Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 92: Thân phận bị bại lộ**
CHƯƠNG 92: THÂN PHẬN BỊ BẠI LỘ
Thượng Tam Giới, hay còn gọi là Thần Giới, vốn là nơi linh khí hóa lỏng thành sương, bao phủ khắp những rặng núi lơ lửng giữa mây ngàn. Thế nhưng, vào khoảnh khắc Diệp Phi đặt chân lên lớp đất đá nhuộm đầy thần tính này, bầu trời thanh khiết ấy bỗng chốc rạn nứt.
Một đạo kiếm quang đỏ sậm mang theo hơi thở của vạn kiếp luân hồi chém đôi tầng mây tím, báo hiệu sự trở lại của một vị vua không ngai. Diệp Phi đứng đó, tà áo đen lồng lộng trong gió ngàn, đôi mắt bình thản như mặt hồ tĩnh lặng, nhưng sâu thẳm bên trong lại là ngọn lửa hận thù âm ỉ qua tám đời chín kiếp.
Bên cạnh anh, Thạch Hùng vác trên vai thanh đại đao nặng nề, cơ bắp cuồn cuộn tỏa ra ánh đồng cổ, khàn giọng nói:
– Thiếu gia, linh áp ở đây quả thực kinh người. Nếu không có Luân Hồi Châu của ngài bảo hộ, e là thuộc hạ đã bị quy luật của Thần Giới ép nát xương cốt rồi.
Diệp Phi không đáp, anh đưa tay vuốt nhẹ chuôi kiếm Trấn Thiên gãy nát. Ở phía sau, Vân Hiểu Nguyệt nhẹ nhàng tiến tới, bàn tay nàng vô tình chạm vào tay áo anh, sự run rẩy mơ hồ cho thấy nàng đang cảm thấy bất an. Tàn hồn trong cơ thể nàng dường như đang cộng hưởng với hơi thở của vùng đất này, tạo nên một nỗi buồn man mác.
"Đừng sợ." Diệp Phi trầm giọng, chỉ hai chữ nhưng đủ khiến tâm trí nàng bình ổn trở lại.
Trong thức hải, giọng nói của Tiêu Lão vang lên, có phần nghiêm trọng hơn ngày thường:
– Tiểu tử, cẩn thận một chút. Lão phu cảm nhận được Thiên Đạo Chi Võng ở Thượng Tam Giới này dày đặc hơn Hạ Giới gấp vạn lần. Ngươi vừa đột phá ranh giới, chắc chắn Vô Nhai đã nhận ra điều gì đó. Hắn không phải hạng xoàng, e rằng kịch hay sắp bắt đầu rồi.
Tiêu Lão vừa dứt lời, cả bầu trời Thần Giới bỗng nhiên biến đổi.
*Oàng!*
Một tiếng sấm rền vang vang vọng từ đỉnh Cửu Tiêu, nhưng đó không phải là lôi kiếp, mà là thanh âm của quy luật vận hành. Từ hư không vô tận, một đạo kim quang rực rỡ tỏa ra, xé toạc màn sương mờ, trải rộng thành một bức cuộn khổng lồ phủ kín bầu trời của toàn bộ Thượng Tam Giới.
Đó là *Thiên Đạo Trụy Thần Bảng*.
Chỉ những tội đồ đe dọa đến sự tồn vong của trật tự thiên đình mới bị ghi danh trên đó. Trong suốt mười vạn năm qua, tấm bảng này chưa bao giờ rung động mạnh mẽ như lúc này. Hàng vạn tu sĩ từ các đại tông môn, các Thần điện cổ xưa đồng loạt ngước lên trời, kinh hãi nhìn vào thứ đang hiện ra.
Trên cùng của bảng vàng, một dòng chữ đỏ rực như máu tươi từ từ hiện hình, mang theo uy áp tuyệt đối khiến tất cả sinh linh phải quỳ lạy:
**“NGHỊCH MỆNH GIẢ – DIỆP PHI: CỬU THẾ LUÂN HỒI, OAN NGHIỆT KHÔNG TAN. TRẢM ĐƯỢC KẺ NÀY, BAN MỘT ĐẠO THẦN VỊ, THỌ CÙNG THIÊN ĐỊA!”**
Ngay bên cạnh dòng chữ đó là chân dung linh hồn của Diệp Phi. Không chỉ là hình dáng kiếp này, mà ảo ảnh của tám kiếp trước – từ vị Kiếm Thánh ngạo nghễ đến Đan Thần thoát tục – đều hiện rõ mồn một trong vòng xoáy luân hồi sau lưng hình ảnh ấy.
“Thần… Thần vị?”
Tại một tòa thành gần đó mang tên Vạn Tiên Thành, một lão giả Thần Vương cảnh đang bế quan bỗng dưng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu vì tham vọng. Một đạo Thần vị có nghĩa là có thể thoát khỏi sự ràng buộc của thọ nguyên, trở thành kẻ cai trị một phương. Đây là món quà mà ngay cả những kẻ tu hành đến điên cuồng cũng không dám mơ tới.
Diệp Phi đứng trên sườn núi, nhìn bản thân mình trở thành tâm điểm của sự truy sát toàn thế giới, sắc mặt vẫn không hề thay đổi. Tuy nhiên, sự lạnh lẽo xung quanh anh đã hạ xuống độ không tuyệt đối.
– Vô Nhai… – Diệp Phi lẩm bẩm, tay nắm chặt đến mức khớp xương kêu răng rắc. – Ngươi sợ đến mức phải kêu gọi cả thiên hạ đến vây giết ta sao?
– Thiếu gia! – Thạch Hùng gầm lên một tiếng, huyết mạch Man Hoang trong người sôi sục, khí thế chiến đấu dâng cao. – Để thuộc hạ ra trận! Kẻ nào dám đến, lão Hùng ta sẽ đập nát đầu chúng!
– Không kịp nữa rồi. – Tiêu Lão thở dài trong đầu Diệp Phi. – Lệnh truy nã này kèm theo định vị nhân quả. Trong vòng bán kính vạn dặm, tất cả các đại trận của Thần Giới đều đã khóa chặt vào vị trí của ngươi.
Quả nhiên, không khí phía trước Diệp Phi bỗng chốc vặn vẹo. Ba đạo hào quang vàng chói lọi giáng xuống từ tầng mây, hiện ra ba vị kim giáp chiến tướng, tay cầm trường thương, ánh mắt lạnh lẽo không có chút tình người. Đây là *Thiên Đạo Thần Binh*, những rối thịt được tạo ra từ quy luật của Thiên Đạo, chỉ biết đến giết chóc và thực thi mệnh lệnh.
– Nghịch mệnh giả, tội không thể dung thứ. – Vị thần binh đi đầu lên tiếng, giọng nói khô khốc như tiếng kim loại cọ sát. – Tru diệt!
*Vút!*
Ba ngọn trường thương phóng ra, mang theo sức mạnh của Hạ Thần cảnh đỉnh phong, đâm nát không gian theo ba hướng khác nhau hướng thẳng về phía tim, họng và đan điền của Diệp Phi.
– Cút đi! – Thạch Hùng bước lên một bước, thanh đại đao trong tay vung lên tạo thành một vầng trăng khuyết màu đen xám.
*Bùm!*
Dư chấn của vụ va chạm làm sụp đổ cả một góc sườn núi. Thạch Hùng dù mạnh mẽ nhưng đối mặt với ba kẻ đại diện cho quy luật Thần Giới cùng lúc vẫn bị chấn lui ra sau mấy bước, bàn tay cầm đao rỉ máu.
– Đừng nôn nóng, ngươi chưa phải đối thủ của chúng. – Diệp Phi nhẹ nhàng đặt tay lên vai Thạch Hùng.
Anh bước về phía trước, đối diện với ba đạo sát cơ nghẹt thở. Lúc này, khí chất của Diệp Phi bắt đầu thay đổi. Từ một thiếu niên thanh tú, xung quanh anh bỗng hiện lên một vầng hào quang bạc, phía sau lưng anh, một luân hồi ấn màu tím sẫm bắt đầu xoay tròn.
– Kiếp thứ nhất, ta là Thần Đế, nắm giữ vạn pháp. – Diệp Phi bình thản nói, nhưng mỗi từ phát ra đều khiến quy luật không gian xung quanh đóng băng. – Dựa vào mấy thứ bù nhìn này mà muốn lấy mạng ta?
“Cửu Chuyển Luân Hồi – Nhất Chuyển: Chấn Thiên!”
Diệp Phi không rút kiếm, anh chỉ đơn giản giơ một ngón tay lên và hư chỉ một cái. Một đạo kiếm ý tinh khiết đến mức cực đoan từ hư không sinh ra, không nhanh không chậm, xuyên qua khoảng cách không gian giữa hai bên.
Trong mắt của ba vị kim giáp chiến tướng vốn vô cảm, bỗng nhiên hiện lên một tia sợ hãi bản năng. Chúng muốn lùi lại, nhưng phát hiện thời gian xung quanh dường như đã bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
*Xoẹt!*
Kiếm ý đi qua, bộ giáp thần cấp của ba vị thần binh tan rã như bụi phấn. Thân thể chúng không hề đổ máu mà hóa thành những tia sáng vàng ròng, trực tiếp bị Luân Hồi Châu của Diệp Phi nuốt chửng.
Đánh giết ba tên hạ thần chỉ trong một nhịp thở!
Thế nhưng, đây mới chỉ là bắt đầu. Ở phía xa xa, hàng trăm, hàng ngàn đạo hào quang đủ màu sắc đang điên cuồng bay về phía này. Tiếng hô hoán, tiếng khí giới va chạm và sát ý ngập trời bao phủ cả vùng bình nguyên.
– Thân phận đã lộ, không còn cách nào lùi lại nữa rồi. – Vân Hiểu Nguyệt nhìn chân dung của mình bên cạnh Diệp Phi trên bảng vàng, nàng khẽ cười khổ, nhưng ánh mắt lại trở nên kiên định chưa từng có. – Nếu cả thiên hạ muốn ngăn anh, em sẽ cùng anh trảm sạch thiên hạ.
Diệp Phi nhìn nàng, trong lòng thoáng qua một tia dao động nhẹ nhàng, sau đó thay thế bằng một ý chí sắt đá. Anh rút thanh Trấn Thiên Kiếm gãy từ sau lưng ra. Dù chỉ là một đoạn phôi kiếm rỉ sét, nhưng khi anh cầm nó, toàn bộ núi rừng xung quanh bỗng chốc lặng im như đang cúi đầu thần phục.
– Tiêu Lão, dùng linh lực của ngài che chở cho Hiểu Nguyệt và Thạch Hùng. – Diệp Phi lạnh lùng ra lệnh.
– Ngươi định làm gì? Có quá nhiều kẻ đang tới, ít nhất cũng có vài vị Thần Vương đang ẩn nấp trong hư không đấy! – Tiêu Lão lo lắng cảnh báo.
– Chúng muốn Thần vị? – Diệp Phi nhếch môi, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ đối với Thiên Đạo sắp đặt. – Vậy thì hãy dùng máu của chúng để đánh dấu sự trở lại của ta ở Thần Giới này.
Diệp Phi quay sang nhìn Thạch Hùng và Vân Hiểu Nguyệt:
– Đi thôi, chúng ta đi vào Vạn Tiên Thành. Kẻ nào chặn đường… giết kẻ đó!
Bóng dáng ba người phóng đi, lao thẳng vào giữa trùng điệp những tu sĩ đang vây tới. Diệp Phi giống như một thanh kiếm sắc bén nhất vũ trụ, đi tới đâu, huyết hoa nở rộ tới đó.
Lệnh truy nã của Thần Đế Vô Nhai vốn dĩ để dồn Diệp Phi vào đường cùng, nhưng hắn đã lầm. Đối với một kẻ đã trải qua tám kiếp chết chóc như Diệp Phi, sự vây đuổi của thế gian chỉ là hòn đá mài để mài sắc thêm ý chí nghịch thiên của anh.
Từ lúc này, Thượng Tam Giới không còn yên bình. Vòng lặp cuối cùng của Luân Hồi đã bắt đầu quay, và mỗi bước chân của Diệp Phi chính là những nhát chém găm thẳng vào trái tim của Thiên Đạo. Thân phận bị lộ không phải là dấu chấm hết, mà là phát súng mở màn cho một kỷ nguyên nơi thần linh phải run sợ trước một con người.