Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 1: Xuyên không thành đại phản diện**

**CHƯƠNG 1: XUYÊN KHÔNG THÀNH ĐẠI PHẢN DIỆN**
Tiếng chuông đồng cổ xưa ngân vang từng hồi trầm mặc, len lỏi qua những dải mây trắng vắt ngang đỉnh núi Thanh Vân.
Trên diễn võ đài được lát bằng đá Thanh Cương cứng nhất phương Bắc, không khí đặc quánh như thể chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ để khiến cả không gian nổ tung. Gió núi rít gào, thổi tung tà hắc y thêu chỉ vàng của một nam tử đang đứng chắp tay sau lưng.
Nam tử kia có khuôn mặt tuấn mỹ đến cực hạn, nhưng nét mặt lại phủ một lớp sương lạnh lẽo, đôi đồng tử thâm thúy như vực thẳm không đáy, dường như có thể hút lấy linh hồn của bất kỳ ai đối diện.
Lúc này, trong đầu hắn – Lục Trầm Chu, đang là một đống hỗn độn.
"Đau… đầu quá…"
Lục Trầm Chu khẽ nhíu mày. Ký ức về một vụ tai nạn giao thông ở thế giới hiện đại và dòng thác thông tin lạ lẫm về một thế giới tu tiên rộng lớn đang va chạm kịch liệt trong não bộ. Chỉ trong vài nhịp thở, hắn đã bừng tỉnh. Hắn xuyên không rồi.
Hắn hiện tại là Đại sư huynh của Thanh Vân Tông – một tông môn đang trên đà lụn bại nhưng vẫn giữ được chút dư huy cuối cùng. Vốn là một thiên tài vạn người có một, nhưng điều khiến Lục Trầm Chu cảm thấy lạnh sống lưng không phải là thân phận này, mà là thứ vừa vang lên trong tâm trí hắn.
【 Đinh! Phát hiện linh hồn phù hợp. Hệ Thống Phản Diện Cực Hạn đang bắt đầu trói buộc… 】
【 Trói buộc thành công. Chào mừng Ký chủ đến với con đường Nghịch Mệnh Đạo Tổ. 】
【 Nhiệm vụ tân thủ bắt đầu: Khí vận chi tử "Diệp Thần" đang ở ngay trước mặt. Hãy dẫm nát tôn nghiêm của hắn, phế bỏ tu vi và tuyên bố hắn là rác rưởi của Thanh Vân Tông. 】
【 Phần thưởng: Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết (Tầng 1). 】
【 Hình phạt nếu thất bại: Linh hồn bị xóa sổ, thân thể hóa thành tro bụi. 】
Lục Trầm Chu liếc nhìn xuống chân mình. Ở đó, một thiếu niên khoảng mười bảy tuổi đang quỳ rạp, hơi thở dồn dập, máu tươi từ khóe miệng nhỏ xuống nền đá xanh lạnh lẽo. Ánh mắt thiếu niên kia chứa đựng sự uất ức, căm hờn và một ý chí kiên định đến mức đáng sợ.
Đây chính là Diệp Thần, "Khí vận chi tử" mà hệ thống nhắc tới? Người mang hào quang nhân vật chính, kẻ sẽ từ phế vật đi lên, diệt sạch toàn gia kẻ thù và cuối cùng là vỗ tay bay đi đầu thai thành thần?
Lục Trầm Chu thầm rủa trong lòng. Hắn vốn là một thanh niên hiền lành, tam quan đoan chính ở thế kỷ 21, tại sao vừa mở mắt ra đã bắt hắn làm một kẻ đại gian đại ác, đi chà đạp một thiếu niên khốn khổ?
"Lục Trầm Chu! Ngươi dựa vào tu vi cao hơn ta mà nhục mạ ta, ta không phục!" Diệp Thần gầm lên, giọng nói khàn đặc vì đau đớn. "Ba năm trước ngươi cũng chỉ là một đệ tử bình thường, nếu không phải nhờ tài nguyên của tông môn nghiêng về phía ngươi, ngươi làm sao có tư cách đứng đó mà nhìn xuống ta?"
Xung quanh diễn võ đài, hàng ngàn đệ tử Thanh Vân Tông đang xì xào bàn tán.
"Diệp Thần này thật là không biết sống chết, dám khiêu khích Đại sư huynh."
"Phải đó, tuy hắn cũng từng là thiên tài, nhưng ba năm nay tu vi không những không tiến mà còn lùi, từ Luyện Khí tầng chín rớt xuống tầng ba, đúng là một kẻ phế vật chiếm dụng chỗ ngồi."
"Nhìn kìa, ánh mắt Đại sư huynh lạnh quá… Chắc chắn lần này Diệp Thần tàn đời rồi."
