Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 110: Tô Thanh Loan tìm thấy Trầm Chu**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:57:01 | Lượt xem: 4

Chương 110: Ngàn dặm tìm quân, một niệm thành tro

Sau cơn đại kiếp, bầu trời Cửu Tiêu không còn màu máu rỉ u ám của Thiên Đạo cũ, mà thay vào đó là một màu xanh biếc thanh tân như vừa được gột rửa qua muôn vàn lớp sóng. Thế nhưng, sự bình yên ấy đối với tu sĩ khắp thiên hạ lại mang theo một phong vị đắng chát khó tả.

Tại đỉnh Vạn Tiên, gió vẫn thổi lồng lộng qua những tảng đá vỡ vụn. Hàng ngàn vị tông chủ, trưởng lão của những danh môn chánh phái vốn luôn tự hào về đức tin của mình, lúc này lại đứng lặng như những pho tượng đá. Ánh mắt họ nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Lục Trầm Chu vừa tan biến.

Sự thật, giống như một nhát dao tàn nhẫn, đã lột trần tất cả. Những "ác hạnh" mà họ từng dùng để nguyền rủa hắn, hóa ra lại là những mắt xích cuối cùng bảo vệ họ khỏi sự diệt tuyệt. Kẻ mà họ gọi là Ma Quân, lại là người duy nhất nhìn thấu sự thối nát của quy luật và chọn cách mang theo tất cả tội lỗi để đi vào bóng tối.

Giữa đám đông lặng ngắt ấy, Tô Thanh Loan đứng đó, tà áo trắng thêu chỉ bạc của nàng vương đầy bụi bặm và máu khô. Nàng không khóc. Đôi mắt vốn dĩ trong trẻo như nước mùa thu nay chỉ còn lại một sự trống rỗng đến tận cùng.

Nàng quỳ xuống, đôi bàn tay ngọc ngà run rẩy bới tìm trong đống tro tàn xám xịt còn sót lại.

"Trầm Chu… Chàng không thể đi như vậy…"

Giọng nàng nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng lại khiến tâm can những người xung quanh thắt lại. Một vị trưởng lão từ Dao Trì Thánh Địa bước tới, khẽ thở dài:

"Thánh nữ, hãy nén bi thương. Ma… không, Lục đạo hữu đã dùng toàn bộ tu vi để nghịch chuyển nhân quả. Hắn đã hòa vào Thiên đạo mới, thân xác đã hóa thành bụi trần. Nàng tìm như vậy… cũng chỉ vô ích thôi."

Tô Thanh Loan không đáp, nàng như không nghe thấy bất cứ âm thanh nào từ thế giới bên ngoài. Trong tâm trí nàng lúc này, chỉ có nụ cười nhạt nhẽo và bóng lưng cô độc của hắn trước khi thanh kiếm Thánh Tội gãy nát. Chàng nói rằng chàng là kẻ phản diện, chàng nói rằng chàng đáng chết, nhưng tại sao lúc chàng ra đi, trái tim nàng lại đau đớn hơn cả khi hồn phi phách tán?

Bỗng nhiên, giữa đống tro tàn, một tia sáng màu tím sẫm khẽ lóe lên rồi vụt tắt. Tô Thanh Loan như người chết đuối vớ được cọc, nàng điên cuồng đào bới. Dưới lớp đất đá vỡ vụn, nàng tìm thấy một mảnh kiếm vỡ của Thánh Tội.

Trên mảnh kiếm gãy ấy, không còn sát khí ma đạo khiến người ta run sợ, mà chỉ còn lại một hơi ấm nhạt nhòa, vất vưởng.

【 Cảnh báo: Sinh mệnh ký chủ đã dưới mức tối thiểu. Hệ thống đang tiến hành quá trình tự hủy… 】

Một âm thanh máy móc, khô khốc vang lên trong tâm trí Tô Thanh Loan. Nàng bàng hoàng nhận ra, nhờ vào mảnh kiếm này, nàng có thể cảm nhận được một phần ý thức còn sót lại của "Hệ thống Phản Diện" đang dần tan biến.

"Hệ thống? Ngươi nói gì? Hắn còn sống không?!" Nàng hét lên trong thức hải.

Âm thanh kia ngắt quãng, như thể một cuộn băng cũ sắp hỏng:

【 Nhiệm vụ… "Trở thành người tốt"… thất bại. Đạo Tổ… không cần… tình cảm… Đi về phía Đông… nơi ánh sáng và bóng tối… giao nhau… 】

Tiếng nói hoàn toàn im bặt. Mảnh kiếm trong tay Tô Thanh Loan mất đi chút ánh sáng cuối cùng, lạnh lẽo đến thấu xương.

Nhưng bấy nhiêu đó là đủ. Nàng đứng phắt dậy, gạt đi những sợi tóc rối bời trên trán. Ánh mắt nàng từ trống rỗng chuyển sang một sự kiên định đến cực đoan. Nàng nhìn về phía chân trời phía Đông, nơi ranh giới giữa biển mây và bóng tối của vực sâu còn đang tranh đấu.

"Ta sẽ tìm được chàng. Dù chàng là Ma Quân hay Đạo Tổ, dù chàng muốn cứu thế gian hay hủy diệt nó, chàng vẫn nợ ta một lời giải thích."

Nàng bước đi, không một lời từ biệt với đồng môn hay những vị thánh nhân giả tạo kia. Khương Ngân — thiếu niên luôn im lặng như một bóng ma sau lưng Lục Trầm Chu — lẳng lặng đi theo nàng. Hắn không nói gì, nhưng thanh thủ đạo trên eo hắn tỏa ra một ý chí trung thành tuyệt đối.

Cuộc hành trình tìm kiếm kéo dài ròng rã ba tháng trời.

Thế giới sau khi Lục Trầm Chu tái thiết đã thay đổi quá nhiều. Những linh mạch mới tuôn trào, những vùng đất chết bắt đầu đâm chồi nảy lộc. Nhưng đối với Tô Thanh Loan, cảnh sắc tươi đẹp ấy chẳng khác gì một sa mạc hoang tàn nếu không có hắn.

Nàng đi qua những đại lục hoang sơ, vượt qua những vùng biển cấm kỵ nơi sóng dữ cao hàng trăm trượng. Nàng hỏi thăm từng linh hồn nhỏ bé, từng gốc cây già có linh tính về một người đàn ông mang theo sự u uất của cả thiên hạ.

Và rồi, tại nơi cực đông của Linh Hoang giới, nơi có một ngọn núi không tên đứng sừng sững giữa ranh giới của ngày và đêm, nàng dừng chân.

Không gian nơi này tĩnh lặng đến lạ kỳ. Không có tiếng chim hót, không có tiếng gió rít, chỉ có hương thơm thanh khiết của hoa sen trắng lan tỏa trong không trung.

Tô Thanh Loan run rẩy bước lên những bậc đá phủ đầy rêu xanh. Trên đỉnh núi, một ngôi miếu nhỏ sơ sài dựng bằng gỗ bách đã mục nát hiện ra. Trước miếu, có một bóng người đang ngồi tĩnh tọa dưới gốc cây bồ đề già cỗi.

Người đó mặc một bộ y phục màu xám tro giản dị, không còn hắc y thêu chỉ vàng quyền uy, không còn sát khí che trời. Mái tóc hắn trắng xóa như tuyết đầu mùa, rủ xuống đôi vai gầy guộc. Hắn lặng lẽ ngồi đó, dường như đã hòa làm một với nhịp thở của núi rừng.

Nước mắt mà Tô Thanh Loan đã kìm nén suốt ba tháng qua, giờ đây giống như con đê bị vỡ, trào ra không cách nào ngăn nổi.

"Trầm Chu…"

Bóng người kia khẽ động. Hắn chậm rãi quay đầu lại.

Đó vẫn là khuôn mặt ấy, thanh tú và trầm buồn, nhưng đôi mắt từng sắc lạnh như băng nghìn năm giờ đây lại chứa đựng một sự bao dung và mệt mỏi thấu hiểu thế nhân. Khi nhìn thấy nàng, đồng tử của hắn khẽ co rút lại, một thoáng bối rối lướt qua trên khuôn mặt vốn đã tĩnh lặng như nước mặt hồ.

"Thanh Loan… Nàng không nên đến đây." Giọng hắn khàn khàn, trầm thấp, mang theo âm hưởng của thời gian vĩnh hằng.

Tô Thanh Loan bước tới, bất chấp sự ngăn cản của chính mình, nàng gieo mình vào lòng hắn. Hơi ấm của hắn rất nhạt, nhưng đó là hơi ấm chân thật nhất mà nàng từng cảm nhận được.

"Tại sao? Chàng đã cứu cả thế giới, tại sao lại trốn ở đây như một tội nhân?" Nàng nức nở, đôi bàn tay nhỏ bé siết chặt áo hắn như sợ rằng nếu buông ra, hắn sẽ lại hóa thành tàn tro.

Lục Trầm Chu thở dài, bàn tay hắn run rẩy đưa lên, muốn vuốt ve mái tóc nàng nhưng rồi lại khựng lại giữa không trung.

"Thế giới cần một Đạo Tổ toàn năng, không cần một Lục Trầm Chu đầy tội lỗi. Hệ thống đã cho ta sự sống, nhưng cái giá phải trả là ta không còn được phép mang theo nhân quả của bất kỳ ai. Ta của hiện tại, chỉ là một cái xác không hồn canh giữ sự cân bằng của Đạo."

Hắn nhìn xuống đôi tay mình, nơi những sợi tơ vàng của Thiên Đạo mới đang không ngừng ràng buộc.

"Nàng biết không? Để trở thành Đạo Tổ, ta phải giết chết chính cảm xúc của mình. Ta phải đóng vai kẻ ác để buộc mọi người phải lương thiện, phải làm kẻ cô độc để mọi người được sum vầy. Đó là sự trừng phạt của Hệ thống, cũng là sự trừng phạt của chính ta dành cho mình."

Tô Thanh Loan ngước mặt lên, ánh mắt nàng bừng cháy một ngọn lửa bướng bỉnh:

"Chàng nói dối! Nếu chàng đã giết chết cảm xúc, tại sao khi thấy ta, mắt chàng lại có lệ? Nếu chàng là một cái xác không hồn, tại sao hơi ấm này vẫn làm ta đau lòng?"

Lục Trầm Chu im lặng. Hắn không thể trả lời. Hệ thống trong thức hải của hắn đang không ngừng cảnh báo về việc "Xung đột quy tắc Đạo Tổ", nhưng hắn mặc kệ. Lần đầu tiên trong đời, hắn dùng quyền năng của một Đạo Tổ để ép "Hệ thống" phải im lặng.

Hắn nhẹ nhàng ôm lấy nàng, đầu tựa vào vai nàng, tham lam hít hà mùi hương quen thuộc.

"Thanh Loan, ta vốn dĩ đã chuẩn bị để bị cả thế gian lãng quên. Ta muốn họ căm ghét ta, để khi ta biến mất, họ sẽ sống một cuộc đời nhẹ nhàng mà không cần nợ nần bất kỳ ai."

"Nhưng chàng quên mất, vẫn còn một kẻ điên là ta." Nàng khẽ cười trong nước mắt. "Thiên hạ có thể lãng quên chàng, Thiên Đạo có thể ép chàng làm một vị thần vô tình, nhưng ta sẽ không cho phép. Chàng nợ ta một kiếp này, chàng phải dùng cả vĩnh hằng để trả."

Dưới gốc cây bồ đề, ánh hoàng hôn buông xuống, dát vàng lên đôi bóng người đang nương tựa vào nhau.

Trận chiến tại đỉnh Vạn Tiên đã lùi xa, danh hiệu Ma Quân hay Đạo Tổ giờ đây chỉ là những hư danh trong miệng thế gian. Ở đây, trên đỉnh núi hoang vắng này, chỉ có một nam tử tên là Lục Trầm Chu đang tìm cách học lại cách làm một "người tốt" từ đầu, và một nữ tử sẵn sàng từ bỏ cả tiên đồ để cùng hắn đối diện với sự vĩnh hằng cô độc.

Hệ thống Phản Diện rốt cuộc đã chiến thắng, hay Lục Trầm Chu đã chiến thắng?

Có lẽ điều đó không còn quan trọng nữa. Khi Lục Trầm Chu nhìn thấy nụ cười của Tô Thanh Loan trong ánh chiều tà, hắn biết rằng, cái gọi là "Đạo", thực ra chính là sự cứu rỗi tìm thấy trong đôi mắt người mình thương.

"Hệ thống…" Lục Trầm Chu thầm gọi trong lòng.

【 Ký chủ có chỉ thị gì? 】

"Ghi lại nhiệm vụ cuối cùng cho ta. Không phải của ngươi giao, mà là của ta tự đặt ra."

【 Mời ký chủ thiết lập. 】

"Nhiệm vụ: Cùng nàng già đi. Phần thưởng: Một kiếp bình an. Hình phạt: Vĩnh kiếp bất phục."

【 Cảnh báo: Nhiệm vụ có độ khó vượt mức SSS, tỷ lệ hoàn thành là 0,00001%… 】

Lục Trầm Chu mỉm cười, siết chặt tay Tô Thanh Loan:

"Bất kể xác suất là bao nhiêu, ta đều chấp nhận."

Ngọn núi không tên rùng mình chuyển động, sương mù bao phủ, che giấu hoàn toàn tung tích của vị Đạo Tổ mới và người con gái của hắn khỏi tầm mắt của thế gian tò mò. Từ đây về sau, thiên hạ sẽ có một Đạo Tổ uy nghiêm che chở, nhưng sâu trong mây ngàn, sẽ chỉ có hai trái tim đang lặng lẽ bù đắp cho nhau những năm tháng đau thương.

Ma hay Đạo, cuối cùng cũng không bằng một niệm chân tình.

(Hết chương 110)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8