Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 108: Nhiệm vụ cuối cùng: Trở thành Đạo Tổ**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:55:39 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 108: NHIỆM VỤ CUỐI CÙNG: THỤ NGHIỆP THIÊN HẠ, NGHỊCH CHUYỂN ĐẠO TỔ**

Gió rít gào trên đỉnh Vạn Tiên, mang theo vị rỉ sét của máu và sự rung chấn của một không gian đang dần sụp đổ. Bầu trời Cửu Tiêu không còn màu xanh biếc, thay vào đó là một màu đỏ thẫm đục ngầu, những vết nứt không gian như những con rết khổng lồ bò lổm ngổm trên thiên mạc.

Thiên Đạo đã bắt đầu "thu hoạch".

Dưới chân đỉnh núi, hàng vạn tu sĩ thuộc "Liên Minh Diệt Ma" đang vây kín, khí thế hùng hổ nhưng trong mắt ai nấy đều lộ vẻ tuyệt vọng đến cùng cực. Họ không còn đường lui. Sau lưng họ là thế giới đang tan vỡ, trước mặt họ là "Đại Ma Đầu" Lục Trầm Chu – kẻ mà họ tin rằng nếu lấy đầu hắn tế lễ, thiên địa sẽ thôi thịnh nộ.

"Lục Trầm Chu! Ngươi còn không mau đền tội!" Diệp Thần, vị "Khí Vận Chi Tử" từng một thời hào quang vạn trượng, nay đầu tóc rối bù, đôi mắt vằn tia máu đỏ quạch, gầm lên cay đắng: "Chính vì ngươi đoạt khí vận thiên hạ, chính vì ngươi đồ sát thánh địa, nên Thiên Đạo mới giáng phạt! Chỉ có máu của ngươi mới có thể dập tắt đại kiếp này!"

Lục Trầm Chu đứng đó, hắc y phần phật trong gió lộng. Thanh kiếm gãy "Thánh Tội" trong tay hắn rung lên khe khẽ, phát ra những tiếng u minh trầm đục. Hắn liếc mắt nhìn Diệp Thần, một cái nhìn chứa đầy sự thương hại và mỏi mệt.

Bên tai hắn, âm thanh điện tử lạnh lẽo của Hệ thống vang lên, dường như cũng mang theo một chút khẩn trương cuối cùng:

【 Ting! Kích hoạt Nhiệm vụ cuối cùng: "Thái Sơ Đạo Tổ". 】
【 Yêu cầu: Tiếp nhận sự căm ghét của toàn bộ sinh linh, để hàng vạn tu sĩ đồng thời phát động "Tế Lễ Tru Diệt". Ký chủ không được phản kháng, phải dùng thân thể phàm thai mang theo nghiệp quả của vạn đời để làm vật dẫn. 】
【 Tỉ lệ thành công: 0.001%. Hình phạt thất bại: Hồn phi phách tán, luân hồi vĩnh diệt. 】
【 Chú thích: Đạo Tổ không phải kẻ đứng trên thiên hạ, mà là kẻ gánh vác thiên hạ dưới chân mình. Ngài có dám thụ nghiệp thay trời không? 】

Lục Trầm Chu khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt nhẽo và cô độc. Làm phản diện đến cuối cùng, lại hóa ra là làm một "tế phẩm" vĩ đại nhất.

"Trầm Chu! Đừng nghe lời bọn họ!" Một bóng hình trắng muốt như ngọc hiện ra giữa biển người hận thù. Tô Thanh Loan, nàng thánh nữ của Dao Trì, người từng mang lệnh truy sát hắn nay lại chắn trước mũi kiếm của vạn quân. Đôi mắt nàng đẫm lệ, giọng nói lạc đi: "Họ điên rồi! Họ không hiểu… họ không hiểu những gì huynh đã làm!"

"Thanh Loan, lùi lại." Giọng Lục Trầm Chu bình thản như mặt nước hồ mùa thu, không gợn một chút sát cơ.

"Không! Muốn giết huynh, phải bước qua xác muội trước!"

Lục Trầm Chu thở dài. Hắn phất nhẹ tay, một luồng kình lực ôn hòa nhưng không thể chống lại bao phủ lấy Tô Thanh Loan, đưa nàng về phía Khương Ngân đang đứng lặng im trong góc tối.

"Khương Ngân, trông chừng nàng." Lục Trầm Chu ra lệnh.

