Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 84: Luân Hồi Châu biến dị**
Đêm đại ngàn bao phủ lên dãy núi Thương Loan một màn sương mờ ảo và lạnh lẽo. Sau cuộc thảm sát vạn dặm tại thành trì phía Bắc, bầu không khí dường như vẫn còn vương vấn mùi máu tanh nồng đậm. Diệp Phi ngồi xếp bằng trên một mỏm đá nhô ra giữa vực thẳm, phía sau anh là một hang động nhỏ, nơi Thạch Hùng đang canh gác với thân hình đồ sộ như một pho tượng đá không thể lay chuyển.
Gió rít qua các khe đá, âm thanh nghe như tiếng gào thét của những oan hồn dưới lưỡi kiếm Trấn Thiên. Diệp Phi nhắm mắt lại, nhưng trong tâm thức anh, một cơn bão tố thực sự đang diễn ra.
Tầng thứ hai của *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết* – Sát Thần chuyển – vừa mới thức tỉnh hoàn toàn. Nó không giống như tầng thứ nhất mang lại sự ổn định và căn cơ vững chãi, Sát Thần chuyển giống như một con mãnh thú bị nhốt lâu ngày trong lồng tối, một khi thoát ra liền muốn nuốt chửng lấy lý trí của chủ nhân. Sát khí màu đỏ sậm lúc này đang luồn lách qua các kinh mạch của Diệp Phi, tàn phá mọi thứ nó đi qua và nỗ lực đồng hóa linh hồn anh vào vực thẳm của sự điên loạn.
"Ưm…"
Diệp Phi khẽ rên một tiếng đầy đau đớn. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, rồi nhanh chóng bị khí nóng bốc lên từ cơ thể làm cho bay hơi. Trong thức hải của anh, khối cầu xám xịt và huyền bí – Luân Hồi Châu – đang rung động kịch liệt.
"Tiểu tử, cố giữ lấy linh đài! Đừng để sát khí chiếm lấy bản tâm!" Tiếng quát của Tiêu Lão vang lên trầm đục trong đầu Diệp Phi, mang theo một luồng thanh lương khí nỗ lực trấn áp cơn sóng đỏ.
Diệp Phi nghiến răng, thần thức thâm nhập vào trong Luân Hồi Châu. Ở đó, anh thấy Tiêu Lão không còn vẻ hóm hỉnh thường ngày. Linh thể của ông đang nhạt nhòa dần, đôi mắt già nua chứa đầy sự lo lắng lẫn kiên quyết.
"Sức mạnh của Sát Thần quá cường đại, thân thể này của ngươi chưa đủ mạnh để dung chứa nó. Hơn nữa, Luân Hồi Châu của ngươi ở kiếp thứ chín này dường như gặp phải sự bài xích của Thiên Đạo Quy Tắc mạnh hơn dự kiến." Tiêu Lão trầm giọng nói.
Diệp Phi dùng ý niệm đáp lại, hơi thở dồn dập: "Lão già… Luân Hồi Châu… nó đang nứt ra?"
Quả nhiên, trên bề mặt của Luân Hồi Châu, vốn là một khối ngọc tròn trịa không vết gợn, giờ đây xuất hiện những đường vân đỏ rực như máu, lan tỏa như mạng nhện. Mỗi khi một đường vân lan rộng, Diệp Phi cảm thấy linh hồn mình như bị một chiếc búa tạ nghìn cân nện vào. Sự đau đớn này vượt xa mọi cực hình thể xác, nó là sự xé toạc từ bản nguyên linh hồn.
"Nó không phải nứt ra, nó đang biến dị." Tiêu Lão bước tới gần trung tâm của khối cầu, nơi giao thoa giữa ánh sáng luân hồi và sát khí huyết sắc. "Diệp Phi, ngươi phải biết rằng, chín kiếp luân hồi, mỗi kiếp là một mảnh ghép. Nhưng ở kiếp cuối cùng này, Luân Hồi Châu của ngươi đã hấp thụ quá nhiều oán niệm và thù hận từ tám kiếp trước. Nếu không thể trung hòa, nó sẽ nổ tung, và ngươi sẽ vĩnh viễn biến mất, ngay cả một tia tàn hồn cũng không thể đầu thai."
Diệp Phi cười thảm, máu rỉ ra từ khóe môi: "Biến mất sao? Thiên Đạo muốn ta biến mất, Vô Nhai muốn ta biến mất… Nhưng ta đã hứa với nàng ấy… ta sẽ không chết trước khi đón nàng về."
