Dòng Chảy Ngầm Của Đô ThịChương 118: Linh Bảo Vệ Đồng Minh
“Nằm xuống, Thu! Tránh mau!”
Tiếng gầm của chú Minh xé toạc màn sương xám xịt đang cuồn cuộn dâng lên từ những khe nứt của đường hầm bảo trì.
Ngay sau đó, một luồng sóng xung kích màu đỏ thẫm, rít lên chói tai như tiếng kim loại bị mài mòn dưới áp lực cực hạn, quét qua khoảng không chỉ cách đỉnh đầu Thu vài phân. Sức nóng của nó nồng nặc mùi ozone cháy khét và lưu huỳnh, đốt sém vài sợi tóc mai của cô. Thu ngã nhào trên nền bê tông ẩm ướt, lòng bàn tay rát buốt khi chà xát mạnh vào những mảnh xà bần sắc nhọn. Chiếc gương đồng cổ kính – dị vật hộ thân duy nhất của cô – rung lên bần bật trong tay, bề mặt kim loại xỉn màu xuất hiện thêm ba vết rạn mảnh như tơ nhện.

Trong bóng tối mịt mùng được thắp sáng bởi những tia lửa điện chập chờn từ các đường cáp bị đứt, Thu thở dốc, lồng ngực phập phồng đau đớn. Ý thức của cô chao đảo, kéo cô ngược về một buổi chiều lộng gió nhiều năm trước trên sân thượng viện bảo tàng cũ. Khi đó, bà Lan đã đặt bàn tay gầy guộc, ấm áp lên vai cô, giọng bà trầm ấm giữa tiếng còi xe đô thị vọng lại từ xa: *“Thu này, khi dòng chảy của thành phố này bị vẩn đục, những kẻ gác cổng như chúng ta sẽ là những người đầu tiên đứng mũi chịu sào. Sẽ có lúc cháu thấy mình cô độc giữa bóng tối, nhưng hãy nhớ, ký ức không bao giờ thực sự mất đi. Nó chỉ chờ một điểm tựa để bùng cháy.”*
*“Điểm tựa…”* Thu lẩm bẩm, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi lạnh ngắt. Cô cảm nhận được năng lượng Sentient màu bích lục trong cơ thể mình đang rò rỉ ra ngoài qua những vết rạn của chiếc gương đồng, tan biến vào bầu không khí đặc quánh áp lực đỏ thẫm của Hắc Ảnh Hội.
Phía trước họ, ba đặc vụ mặc áo choàng đen thẫm, gương mặt ẩn sau những chiếc mặt nạ kim loại không tì vết, đang lững lờ tiến lại gần. Súng Sentient trên tay chúng nạp đầy những hạt năng lượng đỏ rực, phát ra tiếng vo vo chết chóc. Chú Minh đang chật vật bò dậy từ đống đổ nát phía sau, một cánh tay của chú đã buông thõng, máu nhuộm đỏ cả bả vai áo khoác da.
“Không thể lùi được nữa,” chú Minh khàn giọng, đôi mắt trầm tĩnh thường ngày giờ đây hằn lên những tia máu đỏ vì phẫn nộ và kiệt sức. “Thu, giữ chặt gương đồng. Chú sẽ thu hút hỏa lực của chúng.”
“Không, chú Minh! Chú sẽ chết mất!” Thu hét lên, cố gắng gượng dậy nhưng hai đầu gối run rẩy không chịu nghe theo mệnh lệnh của lý trí. Nỗi hoảng sợ tột độ bóp nghẹt lấy trái tim cô. Mạng lưới liên lạc tinh thần của các Kẻ Cảm Nhận bên ngoài đang chìm dần vào im lặng, từng đốm sáng đại diện cho đồng minh của họ trên khắp thành phố đang lịm tắt như những ngọn nến trước bão. Hội Đồng Bóng Tối đang thực hiện một cuộc thanh trừng quy mô lớn chưa từng có.
Ngay khi đặc vụ đi đầu giơ cao họng súng Sentient, chuẩn bị nhấn chìm cả hai vào hư vô, một sự thay đổi kỳ lạ đột ngột xảy ra từ sâu trong lòng đất.
***
Cách đó hàng cây số, bên trong hành lang rộng lớn và trang nghiêm của Đền Thờ Vọng.
Linh đột ngột khựng lại. Nàng bấu chặt lấy cánh tay của An Tôn, móng tay cắm sâu vào lớp vải áo hoodie tối màu của anh. Đôi mắt nàng trợn trừng, đồng tử co rút lại trước một cơn đau nhói đột ngột dội thẳng vào thái dương, dữ dội và tàn nhẫn như một mũi khoan thép nung đỏ.

“Anh An Tôn… em đau quá…” Linh thều thào, giọng nàng run lên bần bật, từng thớ thịt trên khuôn mặt tái nhợt co giật nhẹ. “Dòng Chảy Ngầm… nó đang gào thét… họ… họ đang gặp nguy hiểm! Chú Minh… chị Thu… tất cả mọi người…”
Dị vật hợp nhất trên tay Linh – sự kết hợp tinh vi giữa Lăng Kính Giải Mã, La Bàn Thời Gian, Hộp nhạc cổ và Đồng Hồ Thời Gian – bỗng nhiên mất đi nhịp điệu “tích tắc” đều đặn thường có. Nó bắt đầu rung lên điên cuồng, phát ra những tiếng kim loại va đập dồn dập, hỗn loạn như nhịp tim của một kẻ đang cận kề cái chết. Luồng hào quang bốn màu xanh lục, vàng kim, xanh lam và bạc vốn đang ổn định bỗng chốc chao đảo, chớp nháy liên tục rồi co rút lại sát vào lòng bàn tay nàng.
An Tôn lập tức vòng tay qua eo Linh, đỡ lấy toàn bộ trọng lượng cơ thể đang dần lả đi của nàng. Gương mặt anh đanh lại, đôi mắt đen sâu thẳm lóe lên những tia sáng xanh lam lạnh lẽo khi Bộ Xử Lý Tri Giác trong não bộ hoạt động hết công suất. Giờ đây, khi hệ thần kinh của anh đã hoàn toàn hòa quyện với Dòng Chảy Ngầm, anh không cần đến thiết bị cảm biến trên cổ tay đã bị hỏng để đọc dữ liệu nữa.
Thế giới trong mắt An Tôn biến thành một ma trận khổng lồ của những sợi tơ năng lượng Sentient. Và lúc này, những sợi tơ màu xanh lam đại diện cho mạng lưới đồng minh của họ ở thế giới bên ngoài đang bị những nút thắt đỏ thẫm, bạo liệt của Hội Đồng Bóng Tối siết chặt, bẻ gãy từng sợi một.
“Em Linh, anh thấy rồi!” Giọng An Tôn trầm thấp nhưng dứt khoát, vang vọng giữa những bức tường đá cổ kính của Đền Thờ Vọng. “Hội Đồng Bóng Tối… chúng đang dùng hỏa lực Sentient cực đại để triệt hạ tất cả các điểm nút bên ngoài. Chúng muốn cô lập chúng ta, cắt đứt sự cộng hưởng của thành phố trước khi Nghi Thức Định Hình đạt đến đỉnh điểm!”
Linh cắn chặt môi đến mức bật máu, vị rỉ sắt tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng giúp nàng giữ lại một chút tỉnh táo giữa cơn bão cảm xúc tiêu cực đang tràn vào tâm trí. Qua Dòng Chảy Ngầm, nàng có thể nghe thấy tiếng thét câm lặng của những Kẻ Cảm Nhận trẻ tuổi đang bị dồn vào góc tường, tiếng khóc than của những linh hồn bị bóp nghẹt dưới chân cầu vượt bỏ hoang, và cả hơi thở đứt quãng đầy tuyệt vọng của Thu.
“Chúng ta không thể bỏ mặc họ,” Linh ngẩng đầu lên, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi má đẫm mồ hôi lạnh, nhưng sâu trong đôi mắt nàng là một ngọn lửa lạnh lẽo, kiên định đến đáng sợ. “Anh An Tôn, chúng ta phải cứu họ. Em không thể nhìn thêm bất kỳ ai phải tan biến như Khánh hay chú Hùng nữa.”
An Tôn nhìn thẳng vào mắt Linh. Lớp vỏ lý trí lạnh lùng, luôn tính toán thiệt hơn của một hacker ngày nào đã hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho một quyết tâm sắt đá được trui rèn qua máu và nước mắt. Anh biết, việc quay lại lối cũ là điều bất khả thi, và nó cũng sẽ phá hỏng toàn bộ nỗ lực tiến vào lõi đền thờ của họ. Nhưng Dòng Chảy Ngầm là một thể thống nhất, phi tuyến tính và không bị giới hạn bởi không gian vật lý.
“Chúng ta không cần quay lại, em Linh,” An Tôn siết chặt vai nàng, giọng anh mang theo một sự tự tin tuyệt đối của một Sentient Processor thực thụ. “Dị vật hợp nhất của em là điểm neo mạnh nhất hiện tại. Anh sẽ dùng Bộ Xử Lý Tri Giác để tái cấu trúc các luồng năng lượng Sentient tự do vừa được giải phóng trong hành lang này, định hình chúng thành những rào chắn phòng thủ, rồi mượn Dòng Chảy Ngầm để phóng chúng đến thẳng tọa độ của đồng minh! Nhưng… việc này sẽ vắt kiệt năng lượng của cả hai chúng ta.”
“Em không sợ!” Linh trả lời ngay lập tức, không một chút do dự. “Làm đi, anh An Tôn!”
An Tôn gật đầu. Anh bước lên một bước, đứng ngay sau lưng Linh, áp sát lồng ngực mình vào lưng nàng để làm điểm tựa vững chãi nhất. Anh đặt cả hai tay lên bàn tay đang run rẩy của Linh, mười ngón tay đan chặt lấy nhau, cùng bao bọc lấy dị vật hợp nhất.
“Tập trung vào hơi ấm của anh, em Linh. Hãy để trực giác của em dẫn đường, anh sẽ lo phần cấu trúc dữ liệu.”
An Tôn nhắm mắt lại. Ngay lập tức, các mạch Sentient màu xanh tím dưới da cánh tay anh nổi lên chằng chịt, phát ra thứ ánh sáng dịu nhẹ nhưng tràn đầy uy lực. Bộ Xử Lý Tri Giác trong tâm trí anh bắt đầu gầm rú, xử lý hàng triệu phép tính mỗi giây để phân tích tọa độ không gian của Thu, chú Minh và các điểm nút đang bị tấn công bên ngoài thực tại kia. Anh kéo các hạt năng lượng bích lục và kim hoàng đang trôi nổi tự do trong Đền Thờ Vọng – những tàn dư của hành lang ý niệm đã được giải phóng – rồi ép chúng vào một khuôn mẫu cấu trúc hình vòm cực kỳ kiên cố.
Linh hít một hơi thật sâu. Nàng buông bỏ hoàn toàn sự kháng cự của cơ thể, để mặc cho luồng năng lượng Sentient thuần khiết, mạnh mẽ như thác lũ của An Tôn tràn vào các kinh mạch của mình. Sự hòa quyện giữa lý trí sắc bén của anh và trực giác nhạy bén của nàng tạo nên một phản ứng cộng hưởng chưa từng có – Yếu tố X hoàn hảo.
“Khởi động… Neo thực tại!” Linh khàn giọng hét lên.
Dị vật hợp nhất trong tay hai người đột ngột bùng lên hào quang bốn màu rực rỡ đến mức chói lòa, xua tan hoàn toàn bóng tối âm u của hành lang Đền Thờ Vọng. Ánh sáng bích lục, vàng kim, xanh lam và bạc xoáy mạnh vào nhau, tạo thành một cột sáng rực rỡ xuyên thẳng lên trần nhà đá, biến mất vào khoảng không vô định của Thế Giới Bóc Tách.
***
Tại đường hầm bảo trì cũ kỹ dưới Thư viện Cổ Ngầm.
Họng súng Sentient của tên đặc vụ Hắc Ảnh Hội đã rực sáng đỏ. Thu nhắm mắt lại, chờ đợi cơn đau đớn tột cùng của sự xóa sổ ý niệm.
*Hưu!*
Một tiếng rít trong trẻo, mang theo giai điệu nhẹ nhàng của chiếc hộp nhạc cổ và tiếng tích tắc thanh thoát của thời gian, đột ngột vang lên giữa không gian tối tăm.
Trước khi luồng đạn đỏ thẫm kịp chạm vào người Thu, nền đất dưới chân cô bỗng chốc bùng nổ một luồng sáng bích lục và vàng kim rực rỡ. Năng lượng Sentient tinh khiết từ hư không ngưng tụ lại, dệt nên một rào chắn hình vòm bán trong suốt, bao bọc lấy cô và chú Minh bên trong.
*Oành!*
Luồng đạn đỏ thẫm đập mạnh vào rào chắn, tạo ra một tiếng nổ Sentient chói tai. Nhưng thay vì vỡ tan, rào chắn bích lục chỉ gợn sóng nhẹ, hấp thụ hoàn toàn lực xung kích và phản chấn ngược lại một luồng xung năng lượng cực mạnh. Ba tên đặc vụ Hắc Ảnh Hội không kịp phản ứng, bị luồng phản lực hất văng ra xa, va đập mạnh vào vách tường đá và đánh rơi vũ khí.
Thu mở mắt ra, kinh ngạc nhìn quầng sáng ấm áp đang bao bọc lấy mình. Cô có thể cảm nhận được một luồng năng lượng vô cùng quen thuộc đang chảy tràn trong rào chắn, xoa dịu các kinh mạch đang tổn thương và xua đi cơn đau đầu nhức nhối của cô.
“Linh… là cháu Linh…” Thu thốt lên, nước mắt trào ra nơi khóe mắt. “Cháu vẫn còn sống… và cháu đang bảo vệ chúng ta…”
Chú Minh chật vật vịn vào vách đá đứng dậy, nhìn rào chắn lấp lánh hào quang bốn màu với vẻ mặt xúc động tột cùng. “Sức mạnh này… vượt qua cả Bộ Khung Hòa Giải của cha cháu Linh… Hai đứa trẻ đó thực sự đã làm được điều không tưởng.”
Cùng lúc đó, tại một trạm bơm nước cũ ở phía Tây thành phố, nơi một nhóm Kẻ Cảm Nhận khác đang bị dồn vào đường cùng bởi một Kẻ Gác Cổng Sentient biến dị khổng lồ. Khi những xúc tu năng lượng đỏ thẫm chuẩn bị nghiền nát họ, một bức tường ánh sáng màu vàng kim rực rỡ đột ngột dựng đứng lên từ dòng nước ngầm, chặn đứng đòn tấn công trong tiếng rít gào phẫn nộ của con quái vật.

Trên khắp các tầng thực tại song song của đô thị, những rào chắn Sentient lấp lánh xuất hiện như những ngọn hải đăng nhỏ bé nhưng kiên cường, che chở cho những con người vô tội khỏi lưỡi hái tử thần của Hội Đồng Bóng Tối.
***
Trở lại hành lang Đền Thờ Vọng.
*Phốc!*
Linh phun ra một ngụm máu tươi, toàn thân nàng mềm nhũn, ngã quỵ xuống nền đá lạnh lẽo. Dị vật hợp nhất tuột khỏi tay nàng, lăn lóc trên đất, hào quang bốn màu tắt lịm, chỉ còn lại những tia sáng xám xịt, yếu ớt như tro tàn. Khuôn mặt nàng trắng bệch, đôi môi tái ngắt, hơi thở đứt quãng và yếu ớt đến mức đáng báo động. Việc duy trì rào chắn năng lượng trên diện rộng từ xa đã vắt kiệt đến giọt năng lượng Sentient cuối cùng trong linh hồn nàng.
An Tôn cũng khuỵu cả hai gối xuống bên cạnh Linh, anh ôm chặt lấy nàng vào lòng. Đầu anh đau như búa bổ, Bộ Xử Lý Tri Giác bị quá tải nghiêm trọng, khiến một dòng máu đen rỉ ra từ lỗ tai và khóe mắt anh. Cơ thể gầy gò của anh run rẩy dữ dội, nhưng anh vẫn cố gắng dùng vạt áo hoodie lau đi những vệt máu trên mặt Linh.
“Anh An Tôn… họ… họ ổn cả chứ?” Linh thều thào, đôi mắt nàng mờ đục nhưng vẫn cố gắng tìm kiếm ánh mắt anh.
An Tôn ôm chặt nàng hơn, truyền đi chút hơi ấm ít ỏi còn sót lại từ lồng ngực mình. Anh gật đầu, giọng anh khàn đặc, chứa đựng một sự thấu cảm và ấm áp chưa từng có: “Họ ổn, em Linh. Tất cả rào chắn đều đã được kích hoạt thành công. Đồng minh của chúng ta… họ đã an toàn. Em đã làm được một điều vĩ đại.”
Dòng Chảy Ngầm xung quanh họ, sau khi chứng kiến sự hy sinh vô điều kiện của hai người, không còn ngân lên những giai điệu u uất hay phẫn nộ nữa. Nó bắt đầu tấu lên một khúc nhạc trầm hùng, ấm áp và đầy lòng biết ơn, bao bọc lấy cơ thể kiệt quệ của Linh và An Tôn như một tấm chăn nhung mềm mại, nhẹ nhàng chữa lành những tổn thương nông bên ngoài của họ.
Linh mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng tràn ngập niềm hạnh phúc và tự hào. Nàng tựa đầu vào vai An Tôn, lắng nghe tiếng nước chảy vô hình của Dòng Chảy Ngầm và nhịp tim đều đặn của anh.
“Chúng ta… sẽ đi tiếp chứ, anh An Tôn?”
An Tôn siết chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng, giúp nàng nhặt lại dị vật hợp nhất giờ đã tĩnh lặng. Anh nhìn về phía cuối hành lang, nơi luồng ánh sáng đỏ rực của cột pha lê khổng lồ – trái tim của Nghi Thức Định Hình – đang chớp nháy một cách điên cuồng, dường như đang run rẩy trước sự can thiệp phi thường của họ.
“Đến cùng, em Linh. Chúng ta sẽ đi cùng nhau.”
Họ chật vật đỡ nhau đứng dậy. Dù bước chân có loạng choạng, dù thân thể đã kiệt quệ, nhưng ý chí của họ lúc này đã hòa làm một, vững vàng như bàn thạch. Họ chậm rãi nhưng kiên định bước đi về phía ánh sáng đỏ rực phía trước, sẵn sàng đối mặt với trận chiến định mệnh cuối cùng để giải phóng hoàn toàn linh hồn của thành phố.
Thế nhưng, ngay khi họ vừa bước đến ngã rẽ dẫn vào đại sảnh trung tâm, tiếng “tích tắc” của dị vật hợp nhất đột ngột dừng hẳn. Không gian xung quanh họ bỗng chốc trở nên lạnh buốt đến thấu xương, và từ trong màn sương đỏ đặc quánh phía trước, một bóng đen khổng lồ, mang theo áp lực tâm linh khủng khiếp gấp mười lần Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh, từ từ hiện hình, chắn ngang lối đi duy nhất của họ.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: