Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 95: Thử thách của Tiên Ông**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:03:43 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 95: THỬ THÁCH CỦA TIÊN ÔNG**

Trong cõi hư vô bát ngát, nơi ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh mờ mịt như sương khói buổi sớm, có một dòng sông lặng lẽ chảy trôi. Nó không mang màu xanh của nước biển, cũng không mang sắc phù sa của đại địa, mà lấp lánh một màu bạc huyền ảo, tựa như hàng vạn dải ngân hà kết lại thành dòng. Đó là Sông Thời Gian – nơi lưu giữ mọi mảnh vỡ ký ức của chúng sinh từ khi hồng hoang mới mở.

Bên bờ sông, một ông lão mù mặc áo tơi đơn sơ, đội nón lá sụp xuống che khuất khuôn mặt, đang thản nhiên ngồi câu cá. Ông lão bất động như một pho tượng đá đã tồn tại hàng triệu năm, mặc cho hơi thở của thời gian quét qua người.

Diệp Phi bước ra từ trong khe nứt không gian, gấu áo đen tuyền hơi bay nhẹ. Dù đã nếm trải sự đời qua chín kiếp luân hồi, dù tâm cảnh đã đạt đến mức vững như bàn thạch, nhưng khi đặt chân đến nơi này, anh vẫn cảm nhận được một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Đó không phải là áp lực của tu vi, mà là áp lực của sự vĩnh hằng.

Diệp Phi chắp tay, cúi đầu thật thấp:
– Vãn bối Diệp Phi, tham kiến Lục Đạo Tiên Ông.

Ông lão mù không ngẩng đầu, tay vẫn giữ chặt chiếc cần câu trúc mảnh khảnh. Giọng nói của ông khàn khàn, trầm đục như tiếng gỗ mục va vào nhau, nhưng lại lọt vào tai Diệp Phi một cách rõ ràng:
– Đến rồi sao? Kiếp thứ chín… so với tám kiếp trước, mùi vị của ngươi đã thay đổi. Có chút máu tanh của Sát Thần, có chút thanh tao của Đan Thánh, lại mang theo cả sự ngoan cố của một kẻ không cam lòng với trời đất. Ngươi nói xem, luân hồi rốt cuộc là một món quà, hay là một nhà tù không lối thoát?

Diệp Phi đứng thẳng người, ánh mắt kiên định nhìn vào dòng sông bạc:
– Với kẻ yếu, luân hồi là sự ban ơn để làm lại từ đầu. Với vãn bối, nó là xiềng xích mà Thiên Đạo dùng để giam cầm linh hồn ta qua từng thời đại. Hôm nay vãn bối đến đây, chính là để tìm chìa khóa mở xiềng xích đó.

Lục Đạo Tiên Ông cười nhẹ, tiếng cười mang theo sự mỉa mai khó thấu:
– Chìa khóa? Chìa khóa không nằm ở chỗ ta, cũng chẳng nằm ở Thần Giới xa xôi. Nó nằm ở dưới dòng sông kia kìa. Ngươi nhìn thấy gì không?

Diệp Phi bước lại gần mép nước. Dòng sông lấp lánh ấy bỗng nhiên xao động. Anh nhìn thấy bóng hình của chính mình ở kiếp thứ nhất – vị Thần Đế lẫm liệt đứng giữa vạn quân, rồi lại thấy kiếp thứ ba là một Kiếm Thánh cô độc gục chết dưới chân một tòa thành cổ. Những hình ảnh đó lướt qua nhanh như chớp mắt, lẫn khuất giữa hàng vạn con cá nhỏ mang sắc bạc đang bơi lội ngược dòng.

– Những con cá đó chính là Định Mệnh. – Tiên Ông thong thả nói. – Mỗi người sinh ra là một con cá, tưởng rằng mình đang bơi lội tự do, nhưng thực chất chỉ có thể bơi theo dòng chảy đã được định sẵn của Sông Thời Gian. Ngươi muốn thoát khỏi luân hồi, ngươi phải tự tay câu được "Con Cá Định Mệnh" của chính mình.

Tiên Ông đưa tay vào trong ống tay áo, lấy ra một chiếc cần câu làm từ xương của một loài linh thú đã tuyệt chủng, trao cho Diệp Phi. Chiếc cần câu này không có dây, cũng chẳng có mồi.

– Tiền bối, không có dây câu thì làm sao bắt cá? – Diệp Phi hơi nhíu mày.

Tiên Ông không đáp trực tiếp, chỉ nhắm nghiền đôi mắt mù:
– Dùng mắt để nhìn là phàm nhân, dùng tâm để cảm nhận mới là tu giả. Dây câu chính là ý niệm của ngươi. Mồi câu chính là nhân quả của ngươi. Nếu ngươi không thể câu được con cá của chính mình trước khi mặt trời giả trên cõi hư vô này lặn xuống, ngươi sẽ mãi mãi tan biến vào dòng sông này, trở thành một phần thức ăn cho định mệnh.

Diệp Phi hít sâu một hơi, nhận lấy chiếc cần câu. Cảm giác lạnh buốt thấu xương từ cán cần truyền vào kinh mạch. Anh ngồi xuống bên cạnh Tiên Ông, nhắm mắt lại.

Thoạt đầu, trong tâm trí Diệp Phi là một mớ hỗn độn. Hình ảnh Vân Hiểu Nguyệt hy sinh trong đời thứ nhất, hình ảnh Tiêu Lão đang thoi thóp trong Luân Hồi Châu, và tiếng gầm thét của Thạch Hùng trên chiến trường… Tất cả như những sợi dây thừng siết chặt lấy hơi thở của anh. Anh cố gắng phóng đại ý niệm của mình ra, tìm kiếm "con cá" mang tên Diệp Phi.

Nhưng dòng sông quá mênh mông.

Thời gian lặng lẽ trôi đi. Trong cõi hư vô này, một giờ cũng dài như một kỷ nguyên. Trán Diệp Phi bắt đầu lấm tấm mồ hôi. Anh thấy mình như đang chìm xuống nước, hơi thở trở nên khó khăn. Phía dưới mặt nước bạc kia, hàng triệu con cá đang chế nhạo anh. Chúng lao xao, chúng lách qua "sợi dây ý niệm" của anh một cách dễ dàng.

Bỗng nhiên, một luồng hắc khí cuộn lên từ sâu trong ý thức của Diệp Phi.
– Diệp Phi… ngươi không thể thoát được đâu… – Một giọng nói lạnh lẽo, uy nghiêm vang lên.

Đó là Thần Đế Vô Nhai. Hình ảnh kẻ phản bội ở kiếp thứ nhất hiện ra ngay trên mặt nước. Hắn đứng đó, dùng đôi chân đạp lên những thi thể của người thân Diệp Phi, đôi mắt nhìn anh với sự khinh miệt tột cùng.

– Ngươi chỉ là một quân cờ ta nuôi dưỡng để lấy Linh Hồn Luân Hồi. Câu cá? Ngươi chính là con cá trong ao của ta!

Diệp Phi run rẩy, Trấn Thiên Kiếm bên hông anh bắt đầu run rẩy phát ra tiếng kêu rên. Tâm ma trỗi dậy. Khí tức của Diệp Phi trở nên hỗn loạn, luồng linh lực xám tro của Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết bùng phát, khiến không gian xung quanh vặn vẹo.

– Bình tâm. – Tiếng nói của Tiên Ông như một tiếng chuông tỉnh cảnh, đánh tan ảo ảnh của Vô Nhai. – Đừng nhìn vào kẻ thù, hãy nhìn vào chính mình. Ngươi hận hắn, tức là ngươi vẫn đang nằm trong nhân quả mà hắn tạo ra. Một kẻ đi câu mà còn mang theo sự thù hận, thì cá nào thèm cắn câu?

Diệp Phi sực tỉnh. Anh nhận ra mình đã quá sa đà vào việc "chiến đấu" với vận mệnh mà quên mất việc "thấu hiểu" nó. Anh bắt đầu thu lại toàn bộ sát khí. Anh buông lỏng đôi tay đang nắm chặt cán cần.

Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, Diệp Phi thấy mình không còn ngồi bên bờ sông nữa. Anh thấy mình biến thành một hạt cát, một giọt nước, rồi biến thành chính dòng sông bạc kia.

Anh không tìm kiếm con cá nữa. Anh đang chờ đợi nó.

Sự tĩnh lặng kéo dài đến cực hạn. Bỗng nhiên, từ đáy sông sâu thẳm, một bóng đen khổng lồ lướt qua. Đó là một con cá khác hẳn với những con cá bạc li ti xung quanh. Nó có lớp vảy màu đen sẫm nhưng lại lấp lánh ánh vàng kim, trên đầu nó mang theo chín vệt vân đỏ như máu – tượng trưng cho chín kiếp luân hồi của anh.

Con cá ấy rất chậm chạp, nhưng mỗi bước di chuyển của nó đều khiến dòng sông Thời Gian chấn động. Nó bơi qua sợi dây ý niệm của Diệp Phi một cách thản nhiên.

"Là nó!"

Diệp Phi không vội vã. Anh không dùng lực để kéo, mà anh mở rộng tâm hồn, đem tất cả nỗi đau, sự cô độc, niềm hy vọng và cả tình yêu dành cho Vân Hiểu Nguyệt rót vào trong "mồi câu" ý niệm.

– Ta không muốn chinh phục ngươi. – Diệp Phi thầm nói trong tâm thức. – Ta muốn đi cùng ngươi.

Con cá đen kia bỗng nhiên khựng lại. Nó quay đầu, nhìn thẳng vào vị trí nơi Diệp Phi đang ngồi bằng đôi mắt sâu thẳm chứa đựng cả vũ trụ. Nó từ từ bơi lại gần, rồi bất chợt, nó đớp lấy sợi dây ý niệm không hình vạn trạng kia.

*Oanh!*

Một tiếng nổ chấn động phát ra từ linh hồn Diệp Phi. Cả dòng sông Thời Gian cuộn sóng dữ dội. Lục Đạo Tiên Ông lần đầu tiên run rẩy tay cầm cần câu của mình.

Diệp Phi cảm thấy một sức mạnh khổng lồ kéo anh về phía trước. Anh không chống cự, mà dùng toàn bộ linh hồn để ôm lấy sức mạnh đó. Chín vết vân đỏ trên thân cá bỗng dưng bay ra, hóa thành chín luồng sáng rực rỡ, lao thẳng vào giữa trán của Diệp Phi.

Mỗi luồng sáng là một phần ký ức và sức mạnh của một kiếp.
Kiếp thứ tư – Thần Tướng Vạn Trận.
Kiếp thứ sáu – Linh Vũ Chí Tôn.

Những mảnh vỡ ấy bắt đầu hàn gắn, ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh trong thức hải của anh. Luân Hồi Châu trong ngực anh rung lên bần bật, ánh sáng tỏa ra chiếu sáng cả một vùng hư vô.

Cánh tay Diệp Phi khẽ giật. Anh từ từ nhấc cần câu lên. Một con cá nhỏ bé, chỉ dài khoảng một thốn, nhưng lại tỏa ra uy áp khiến thiên địa phải cúi đầu, đang treo lơ lửng trên không trung. Nó không còn là con quái vật đen lớn lúc nãy, mà thu nhỏ lại, nằm gọn trong lòng bàn tay anh.

Khi con cá chạm vào da thịt Diệp Phi, nó lập tức tan chảy, biến thành một dấu ấn cổ xưa hình vòng tròn luân hồi khắc ngay trên mu bàn tay phải của anh. Đây là **Luân Hồi Ấn** thứ nhất hoàn chỉnh – kết quả của việc chân chính làm chủ được một phần định mệnh.

Lục Đạo Tiên Ông lúc này mới từ từ thu cần câu của mình lại, đứng dậy. Ông thở dài một tiếng, nhưng trong tiếng thở dài ấy có sự nhẹ nhõm:
– Chín kiếp đắng cay, đổi lại một khắc giác ngộ. Diệp Phi, ngươi đã vượt qua thử thách. Từ giây phút này, ngươi không còn là kẻ bị vận mệnh xô đẩy nữa. Ngươi là kẻ cầm cần.

Diệp Phi mở mắt, đôi đồng tử giờ đây đã biến thành màu xám bạc huyền bí, sâu thẳm không thấy đáy. Anh đứng dậy, cúi người hành lễ với Tiên Ông một lần nữa:
– Đa tạ tiền bối chỉ điểm.

Tiên Ông phất tay, một con đường làm bằng ánh sáng xuất hiện phía sau Diệp Phi, dẫn thẳng ra khỏi cõi hư vô:
– Đi đi. Thiên Đạo Minh đã phát hiện ra biến động ở đây. Lâm Thiên Vũ đang mang theo "Thiên Mệnh Chi Nhãn" tìm kiếm hành tung của ngươi. Kiếp này, không còn đường lui nữa rồi.

Diệp Phi bước lên con đường ánh sáng, Trấn Thiên Kiếm trên lưng anh ngân lên một tiếng rộn rã, như thể nó cũng đang hân hoan trước sự trưởng thành của chủ nhân.

Khi bóng dáng Diệp Phi biến mất hoàn toàn, Lục Đạo Tiên Ông bỗng tháo chiếc nón lá ra, để lộ một khuôn mặt già nua với vết sẹo dài kéo ngang mắt. Ông nhìn vào dòng sông đã bình lặng trở lại, lẩm bẩm:
– Vô Nhai à Vô Nhai… ngươi tưởng mình là người đánh cờ, nhưng ngươi có biết, bàn cờ này sớm đã bị một con cá làm cho đảo lộn rồi không?

Trong lúc đó, tại hạ giới, Hoang Mạc Thần Chết.
Vân Hiểu Nguyệt đang đứng ngồi không yên bên cạnh Thạch Hùng. Bỗng nhiên, không gian trước mặt họ vặn xoắn. Một nam tử áo đen bước ra, khí chất trầm ổn và thâm trầm hơn trước bội phần.

– Diệp thiếu! – Thạch Hùng reo lên, nhưng ngay sau đó hắn quỳ sụp xuống, một áp lực từ linh hồn khiến hắn không thể đứng vững.

Diệp Phi thu lại uy áp, mỉm cười nhìn hai người:
– Chúng ta đi thôi.

Vân Hiểu Nguyệt nhìn vào mu bàn tay anh, nơi có dấu ấn kỳ lạ đang tỏa sáng, nàng cảm thấy người đàn ông trước mặt bỗng nhiên trở nên vừa quen thuộc vừa xa lạ, giống như một vị thần vừa mới thức tỉnh sau một giấc ngủ dài triệu năm.

Vận mệnh của kiếp thứ chín đã thực sự rẽ sang một hướng mà ngay cả Thiên Đạo cũng không còn nắm bắt nổi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8