Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 90: Chuẩn bị tiến vào Thượng Tam Giới**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:00:23 | Lượt xem: 2

Giữa những dãy núi quanh năm bao phủ bởi huyết vân và sương lôi tại ranh giới của Trung Tam Giới, Vô Mệnh Sơn sừng sững hiện ra như một thanh kiếm khổng lồ cắm thẳng vào vòm trời. Nơi đây, linh khí cuồn cuộn như thác đổ, không phải thứ linh khí ôn hòa của danh môn chính phái, mà là một loại lực lượng cuồng bạo, tràn đầy ý chí bất khuất. Đây chính là đại bản doanh của Nghịch Mệnh Điện – thế lực đang khiến cả chín tầng trời phải run rẩy.

Trên đỉnh cao nhất của Vô Mệnh Sơn, Diệp Phi đứng đó, tà áo bào đen tung bay trong gió lộng. Đôi mắt anh sâu thẳm như đầm nước cổ xưa, thi thoảng lại lóe lên những tia sáng màu tím sẫm của Luân Hồi Ấn. Sau khi trảm sát Lâm Thiên Vũ và thu hồi khí vận thiên mệnh, tu vi của anh đã chính thức chạm tới ngưỡng đỉnh phong của Thần Vương cảnh, đồng thời tầng thứ bảy của Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết cũng đã hoàn toàn viên mãn.

Mỗi nhịp thở của Diệp Phi dường như đều cộng hưởng với quy luật của thiên địa. Ở kiếp này, anh không còn là một kẻ cô độc hành tiến giữa bóng đêm nữa.

Phía dưới đài cao, hàng vạn chiến sĩ Nghịch Mệnh Điện đang đứng lặng yên trong trật tự nghiêm cẩn đến đáng sợ. Dẫn đầu là Thạch Hùng, gã thiếu niên nô lệ ngày nào nay đã hóa thân thành một pho tượng thần bằng thép. Thân hình hắn cao lớn hơn hai trượng, da dẻ mang màu đồng cổ, đôi mắt đỏ rực sát khí. Trên vai hắn là một thanh chiến phủ nặng nề, mỗi hơi thở tỏa ra hơi nóng của huyết mạch Man Hoang thượng cổ đã thức tỉnh hoàn toàn.

Bên cạnh Thạch Hùng là các cường giả được Diệp Phi thu phục từ các cấm địa – những lão quái vật bị Thiên Đạo ruồng bỏ, những ma đầu bị thế gian ghét bỏ, giờ đây đều quỳ một gối, cúi đầu thành kính trước vị chủ nhân trẻ tuổi nhưng mang linh hồn của một vị Thần Đế.

“Chủ thượng, vạn quân đã sẵn sàng. Chỉ chờ người ra lệnh, chúng ta sẽ đạp nát Thiên Môn, tiến thẳng vào Thượng Tam Giới.” Giọng của Thạch Hùng trầm hùng như sấm rền, chấn động cả sơn hà.

Diệp Phi không vội đáp. Anh nhìn về phía xa, nơi những đám mây ngũ sắc của kết giới Thượng Tam Giới đang không ngừng dao động. Anh cảm nhận được ở nơi đó, có một con mắt vô hình đang nhìn chằm chằm vào mình. Đó là Vô Nhai – kẻ từng là huynh đệ, kẻ đã phản bội anh suốt tám kiếp người.

“Vô Nhai, ngươi nợ ta không chỉ là một mạng, mà là vạn kiếp trầm luân của chúng sinh.” Diệp Phi thầm nhủ trong lòng.

Một bàn tay mềm mại, lành lạnh khẽ chạm vào tay anh. Vân Hiểu Nguyệt xuất hiện bên cạnh từ bao giờ. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh ngọc bích nhạt, tàn hồn kiếp trước sau khi được Diệp Phi bồi dưỡng đã trở nên ổn định hơn nhiều. Tuy nhiên, sắc mặt nàng vẫn mang một vẻ nhợt nhạt u sầu của Thái Âm Chi Thể.

“Chàng thực sự định khởi hành ngay bây giờ sao?” Hiểu Nguyệt khẽ hỏi, giọng nàng như tiếng chuông gió rung động giữa hư không. “Thiên Đạo Chi Võng ở Thượng Tam Giới kiên cố gấp vạn lần nơi này. Một khi bước qua cánh cửa đó, chúng ta sẽ không còn đường lui.”

Diệp Phi xoay người lại, đưa tay nhẹ nhàng vén một lọn tóc mai cho nàng. Ánh mắt vốn lạnh lùng của anh bỗng chốc trở nên dịu dàng đến lạ thường. “Ta đã đi qua tám lần sinh tử, mỗi một lần đều dừng bước trước ngưỡng cửa ấy. Hiểu Nguyệt, kiếp này ta không chỉ muốn đi tiếp, mà ta muốn phá nát cái ngưỡng cửa đó để nàng được sống, để huynh đệ ta được sống trong một bầu trời không có xiềng xích.”

“Dù kết quả thế nào, em cũng sẽ đi cùng chàng.” Hiểu Nguyệt tựa đầu vào vai anh, ánh sáng thái âm trên người nàng khẽ lan tỏa, làm dịu đi sát khí nồng đậm từ Trấn Thiên Kiếm đang rung lên sau lưng Diệp Phi.

“Tiểu tử, đừng có ở đó mà tình tứ nữa. Lão phu sắp bị mấy cái quy luật không gian ở Thượng Giới làm cho nghẹt thở rồi đây!” Tiêu Lão từ trong Luân Hồi Châu chui ra, hóa thành một đạo ảo ảnh lơ lửng. Lão vuốt râu, nét mặt tuy có vẻ hóm hỉnh như thường ngày nhưng đôi mắt lại lộ rõ vẻ lo âu thần bí. “Nghe này, Thượng Tam Giới không giống như những nơi ngươi đã đi qua. Ở đó, linh khí mang tính ‘Thần tính’. Kẻ nào không được Thiên Đạo thừa nhận mà đột ngột tiến vào, sẽ bị áp lực của quy luật ép thành bình địa ngay lập tức. Ngươi đã chuẩn bị cho bọn họ chưa?”

Diệp Phi gật đầu, đưa tay chỉ về phía trung tâm Nghịch Mệnh Điện. Ở đó, một trận pháp khổng lồ mang màu tím sẫm đang chậm rãi xoay tròn. “Chuyển sinh chi trận đã hoàn thành. Ta dùng máu của 9 vị sứ giả Thiên Đạo Minh làm mắt trận, dùng tàn hồn của tám kiếp trước của ta làm dẫn hướng. Toàn bộ quân đoàn Nghịch Mệnh sẽ được bao phủ bởi Luân Hồi lực, lừa dối được cảm quan của Thiên Đạo trong vòng mười ngày.”

Tiêu Lão trầm ngâm: “Mười ngày… chỉ có mười ngày để chiếm lấy một chỗ đứng ở Tiên Thần Giới. Đây là một canh bạc lớn nhất từ trước đến nay.”

“Chúng ta không đánh bạc, chúng ta đoạt mệnh.” Diệp Phi dứt lời, anh bước tới mép vực thẳm, giơ cao cánh tay phải.

Trong khoảnh khắc, Trấn Thiên Kiếm thoát vỏ bay ra. Thanh kiếm gãy năm nào giờ đây đã được rèn lại gần như hoàn chỉnh, lưỡi kiếm lấp lánh ánh sáng xám tro của sự hủy diệt và sinh ra. Một luồng kiếm khí vắt ngang trời đất, chẻ đôi những đám mây đen đang kéo đến.

“Toàn quân nghe lệnh!” Tiếng của Diệp Phi truyền đi khắp ngàn dặm, mang theo uy nghiêm tuyệt đối.

“Dưới chân chúng ta là tro bụi của quá khứ, trước mặt chúng ta là kẻ thù của vận mệnh. Thiên Đạo coi chúng ta là kiến cỏ, coi sinh mạng là quân cờ trong vòng lặp vô tận. Nhưng hôm nay, Cửu Thế Luân Hồi Giả ta – Diệp Phi – sẽ dẫn các ngươi bước lên tầng mây cao nhất, lấy máu thần tưới tắm cho đạo tâm, lấy thủ cấp Thần Đế để tế cho những người đã khuất!”

“Nghịch mệnh! Nghịch mệnh! Nghịch mệnh!”

Tiếng hô vang của vạn quân như sấm động, làm rung chuyển cả đại lục Trung Tam Giới. Những tông môn vốn đang theo dõi động thái của Vô Mệnh Sơn đều bàng hoàng kinh hãi. Họ chưa từng thấy một lực lượng nào mang ý chí tử chiến mãnh liệt đến thế.

Diệp Phi lật tay, một viên châu tròn trịa tỏa ra hơi thở tang thương xuất hiện – Luân Hồi Châu. Anh bóp chặt, sức mạnh luân hồi từ trong viên châu tuôn ra như đại dương cuộn trào, đổ xuống trận pháp dưới chân.

“Mở Thiên Môn!”

Một tiếng nổ kinh thiên động địa phát ra từ hư không. Giữa bầu trời xanh ngắt bỗng xuất hiện một vết rạn nứt khổng lồ. Từ vết rạn đó, ánh sáng vàng kim chói mắt tuôn ra – đó chính là ranh giới dẫn đến Thượng Tam Giới. Nhưng đi kèm với ánh sáng là những sợi xích lôi điện màu đen ngòm, đại diện cho sự ngăn cản của quy luật tự nhiên.

Thạch Hùng gầm lên một tiếng, lao vút lên không trung đầu tiên: “Chủ thượng, để mạt tướng khai đường!”

Chiến phủ của Thạch Hùng vung ra, một đạo búa mang theo khí thế khai thiên lập địa chém thẳng vào những sợi xích lôi điện. Tiếng kim loại va chạm vào nhau tạo ra những vòng sóng xung kích san bằng những ngọn núi xung quanh.

Diệp Phi không chậm trễ, anh cầm lấy tay Vân Hiểu Nguyệt, cả hai hóa thành một đạo quang ảnh rực rỡ lao thẳng vào vết nứt không gian. Theo sau họ là hàng vạn bóng đen cuồn cuộn, giống như một bầy hắc long đang lao ngược lên dòng thác ánh sáng để hóa thần.

Trong luồng xoáy không gian hỗn loạn, Diệp Phi cảm nhận được áp lực kinh khủng đang đè ép lên da thịt. Xương cốt anh phát ra những tiếng kêu răng rắc. Quy luật của Thượng Giới đang gào thét, muốn nghiền nát kẻ ngoại lai này.

Nhưng trong ý thức của Diệp Phi, tám mảnh ký ức từ tám kiếp trước đồng thời bùng cháy. Hình ảnh anh bị vây giết ở kiếp thứ nhất, hình ảnh anh bị phản bội ở kiếp thứ ba, hình ảnh anh gục ngã trước mộ của người thân ở kiếp thứ bảy… Tất cả biến thành một ngọn lửa hận thù vĩnh hằng, chống lại mọi áp lực của thiên địa.

“Biến đi cho ta!” Diệp Phi quát lớn, Luân Hồi Ấn trên trán bùng phát ánh sáng cực đại.

Oành!

Bức màn ngăn cách sụp đổ.

Cảm giác đầu tiên khi bước ra khỏi đường hầm không gian là một sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Trước mắt họ không phải là một tiên cảnh thanh bình như trong lời đồn, mà là một vùng bình nguyên hoang vắng, bầu trời màu đỏ nhạt với những ngôi sao to lớn đến kỳ dị. Những tòa cung điện xa xăm ẩn hiện trong mây, tỏa ra hơi thở uy nghiêm áp chế mọi linh hồn.

“Thượng Tam Giới…” Hiểu Nguyệt thốt lên, đôi mắt nàng phản chiếu vẻ huy hoàng nhưng lạnh lẽo của thế giới này.

Diệp Phi hạ chân xuống mặt đất cứng rắn. Anh có thể cảm thấy rõ ràng, từng sợi khí tức ở đây đều nặng nề như núi thái sơn. Ở hạ giới, anh có thể dời núi lấp biển dễ dàng, nhưng ở đây, ngay cả việc duy trì bay lượn cũng tiêu tốn linh lực không nhỏ.

“Bẩm Chủ thượng, toàn quân đã tiến vào an toàn, nhưng chúng ta bị rơi rớt ở vùng biên thùy của Thần giới – Hoang Khô Chi Địa.” Thạch Hùng từ trong sương mù bước ra, toàn thân nhuốm máu của lôi kiếp nhưng thần sắc lại vô cùng hưng phấn.

Diệp Phi đưa mắt nhìn quanh. Xa xa, một đạo lưu quang vàng kim đang lao nhanh về phía họ. Đó là đội tuần tra của Thiên Đạo Minh ở Thượng Giới.

Anh chậm rãi rút Trấn Thiên Kiếm ra, đầu kiếm chỉ xuống đất, giọng nói bình thản nhưng đầy sát ý:

“Chuẩn bị chiến đấu. Chúng ta không đến đây để tham quan. Chúng ta đến đây để thông báo cho Thần Đế Vô Nhai biết rằng… chủ nhân của thế giới này đã trở lại.”

Gió nổi lên, thổi tung mái tóc bạc trắng vừa xuất hiện một sợi của Diệp Phi – cái giá của việc cưỡng ép khai mở thiên môn. Nhưng trên môi anh là một nụ cười ngạo nghễ. Cuộc chơi cuối cùng, giờ mới thực sự bắt đầu.

Tầng mây thứ chín rung động, một kỷ nguyên cũ sắp lụi tàn, và một vị Thần mới đang đi tới giữa tiếng máu rơi. Diệp Phi nhìn về phía tòa thần điện rực rỡ nhất nơi chân trời, nơi đó, một hình bóng quen thuộc đang đứng trên cao nhìn xuống. Hai ánh mắt vượt qua vạn dặm không gian, chạm vào nhau, châm ngòi cho trận hỏa hoạn lớn nhất trong lịch sử luân hồi.

Mọi quân bài đã lên bàn. Nghịch Mệnh Điện đã cắm lá cờ đen đầu tiên lên mảnh đất Thần thánh. Máu sẽ đổ, thần tọa sẽ lung lay, và định mệnh sẽ phải cúi đầu trước thanh kiếm của kẻ đã đi qua chín kiếp tử sinh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8