Lục Trầm Chu im lặng. Hắn đang quan sát Diệp Thần bằng nhãn thuật vốn có của cơ thể này. Trong mắt hắn, xung quanh Diệp Thần có một lớp khí thanh mang màu nhạt nhẽo nhưng vô cùng dẻo dai, đó chính là "Khí vận". Tuy nhiên, hắn phát hiện ra một điều kỳ lạ.
Sâu trong kinh mạch của Diệp Thần, linh khí không phải biến mất, mà là bị một khối hắc ám thần bí nào đó nuốt chửng. Hơn nữa, toàn bộ kinh mạch của thiếu niên này đang bị một lớp xiềng xích vô hình của Thiên Đạo phong tỏa. Nếu không dùng một lực đạo cực lớn để "đập nát và xây dựng lại", cả đời này Diệp Thần quả thực chỉ có thể là một phế vật.
【 Cảnh báo: Ký chủ còn 30 giây để thực hiện nhiệm vụ. Sự nhân từ của ngươi sẽ dẫn đến cái chết của chính ngươi. 】
Tiếng nói máy móc của Hệ thống lạnh lùng nhắc nhở. Lục Trầm Chu thở dài trong lòng. Trong tình thế này, hắn không còn lựa chọn nào khác. Nếu hắn chết, mọi thứ sẽ kết thúc. Nếu hắn thực hiện theo ý hệ thống, có lẽ hắn còn có thể tìm ra một con đường sống giữa kẽ hở của vận mệnh.
Hắn nhìn Diệp Thần, ánh mắt đột ngột biến đổi, từ vẻ bàng hoàng chuyển sang sự ngạo mạn và tàn độc cực hạn. Đây là kỹ năng diễn xuất của một kẻ phải sinh tồn.
"Không phục?" Lục Trầm Chu tiến lên một bước, mỗi bước chân đều nặng nề như một tòa đại sơn ép xuống lồng ngực Diệp Thần. "Diệp Thần, thế giới này thực tế hơn ngươi tưởng nhiều. Thiên phú là cái gì? Tài nguyên là cái gì? Tất cả đều là rác rưởi nếu ngươi không có thực lực để nắm giữ chúng."
Hắn đột nhiên vươn tay ra, một luồng áp lực vô hình bóp nghẹt cổ Diệp Thần, nhấc bổng thiếu niên lên không trung.
"Ngươi nói đúng, ta dựa vào tu vi cao hơn để nhục mạ ngươi." Lục Trầm Chu cười lạnh, nụ cười ấy đẹp đến mức khiến người ta run rẩy. "Vì trong mắt ta, kẻ không có sức mạnh không phải là con người, mà chỉ là sỏi đá dưới chân. Ngươi… thậm chí không xứng để ta phải liếc mắt nhìn."
"Khục… thả… ra…" Diệp Thần vùng vẫy, hai tay bám chặt vào cánh tay thép của Lục Trầm Chu.
【 Đinh! Cảm xúc oán hận của Diệp Thần tăng vọt, nhận được 500 điểm Nghịch Mệnh. Ký chủ, hãy thực hiện bước cuối cùng! 】
Lục Trầm Chu thu hẹp khoảng cách, ghé sát tai Diệp Thần, hạ thấp giọng chỉ đủ cho hai người nghe thấy: "Nhớ kỹ nỗi đau này. Diệp Thần, nếu ngươi không thể từ địa ngục bò dậy, thì ngươi quả thực chỉ xứng đáng chết trong tay ta."
Ngay lập tức, đôi mắt Lục Trầm Chu lóe lên một tia tím biếc của *Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết* mà hệ thống vừa mới "ứng trước" một chút uy lực. Hắn vận chuyển linh lực trong cơ thể, dồn hết vào lòng bàn tay rồi vỗ mạnh vào đan điền của Diệp Thần.
"Ầm!"
Một tiếng nổ nhỏ vang lên bên trong cơ thể thiếu niên. Toàn bộ tu vi Luyện Khí tầng ba của Diệp Thần tan thành mây khói. Hắn bắn ngược ra phía sau, trượt dài trên mặt đài hàng chục mét mới dừng lại, người đẫm máu, bất tỉnh nhân sự.
Cả trường yên lặng như tờ. Không ai nghĩ rằng Đại sư huynh lại ra tay nặng như vậy, phế bỏ tu vi đồng nghĩa với việc đoạn tuyệt con đường trường sinh, đây là hành động thâm thù đại hận nhất giới tu chân.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, Lục Trầm Chu nhận thấy một luồng sóng xung kích rất nhỏ từ vị trí đan điền bị phá vỡ của Diệp Thần lan tỏa ra. Hắn biết mình đã làm đúng. Đòn vừa rồi trông thì tàn ác, nhưng hắn đã dùng linh lực cực kỳ tinh tế để đánh tan những lớp xiềng xích phong tỏa kinh mạch của Diệp Thần. Phế bỏ đan điền cũ để mở ra một con đường rộng mở hơn – một sự đánh đổi đau đớn nhưng cần thiết cho "Khí vận chi tử".
Lục Trầm Chu đứng đó, hắc y phấp phới trong gió, bộ dáng cô độc và cao ngạo như một vị ma vương đích thực. Hắn quay người lại, lạnh lùng liếc nhìn chấp sự đang đứng ngẩn ngơ bên lề lôi đài:
"Hủy bỏ tư cách đệ tử của hắn. Từ nay về sau, Diệp Thần không còn liên quan gì đến Thanh Vân Tông nữa. Rác rưởi thì nên ở nơi bãi rác, đừng để hắn làm bẩn tầm mắt của ta."
Dứt lời, hắn bước đi một cách dứt khoát, để lại sau lưng vô vàn ánh mắt sùng bái xen lẫn sợ hãi của các đệ tử và tiếng gào thét của một vài vị trưởng lão thân thiết với Diệp Thần.
【 Đinh! Hoàn thành nhiệm vụ tân thủ: Sỉ nhục và phế bỏ Khí vận chi tử. 】
【 Đánh giá nhiệm vụ: S (Hoàn mỹ). 】
【 Phần thưởng: Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết (Toàn bộ tầng 1), Kiếm gãy Thánh Tội (Cấp độ: Thần khí hư tổn), 2000 điểm Nghịch Mệnh. 】
Vừa bước chân về tới tẩm điện của mình trên đỉnh Vọng Nguyệt, Lục Trầm Chu liền đóng chặt cửa, cả người ngã khuỵu xuống ghế trường kỷ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
Hắn thở hổn hển, cảm giác ghê tởm với chính mình dâng lên trong lòng. Hắn vừa thực hiện một vở kịch hoàn hảo, nhưng cái giá phải trả là sự thù hận tận xương tủy của một người vô tội (trong mắt mọi người) và danh tiếng độc ác tàn nhẫn vừa chính thức được xác lập.
"Hệ thống, tại sao lại bắt ta làm những việc này?" Lục Trầm Chu gầm gừ trong tâm trí.
【 Trả lời: Thế giới này vốn dĩ đã lệch lạc. Cái gọi là Thiên Đạo thực chất là một quy luật vị kỷ, luôn ưu ái những đứa con của nó để tiêu diệt sự đa dạng của vạn vật. Ngài là một "dị số", là kẻ duy nhất có thể lật đổ trật tự mục nát này. Muốn làm Đạo Tổ của tương lai, trước hết phải là Ma Vương của hiện tại. 】
Lục Trầm Chu nhìn vào không trung, nơi hư ảo hiện lên hình ảnh kiếm gãy Thánh Tội – một thanh kiếm đen kịt, trên thân mang đầy những vết nứt, toát ra một thứ sát khí khiến không gian xung quanh cũng phải vặn vẹo.
Hắn đưa tay nắm lấy cán kiếm. Một dòng cảm xúc u sầu, bi thương và căm phẫn tràn vào tâm trí hắn. Thanh kiếm này như thể đang nói cho hắn biết, nó cũng từng là một vị thần linh bảo vệ thế giới, nhưng lại bị chính thế giới phản bội.
"Thì ra là vậy…" Lục Trầm Chu cười khổ. "Nghịch mệnh… chính là làm kẻ thù của cả thiên hạ sao?"
Bên ngoài, hoàng hôn buông xuống đỏ rực như máu. Lục Trầm Chu biết, ngày hôm nay chỉ mới là khởi đầu. Danh tiếng của hắn sẽ nhanh chóng truyền khắp vương quốc đại lục, và những kẻ tự xưng là "chính đạo" sẽ sớm kéo đến để tìm hắn tính sổ.
Hắn phải mạnh lên, mạnh hơn bất kỳ ai, mạnh đến mức dù hắn làm điều ác hay điều thiện, thiên hạ cũng không ai dám phán xét.
Cũng vào lúc này, tại gian phòng rách nát sau núi, thiếu niên Diệp Thần tỉnh lại trong đau đớn tột cùng. Hắn bỗng nhiên phát hiện ra, đan điền bị phế bỏ của mình đang không ngừng hồi sinh, một luồng sức mạnh khủng khiếp chưa từng có đang tuôn trào trong huyết quản.
"Lục Trầm Chu… ngươi nợ ta ngày hôm nay, tương lai ta chắc chắn sẽ bắt ngươi trả gấp bội!"
Nghe tiếng hét thề thốt từ xa của Diệp Thần vọng tới qua hệ thống giám sát, Lục Trầm Chu khẽ nhếch môi, ánh mắt vương chút u buồn nhìn về phía chân trời.
"Tiểu tử thối, cố mà mạnh lên cho nhanh vào. Nếu không, ta thực sự sẽ không trụ vững dưới vai diễn ma đầu này đâu…"