Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 72: Đồng minh mới**
**CHƯƠNG 72: ĐỒNG MINH MỚI**
Dưới đáy sâu của Vạn Yêu Khổng, không khí không còn cái vẻ thối rữa của tử khí như hàng vạn năm qua, mà thay vào đó là một luồng khí tức sắc lạnh, tràn ngập áp lực từ thượng cổ truyền lại. Ánh sáng tím nhạt từ cơ thể Yêu Vương Mặc Thiên tỏa ra, phản chiếu trên những vách đá nhấp nhô, tạo thành những bóng ma nhảy múa đầy quỷ dị.
Mặc Thiên đứng đó, thanh yêu đao mang tên "Trảm Linh" gác hờ bên hông, ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Diệp Phi. Gã từng là một phương bá chủ, là kẻ dưới một người trên vạn người ở thời đại Thái Cổ. Sự kiêu ngạo của Yêu tộc đã ăn sâu vào tủy xương, khiến gã chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đi theo một nhân loại. Thế nhưng, kẻ đang đứng trước mặt gã lúc này, kẻ mang hơi thở của một vị Thần Đế nhưng lại sở hữu cái lạnh lẽo của kẻ đã chín lần đi qua cửa tử, khiến Mặc Thiên không thể không sinh ra một tia kiêng dè tận linh hồn.
“Diệp Phi,” Mặc Thiên chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm đục như tiếng sấm rền từ dưới lòng đất. “Ngươi nói muốn dẫn ta đi giết chó săn của Thiên Đạo, nhưng ngươi nên nhớ, Yêu tộc chúng ta chưa bao giờ làm nô bối cho kẻ khác. Ngươi cứu ta một mạng, ta trả ngươi bằng cách giúp ngươi đến Nguyệt Tộc. Sau đó, đường ai nấy đi.”
Diệp Phi dừng bước. Anh không quay đầu lại, đôi bàn tay đan vào nhau trong ống tay áo rộng, khẽ vuốt ve một vết sẹo cũ ở cổ tay – dấu vết từ kiếp thứ ba, khi anh bị chính Thiên Đạo dùng Lôi kiếp xé xác.
“Mặc Thiên, ngươi nghĩ ta cần một nô lệ sao?” Diệp Phi nhếch môi, giọng điệu mang theo sự mỉa mai lãnh đạm. “Ở đời thứ nhất, ta có dưới trướng hàng vạn Thần Tướng, ngay cả yêu tổ của ngươi cũng phải cúi đầu xưng thần. Ở đời thứ chín này, ta không cần nô lệ. Ta cần những kẻ đủ bản lĩnh để đứng cùng hàng, cầm vũ khí chỉ vào mặt Thiên Đạo mà chửi. Ngươi… có gan đó không?”
Sát khí đột ngột bùng nổ từ người Diệp Phi. Nó không phải là sát khí thô bạo của một kẻ khát máu, mà là loại sát khí trầm lắng, uy nghiêm như một ngọn núi lớn trực sập xuống.
Mặc Thiên im lặng. Gã cảm nhận được trong lời nói của Diệp Phi không phải là sự khoe khoang, mà là một sự thật trần trụi. Áp lực linh hồn của một kẻ đã tu luyện *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết* đến mức thức tỉnh ký ức Thần Đế không phải là thứ mà một Yêu Vương vừa mới hồi sinh có thể chống đỡ hoàn toàn.
Thạch Hùng đứng bên cạnh, bàn tay to lớn siết chặt lấy cán rìu đá, đôi mắt tràn đầy ý chí chiến đấu. Với hắn, Diệp Phi không chỉ là chủ nhân, mà là tín ngưỡng duy nhất. “Mặc Thiên, đi theo đại ca của ta, ngươi sẽ thấy thế giới này không giống như những gì ngươi biết. Thiên Đạo không phải là bất biến, vận mệnh cũng không phải là không thể sửa.”
Mặc Thiên bật cười, tiếng cười khàn khàn và đầy cay đắng. “Sửa mệnh? Chẳng lẽ ngươi nghĩ chúng ta có thể thắng được ‘Khí vận chi tử’ sao? Lâm Thiên Vũ là đứa con cưng của trời đất, hắn đi đến đâu cơ duyên theo đến đó. Còn chúng ta? Chúng ta là những kẻ bị nguyền rủa!”
Diệp Phi bỗng xoay người lại, đôi mắt anh lóe lên một tia sáng hoàng kim – một phần sức mạnh của kiếp thứ nhất đang rục rịch chuyển động.
“Khí vận chi tử?” Diệp Phi lạnh giọng. “Cái gọi là ‘Vận’ chỉ là trò chơi cờ của Thiên Đạo mà thôi. Nếu trời muốn hắn thắng, ta sẽ chém đứt trời. Nếu đất muốn bảo vệ hắn, ta sẽ đạp nát đất. Ta chính là ‘Vô Mệnh Cách’, là kẻ nằm ngoài sự xoay chuyển của Luân Hồi. Ngươi đi theo ta, không phải là phục vụ ta, mà là để tự cứu lấy tộc của mình khỏi vòng lặp diệt vong mười vạn năm một lần.”
Mặc Thiên chấn động. Khái niệm về "vòng lặp diệt vong" là bí mật thượng cổ mà gã từng nghe thoáng qua ở thời đại mình, nhưng giờ đây từ miệng Diệp Phi nói ra, nó mang một sức nặng ngàn cân. Yêu tộc vốn mạnh mẽ, nhưng cũng vì quá mạnh mẽ mà luôn là mục tiêu hàng đầu trong mỗi cuộc Đại Thanh Trừng của Thiên Đạo Minh.
“Được!” Mặc Thiên vung đao, một nhát chém chéo qua hư không, tạo ra một vết rách không gian nhỏ. “Nếu ngươi đã dám nói vậy, ta đánh cược với ngươi một lần. Yêu tộc ta tuy suy tàn, nhưng máu anh hùng không bao giờ cạn. Từ giờ trở đi, Mặc Thiên ta chính thức đứng về phía Nghịch Mệnh Điện của ngươi.”
Diệp Phi khẽ gật đầu, một nụ cười kín đáo hiện trên môi. Anh lấy ra từ trong nhẫn trữ vật một bình ngọc nhỏ, bên trong chứa ba viên đan dược rực rỡ linh quang. “Đây là *Thiên Yêu Thần Đan*, ta luyện bằng dược tính từ kiếp thứ năm của mình. Nó có thể giúp ngươi trong vòng ba canh giờ phục hồi hoàn toàn trạng thái đỉnh phong, dù chỉ là tạm thời, nhưng cũng đủ để chúng ta vượt qua trận đồ của Thiên Đạo Minh phía trước.”
Mặc Thiên đón lấy bình ngọc, vẻ mặt kinh ngạc không thôi. Đan dược bậc này ngay cả ở Thái Cổ cũng là chí bảo, vậy mà Diệp Phi lại có thể tùy ý đưa ra như một món quà gặp mặt.
“Đi thôi.” Diệp Phi quay đi, bước thẳng vào đường hầm tối tăm dẫn đến biên giới Nguyệt Tộc. “Lâm Thiên Vũ chắc hẳn đã chờ đến sốt ruột rồi. Ta muốn xem thử, thanh kiếm rỉ sét của ta có thể chặt đứt được cái ‘Khí vận’ rạng ngời trên đầu hắn hay không.”
Ba người, ba khí tức hoàn toàn khác biệt, cùng nhau lướt đi trong lòng đất.
Dọc theo đường hầm cổ xưa, những vách đá phủ đầy rêu phong và phù văn cấm chế bắt đầu phát ra âm thanh "vù vù". Đây là kết giới của Yêu tộc ngày xưa dùng để bảo vệ con đường thoát hiểm cuối cùng. Mặc Thiên liên tục bấm quyết, từng dòng yêu khí màu tím thâm nhập vào các phù văn, khiến chúng dạt ra hai bên nhường lối.
Thạch Hùng không giấu nổi sự phấn khích, hắn hít sâu một hơi, cảm nhận sức mạnh Man Hoang trong người đang sôi sục. “Đại ca, ta cảm thấy có ít nhất bốn luồng hơi thở mạnh mẽ ở phía cuối con đường. Một luồng trong đó rất quen thuộc, đầy vẻ ngạo mạn đến tởm lợm.”
“Đó chính là Lâm Thiên Vũ,” Diệp Phi đáp nhàn nhạt, đôi mắt vẫn nhìn về phía trước. “Hắn sở hữu ‘Thiên Đạo Chi Nhãn’, có thể nhìn thấu một phần tương lai gần. Nhưng hắn không thể nhìn thấy chúng ta. Bởi vì hiện tại, chúng ta là những biến số không tồn tại trong kịch bản của trời xanh.”
Càng đến gần lối ra, không gian càng trở nên dao động mạnh. Không khí trở nên nóng nảy, mang theo mùi hôi của trận pháp hủy diệt. Diệp Phi cảm nhận rõ rệt, phía trên kia, một trận đồ mang tên *Cửu Tiêu Lôi Sát Trận* đã được bố trí sẵn. Đây là trận pháp chuyên dùng để tiêu diệt các đại ma đầu cấp Thần Vương.
“Chúng định đánh nát toàn bộ ngọn núi này sao?” Mặc Thiên gằn giọng, thanh đao Trảm Linh bắt đầu run rẩy vì phấn khích. “Thiên Đạo Minh đúng là một lũ súc vật danh chính ngôn thuận.”
“Chúng không chỉ muốn đánh nát ngọn núi, mà còn muốn chôn sống chúng ta dưới áp lực của chín tầng mây sấm.” Diệp Phi dừng lại ngay trước khi bước ra ánh sáng. Anh đưa tay ra sau, rút lấy thanh *Trấn Thiên Kiếm* chỉ còn một nửa đoạn gãy.
Thanh kiếm cũ kỹ, rỉ sét, nhìn qua như một phế phẩm của một thợ rèn mới vào nghề. Thế nhưng, khi Diệp Phi truyền vào một tia linh lực luân hồi, những đường vân trên thân kiếm bắt đầu phát ra ánh sáng xám tro kỳ lạ. Linh hồn của Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu cũng truyền ra một tiếng cảm thán:
“Nhóc con, đây là trận chiến đầu tiên của ngươi tại Trung Tam Giới để khẳng định cái tên Nghịch Mệnh Điện. Đừng làm ta thất vọng.”
Diệp Phi cười nhạt trong lòng: “Tiêu Lão, ông xem cho kỹ. Hôm nay, ta không chỉ giết người, ta còn muốn cướp đi một phần Thiên Mệnh của tên ‘khí vận chi tử’ đó.”
Dứt lời, Diệp Phi một chân đạp mạnh lên mặt đất. Sức mạnh luân hồi bùng nổ, phá nát sự im lặng của hang động. Ba đạo bóng người hóa thành ba tia sáng, lao vọt lên từ trong lòng đất, phá tan lớp đá dày hàng trăm trượng.
"OÀNG!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa rung chuyển cả một vùng biên giới Nguyệt Tộc. Đất đá bắn tung tóe như những cơn mưa đạn pháo.
Phía trên không trung, một thiếu niên tuấn mỹ khoác trường bào trắng thêu chỉ vàng, ngồi trên một bảo tọa lơ lửng, ánh mắt lãnh đạm nhìn xuống cảnh tượng hoang tàn bên dưới. Hắn chính là Lâm Thiên Vũ. Phía sau hắn, ba vị trưởng lão của Thiên Đạo Minh, ai nấy đều mang tu vi Thần Vương đỉnh phong, đang liên tục duy trì trận pháp sấm sét dày đặc trên bầu trời.
“Ngươi cuối cùng cũng ra rồi, Diệp Phi.” Lâm Thiên Vũ nhàn nhã hạ xuống mặt đất, khóe miệng mang theo một nụ cười đắc ý của kẻ nắm chắc phần thắng trong tay. “Vận mệnh đã nói cho ta biết, hôm nay là ngày kết thúc của kẻ mang họ Diệp. Ngươi trốn trong lòng đất như một con chuột cũng tốt, tại sao lại ra đây để chịu chết sớm như vậy?”
Diệp Phi đứng giữa đống đổ nát, vạt áo bào đen phất phơ trước gió bụi. Anh đứng chắn trước Thạch Hùng và Mặc Thiên, nâng thanh kiếm gãy lên ngang tầm mắt, hướng thẳng về phía Lâm Thiên Vũ.
“Vận mệnh nói cho ngươi ta sẽ chết?” Diệp Phi bình thản hỏi lại.
“Đúng vậy!” Lâm Thiên Vũ hừ lạnh, “Thiên Đạo Chi Nhãn của ta chưa bao giờ sai.”
Diệp Phi cười dài, tiếng cười hào sảng vang vọng khắp núi rừng, xé tan áp lực của mây lôi. “Vậy thì từ hôm nay trở đi, đôi mắt của ngươi có thể vứt đi được rồi. Vì kẻ viết lại vận mệnh… đã tới!”
Lâm Thiên Vũ biến sắc, tay phải vung lên: “Khởi trận! Tiêu diệt toàn bộ nghịch tặc!”
Bầu trời bỗng chốc sụp xuống. Hàng vạn tia lôi điện màu tím xanh từ chín tầng mây trút xuống như những con giao long phẫn nộ, nhắm thẳng vào vị trí của ba người Diệp Phi.
Trận chiến tại biên giới Nguyệt Tộc – khởi đầu cho cuộc phản kích kinh hoàng của Nghịch Mệnh Điện – chính thức bùng nổ.
Mặc Thiên lúc này cũng không còn kiêng dè gì nữa. Gã bóp nát bình ngọc, nuốt chửng ba viên *Thiên Yêu Thần Đan*. Ngay lập tức, yêu khí của gã bùng nổ một cách điên cuồng, biến hóa thành một đôi cánh đen khổng lồ che phủ cả một vùng trời đất.
“Lũ rác rưởi của Thiên Đạo Minh, nếm thử yêu đao của Thái Cổ đây!”
Thạch Hùng gầm lên, thân hình cao lớn của hắn hóa thành một pho tượng chiến thần bằng đồng xanh, mỗi bước chân đều khiến mặt đất lún sâu ba tấc. Hắn không sợ lôi điện, trực tiếp dùng lồng ngực gân guốc đón lấy sấm sét, tay vung rìu chém về phía một vị trưởng lão Thiên Đạo Minh gần nhất.
Trong cơn bão sấm sét và khói lửa, Diệp Phi bước đi một cách thong dong. Mỗi khi một tia lôi điện chạm tới người anh, nó bỗng chốc tan biến hoặc bị hấp thụ vào bên trong thanh kiếm gãy.
“Thứ sấm sét tầm thường này mà cũng đòi diệt ta sao?”
Diệp Phi lẩm bẩm. Anh nhớ lại kiếp thứ ba – Kiếm Thánh vô danh. Một kiếp người chỉ biết đến kiếm, một đời chỉ vì kiếm mà sống, rồi cũng vì kiếm mà bị vạn đạo lôi kiếp băm vầy.
“Luân Hồi Ấn, tầng thứ nhất… khai!”
Trên trán Diệp Phi hiện ra một ấn ký hình tròn màu xám với chín gạch chia đều, nhưng lúc này chỉ có vạch đầu tiên là rực rỡ ánh sáng. Một khí tức của sự mục nát nhưng cũng tràn đầy sự tái sinh bùng nổ.
Lâm Thiên Vũ vốn đang tự tin, bỗng nhiên cảm thấy một luồng ớn lạnh từ sống lưng. Đôi mắt vàng của hắn – Thiên Đạo Chi Nhãn – đột ngột chảy ra một dòng huyết lệ. Hình ảnh mà hắn nhìn thấy trước đó đã thay đổi.
Hắn không còn thấy xác của Diệp Phi dưới chân mình. Thay vào đó, hắn thấy một vị thần mang theo cái chết đang bước đến, mỗi bước đi đều khiến trời đất quanh hắn nứt vỡ thành trăm mảnh.
“Không! Điều đó là không thể nào! Ta là chân mệnh thiên tử!” Lâm Thiên Vũ gào lên điên cuồng, tay kết thủ ấn, huy động toàn bộ sức mạnh của trận pháp dồn nén vào một đòn quyết định.
Diệp Phi nhếch mép, thân hình đột ngột biến mất, hóa thành một đạo tàn ảnh luân hồi len lỏi qua các tia sét. Thanh kiếm gãy của anh không phát ra tiếng rít mạnh mẽ, chỉ im lặng cắt đôi không gian.
“Lâm Thiên Vũ, cảm ơn ngươi vì đã mang Khí Vận đến đây hiến dâng cho Nghịch Mệnh Điện của ta.”
Âm thanh đó lạnh lùng vang lên ngay bên tai Lâm Thiên Vũ, giống như tiếng tử thần gọi tên giữa đêm trường tĩnh mịch.
Chương thứ 72 kết thúc tại đây trong tiếng sấm vang dậy trời đất, đánh dấu bước ngoặt lớn nhất: Yêu tộc chính thức sát cánh cùng Diệp Phi, tạo tiền đề vững chắc để anh tấn công vào Thượng Tam Giới trong tương lai không xa. Đồng minh mới này không chỉ mang lại sức mạnh, mà còn là một cái tát trời giáng vào niềm tin sắt đá của những kẻ tự xưng là thừa hành ý chỉ của Thiên Đạo.