Cơn đau càng lúc càng dữ dội. Luân Hồi Châu bắt đầu quay cuồng mãnh liệt, hút sạch linh khí từ môi trường xung quanh tạo thành một vòng xoáy khổng lồ ngay phía trên đầu Diệp Phi. Thạch Hùng ở bên ngoài cảm nhận được dị biến, kinh hãi nhìn vào trong hang nhưng không dám làm phiền, chỉ có thể siết chặt trọng chùy, ánh mắt lộ vẻ trung trinh bảo vệ.
Trong không gian thần thức, Tiêu Lão nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy chấp niệm của Diệp Phi. Ông thở dài một hơi dài, nụ cười phảng phất vẻ hoài niệm.
"Tám kiếp đi cùng ngươi, ta đã chứng kiến ngươi từ một thiếu niên tràn đầy hy vọng đến một Thần Đế cô độc, rồi lại thành một tù nhân của mệnh vận. Diệp tiểu tử, kiếp này là kiếp cuối, cũng là kiếp ta đặt cược tất cả vào ngươi."
Nói đoạn, linh thể của Tiêu Lão đột ngột rực sáng lên. Một luồng sáng xanh biếc tinh thuần, mang đậm hơi thở của thời đại viễn cổ bắt đầu tỏa ra từ đôi tay ông.
"Tiêu Lão! Ông làm gì vậy?" Diệp Phi cảm thấy có điều gì đó không ổn.
"Đừng phân tâm! Ngồi yên đó!" Tiêu Lão quát lớn, uy áp của một cường giả thượng cổ bùng nổ, ép chặt Diệp Phi vào trạng thái nhập định sâu nhất. "Linh hồn của ta vốn chỉ là một tàn niệm bám víu vào Luân Hồi Châu này để tồn tại. Nếu hôm nay không có ta giúp ngươi dẫn dắt, Luân Hồi Châu sẽ nổ chết ngươi. Ta sẽ dùng toàn bộ bản nguyên hồn lực của mình, ép sát khí kia dung nhập vào Luân Hồi Châu, hoàn thành cuộc 'Hồn Lực Tiến Hóa' đầu tiên."
"Không được! Nếu vậy ông sẽ…"
"Câm miệng! So với đại nghiệp nghịch thiên, chút hồn lực này tính là gì? Hơn nữa, ta không chết, ta chỉ là… ngủ một giấc dài mà thôi." giọng Tiêu Lão dần trở nên nhỏ nhẹ, tràn đầy vẻ từ ái của một bậc trưởng bối nhìn đứa con duy nhất của mình.
Vù vù vù!
Linh thể của Tiêu Lão bắt đầu tan chảy, hóa thành hàng vạn sợi tơ sáng màu xanh lục, bao lấy Luân Hồi Châu đang rạn nứt. Cảnh tượng vô cùng tráng lệ: những sợi tơ xanh mềm mại nhưng đầy kiên cường, giống như đôi bàn tay của mẹ đang vỗ về một đứa trẻ đang gào khóc. Những đường vân huyết sắc của Sát Thần chuyển bắt đầu dịu lại, chúng không còn hung hăng tàn phá nữa mà bắt đầu chầm chậm thẩm thấu vào tâm lõi của hạt châu.
Diệp Phi cảm thấy một luồng ấm áp tràn vào thức hải. Cơn đau thấu xương dần biến mất, thay vào đó là một cảm giác khoan khoái kỳ lạ. Nhưng trái tim anh lại thắt lại. Anh thấy hình bóng Tiêu Lão mờ nhạt đi từng chút một, giống như ngọn đèn trước gió.
"Dung hợp cho ta!" Tiêu Lão gầm lên một tiếng cuối cùng.
Răng rắc!
Một tiếng nổ giòn giã vang lên trong đầu Diệp Phi. Luân Hồi Châu vốn có màu xám giờ đây đã hoàn toàn biến đổi. Nó trở thành một khối cầu có ba màu sắc luân chuyển: màu xanh huyền bí của sự sống, màu xám trầm mặc của luân hồi và màu đỏ rực cháy của sát khí. Ba màu sắc này không hề xung đột mà quấn quýt lấy nhau, tạo nên một sự cân bằng hoàn mỹ theo một quy luật nào đó chưa từng được biết đến.
Biến dị, hoàn thành.
Luân Hồi Châu lúc này không còn là một vật thể chết lặng lẽ, nó bắt đầu đập theo nhịp tim của Diệp Phi. Từng đợt linh lực mới mẻ, tinh thuần hơn trước gấp chục lần trào ra từ hạt châu, quét sạch mọi vết thương và cặn bã trong kinh mạch anh.
"Cảnh giới… đột phá…" Diệp Phi lẩm bẩm.
Không chỉ là tu vi đạt đến đỉnh phong của Linh Cảnh, mà anh cảm thấy linh hồn mình đã được lột xác. Khả năng cảm thụ quy luật không gian và thời gian của anh đã tăng vọt lên một tầm cao mới. Tuy nhiên, khi nhìn lại không gian thần thức, Diệp Phi chỉ còn thấy một màn đêm yên tĩnh. Tiêu Lão đã biến mất, chỉ còn lại một đóa hoa sen ánh sáng mờ nhạt nằm sâu trong lòng Luân Hồi Châu – đó là phần cốt lõi linh hồn cuối cùng mà ông để lại để bảo trì sự sống.
"Tiêu Lão… Cảm ơn người."
Diệp Phi khẽ nhắm mắt, một giọt lệ lặng lẽ lăn trên gò má – điều mà một "Sát Thần" lẽ ra không bao giờ có. Sự hy sinh của Tiêu Lão đã đánh thức thêm một mảnh ký ức ngủ sâu trong anh.
Đó là mảnh ký ức về Kiếp thứ năm – Đan Thần. Những công thức về các loại tiên đan cải tử hoàn sinh, những trận pháp về dưỡng hồn bắt đầu hiện ra rõ nét. Diệp Phi siết chặt tay, trong mắt anh lóe lên tia lạnh lùng: "Tiêu Lão, ông sẽ không ngủ quá lâu đâu. Chờ ta bước chân vào Linh Hoang Giới, ta sẽ tìm kiếm Hư Không Linh Chỉ để rèn lại thần hồn cho ông."
Cùng lúc đó, khí vận trên bầu trời thay đổi. Luân Hồi Châu biến dị dường như đã vượt ra ngoài tầm giám sát của "Thiên Đạo Chi Võng". Những tia lôi điện màu tím tích tụ trên không trung bỗng mất đi mục tiêu, xoay tròn vài vòng rồi tan biến trong sự bất đắc dĩ.
Diệp Phi mở mắt đứng dậy. Khí chất của anh đã hoàn toàn thay đổi. Nếu trước đây anh giống như một lưỡi kiếm trần trụi chứa đầy thù hận, thì bây giờ anh giống như một hố đen thâm thúy, nội liễm nhưng ẩn chứa sức mạnh hủy diệt vạn vật.
"Thạch Hùng." Diệp Phi cất tiếng, giọng nói trầm ổn mà uy nghiêm.
"Đại ca! Người đã tỉnh!" Thạch Hùng vội vàng chạy vào, khi thấy Diệp Phi, hắn không tự chủ được mà lùi lại một bước, cảm giác như người đứng trước mặt hắn không phải là con người, mà là một vị thần đang ngủ say.
"Chuẩn bị đi." Diệp Phi nhìn về phía chân trời, nơi ranh giới giữa Hạ Tam Giới và Linh Hoang Giới đang rung động. "Vòng lặp đã bắt đầu lung lay. Chúng ta sẽ tiến thẳng vào Linh Hoang Giới. Kẻ nào ngăn ta, trảm kẻ đó. Thiên nào ép ta, trảm Thiên đó."
Thanh kiếm Trấn Thiên rung lên bần bật trên lưng anh như cảm nhận được ý chí của chủ nhân. Luân Hồi Châu trong đan điền cũng rực sáng, sẵn sàng cho một kỷ nguyên chinh chiến mới.
Con đường nghịch mệnh, từ giây phút này, mới thực sự bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Diệp Phi bước ra khỏi hang động, mỗi bước chân anh đi qua, cỏ cây không héo úa mà ngược lại, linh khí cuồn cuộn đổ về như đang bái lạy tân vương. Ở một nơi nào đó tại Thượng Tam Giới, trong thần điện nguy nga, Thần Đế Vô Nhai dường như cảm thấy một tia ớn lạnh hiếm hoi chạy dọc sống lưng, nhưng hắn chỉ cười nhạt và cho đó là ảo giác.
Hắn không biết rằng, con quờ mà hắn từng dày công sắp đặt qua tám kiếp, giờ đây đã thực sự thoát ra khỏi bàn cờ, mang theo một viên Luân Hồi Châu dị biến có thể đảo lộn cả càn khôn.