cái chân nó run rẩy, những ngọn lửa đen trên người lịm dần. Trong bản năng sâu thẳm của một thực thể linh hồn, nó cảm nhận được một sự áp chế thuộc về đẳng cấp linh hồn và huyết mạch tuyệt đối.

Con quái vật kêu lên một tiếng rên rỉ đau đớn rồi phủ phục xuống đất, đầu cúi sát mặt đất, toàn thân run cầm cập.

Thạch Hùng há hốc mồm: “Chuyện… chuyện này là sao?”

Tiêu Lão vuốt râu, mắt nheo lại: “Tiểu tử này, rốt cuộc kiếp thứ tư hắn đã tu luyện đến mức nào mà ngay cả linh hồn yêu thú cổ đại cũng phải thần phục dù tu vi hiện tại của hắn chưa bằng một phần vạn năm xưa?”

Diệp Phi không liếc nhìn con quái vật lấy một cái, anh chỉ lạnh nhạt ra lệnh: “Dẫn đường tới 'Vạn Yêu Tâm'. Ta biết nơi đó có một truyền tống trận cổ xưa dẫn đến biên giới phía Tây của Linh Hoang Giới.”

Con Yêu Linh như nghe hiểu mệnh lệnh, nó vẫy cái đuôi dài, lầm lũi đứng dậy rồi bước đi trước dẫn đường, không còn vẻ hung tợn như lúc ban đầu.

Hành trình tiến sâu vào Vạn Yêu Khổng giống như đi vào lòng đất. Ở đây không có thời gian, chỉ có những tiếng rít u u của gió yêu. Trên đường đi, họ bắt gặp không ít những bộ xương khô khổng lồ, có bộ dài tới mấy nghìn trượng, vắt ngang qua những vực thẳm sâu không thấy đáy. Đó là những cường giả của quá khứ, những kẻ đã cố gắng chinh phục nơi này nhưng rồi vĩnh viễn nằm lại.

“Diệp Phi, ngươi có cảm giác gì không?” Tiêu Lão bỗng nhiên hỏi, giọng nói đầy sự ngờ vực.

Diệp Phi gật đầu, đôi mắt anh trầm xuống: “Có kẻ đang theo dõi chúng ta. Không phải là truy binh Thiên Đạo Minh, mà là một kẻ… ở sâu trong cái hang này.”

“Lẽ nào vẫn còn yêu vật sống sót từ kỷ nguyên trước?” Thạch Hùng nắm chặt quyền, căng thẳng nhìn xung quanh.

“Không chỉ là sống sót.” Diệp Phi dừng lại, đưa mắt nhìn về phía một ngã rẽ bị che phủ bởi những lớp lụa yêu khí dày đặc. “Hắn đang chờ ta. Một người quen từ tám vạn năm trước.”

Bầu không khí bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo tột độ. Một tràng vỗ tay chậm rãi vang lên từ sau lớp yêu khí.

*Bốp… Bốp… Bốp…*

“Chín kiếp luân hồi, nghịch thiên cải mệnh. Diệp Thần Đế, không… bây giờ nên gọi ngươi là Diệp Phi. Ngươi vẫn có thể tìm được đến đây sao?”

Từ trong bóng tối, một nam tử trẻ tuổi với khuôn mặt cực kỳ tuấn tú, đôi tai nhọn và làn da tái nhợt bước ra. Hắn mặc một chiếc áo choàng bằng lông vũ đen, đôi mắt tím sẫm tỏa ra luồng khí tức bí ẩn. Điều kỳ lạ là, chân của hắn không chạm đất, mà mỗi bước đi đều dẫm lên một đóa hoa bỉ ngạn màu máu nở rộ rồi héo tàn ngay lập tức.

“Mặc Thiên.” Diệp Phi gọi tên đối phương, thanh kiếm trong tay siết chặt hơn. “Ngươi vẫn còn sống sau khi bị ta chém mất một nửa nguyên thần ở Kiếp thứ tư?”

Nam tử tên Mặc Thiên cười khẽ, nhưng trong nụ cười chứa đựng sự hận thù khắc cốt ghi tâm: “Ngươi chưa chết, sao ta dám chết? Ngươi trốn vào đây là để tìm lối thoát sao? Thật tiếc, lối thoát đó… ta đã tự tay phá hủy từ ba ngàn năm trước rồi.”

Thạch Hùng gầm lên, định lao vào thì Diệp Phi đưa tay cản lại. Anh nhìn thẳng vào Mặc Thiên, nhạt giọng nói: “Ngươi không phá hủy nó. Ngươi chỉ đang chờ ta đến để đoạt lấy Luân Hồi Châu. Có điều, ngươi nên nhớ, tám vạn năm trước ta có thể chém ngươi, thì tám vạn năm sau, dù ta chỉ có tu vi Linh Cảnh, giết ngươi vẫn dễ như trở bàn tay.”

Một luồng sát khí bùng nổ, quét sạch mọi lớp yêu khí xung quanh. Trận chiến sinh tử giữa một kẻ nắm giữ bí mật luân hồi và một đại yêu cổ đại sắp sửa nổ ra giữa lòng tử địa Vạn Yêu Khổng.

Diệp Phi biết rõ, thời gian của Vân Hiểu Nguyệt không còn nhiều. Anh không thể lãng phí dù chỉ một hơi thở tại đây. Nếu Mặc Thiên là tảng đá cản đường, anh sẽ dùng thanh kiếm gãy này để nghiền nát tảng đá ấy thành tro bụi.

“Chết đi!” Mặc Thiên gào lên, đôi cánh đen khổng lồ sau lưng tung ra, che lấp toàn bộ khoảng không gian trong hang động.

Trận chiến tại Vạn Yêu Khổng chính thức bắt đầu. Đây không chỉ là cuộc chiến tranh giành mạng sống, mà còn là khởi đầu cho việc thu hồi những nợ máu của chín kiếp luân hồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8