Dòng Chảy Ngầm Của Đô Thị
Chương 167: Bóng Ma Của Quá Khứ

Cập nhật lúc: 2026-09-09 10:15:09 | Lượt xem: 9

“Cẩn thận, lùi lại mau! Luồng sóng này đang đảo ngược!”

“Giữ chắc lấy chiếc gương, Thu! Thiết bị đang quá nhiệt!”

Tiếng quát khản đặc của Minh xé toạc bầu không khí yên ả của công viên nhỏ nằm nép mình bên khu phố cổ. Dưới ánh bình minh vàng óng vừa mới trải dài trên những bức tường gạch rêu phong, một sự cố ngoài ý muốn đang diễn ra. Chiếc máy thu phát Sentient tự chế trên tay Minh đột ngột phun ra những tia lửa màu tím xám, rít lên từng hồi chói tai, như tiếng gào của một con thú bị dồn vào đường cùng.

Truyện Dòng Chảy Ngầm Của Đô Thị: Ám chỉ những thế giới song song, những quy luật ngầm, những âm mưu hoặc những câu chuyện không bao giờ được kể ra bên dưới vẻ ngoài trật tự và hào nhoáng của thành phố. - Bóng Ma Của Quá Khứ

Thu quỳ rạp trên nền cỏ còn đẫm hơi sương sớm. Lòng bàn tay cô áp chặt vào viền chiếc gương đồng cổ kính. Vết rạn nứt dài từng suýt phá hủy dị vật này giờ đã được lấp đầy bằng ánh sáng bạc dịu nhẹ, nhưng lúc này, nguồn năng lượng xanh biếc từ chiếc gương đang bị kéo căng ra hết cỡ. Cô cố gắng đan dệt một màng chắn năng lượng để giữ vững Điểm Giao Thoa Hài Hòa vừa mới thiết lập ở trung tâm công viên, nhưng có một lực hút vô hình, lạnh lẽo thấu xương đang điên cuồng rút cạn nó từ bên dưới lòng đất.

“Cháu… cháu không giữ nổi nữa!” Thu cắn chặt môi đến bật máu, những sợi năng lượng xanh biếc sắc bén như những ngọn roi quất mạnh vào da thịt cô, để lại những vệt đỏ rát bỏng. “Áp lực này… nó không giống bất kỳ thứ gì chúng ta từng đối mặt. Nó không có cảm xúc, chú Minh! Nó trống rỗng đến đáng sợ!”

Minh không trả lời. Ngón tay anh điên cuồng gõ lên bàn phím rỉ sét của Thiết Bị Ghi Chép Nguyên Thủy, cố gắng tái cấu trúc lại ma trận tọa độ để cô lập nguồn nhiễu loạn. Mồ hôi lạnh trộn lẫn với vệt máu khô trên trán anh chảy tràn vào hốc mắt đỏ ngầu. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tâm trí Minh bị kéo ngược về quá khứ. Hình ảnh Hải – cậu thiếu niên kiên cường của Hội Ký Ức – tan biến thành những hạt bụi sáng lấp lánh trong đường hầm bảo trì tối tăm chợt hiện lên rõ mồn một. Nỗi sợ hãi thất bại, sự ân hận tột cùng về những sai lầm xưa cũ lại một lần nữa dâng lên, bóp nghẹt lồng ngực anh.

*Không được phép thất bại.* Minh tự nhủ, lồng ngực phập phồng thở dốc. *Linh và An Tôn đã đánh đổi cả sự tồn tại cá nhân để mang lại bình minh cho thành phố này. Mình không thể để máu của những người đi trước đổ xuống vô ích.*

Cạnh đó, một Kẻ Cảm Nhận trẻ tuổi tên Nam đang run rẩy ôm lấy cột pha lê nhỏ ở trung tâm tụ điểm. Cậu bé lắp bắp, ánh mắt ngập tràn sự hoang mang: “Chú… chú ơi, luồng năng lượng này đang ăn mòn nhận thức của cháu. Cháu không nghe thấy tiếng hát của Dòng Chảy Ngầm nữa. Chỉ có… tiếng rít của những con số lạnh băng.”

“Tránh ra!” Minh gầm lên, dùng toàn bộ sức nặng cơ thể đẩy Nam ra khỏi phạm vi ảnh hưởng của cột pha lê ngay khi nó bắt đầu chớp nháy một thứ ánh sáng đỏ tía đầy độc hại.

Sự hỗn loạn đột ngột này không hề gây ra một vụ nổ vật lý chấn động nào, nhưng trong cõi siêu hình của đô thị, nó giống như một vết cắt lạnh lùng xẻ ngang bản giao hưởng hòa bình vừa mới được kiến tạo.

***

Từ sâu thẳm trong lòng Dòng Chảy Ngầm vĩ đại, nơi không còn ranh giới của thực tại vật lý, song hồn hộ mệnh của thành phố đang lơ lửng giữa cõi hư vô rực rỡ.

Truyện Dòng Chảy Ngầm Của Đô Thị: Ám chỉ những thế giới song song, những quy luật ngầm, những âm mưu hoặc những câu chuyện không bao giờ được kể ra bên dưới vẻ ngoài trật tự và hào nhoáng của thành phố. - Bóng Ma Của Quá Khứ

Linh thức của Linh giao hòa hoàn hảo với ý chí của An Tôn. Họ không còn là hai cá thể riêng biệt, mà đã trở thành nhịp đập của từng viên gạch, hơi thở của từng con đường, và là người gác cổng vĩ đại của đô thị chi hồn. Nàng cảm nhận được niềm hạnh phúc vô biên của hàng triệu sinh mệnh vừa được giải thoát khỏi Nghi Thức Định Hình. Những câu chuyện chân thực, những khát vọng thầm kín và tình yêu thương thâm sâu của cư dân thành phố tuôn chảy qua bản thể mới của họ như một dòng sông ấm áp, trong lành.

Thế nhưng, ngay khi làn sóng biến động ở công viên khu phố cổ bùng phát, linh thức của nàng đột ngột thắt lại.

*An Tôn… anh có cảm thấy không?* Linh truyền đi một dòng suy nghĩ mềm mại nhưng đầy cảnh giác vào sâu trong tâm thức chung.

*Có.* Ý chí của An Tôn bừng sáng, tựa ngọn hải đăng lý trí, nhanh chóng xử lý hàng tỷ dòng dữ liệu phi tuyến tính đang dội về từ khu vực phía Tây. *Một khoảng lặng. Không phải hắc năng của Kiến Trúc Sư Vĩnh Cửu, cũng không phải tàn niệm của Hắc Ảnh Hội. Đó là một vùng chết Sentient thuần túy.*

Linh vươn ý thức siêu hình của mình ra, xuyên qua những tầng mây Sentient xanh lam dịu nhẹ đang bao bọc thành phố để quan sát tụ điểm hài hòa đang bị tấn công. Nàng cố gắng sử dụng khả năng Đồng Cảm Sentient để thấu cảm kẻ đang gây ra sự hỗn loạn này, nhưng những gì nàng nhận lại chỉ là một sự dội ngược lạnh lùng.

Nơi đó không có sự căm hờn, không có lòng tham quyền lực, cũng không có nỗi sợ hãi hay tuyệt vọng. Nó trống rỗng một cách hoàn hảo. Giống như một bức tường thép bóng loáng, không để lại bất kỳ dấu vết cảm xúc nào để Dòng Chảy Ngầm có thể bám víu hay cảm hóa.

Một mảnh ký ức cũ kỹ từ cuốn sổ da của cha nàng chợt hiện lên trong linh thức của Linh. Đó là những dòng chữ viết tay vội vã, nhạt nhòa theo thời gian: *”Hội Đồng không chỉ có những kẻ điên cuồng vì quyền lực. Chúng có một đội ngũ đặc vụ được huấn luyện tinh thần cực đoan, kết hợp với việc cấy ghép dị vật ‘màng Sentient’ vào hệ thần kinh. Những kẻ đó tự nguyện ngắt kết nối hoàn toàn với dòng chảy cảm xúc của nhân loại, biến mình thành những công cụ logic thuần túy để thực thi mệnh lệnh. Chúng là những bóng ma thực sự của quá khứ, miễn nhiễm với mọi sự cảm hóa…”*

*Chúng là những kẻ sống sót.* Linh thì thầm trong linh thức, một nỗi bất an mỏng manh dâng lên. *Những đặc vụ cũ của Hội Đồng Bóng Tối. Sự thanh tẩy của Dòng Chảy Ngầm không thể chạm tới chúng, bởi vì chúng đã tự tay bóp chết phần ‘người’ trong linh hồn mình từ trước khi trận chiến cuối cùng diễn ra.*

*Logic lạnh lùng.* Ý chí của An Tôn trầm ngâm phân tích. *Chúng không còn là một phần của hệ sinh thái cảm xúc đô thị. Đối với chúng, sự tự do của Dòng Chảy Ngầm mà chúng ta vừa giải phóng chỉ là một ‘lỗi dữ liệu’ khổng lồ, một sự hỗn loạn cần được tái cấu trúc thành một trật tự băng giá mới. Chúng không muốn phục thù cho Kiến Trúc Sư Vĩnh Cửu. Chúng muốn hoàn thiện bản thiết kế của riêng chúng.*

***

Tại công viên khu phố cổ, không khí xung quanh đột ngột giảm xuống dưới độ không đóng băng của ý niệm. Những chiếc lá non trên cành cây sồi cổ thụ bỗng chốc bị bao phủ bởi một lớp sương muối màu xanh tím u tối.

Một bóng người cao lớn, mặc chiếc áo khoác dài tối màu, đội mũ rộng vành che khuất hoàn toàn diện mạo, lẳng lặng bước ra từ sau thân cây cổ thụ. Hắn di chuyển một cách nhịp nhàng, không tiếng động, không mang theo bất kỳ hơi ấm hay sự hiện diện sinh học nào. Sự tồn tại của hắn giống như một nét mực đen thô bạo vẽ đè lên bức tranh bình minh tươi sáng của công viên.

Truyện Dòng Chảy Ngầm Của Đô Thị: Ám chỉ những thế giới song song, những quy luật ngầm, những âm mưu hoặc những câu chuyện không bao giờ được kể ra bên dưới vẻ ngoài trật tự và hào nhoáng của thành phố. - Bóng Ma Của Quá Khứ

Hắn quỳ xuống, một bàn tay mang găng da màu đen tuyền áp sát vào rễ cây cổ thụ – nơi một mạch năng lượng Sentient xanh lam đang cuộn chảy. Từ lòng bàn tay hắn, một viên đá obsidian đen tuyền, sắc nhọn được ấn sâu vào thớ gỗ.

“Rắc…”

Tiếng động khô khốc vang lên. Viên đá obsidian lập tức phát ra một tần số Sentient phản hòa giải, bóp méo luồng năng lượng thanh khiết từ Điểm Giao Thoa Hài Hòa. Cột pha lê nhỏ ở trung tâm công viên rạn nứt, ánh sáng xanh lam dịu nhẹ bị nhuộm thành một màu đỏ tía chết chóc.

“Dừng tay lại!”

Thu hét lên, cô gồng mình đứng dậy, vung chiếc gương đồng cổ kính về phía bóng đen. Một luồng sóng năng lượng xanh biếc thuần khiết phóng ra, lao thẳng về phía mục tiêu. Nhưng ngay khi luồng sáng chạm vào phạm vi ba mét xung quanh đặc vụ vô cảm kia, nó đột ngột bị bẻ cong, trượt qua hai bên người hắn và tan biến vào hư không như nước gặp phải đá tảng.

Gương mặt khuất sau vành mũ của tên đặc vụ khẽ ngước lên. Đôi mắt hắn lộ ra dưới ánh sáng bình minh – đó không phải là mắt người, mà là hai khối thủy tinh màu xám tro lạnh lẽo, vô hồn, không hề có một tia sáng của nhận thức hay cảm xúc. Hắn không nói một lời, chỉ vung nhẹ tay áo khoác.

Một luồng Sentient cứng nhắc, mang hình dạng của những khối lập phương nhị phân đen kịt, lạnh buốt, phóng ra với tốc độ kinh hoàng. Đòn tấn công không mang theo sát ý, nhưng lực lượng “ghi đè” của nó đủ sức xóa sổ hoàn toàn nhận thức của bất kỳ Kẻ Cảm Nhận nào chạm phải.

“Thu, né ra!” Minh lao tới, dùng Thiết Bị Ghi Chép Nguyên Thủy phát ra một màng chắn năng lượng tạm thời để chặn đứng đòn đánh.

“Oành!”

Cú va chạm đẩy lùi Minh và Thu văng mạnh về phía sau. Minh ngã nhào trên nền đất ẩm ướt, bả vai đau nhức kịch liệt, vết sẹo cũ như muốn rách ra lần nữa. Thiết bị trên tay anh bốc khói nghi ngút, màn hình holographic chớp nháy điên loạn trước khi tắt lịm hoàn toàn.

Đặc vụ vô cảm lừng lững tiến lại gần, viên đá obsidian trên tay hắn lại bắt đầu tích tụ năng lượng, chuẩn bị cho đòn kết liễu để xóa sổ hoàn toàn tụ điểm này.

*”Đừng cố gắng cảm nhận hắn, con.”*

Một giọng nói hòa quyện vĩ đại, mang theo sự ấm áp của Linh và sự trầm tĩnh của An Tôn, đột ngột vang vọng trực tiếp trong tâm thức của Minh và Thu. Một luồng năng lượng Sentient thanh khiết màu xanh lam từ trên trời cao dội xuống, bao bọc lấy hai người họ như một chiếc kén bảo vệ vững chãi, đẩy lùi hoàn toàn luồng khí lạnh lẽo của tên đặc vụ.

*”Hắn không có linh hồn để các con hòa giải bằng cảm xúc,”* linh thức của Linh dịu dàng chỉ dẫn cho Thu. *”Cháu hãy dùng chiếc gương đồng để hấp thụ ánh sáng bình minh, bẻ cong tần số logic của hắn thay vì đối đầu trực diện.”*

Đồng thời, một bản đồ phân tích cấu trúc năng lượng 3D holographic chi tiết của tên đặc vụ được truyền thẳng vào Bộ Xử Lý Tri Giác trong tâm trí Minh. Đó là sự hỗ trợ từ ý chí của An Tôn.

*Minh, nhìn vào khớp vai trái và gót chân phải của hắn.* Ý chí trầm tĩnh của An Tôn vang lên. *Nơi đó có hai dị vật cấy ghép đóng vai trò là bộ lọc Sentient. Chúng là điểm neo giữ cho màng vô cảm của hắn hoạt động. Hãy dùng tần số đối trọng để phá vỡ sự cân bằng của chúng.*

Nhận được sự chỉ dẫn vô giá, Minh nghiến chặt răng, gạt đi vệt máu tươi bên khóe miệng. Anh dùng chút sức tàn cuối cùng, kích hoạt lại một mạch Sentient phụ trên Thiết Bị Ghi Chép Nguyên Thủy, điều chỉnh tần số của máy sang chế độ nhị phân đối trọng.

“Thu! Hướng gương đồng về phía vai trái của hắn! Bây giờ!” Minh gầm lên.

Thu không chút do dự. Cô nâng cao chiếc gương đồng đã được thanh tẩy hoàn toàn. Ánh sáng bình minh vàng óng chiếu vào mặt gương, được lọc qua năng lượng xanh biếc của cô, biến thành một luồng sáng sắc bén như lưỡi dao, nhắm thẳng vào khớp vai trái của tên đặc vụ.

Cùng lúc đó, Minh phóng ra một luồng xung kích Sentient màu bạc ánh xanh lam từ thiết bị của mình, nhắm vào điểm neo ở gót chân phải của đối phương.

“Xoẹt! Đoành!”

Hai luồng năng lượng va chạm chính xác vào hai điểm nút logic trên cơ thể đặc vụ vô cảm.

Lần đầu tiên kể từ khi xuất hiện, thân thể cứng nhắc của tên đặc vụ run lên bần bật. Viên đá obsidian đen tuyền trên tay hắn rạn nứt, luồng hắc năng đỏ thẫm vô cảm xung quanh hắn bị nhiễu loạn nghiêm trọng, để lộ ra những đường mạch bán cơ khí, bán Sentient chập chờn dưới lớp da nhợt nhạt như sáp của hắn.

Hắn lảo đảo lùi lại vài bước. Chiếc mũ rộng vành rơi xuống đất, để lộ một gương mặt trẻ tuổi nhưng vô hồn, hoàn toàn không có bất kỳ biểu cảm nào của sự đau đớn hay kinh ngạc khi bị đánh bại. Hắn nhìn Minh và Thu bằng đôi mắt thủy tinh lạnh lẽo, rồi lẳng lặng giơ một ngón tay lên.

Một vết nứt không gian nhỏ, màu xanh tím u tối, âm thầm mở ra sau lưng hắn. Không một tiếng động, cơ thể hắn đổ rạp ra phía sau, tan biến vào bóng tối của vết nứt trước khi Minh kịp lao tới khống chế.

Vết nứt nhanh chóng khép lại, trả lại sự yên tĩnh cho công viên nhỏ. Viên đá obsidian cấy dưới rễ cây cổ thụ rã ra thành đống tro bụi vô hại. Luồng năng lượng xanh biếc và xanh lam của Dòng Chảy Ngầm cuộn trào trở lại, nhanh chóng chữa lành những thớ gỗ bị tổn thương của cây sồi và xoa dịu cơn đau đầu của các Kẻ Cảm Nhận trẻ tuổi.

***

Trong căn hầm bảo trì cũ kỹ, Minh ngồi tựa lưng vào bức vách bê tông, thở dốc. Thu đang cẩn thận dùng một tấm vải mềm lau sạch bề mặt chiếc gương đồng cổ kính. Kẻ Cảm Nhận trẻ tuổi Nam đã bình phục hoàn toàn, đang cùng những người khác dọn dẹp các thiết bị bên ngoài.

“Chúng ta vừa đối đầu với thứ gì vậy, chú Minh?” Thu khẽ hỏi, giọng cô vẫn còn run rẩy. “Không có một chút cảm xúc nào. Cháu cảm thấy như mình đang cố gắng trò chuyện với một tảng đá lạnh.”

Minh thở dài, nhìn bả vai đã được luồng năng lượng ấm áp của Linh chữa lành hoàn toàn. “Đó là những bóng ma của quá khứ, Thu ạ. Những kẻ đã tự tay cắt bỏ phần hồn của mình để trở thành công cụ cho Hội Đồng Bóng Tối. Chúng ta đã giải phóng linh hồn thành phố, nhưng những kẻ không có linh hồn này… chúng vẫn đang lẩn trốn trong những ngóc ngách tối tăm nhất của đô thị.”

Từ không gian siêu hình, một luồng cảm thức dịu nhẹ bao bọc lấy căn hầm. Giọng nói hòa quyện của Linh và An Tôn vang lên, mang theo sự trầm tư sâu sắc:

*”Các con đã làm rất tốt. Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu. Những đặc vụ này không hoạt động đơn lẻ. Chúng đang thu thập dữ liệu về Dòng Chảy Ngầm tự do để phục vụ cho một lý tưởng trật tự mới. Chúng ta phải tìm ra hang ổ của chúng trước khi chúng kịp tái cấu trúc lại những điểm nút năng lượng trọng yếu.”*

*Đúng vậy.* Ý chí của An Tôn tiếp lời, đầy sự sắc bén của lý trí. *Sự tự do luôn đi kèm với trách nhiệm. Kỷ nguyên mới của chúng ta không phải là một Utopia hoàn mỹ không có xung đột, mà là một hành trình không ngừng nghỉ để bảo vệ sự cân bằng.*

Đúng lúc đó, sâu trong linh thức của linh hồn kép, gợn sóng tín hiệu mong manh từ vũ trụ ý niệm lại một lần nữa chợt lóe lên, mạnh mẽ và rõ ràng hơn bao giờ hết. Nó như một lời mời gọi đầy lôi cuốn, hé mở một cánh cổng dẫn đến những chiều không gian vĩ đại hơn, vượt ngoài giới hạn của siêu đô thị này.

Linh và An Tôn cùng hướng linh thức về phía ánh sáng xa xăm ấy. Họ biết, hành trình bảo vệ thành phố này sẽ còn dài, và những bóng ma của quá khứ mới chỉ là thử thách đầu tiên trên con đường vươn tới chân lý vĩnh hằng của vũ trụ ý niệm.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8