Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế GiớiChương 12: Cửa Hàng Đồ Cổ Kỳ Lạ
Hơi thở dài gần như vô thanh của Lục Trần vẫn còn vương vấn trong không khí Bình An Trà Quán. Diệp Linh Chi dõi theo bóng lưng gầy gò của y khuất dần sau cánh cửa, cảm giác choáng ngợp trước sự vĩ đại và cô độc của Người Gác Đền vẫn chưa tan. Nàng quay về phía bức tường cũ kỹ, nơi vừa rồi vết nứt không gian đã được vá lại. Giờ đây, vạn vật trở lại bình thường, không một dấu vết, không một dao động. Sự yên bình giả tạo bao trùm, nhưng trong tâm trí Diệp Linh Chi, lớp vỏ bọc đó đã vỡ vụn. Nàng biết, dưới lớp vỏ bọc ấy, một cuộc chiến không ngừng nghỉ vẫn đang diễn ra.
Nàng ngồi xuống ghế, cảm giác gánh nặng trên vai mình dường như cũng tăng lên gấp bội. Nhiệm vụ của nàng không chỉ là điều tra hay thu thập tin tức, mà còn là học cách “thấy” những điều vô hình, “cảm” những dao động tinh vi, và cùng Lục Trần gánh vác trọng trách bảo vệ Thiên Môn. Đó là một gánh nặng mà nàng sẵn lòng đón nhận. Đại Vương Mèo khẽ “Meo~” một tiếng nhỏ, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, rồi lại cuộn mình ngủ tiếp, như thể mọi chuyện vừa xảy ra đều là lẽ thường tình.
Cùng lúc đó, dưới lòng đất Đông Sơn Phố, một không gian rộng lớn, cũ kỹ nhưng được cải tạo tinh xảo thành kho hàng và nơi trưng bày cổ vật, Hồ Ly Nguyệt đang cẩn trọng đặt một phiến linh thạch cuối cùng vào góc trận pháp trên sàn hầm. Ánh đèn neon hiện đại chiếu sáng những kệ gỗ chất đầy các món vật từ vô số tiểu thế giới: tượng ngọc bích cổ xưa, kiếm sắt gỉ sét, bình gốm lạ mắt, cuộn thư da thú, thậm chí cả vài thiết bị công nghệ trông “tương lai” nhưng đã cũ kỹ. Trần hầm có những dấu vết của một trận pháp khổng lồ đang được bố trí dở dang, những đường nét phù văn cổ xưa khắc trên đá và kim loại hòa lẫn vào nhau.
Nàng khẽ thở dài, xoa xoa đôi vai thon gầy. Dù là yêu hồ tu luyện ngàn năm, việc bố trí trận pháp phức tạp như Linh Nguyên Cổ Trận cũng khiến nàng tiêu hao không ít tâm lực. Đôi mắt hổ phách lấp lánh tinh nghịch, nhưng ẩn sâu bên trong là sự mệt mỏi khó tả.
“Phù… Cuối cùng cũng tạm ổn.” Nàng lẩm bẩm, rồi lấy điện thoại ra, kiểm tra trang mạng bán cổ vật trực tuyến của mình. “Chủ nhân giao cho ta trọng trách lớn, nhưng cũng không thể bỏ bê việc kiếm tiền mua cá ngừ hộp được!” Nàng khúc khích cười, ngón tay lướt nhanh trên màn hình. “Món này từ Tiên Giới, món kia từ Ma Giới, còn cái này… ừm, hình như là từ một thế giới khoa học viễn tưởng nào đó. Bán được giá chứ nhỉ?”
Đột nhiên, một chiếc bình gốm trên kệ rung nhẹ. Tiếng “cạch… cạch” vang lên khô khốc. Hồ Ly Nguyệt nhíu mày, ban đầu nghĩ là do trận pháp vừa được kích hoạt, gây ra chút dao động năng lượng. Nhưng rồi, một cuộn thư da thú tự động mở ra, hé lộ những ký tự cổ quái lấp lánh như kim tuyến. Tiếp theo, một pho tượng ngọc bích nhỏ hình thú dịch chuyển vài milimet trên bệ.
Hồ Ly Nguyệt dùng thần niệm quét qua. Một luồng năng lượng hỗn tạp, vừa linh khí cổ xưa, vừa ma khí u ám, lại xen lẫn một thứ năng lượng “lạnh lẽo, sắc bén” của công nghệ, đang rò rỉ mạnh mẽ từ lòng đất. Nó xuyên qua những đường phù văn của trận pháp nàng vừa đặt, khuấy động các cổ vật trong kho.
“Chậc, không ổn rồi.” Nàng lẩm bẩm, vẻ tinh nghịch dần biến mất, thay vào đó là sự cảnh giác.
Các cổ vật bắt đầu “sống dậy” mạnh mẽ hơn. Một thanh kiếm sắt gỉ sét, vốn được dùng để trang trí, bỗng nhiên rung lên bần bật rồi bay lơ lửng giữa không trung, hướng mũi kiếm về phía nàng, phát ra tiếng “vù vù” chói tai như tiếng gió rít qua lưỡi dao. Một chiếc đèn lồng giấy cổ từ thế giới yêu quái phát ra ánh sáng ma mị, bên trong hình ảnh các linh hồn mờ ảo chập chờn, dường như đang cố thoát ra khỏi lồng. Vài thiết bị công nghệ cũ từ một tiểu thế giới khác, trông giống máy tính bảng nhưng có những đường nét kỳ dị, phát ra tiếng “tít tít” chói tai, màn hình nứt vỡ bỗng phát sáng với những dòng mã code không thể hiểu, rồi bắn ra những tia sáng xanh lam yếu ớt nhưng sắc bén.
“Ôi trời! Mấy cổ vật của ta!” Hồ Ly Nguyệt hoảng hốt. Đây không còn là sự cố nhỏ nữa. Nàng vội vàng thi triển yêu thuật, đôi tay trắng ngần múa nhẹ, tạo ra những dải lụa ảo ảnh màu bạc để trấn áp. Những dải lụa mềm mại quấn lấy thanh kiếm, bao bọc chiếc đèn lồng, nhưng các cổ vật quá nhiều, quá hỗn loạn. Thanh kiếm chém đứt một dải lụa, chiếc bình gốm bay thẳng vào một kệ vật khác, gây ra tiếng vỡ loảng xoảng. Một chiếc đồng hồ cát cổ từ thế giới thời gian bỗng quay ngược, cát chảy lên thay vì xuống, tạo ra một trường lực nhiễu loạn nhỏ khiến Hồ Ly Nguyệt cảm thấy đầu óc choáng váng.

Ma khí từ một chiếc mặt nạ gỗ cổ bắt đầu lan tỏa, khiến không khí trong kho hàng trở nên ngột ngạt, nặng nề. Hồ Ly Nguyệt cảm thấy linh lực tiêu hao nhanh chóng, nàng nhận ra đây là sự cố nghiêm trọng của mắt trận Đông Sơn Phố, bị kích thích bởi cả Ma Quân Hắc Ảnh và một thế lực khác – cái thứ năng lượng lạnh lẽo, sắc bén kia không thể nào là của Ma Quân.
“Chủ nhân!” Nàng cắn răng, dứt khoát giơ tay kết ấn, một ý niệm cầu cứu khẩn cấp được gửi đi, giọng điệu nàng đầy lo lắng và hoảng loạn, không còn chút vẻ tinh nghịch nào. Nàng biết, nếu không có Lục Trần, nàng không thể một mình kiểm soát được tình hình này.
Cùng lúc đó, trên nóc một tòa nhà chọc trời gần một điểm giao thoa phụ ở phía Tây thành phố, Lục Trần đang đứng thẳng, tay cầm chén trà sen đã nguội. Ánh mắt y xa xăm quan sát dòng chảy linh khí của thành phố, vẻ mặt trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Y đang kiểm tra một điểm giao thoa nhỏ, nơi linh khí có dấu hiệu bất ổn, nhưng chưa đến mức nghiêm trọng.
Đột nhiên, Lục Trần nhíu mày. Chén trà trong tay y khẽ rung lên một tiếng “leng keng” rất nhỏ. Y cảm nhận một luồng năng lượng hỗn loạn cực mạnh bùng phát từ hướng Đông Sơn Phố, như một cơn sóng thần vô hình, cuốn theo cả linh khí, ma khí và một thứ năng lượng xa lạ. Kèm theo đó là ý niệm cầu cứu đầy hoảng loạn của Hồ Ly Nguyệt.
“Đông Sơn Phố…” Lục Trần lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia lo lắng, rồi nhanh chóng biến thành sự kiên nghị. “Nhanh hơn dự kiến.”
Dưới tầng trệt Bình An Trà Quán, Diệp Linh Chi đang ngồi trước laptop, xung quanh là những cuốn sách cổ dày cộp và tài liệu về Tháp Đồng Hồ Cổ cùng Tập đoàn Thiên Khải. Nàng tập trung cao độ, cố gắng liên kết các tin tức rời rạc. Đại Vương Mèo cuộn tròn trên quầy, ngủ say sưa, thỉnh thoảng lại khẽ giật giật tai.
Bỗng nhiên, Thiên Phú Linh Cảm của Diệp Linh Chi bùng phát dữ dội. Một cơn đau nhói ở thái dương ập đến, mạnh hơn bất kỳ lần nào trước đây, như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào đầu nàng. Nàng thấy một luồng năng lượng hỗn tạp như một cơn bão màu xám đen, xen lẫn những tia sáng xanh lam lạnh lẽo, đang cuộn xoáy dữ dội từ hướng Đông Sơn Phố. Các thiết bị điện tử xung quanh nàng (laptop, điện thoại) đột nhiên nhiễu loạn, màn hình chớp tắt liên tục, phát ra tiếng “tít tít” chói tai.
“Meo~!” Đại Vương Mèo đang ngủ bỗng “Meo~!” một tiếng cảnh giác, lông mao dựng đứng, đôi mắt xanh biếc mở to nhìn thẳng về hướng Đông Sơn Phố. Nó không còn vẻ lười biếng thường ngày, mà thay vào đó là sự căng thẳng tột độ.
Một làn gió nhẹ lướt qua, Lục Trần xuất hiện ngay sau lưng Diệp Linh Chi, như một làn khói. Y không hề phát ra tiếng động, nhưng sự hiện diện của y khiến luồng năng lượng hỗn loạn mà Diệp Linh Chi cảm nhận được dường như dịu đi một chút.
“Cô nương, có chuyện rồi.” Giọng Lục Trần trầm thấp, nhưng ẩn chứa sự cấp bách.

Diệp Linh Chi quay phắt lại, sắc mặt tái mét, tay ôm lấy thái dương. “Chủ quán! Có một luồng năng lượng… rất hỗn loạn… từ Đông Sơn Phố! Nó… nó còn mạnh hơn cả lần ở Công viên Thiên Đình! Các thiết bị của ta đều bị nhiễu loạn!” Nàng chỉ vào màn hình laptop đang chớp tắt liên hồi.
Lục Trần gật đầu. “Hồ Ly Nguyệt vừa gửi tín hiệu cầu cứu. Mắt trận ở đó đang gặp vấn đề nghiêm trọng.”
Diệp Linh Chi đứng bật dậy, sự kiên quyết hiện rõ trong ánh mắt. “Ta… ta đi cùng Chủ quán! Ta có thể giúp gì đó!” Nàng không còn là cô phóng viên chỉ tò mò nữa, mà là một phần của cuộc chiến này.
Lục Trần liếc nhìn nàng, thấy sự kiên quyết không thể lay chuyển. Y khẽ thở dài, nhưng trong ánh mắt không có sự phản đối, chỉ có một chút bất đắc dĩ. “Cẩn thận. Đông Sơn Phố không chỉ có ma khí.”
Lục Trần nắm lấy tay Diệp Linh Chi, một luồng linh lực ôn hòa bao bọc lấy nàng, trấn áp cơn đau nhói ở thái dương và sự hỗn loạn trong Thiên Phú Linh Cảm của nàng. Cả hai biến mất trong một cái chớp mắt, không để lại bất kỳ dấu vết nào, hướng thẳng về Đông Sơn Phố. Đại Vương Mèo nhìn theo bóng họ, khẽ “Hừm!” một tiếng, rồi lại cuộn mình ngủ tiếp, nhưng đôi tai vẫn vểnh lên cảnh giác, như thể đang lắng nghe mọi dao động nhỏ nhất trong thành phố.
Trong kho hàng dưới lòng đất Đông Sơn Phố, tình trạng hỗn loạn vẫn đang tiếp diễn. Hồ Ly Nguyệt cố gắng chống đỡ, mái tóc bạc kim hơi rối bời, vài vết xước nhỏ hiện rõ trên má, nhưng đôi mắt hổ phách vẫn kiên cường. Nàng đang dùng toàn bộ linh lực để tạo ra một kết giới ảo ảnh mỏng manh, cố gắng ngăn chặn các cổ vật hung hãn nhất. Một chiếc bình gốm cổ xưa, bị ma khí xâm thực, đang bay lượn quanh nàng như một con quỷ nhỏ, liên tục phun ra những luồng khói đen. Một thiết bị công nghệ hình cầu, phát ra tia sáng xanh lam, đang bắn phá kết giới của nàng.
Lục Trần và Diệp Linh Chi xuất hiện giữa kho hàng trong làn gió nhẹ, như thể họ đã luôn ở đó. Hồ Ly Nguyệt thấy Lục Trần, như trút được gánh nặng khổng lồ, vội vàng kêu lên: “Chủ nhân! Ngài đến rồi! Cứu ta với, mấy cổ vật này… chúng sắp phá nát cái kho của ta rồi!” Giọng nàng pha lẫn sự mệt mỏi và chút than vãn thường thấy.
Lục Trần không nói gì, ánh mắt y quét qua toàn bộ kho hàng. Trong khoảnh khắc đó, mọi chi tiết, mọi luồng năng lượng hỗn loạn đều được y nắm bắt rõ ràng. Y nhìn thấy những cổ vật bị ma khí bao phủ, những thiết bị công nghệ phát ra sóng năng lượng lạ, và cả những vết nứt nhỏ li ti trên tường hầm đang rò rỉ năng lượng hỗn loạn, tạo thành một mạng lưới nguy hiểm.
Y đưa ngón trỏ phải lên, khẽ búng nhẹ vào không khí. Không có tiếng động lớn, không có luồng sáng chói mắt, chỉ là một làn sóng linh lực vô hình lan tỏa, như một bản nhạc dịu êm, một làn gió xuân lướt qua. Các cổ vật đang bay lượn bỗng nhiên khựng lại giữa không trung, như bị một lực lượng vô hình giữ chặt. Những tia ma khí dần bị đẩy lùi, ánh sáng xanh lam từ thiết bị công nghệ cũng mờ dần, rồi tắt hẳn.
Lục Trần bước tới, dùng tay vuốt nhẹ qua một thanh kiếm đang lơ lửng. Linh lực thuần khiết của y len lỏi vào, trấn áp năng lượng hỗn tạp, khiến thanh kiếm từ từ hạ xuống, trở về trạng thái tĩnh lặng trên kệ. Y lặp lại hành động đó với từng cổ vật một cách nhẹ nhàng, tinh tế, như một nghệ nhân đang sửa chữa những tác phẩm bị hỏng. Những cổ vật, dù đã bị năng lượng hỗn tạp xâm thực, cũng dần trở lại vẻ cũ kỹ, yên tĩnh ban đầu.

Diệp Linh Chi đứng bên cạnh, choáng váng nhìn cảnh tượng. Nàng cảm nhận được sự bao la, uyên thâm trong phép thuật của Lục Trần, nhưng cũng nhận ra ánh mắt y ẩn chứa vẻ mệt mỏi sâu thẳm, một sự kiệt sức vô hình sau mỗi hành động trấn áp.
Nàng lại bị thu hút bởi một chiếc hộp kim loại có vẻ ngoài hiện đại, đang phát ra những tiếng “tít tít” yếu ớt và một luồng năng lượng xanh lam lạnh lẽo. Nó không phải là một cổ vật, mà dường như là một thiết bị thăm dò bị bỏ lại.
“Chủ quán!” Diệp Linh Chi chỉ vào chiếc hộp. “Cái này… nó không giống ma khí. Nó có vẻ là một loại năng lượng nhân tạo, rất sạch sẽ, nhưng lại lạnh lẽo một cách bất thường. Ta nghĩ nó có thể là từ Tập đoàn Thiên Khải!” Thiên Phú Linh Cảm của nàng đã giúp nàng phân biệt rõ ràng các loại năng lượng.
Lục Trần dừng lại, nhìn chiếc hộp. Y khẽ gật đầu. “Cô nương nói đúng. Luồng năng lượng này có một chút khác biệt. Khả năng là Tập đoàn Thiên Khải cũng đang thăm dò khu vực này, và sự hiện diện của chúng đang làm tăng thêm sự bất ổn của mắt trận.”
Hồ Ly Nguyệt thở phào nhẹ nhõm khi các cổ vật đã yên vị, không còn bay lượn hay tấn công nữa. Nàng thu lại kết giới ảo ảnh. “Vậy là… cả hai đều đang phá hoại Đông Sơn Phố sao, Chủ nhân?” Giọng nàng tràn đầy lo lắng. “Một bên muốn phá hủy, một bên muốn lợi dụng… Đông Sơn Phố của chúng ta thật đáng thương.”
Kho hàng đã yên tĩnh trở lại, nhưng không khí vẫn nặng nề, như thể những luồng năng lượng hỗn loạn vừa rồi đã để lại dư âm của chúng. Lục Trần đứng giữa căn phòng, ánh mắt trở nên kiên nghị hơn bao giờ hết.
“Sự suy yếu của Linh Nguyên Cổ Trận đang tăng tốc nhanh hơn dự kiến,” Lục Trần trầm giọng nói. “Ma Quân Hắc Ảnh muốn phá hủy nó hoàn toàn để mở ra cánh cổng Ma Giới. Còn Tập đoàn Thiên Khải… chúng muốn lợi dụng năng lượng từ Linh Nguyên Cổ Trận để tạo ra thứ chúng gọi là ‘nguồn năng lượng vĩnh cửu’ hoặc ‘cánh cổng riêng’. Cả hai đều là mối họa lớn cho Thiên Môn.”
Y quay sang Hồ Ly Nguyệt. “Hồ Ly Nguyệt, trọng trách củng cố phong ấn ở đây trở nên cấp bách hơn bao giờ hết. Ta sẽ ở lại hỗ trợ nàng. Chúng ta cần hoàn thành nó càng sớm càng tốt.”
Hồ Ly Nguyệt nghiêm túc gật đầu, vẻ tinh nghịch đã biến mất hoàn toàn. “Vâng, Chủ nhân. Ta sẽ dốc hết sức mình. Dù có phải vứt bỏ hết kho cổ vật này, ta cũng sẽ bảo vệ Đông Sơn Phố!” Nàng cắn môi, ánh mắt kiên định.
Lục Trần nhìn Diệp Linh Chi, ánh mắt y có chút dịu đi. “Còn cô nương, khả năng cảm nhận và suy luận của cô nương giờ đây rất quan trọng. Mặc dù chúng ta phải tập trung vào Đông Sơn Phố, nhưng mối đe dọa từ Tập đoàn Thiên Khải cũng không thể bỏ qua. Chúng có thể đang nhắm tới Tháp Đồng Hồ Cổ, một mắt trận khác không kém phần quan trọng. Cô nương tiếp tục theo dõi chúng, đặc biệt là những hoạt động liên quan đến nơi đó. Bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, hãy báo cho ta ngay lập tức.”
Diệp Linh Chi gật đầu kiên quyết. “Ta hiểu rồi, Chủ quán. Ta sẽ không để họ làm hại Thiên Môn.” Nàng cảm nhận được trọng trách lớn lao đang đặt trên vai mình, nhưng không hề lùi bước.
Lục Trần khẽ mỉm cười nhạt, một nụ cười hiếm hoi, nhưng đầy sự tin tưởng và một chút ấm áp. “Tốt lắm. Giờ đây, chúng ta không còn có thể lẩn tránh được nữa. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.”
Ba người nhìn nhau, trong ánh mắt mỗi người đều có sự lo lắng trước tình thế cấp bách, nhưng cũng đầy kiên định. Trọng trách bảo vệ Thiên Môn giờ đây đã được chia sẻ, và họ đã sẵn sàng đối mặt với những thử thách phía trước, dù cho đó là những hiểm nguy chưa từng có. Đông Sơn Phố, mắt trận yếu nhất, đang chờ đợi một cuộc chiến không khoan nhượng.