Khương Ngân cúi đầu, thanh đao trong tay siết chặt đến mức bật máu, nhưng hắn vẫn trầm giọng đáp: "Tuân lệnh… chủ nhân." Hắn biết, nhiệm vụ này không có lối thoát. Chủ nhân của hắn đang chọn con đường tàn khốc nhất để cứu rỗi những kẻ vốn dĩ muốn giết hắn.

Lục Trầm Chu bước lên một bước, đối diện với mũi kiếm của hàng vạn tu sĩ. Hắn buông lỏng Thánh Tội, để thanh kiếm cắm sâu xuống mặt đất. Hắn mở rộng hai tay, lồng ngực không một tấc giáp, khí chất cao ngạo ấy khiến cả thiên hạ phải run rẩy.

"Đến đi." Hắn thốt ra hai chữ, âm thanh vang vọng tận mây xanh. "Muốn tế lễ ta? Muốn bình định Thiên Đạo? Vậy thì dùng toàn bộ tu vi, toàn bộ sự căm hận của các ngươi mà đổ lên người ta! Ta, Lục Trầm Chu, sẽ gánh lấy tất cả!"

"Giết hắn! Tế lễ!" Diệp Thần gầm lên đầu tiên, trường kiếm hóa thành một vệt sáng vàng kim rực rỡ đâm thẳng vào ngực Lục Trầm Chu.

Tiếp sau đó, hàng ngàn đạo thần thông, hàng vạn pháp bảo như mưa sa bão táp trút xuống đỉnh Vạn Tiên. Hỏa long, băng lân, kiếm khí hoàng kim, tà ma bí pháp… tất cả những gì tinh hoa nhất, hận thù nhất của giới tu chân đều tập trung tại một điểm.

"Ầm!!!"

Đỉnh Vạn Tiên rung chuyển, dường như muốn sụp đổ ngay lập tức. Thân hình Lục Trầm Chu chìm nghỉm trong luồng ánh sáng hỗn loạn của những cuộc tấn công điên cuồng.

Máu bắn tung tóe. Da thịt hắn rách toác. Mỗi một đạo công kích rơi xuống không chỉ mang theo sức mạnh vật lý, mà còn là oán khí tích tụ của hàng triệu năm, là sự ích kỷ, tham lam và oán hận của chúng sinh.

Hệ thống liên tục cảnh báo:
【 Cảnh báo: Tỉ lệ tử vong tăng lên 80%… 95%… 99%… 】
【 Cảnh báo: Linh hồn đang bị vạn vạn nhân quả cắn nuốt! Ký chủ, ngài có hối hận không? 】

Trong cơn đau thấu tận linh hồn, ý thức của Lục Trầm Chu bắt đầu mờ ảo. Hắn nhìn thấy những gương mặt hung tợn của các vị tông chủ "chính đạo" đang cười trong điên cuồng. Hắn thấy Thiên Đạo – một thực thể vô hình ở trên cao kia đang nhe nanh múa vuốt, chuẩn bị nuốt chửng "viên thuốc bồi bổ" là sự hỗn loạn này.

*Ta hối hận sao?* Lục Trầm Chu tự hỏi trong thâm tâm.

Hắn chợt nhớ về những ngày đầu xuyên không đến đây, cái hệ thống bắt hắn phải đi làm "ác nhân". Hắn nghĩ đến những kẻ bị hắn "đánh đập" nhưng thực ra là giúp họ đốn ngộ; những bí cảnh hắn "cướp đoạt" nhưng thực chất là phong ấn tai ương; và Tô Thanh Loan, người phụ nữ duy nhất hiểu được trái tim rướm máu phía sau lớp mặt nạ ma vương.

*Thế giới này thối nát, nhưng vẫn có những điều đáng để cứu vớt.*

Lúc này, toàn bộ "Thanh Khí Vận" trên đầu vạn dân bắt đầu chuyển màu. Dưới sự công kích của vạn người, Lục Trầm Chu không chết. Cơ thể hắn giống như một cái hang không đáy, hút sạch mọi tàn bạo và nhân quả vào bên trong.

Đó là một sự hy sinh tột cùng. Hắn lấy tà ác để thu nạp tà ác, lấy bóng tối để chứa đựng bóng tối.

Càng bị tấn công, tu vi ma đạo của hắn càng tan rã, nhưng sâu trong cốt tủy, một hạt mầm màu tím sẫm đang bắt đầu nảy nở.

"Chưa đủ!" Lục Trầm Chu ngẩng đầu, đôi mắt hắn giờ đây không còn tròng đen, chỉ còn lại một màu xám tro của hỗn độn. "Thiên Đạo! Ngươi không phải muốn thu hoạch sao? Nhân quả của thế giới này, đều nằm trên thân ta! Có giỏi thì xuống đây mà lấy!"

Bầu trời bỗng chốc im bặt.

Một bàn tay khổng lồ cấu thành từ lôi điện và những quy tắc cũ kỹ giáng xuống từ chín tầng mây, ép thẳng vào đỉnh đầu Lục Trầm Chu. Đây là sự phán xét của Thiên Đạo thật sự, nó muốn nghiền nát vật chứa đầy nhân quả này để tái khởi động lại thế giới.

"Đừng!!!" Tô Thanh Loan gào lên tuyệt vọng, nhưng nàng bị Khương Ngân ngăn lại. Khương Ngân nhìn vào trung tâm của vụ nổ, lầm bầm: "Ngài ấy… đang chờ giây phút này."

Vào khoảnh khắc bàn tay Thiên Đạo chạm vào đỉnh đầu Lục Trầm Chu, toàn bộ không gian ngưng đọng.

【 Ting! Nghiệm chứng hoàn thành. Ngài đã gánh vác toàn bộ tội nghiệt của Cửu Tiêu. Phản diện đến cực hạn chính là Đạo Tổ. 】
【 Nghịch chuyển Nhân quả: Bắt đầu! 】

Một luồng sáng trắng chưa từng có từ trong ngực Lục Trầm Chu bùng phát. Nó không mang theo sát khí, mà mang theo một loại hơi thở Thái Sơ khởi thủy nhất.

Toàn bộ những đạo thần thông mà vạn dân ném vào người hắn bỗng chốc quay ngược trở lại, nhưng không mang theo sự hủy diệt, mà hóa thành linh khí thuần khiết nhất đổ vào cơ thể mỗi tu sĩ. Những vết thương của thế giới bắt đầu khép lại. Màu đỏ thẫm trên bầu trời bị quét sạch.

Lục Trầm Chu từ trong đống tro tàn bước ra. Y phục của hắn không còn đen sậm như máu, mà hóa thành một màu xám trung tính mộc mạc. Trên đầu hắn không có hào quang, nhưng mỗi khi hắn cử động, vạn vật đều như tìm thấy được nguồn cội.

Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng bóp nát bàn tay lôi điện của Thiên Đạo.

"Thiên Đạo cũ đã thối nát. Từ hôm nay, quy tắc của thế giới này, do ta định đoạt."

Lời vừa dứt, một đạo quả màu tím vàng ngưng tụ trên đỉnh đầu hắn. Toàn bộ giới tu chân bỗng chốc lặng ngắt như tờ. Những tu sĩ vừa rồi còn hăng máu giết hắn, nay đột ngột cảm nhận được một sự thật trần trụi được truyền thẳng vào thần thức qua linh khí vừa phản hồi.

Họ thấy được Lục Trầm Chu đã từng cô độc đối diện với bóng tối như thế nào. Họ thấy được mỗi nhát kiếm họ đâm vào người hắn chính là bấy nhiêu nỗi đau mà hắn chịu đựng để che chở cho linh mạch của thế giới không bị sụp đổ.

Diệp Thần ngã quỵ xuống đất, nhìn đôi bàn tay mình, lắp bắp: "Ta… ta đã làm gì thế này? Ta mới chính là kẻ đã bức tử người bảo vệ duy nhất sao?"

Sự im lặng của sự hối hận bắt đầu lan tỏa. Một người, hai người, rồi mười vạn người đồng loạt quỳ xuống. Tiếng khóc nghẹn ngào vang lên giữa đỉnh núi lạnh lẽo.

Lục Trầm Chu nhìn xuống biển người đang phủ phục dưới chân mình. Hắn không cảm thấy khoái cảm của người chiến thắng, chỉ thấy một sự thanh thản lạ lùng.

Hệ thống vang lên âm thanh cuối cùng, ấm áp và nhân bản hơn hẳn:
【 Chúc mừng ký chủ hoàn thành tâm nguyện. Ngài là Ma Quân bị ghét nhất, nhưng cũng là Đạo Tổ vĩ đại nhất. Từ giờ, không còn hệ thống, không còn nhiệm vụ. Thế gian này, giao lại cho ngài. 】

Lục Trầm Chu khẽ nhắm mắt, đón lấy tia nắng đầu tiên của một kỷ nguyên mới vừa rạng lên từ phía chân trời. Hắn xoay người, thấy Tô Thanh Loan đang đứng đó chờ đợi, hắn mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ không còn gánh nặng.

"Về thôi. Nhiệm vụ làm người tốt… mới thực sự bắt đầu."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8