Dòng Chảy Ngầm Của Đô ThịChương 59: Hội Đồng Bóng Tối Lộ Diện
“Nó ở đây, anh An Tôn. Em cảm nhận được… Dòng Chảy Ngầm đang gào thét.”
Linh thì thầm, giọng nàng khàn đặc, mỗi lời như bị xé ra từ cuống họng. Nàng đang đứng trước vết nứt nhỏ trên cột năng lượng, nơi ánh sáng đỏ rực từ trung tâm Đền Thờ Vọng hắt ra, nhuộm lên khuôn mặt nàng một vẻ căng thẳng tột độ. Dị vật hợp nhất trong tay nàng, giờ đây là một khối pha lê xanh lục và vàng kim rực rỡ, rung lên bần bật như một trái tim đang đập mạnh. Từ vết nứt, một luồng khí lạnh lẽo, mang theo mùi kim loại gỉ sét và một thứ gì đó khó tả – như mùi của thời gian bị mục ruỗng – phả thẳng vào mặt Linh. Nàng cảm thấy từng thớ thịt trên cơ thể mình căng cứng lại, như thể đang chống lại một lực vô hình nào đó muốn xé toạc nàng ra.
An Tôn siết chặt tay Linh, sự ấm áp từ bàn tay anh là điểm tựa duy nhất trong cơn bão năng lượng hỗn loạn này. Đôi mắt sắc bén của anh quét qua vết nứt, không bỏ sót một chi tiết nào. Anh không còn thấy nó chỉ là một vết nứt vật lý, mà là một “lỗ hổng” trong thực tại, nơi các tầng sóng Sentient bị bóp méo đến mức đáng sợ. Thiết bị cảm biến trên cổ tay anh kêu réo điên cuồng, hiển thị những mẫu hình năng lượng chưa từng xuất hiện trong bất kỳ cơ sở dữ liệu nào của anh, những đường cong và góc cạnh phi logic mà trước đây anh sẽ gạt bỏ, nhưng giờ đây anh “cảm nhận” được sự thật ẩn sau chúng.

“Đây là… điểm yếu mà cha em và anh Hùng đã tìm ra,” An Tôn nói, giọng anh trầm khàn, vang vọng trong không gian u ám. “Một điểm mù trong hệ thống phòng thủ của Kiến Trúc Sư Ám. Chúng đã quá tự tin vào sự hoàn hảo của mình.”
Linh gật đầu, đôi mắt nàng nhắm nghiền, cố gắng lọc ra những tiếng rên rỉ đau đớn từ Dòng Chảy Ngầm. Nàng cảm thấy như hàng tỷ linh hồn bị giam cầm đang cố gắng thoát ra, đang van xin sự giải thoát. Nỗi phẫn nộ trong nàng bùng cháy dữ dội, không chỉ vì cha nàng, vì anh Hùng, mà còn vì chính linh hồn thành phố này, bị giày xéo và bóp méo.

“Họ đã cố gắng… cảnh báo chúng ta,” Linh nói, giọng nàng run rẩy nhưng đầy kiên quyết. “Nghi Thức Định Hình… nó đang đạt đến đỉnh điểm. Chúng ta phải ngăn chặn nó.”
Khi Linh nói, Dị vật hợp nhất trong tay nàng đột ngột bùng phát một luồng sáng xanh lục rực rỡ, như đáp lại ý chí của nàng. Luồng sáng đó chiếu thẳng vào vết nứt, và điều kỳ diệu đã xảy ra. Vết nứt không mở rộng, mà thay vào đó, các cạnh của nó bắt đầu tan chảy, không phải thành đá vụn, mà thành những dòng năng lượng Sentient lấp lánh, uốn lượn như những con rắn sống. Chúng cuộn xoáy, mở ra một khoảng trống hình bầu dục, tối đen như mực, nhưng lại phát ra một tiếng “thở” yếu ớt, đều đặn.

Một luồng khí lạnh thấu xương ập ra từ khoảng trống, mang theo mùi hương của bụi bặm và sự mục nát của thời gian, nhưng lại hòa lẫn với một chút hương hoa nhài dịu nhẹ, như một ký ức xa xăm về sự sống. Linh cảm thấy một lực hút nhẹ nhàng nhưng không thể cưỡng lại kéo nàng về phía đó.
“Đó là… lối vào,” An Tôn lẩm bẩm, ánh mắt anh ánh lên vẻ kinh ngạc. “Một Đường Hầm Sentient, được tạo ra từ chính những lỗ hổng trong Dòng Chảy Ngầm bị thao túng. Cha em… anh Hùng… họ đã để lại cho chúng ta một con đường.”
Không chần chừ, Linh bước tới, kéo An Tôn đi cùng. Cả hai cùng nhau bước qua khoảng trống tối đen. Ngay lập tức, cảm giác trọng lực biến mất. Họ như đang trôi nổi trong một không gian vô định, nơi ánh sáng Sentient từ Dị vật hợp nhất là nguồn sáng duy nhất. Xung quanh họ, không phải là tường đá hay đường hầm, mà là một bức màn mờ ảo của những hình ảnh chớp nhoáng, những tiếng vọng mơ hồ. Linh cảm thấy như mình đang bơi trong một dòng sông ký ức, nơi quá khứ, hiện tại và tương lai đan xen. Nàng nhìn thấy những tòa nhà chọc trời mọc lên rồi sụp đổ, những con phố tấp nập biến thành hoang tàn, những khuôn mặt người quen thuộc thoáng hiện rồi tan biến.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: