Dòng Chảy Ngầm Của Đô ThịChương 70: Dị Vật Đô Thị Thứ Ba: Viên Đá Ký Ức
“Các ngươi thực sự tin rằng mình đã chạm tay vào chiến thắng?”
Giọng nói của Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh rít qua kẽ răng, mỏng dính và sắc lạnh tựa lưỡi dao cạo cứa vào bầu không khí đặc quánh mùi kim loại nóng chảy. Hắn không đứng yên nữa. Từ trong màn sương đỏ rực như máu đang cuộn xoáy ở cuối hành lang Đền Thờ Vọng, thực thể đó bước ra, mang theo một áp lực tâm linh khổng lồ khiến Linh và An Tôn cảm thấy toàn thân run rẩy.
“Chỉ là một mê cung tầm thường bị phá vỡ, mà đã khiến các ngươi tưởng mình là những vị cứu tinh của thành phố này sao?” Hắn khẽ nâng bàn tay xám ngoét, gầy guộc lên. “Để ta chỉ cho các ngươi thấy, thực tại này mỏng manh đến nhường nào trước quyền năng kiến tạo của Hội Đồng.”
Ngay khi lời cuối cùng của hắn rơi xuống, một tiếng rít thấu óc vang lên, xé toạc màng nhĩ của cả hai. Không có một đòn tấn công vật lý nào lao đến, nhưng không gian quanh họ bỗng chốc vặn vẹo điên loạn. Những cột đá Gothic sừng sững của Đền Thờ Vọng bỗng chốc mềm nhũn ra như sáp nến bị nung chảy, rồi nhanh chóng đông cứng lại thành những khối pha lê sắc nhọn, khúc xạ ánh sáng đỏ rực, tựa những mũi kiếm sắc lẹm đâm thẳng vào mắt họ. Nền đá dưới chân gợn sóng cuồn cuộn như mặt hồ sôi sục, và trần nhà cao vút hoàn toàn biến mất, thay thế bằng một khoảng không đen kịt, lạnh lẽo, điểm xuyết những vì sao lấp lánh thứ ánh sáng tử vong.

Linh cảm nhận được một cơn đau nhói dữ dội ập thẳng vào thái dương. Dòng Chảy Ngầm trong cô không còn ngân khúc ca hy vọng, mà đang gào thét, quằn quại trong sự cưỡng bức thô bạo. Cô loạng choạng, suýt chút nữa đã khuỵu xuống nếu không có bàn tay gầy nhưng rắn rỏi của An Tôn đỡ lấy eo cô.
An Tôn cố gắng đứng vững trên nền đất nghiêng ngả vô lý. Anh nhìn xuống chiếc thiết bị cảm biến trên cổ tay – thứ vốn là điểm tựa của lý trí anh trong suốt nhiều năm qua. Màn hình của nó chớp nháy điên cuồng, hiển thị những chuỗi mã lỗi đỏ rực, các chỉ số Sentient nhảy vọt, vượt quá mọi giới hạn đo lường, rồi tắt lịm. Thiết bị hoàn toàn vô dụng. Lớp vỏ lý trí của anh, vốn đã rạn nứt từ trước, giờ đây bị áp lực phi tuyến tính này nghiền ép đến nghẹt thở.
“Nhìn cho kỹ đi, con bé bướng bỉnh và thằng nhóc kiêu ngạo,” Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh cười khẩy, âm thanh của hắn như được khuếch đại bởi hàng ngàn chiếc loa vô hình, văng vẳng bên tai họ.
Từ lòng bàn tay xám xịt của hắn, một viên đá pha lê xanh tím, gồ ghề và u ám, từ từ nổi lên. Viên đá không lớn, nhưng ngay khi xuất hiện, nó tỏa ra những làn sóng năng lượng đỏ thẫm, cuốn theo mùi ozone cháy khét nồng nặc. Mỗi nhịp sáng của viên đá trùng khớp một cách kỳ dị với nhịp tim đang đập dồn dập của Linh.
“Đây là Viên Đá Ký Ức,” hắn thầm thì, đôi mắt đen ngòm không tròng, xoáy sâu vào tâm trí họ. “Nó không chỉ lưu trữ những gì đã qua. Nó là công cụ để ta viết lại thực tại. Ký ức của các ngươi, nỗi sợ hãi của các ngươi, tất thảy sẽ trở thành chất liệu để ta kiến tạo nên thế giới mới này. Các ngươi chỉ là vô vọng.”
Một luồng sáng xanh tím bùng lên từ viên đá, nuốt chửng Linh và An Tôn vào khoảng không vô định.
***
Bóng tối ập đến nhanh như một cái chớp mắt, mang theo cái lạnh thấu xương của những đêm đông cô quạnh nhất.
Linh mở mắt ra, nhận ra mình không còn ở trong Đền Thờ Vọng nữa. Cô đang đứng giữa một công trường xây dựng dở dang dưới cơn mưa tầm tã. Mùi bùn đất ẩm ướt và mùi rỉ sét của những thanh sắt thép bao vây lấy cô. Cách đó không xa, dưới ánh đèn cao áp mờ ảo, bóng lưng quen thuộc đang đứng vẽ những nét phấn lên bức tường bê tông khổng lồ.
“Cha…” Giọng Linh nghẹn ngào vang lên. Cô muốn chạy lại phía ông, muốn ôm lấy bờ vai gầy đã che chở cho cô suốt thời thơ ấu.
Nhưng khi người đàn ông ấy quay lại, Linh cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt bởi bàn tay băng giá. Gương mặt cha cô không hề có sự ấm áp, không có nụ cười hiền hậu mà cô hằng mong nhớ. Đôi mắt ông trống rỗng, lạnh lùng như hai giếng sâu không đáy. Ông không bị xiềng xích, cũng chẳng hề bị giam cầm như cô vẫn nghĩ. Cha cô đang tự tay điều khiển một cỗ máy khổng lồ, những chiếc vòi hút của nó đang cắm sâu vào lòng đất, hút cạn kiệt những sợi năng lượng Sentient xanh lục thuần khiết của Dòng Chảy Ngầm, nén chúng vào những chiếc bình kim loại đen của Hội Đồng Bóng Tối.

“Cha… cha đang làm gì thế này?” Linh hét lên trong nước mắt, tiếng hét của cô bị tiếng mưa gầm rú nuốt chửng.
“Ta đang hoàn thành kiệt tác, Linh,” cha cô trả lời, giọng ông đều đều, vô cảm tựa một cỗ máy. “Dòng Chảy Ngầm chỉ là thứ năng lượng hoang dã cần được thuần phục. Ta đã lừa dối con, lừa dối tất cả. Hội Đồng mới là tương lai của thành phố này.”
Ngay bên cạnh ông, một bóng người khác bước ra từ bóng tối của công trường. Đó là Hùng. Người đồng nghiệp đã hy sinh, người mà cô luôn mang ơn và dằn vặt vì sự ra đi của anh. Hùng không hề có vẻ đau đớn hay bị Kẻ Gác Cổng nuốt chửng. Anh đứng đó, mặc bộ vest đen lịch lãm của Hội Đồng, nở một nụ cười nhạo báng tàn độc nhìn cô.
“Cô vẫn ngây thơ như ngày nào, Linh,” Hùng lên tiếng, giọng nói đầy sự khinh miệt. “Dự Án Huyết Mạch Đô Thị đã thành công tốt đẹp nhờ sự dẫn lối của cô. Cô nghĩ mình đang cứu thành phố sao? Không, cô chỉ là quân cờ ngu ngốc nhất mà chúng tôi từng lợi dụng để tìm ra những điểm nút cuối cùng này thôi.”
“Không… không phải như thế…” Linh ôm chặt lấy đầu, những giọt nước mắt nóng hổi hòa lẫn với nước mưa lạnh buốt trên má. Cơn đau đầu dữ dội như muốn nứt toác hộp sọ của cô. Sự hoài nghi bùng lên tựa ngọn lửa độc, thiêu rụi mọi niềm tin cô hằng bám víu. Có thật là cha cô đã phản bội? Có thật là sự hy sinh của Hùng chỉ là một màn kịch?
Dị vật hợp nhất trên tay cô rung lên bần bật, ánh sáng xanh lục và vàng kim của nó nhấp nháy điên cuồng tựa ngọn nến trước gió bão, rồi yếu dần, yếu dần dưới áp lực của huyễn cảnh thực tại này.
***
Cùng lúc đó, ở một tầng thực tại song song khác của huyễn cảnh, An Tôn thấy mình đang đứng trong căn hộ cũ của mình.
Màn hình máy tính quanh anh sáng trưng, chiếu lên khuôn mặt gầy gò của anh những luồng ánh sáng xanh loét, lạnh lẽo. Trên bàn là những ly cà phê đã cạn, những mảnh giấy ghi chép thuật toán vứt vương vãi. Mọi thứ ngăn nắp đến ám ảnh mà anh từng tự hào, giờ đây trở nên hỗn độn, bẩn thỉu.
Anh nhìn lên màn hình chính. Những dòng code phân tích dữ liệu về Dòng Chảy Ngầm, về Đền Thờ Vọng, về sự tồn tại của thế giới song song bỗng nhiên biến đổi. Chúng tự động dịch chuyển, sắp xếp lại thành những con số vô nghĩa, những dòng thông báo lỗi hệ thống kéo dài bất tận.
“Tất thảy… chỉ là một trò lừa bịp sao?” An Tôn lẩm bẩm, đôi mắt đen sâu thẳm của anh co rút lại.
Thiết bị cảm biến trên cổ tay anh đột nhiên hoạt động trở lại, nhưng các chỉ số hiển thị lại cho thấy một sự thật kinh hoàng: không hề có Dòng Chảy Ngầm nào tồn tại. Không có Sentient, không có Hội Ký Ức, không có năng lượng đô thị. Tất cả chỉ là huyễn ảnh được tạo ra bởi một loại virus thần kinh mà anh đã vô tình nhiễm phải trong một lần xâm nhập hệ thống của Zenith nhiều năm trước.
“Ngươi chỉ là một kẻ tâm thần phân liệt, An Tôn,” một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.
An Tôn quay lại. Linh đang đứng đó, nhưng cô không nhìn anh bằng ánh mắt tin tưởng, thấu hiểu nữa. Cô nhìn anh bằng ánh mắt ghê tởm và thương hại.
“Ta đã nói với anh rồi, anh chỉ là một kẻ cô độc, một tên xâm nhập thất bại bám víu vào những con số giả dối để trốn tránh thực tại,” Linh nói, giọng cô lạnh tanh. “Ta chưa bao giờ tin anh. Không hề có sự kết nối nào giữa chúng ta cả. Anh chỉ là một công cụ phân tích, không hơn không kém. Giờ thì, hãy ở lại đây một mình với đống dữ liệu vô dụng của anh đi.”

Cô quay lưng bước đi, bóng dáng cô mờ dần rồi biến mất vào bóng tối vô tận ngoài khung cửa sổ căn hộ.
An Tôn cảm thấy sự bất lực và cô quạnh tột cùng bóp nghẹt cuống họng anh. Lý trí của anh – thứ vũ khí mạnh nhất mà anh luôn dùng để đối đầu với thế giới – giờ đây quay lại tấn công chính anh, phân tích và chứng minh rằng anh là một kẻ thất bại, một kẻ điên cuồng bị thành phố này bỏ rơi. Đôi bàn tay anh run rẩy, anh muốn gào lên, muốn đập phá mọi thứ xung quanh.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc bóng tối chuẩn bị nuốt chửng chút ý thức cuối cùng của anh, một hơi ấm nhẹ nhàng, mỏng manh nhưng kiên định, truyền đến từ lòng bàn tay anh.
Đó không phải là hơi ấm của huyễn ảnh. Đó là xúc giác thực sự của một bàn tay đang siết chặt tay anh, truyền qua ranh giới của những tầng thực tại vặn vẹo.
*Em Linh…*
An Tôn hít một hơi thật sâu. Đôi mắt anh bỗng lóe lên một tia sáng sắc bén như dao cạo. Anh nhắm mắt lại, buông bỏ hoàn toàn việc nhìn thế giới bằng mắt thường, buông bỏ cả việc phân tích những con số đang nhảy múa trên màn hình huyễn ảnh. Anh mở rộng ý thức của mình, kích hoạt giác quan Sentient mới thức tỉnh – thứ giác quan không cần đến thiết bị công nghệ, mà dựa trên sự thấu cảm sâu sắc với linh hồn của đô thị.
Anh bắt đầu “lắng nghe”.
Anh nghe thấy tiếng khóc thầm lặng của Linh ở không gian bên cạnh. Anh nghe thấy nhịp tim đập dồn dập, đầy đau đớn và hoài nghi của cô. Và trên hết, anh nghe thấy một “nhịp đập” lạ lùng, khô khốc và cưỡng bức, đang phát ra từ trung tâm của cả hai huyễn cảnh. Đó là một tần số nhân tạo, sắc lẹm và tàn nhẫn, cố gắng bẻ cong những ký ức đẹp đẽ nhất của họ thành những lưỡi dao đâm ngược lại họ.
“Nó là giả…” An Tôn thì thầm, giọng anh khàn đặc nhưng chứa đựng một sự tự tin tuyệt đối. “Tất thảy những thứ này… chỉ là một chuỗi thuật toán ký ức bị cưỡng bức.”
Anh dùng lực từ bàn tay mình, siết chặt tay Linh, cố gắng truyền đi một tín hiệu Sentient xuyên qua khoảng không vặn vẹo.
***
Trong huyễn cảnh của cơn mưa tầm tã, Linh đang quỳ sụp xuống đất, cảm thấy linh hồn mình như sắp tan vỡ trước ánh mắt lạnh lùng của cha cô và tiếng cười nhạo báng của Hùng.
Nhưng đột ngột, một luồng năng lượng ấm áp, kiên định và vô cùng quen thuộc len lỏi vào tâm thức cô. Nó không mang theo lời nói, mà mang theo một cảm giác an toàn tuyệt đối, một điểm neo vững chắc giữa cơn bão táp của hoài nghi.
*Anh An Tôn…*
Linh mở bừng mắt. Qua màn mưa huyễn ảnh, cô nhìn thấy một vệt sáng xanh lục dịu nhẹ đang tỏa ra từ Dị vật hợp nhất trên tay cô, kết nối với một sợi dây năng lượng vàng kim mỏng manh đang quấn quanh cổ tay cô, dẫn lối đến một điểm vô hình trong bóng tối.
Cô nhận ra sự giả dối của huyễn cảnh trước mắt. Cha cô – người đã hy sinh cả đời để bảo vệ Dòng Chảy Ngầm – không bao giờ có ánh mắt vô cảm đến vậy. Hùng – người đã dùng chút sức tàn cuối cùng để gửi gắm viên pha lê cho cô – không bao giờ cười nhạo lý tưởng của họ. Đây chỉ là những mảnh ký ức bị Viên Đá Ký Ức bòn rút, bóp méo và phóng đại để tiêu diệt ý chí của cô.
Linh đứng thẳng dậy, đôi mắt cô rực cháy ngọn lửa lạnh lẽo của quyết tâm. Cô không còn khóc nữa. Cô siết chặt Dị vật hợp nhất, dồn toàn bộ giác quan Sentient vào việc cảm nhận nguồn gốc của huyễn cảnh này.
“Các ngươi không thể dùng họ để tổn thương ta được nữa,” Linh nói, giọng cô vang dội, bẻ gãy tiếng sấm truyền của huyễn cảnh. “Họ đã hy sinh để bảo vệ thành phố này, và ta sẽ mang theo ý chí của họ để nghiền nát các ngươi!”
Thông qua sự kết nối Sentient, cô nhìn xuyên qua màn sương mù của huyễn cảnh, thấy một khối pha lê xanh tím đang lơ lửng ở trung tâm của không gian vặn vẹo, phát ra những đường sóng năng lượng đỏ rực. Đó chính là Viên Đá Ký Ức. Nó đang hoạt động như một bộ xử lý trung tâm, liên tục bòn rút nỗi sợ hãi của họ để duy trì huyễn cảnh này.
“Em Linh, anh đã thấy nó rồi,” giọng An Tôn vang lên bên tai cô, rõ ràng và trầm ổn. “Nó là một dị vật độc lập, nhưng đang bị KKTAN điều khiển bằng một tần số cưỡng bức cực cao. Nó có một vết nứt cấu trúc ở góc dưới bên trái – đó là nơi năng lượng bị dồn nén quá mức không thể giải tỏa. Chúng ta có thể làm quá tải nó.”
“Em hiểu rồi,” Linh đáp lại, cảm nhận sự cộng hưởng hoàn hảo giữa trực giác nhạy bén của mình và lý trí phân tích của An Tôn. “Anh dẫn đường cho em, anh An Tôn!”
An Tôn buông bỏ hoàn toàn lớp vỏ lý trí lạnh lùng cuối cùng của mình. Anh để cho ý thức của mình hòa làm một với Dòng Chảy Ngầm, trở thành một cây cầu thực sự giữa thế giới vật lý và dòng năng lượng. Trên cổ tay anh, dù thiết bị đã hỏng, nhưng những sợi năng lượng Sentient vàng kim bùng lên, tạo ra một tần số đối trọng hoàn hảo, nhắm thẳng vào vết nứt cấu trúc của Viên Đá Ký Ức mà anh đã phát hiện.
“Tấn công vào đó, em Linh! Tần số 432 Hertz, dồn toàn bộ ý chí của em vào!” An Tôn hét lên.
Linh đặt Dị vật hợp nhất lên ngực mình. Cô nhắm mắt lại, không phải để trốn tránh, mà để đối mặt. Cô triệu gọi tất thảy những ký ức ấm áp nhất: nụ cười của cha khi cô còn nhỏ, sự tin tưởng của Hùng khi trao cho cô Lăng Kính Giải Mã, lời dặn dò của Bà Lan, và cả cái nắm tay kiên định của An Tôn suốt chặng đường sinh tử vừa qua. Nỗi đau và sự mất mát giờ đây không còn là gánh nặng, mà biến thành nguồn năng lượng Sentient khổng lồ, thuần khiết và mạnh mẽ chưa từng có.
Một mũi tên ánh sáng khổng lồ, kết tinh từ sắc xanh lục của Lăng Kính Giải Mã và sắc vàng kim của La Bàn Thời Gian, bùng phát từ tay Linh. Mũi tên mang theo sức mạnh của sự thấu hiểu và ý chí kiên cường của hai người gác cổng mới, xé toạc không gian huyễn cảnh, lao thẳng về phía khối pha lê xanh tím.
***
*XOẢNG!*
Một tiếng động tựa hàng vạn tấm gương khổng lồ cùng lúc vỡ vụn, vang vọng khắp không gian.
Viên Đá Ký Ức rung chuyển dữ dội dưới cú va chạm của làn sóng xung kích Sentient khổng lồ. Ánh sáng đỏ rực bao quanh nó bị triệt tiêu hoàn toàn bởi sắc xanh lục và vàng kim rực rỡ. Những vết nứt lớn, phát ra ánh sáng trắng chói lòa, lan nhanh khắp bề mặt viên đá pha lê xanh tím.
Huyễn cảnh sụp đổ hoàn toàn. Cơn mưa tầm tã, công trường đổ nát, căn hộ cũ kỹ và những bóng ma ký ức biến mất tựa những làn khói mỏng trước ánh bình minh.
Linh và An Tôn ngã vật xuống nền đá lạnh lẽo của hành lang Đền Thờ Vọng. Cả hai đều thở dốc, mồ hôi đầm đìa, cơ thể kiệt quệ sau khi phải duy trì năng lượng Sentient ở cường độ cực hạn. Nhưng trên gương mặt họ là nụ cười chiến thắng. Dị vật hợp nhất trên tay Linh phát ra những tia sáng dịu nhẹ, ấm áp, tựa đang vuốt ve, chữa lành những vết thương vô hình trong tâm hồn cô.
Phía cuối hành lang, Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh lùi lại một bước lớn. Thân ảnh hắn chập chờn dữ dội tựa ngọn đèn sắp cạn dầu, những dải sáng đỏ rực quanh hắn nhạt đi trông thấy. Đôi mắt đen ngòm không tròng của hắn co rút lại, tràn đầy kinh hoàng và căm hận tột độ.
“Không… không thể nào!” Hắn gầm lên, giọng nói không còn vẻ lạnh lùng tính toán nữa mà run rẩy, vỡ vụn. “Viên Đá Ký Ức được nuôi dưỡng bởi nỗi đau của hàng vạn linh hồn… Làm sao các ngươi… hai kẻ phàm tục thấp kém… lại có thể bẻ gãy được ý chí của nó?”
“Bởi vì ngươi chỉ biết dùng nỗi đau để nô dịch, còn chúng ta dùng nó để kết nối,” An Tôn đứng dậy, dù bước chân anh còn hơi loạng choạng nhưng ánh mắt anh sắc bén tựa lưỡi dao cạo, nhìn thẳng vào thực thể đang run rẩy phía trước. “Ngươi đã thua rồi, Kẻ Kiến Tạo.”
Linh cũng đứng thẳng dậy bên cạnh An Tôn. Cô nâng Dị vật hợp nhất lên cao. Lúc này, từ Viên Đá Ký Ức đang rạn nứt trên tay KKTAN, những hạt sáng xanh lam mờ ảo – những ký ức chân thật bị giam cầm suốt hàng trăm năm qua – đang thoát ra ngoài, hòa vào Dòng Chảy Ngầm quanh họ.
Dòng Chảy Ngầm bắt đầu “ngân” một giai điệu trầm hùng, ấm áp, bao bọc Linh và An Tôn tựa lời cảm ơn từ sâu thẳm linh hồn của thành phố.
“Các ngươi nghĩ thế này là kết thúc sao?” KKTAN rít lên, thân ảnh hắn bắt đầu tan rã vào màn sương đỏ rực đang rút dần về phía sau. “Nghi Thức Kiến Tạo đã đến giai đoạn cuối cùng. Trái tim của thành phố đã bị khóa chặt. Các ngươi sẽ phải chết cùng với đống đổ nát này!”
Hắn tan biến hoàn toàn vào bóng tối, để lại tiếng cười khẩy vang vọng đầy đe dọa. Viên Đá Ký Ức cũng biến mất theo hắn, nhưng luồng năng lượng đỏ rực của nó tại khu vực này đã hoàn toàn bị dập tắt, để lại vết sẹo năng lượng yếu ớt, xanh tím mờ ảo trên nền đá dưới chân họ.
An Tôn đưa thiết bị cảm biến lên quét lại. Dù màn hình đã nứt vỡ, nhưng vài chỉ số cơ bản vẫn hiển thị ổn định.
“Viên đá đã bị vô hiệu hóa tạm thời, KKTAN bị phản phệ rất nặng,” An Tôn thông báo, giọng anh trầm ổn trở lại. “Con đường phía trước đã hoàn toàn rộng mở. Điểm nút năng lượng chính nằm ngay phía trước.”
Linh quay sang nhìn An Tôn, siết chặt tay anh, cảm nhận hơi ấm và sự kiên định không lời giữa hai người. Cô nhìn về phía nguồn sáng đỏ rực đang bùng lên dữ dội ở cuối hành lang – nơi cột pha lê khổng lồ của Nghi Thức Kiến Tạo đang chờ đợi.
“Chúng ta đi thôi, anh An Tôn. Đã đến lúc kết thúc chuyện này một lần và mãi mãi.”
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: