Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 15: Diệp Thần đính hôn**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:49:28 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 15: CƯỚP HÔN GIỮA BAN NGÀY**

Thiên Long Thành hôm nay náo nhiệt lạ thường. Khắp các ngả đường dẫn về phủ đệ Lâm gia đều được chăng đèn kết hoa rực rỡ, lụa đỏ dăng dài hàng dặm, hương rượu thượng hạng từ những bữa tiệc lưu động tỏa ra thơm nức cả một vùng trời.

Hôm nay là ngày đại hỷ. Diệp Thần – thiếu niên thiên tài vừa trỗi dậy mạnh mẽ sau khi khôi phục kinh mạch, “Khí vận chi tử” trong mắt thế nhân – sẽ chính thức đính hôn với tiểu thư Lâm Cơ Nhi của Lâm tộc. Một người là long trung chi phượng, một người là viên ngọc quý của danh gia vọng tộc, cuộc hôn nhân này được coi là minh chứng cho sự liên minh giữa tài năng mới nổi và thế lực thâm căn cố đế tại địa phương.

Trên đại điện Lâm phủ, Diệp Thần mặc một bộ trường bào đỏ rực thêu chỉ vàng, gương mặt tuấn tú tràn đầy vẻ đắc ý. Đôi mắt hắn ánh lên tia nhìn tự mãn, bàn tay hơi siết chặt thanh bội kiếm bên hông. Hắn liếc nhìn tân nương đang chậm rãi bước ra trong lớp khăn voan che mặt, trong lòng dâng lên một luồng khoái cảm không thể diễn tả.

*“Lục Trầm Chu, ngươi thấy chưa? Ngươi từng khinh bỉ ta là rác rưởi, từng phế bỏ tu vi của ta. Nhưng nhìn xem, bây giờ ta có thiên phú nghịch thiên, có mỹ nhân bên cạnh, có sự ủng hộ của cả thiên hạ. Còn ngươi? Ngươi chỉ là một con chuột cống hôi hám bị vạn người phỉ nhổ!”* – Diệp Thần thầm nhủ trong lòng, ý chí chiến thắng rực cháy.

Thế nhưng, cách đó không xa, tại một tửu lâu cũ nát nằm khuất sau con phố chính, một bóng người mặc hắc y đang lẳng lặng rót rượu. Lục Trầm Chu nhìn chén rượu nhạt trong tay, ánh mắt đờ đẫn, tâm trí hắn lúc này đang nổ tung vì những tiếng chuông cảnh báo.

【 Đinh! Phát động nhiệm vụ phản diện bắt buộc: Cướp hôn! 】
【 Nội dung: Ở thời khắc quan trọng nhất của buổi lễ, hãy công khai cướp lấy Lâm Cơ Nhi, làm nhục Diệp Thần trước mặt quan khách, băm vằn bộ mặt “chính nghĩa” của hắn. 】
【 Phần thưởng: 5000 Điểm Nghịch Mệnh, Công pháp “Ma Nhãn U Minh”. 】
【 Hình phạt nếu thất bại: Hệ thống sẽ cưỡng chế phế bỏ “Tiểu đệ” của ký chủ trong vòng 100 năm. 】

“Khụ khụ!” Lục Trầm Chu suýt nữa sặc chết vì ngụm rượu.

“Hệ thống, ngươi có cần phải tàn nhẫn thế không? Phế bỏ 100 năm? Ngươi là muốn ta tuyệt tử tuyệt tôn hay là muốn ta luyện Quỳ Hoa Bảo Điển?” Lục Trầm Chu nghiến răng hỏi thầm.

【 Hệ thống thông báo: Một phản diện thực sự không cần thứ yếu sinh lý đó để thành đạo. Tuy nhiên, nếu ký chủ hoàn thành nhiệm vụ, hệ thống sẽ mở khóa kỹ năng đặc biệt giúp ký chủ… ‘mạnh’ hơn bao giờ hết. Đếm ngược 15 phút. 】

Lục Trầm Chu thở dài một tiếng thật dài. Hắn đặt chén rượu xuống, bàn tay vuốt ve chuôi kiếm gãy “Thánh Tội” đang được bọc kín trong vải đen. Nhìn bề ngoài, hắn chính là kẻ ác đại diện cho bóng tối, nhưng chỉ có hắn mới nhìn thấy trên đỉnh đầu Lâm Cơ Nhi lúc này không phải là khí vận màu đỏ rực, mà là một làn khói đen kịt của “Thiên Đạo Thực Tủy”.

Diệp Thần kia hoàn toàn không biết rằng, cuộc hôn nhân này là do ý chí Thiên Đạo sắp xếp để hắn hút cạn huyết mạch huyền âm của Lâm Cơ Nhi nhằm hoàn thiện “Thần Thể” của mình. Lâm Cơ Nhi nếu cưới hắn, không quá ba năm sẽ héo mòn mà chết, linh hồn bị nghiền nát thành tro bụi.

“Thôi được, vai ác này, ta đóng.”

Lục Trầm Chu đứng dậy, hắc y phiêu dật trong gió. Khí chất cô độc và lạnh lẽo từ người hắn tỏa ra khiến thực khách xung quanh đều rùng mình, không ai dám nhìn thẳng vào đôi mắt u uẩn ấy.

Lâm phủ, lễ đường.

“Nhất bái thiên địa!” Tiếng xướng ngôn viên vang lên lanh lảnh.

Diệp Thần và Lâm Cơ Nhi cùng cúi người. Đám đông xung quanh bắt đầu vỗ tay reo hò. Những lời khen ngợi “trai tài gái sắc”, “trời sinh một cặp” vang lên không dứt.

“Nhị bái cao đường!”

Ngay khi Diệp Thần định cúi xuống lần thứ hai, một luồng áp lực khủng khiếp từ trên trời giáng xuống, trực tiếp đánh nát tấm biển “Thanh Thiên Chính Trực” treo giữa đại sảnh.

*Ầm!*

Khói bụi mịt mù bốc lên. Một âm thanh lạnh lùng, mang theo sát ý vô biên vang vọng khắp Lâm phủ:

“Lễ cưới rác rưởi này, không cần tiếp tục nữa.”

Đám đông sững sờ. Toàn bộ cao thủ có mặt đều đứng bật dậy, ánh mắt tràn đầy cảnh giác nhìn về phía lối vào. Từ giữa làn khói, một bóng người mặc hắc y thêu chỉ vàng chậm rãi bước vào. Từng bước chân của hắn như đạp lên trái tim của mọi người, mỗi bước đều mang theo một tiếng vang nặng nề khiến kẻ có tu vi thấp lập tức hộc máu.

“Lục… Lục Trầm Chu!” Một vị trưởng lão của Thanh Vân Tông run rẩy hét lớn.

“Trầm Chu Ma Quân! Là hắn! Kẻ phản đồ diệt môn đó!”

Diệp Thần trợn ngược mắt, sự giận dữ xông lên não khiến mặt hắn đỏ gay: “Lục Trầm Chu! Ngươi còn dám vác xác đến đây? Hôm nay là ngày vui của ta, ta vốn định tha cho ngươi một con đường sống, nhưng ngươi tự tìm cái chết!”

Lục Trầm Chu không thèm liếc nhìn Diệp Thần một cái. Hắn nhìn về phía tân nương đang run rẩy, giọng nói mang theo sự khinh miệt rõ rệt:

“Tha cho ta? Diệp Thần, ngươi có tư cách đó sao?”

Nói đoạn, Lục Trầm Chu giơ tay lên, một lực hút cực mạnh phát ra từ lòng bàn tay hắn. Lâm Cơ Nhi đang đứng cạnh Diệp Thần không thể cưỡng lại được, bay thẳng về phía Lục Trầm Chu.

Diệp Thần gầm lên một tiếng, rút kiếm đâm tới: “Buông nàng ra!”

“Cút.”

Lục Trầm Chu phất tay áo, một luồng hắc khí cuồn cuộn như cuồng long đánh thẳng vào ngực Diệp Thần. *Bành!* Diệp Thần bay ngược ra sau, đâm sầm vào mấy chiếc bàn tiệc, rượu thịt bắn tung tóe lên bộ hỷ phục đỏ rực của hắn. Cảnh tượng vô cùng thảm hại.

Cả lễ đường im lặng như tờ. Một chiêu, chỉ một chiêu đã đánh bại “Thiên tài” Diệp Thần?

Lục Trầm Chu một tay ôm lấy eo Lâm Cơ Nhi, một tay lột phăng chiếc khăn voan đỏ của nàng. Gương mặt tuyệt mỹ nhưng đầy hoảng sợ của Lâm tiểu thư hiện ra trước mắt mọi người. Hắn hơi nghiêng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm lệ của nàng, cười lạnh:

“Nhìn cho kỹ, nợ giữa ta và Lâm gia chưa xong, muốn gả cho phế vật này để tìm chỗ dựa sao? Đáng tiếc, thứ Lục Trầm Chu ta đã nhắm tới, Thiên Đạo cũng không giữ được, huống chi là một gã tiểu tử miệng còn hôi sữa.”

“Lục Trầm Chu! Ngươi là đồ súc sinh! Buông tiểu thư ra!” Cao thủ Lâm gia gầm lên, đồng loạt xuất thủ.

Lục Trầm Chu đứng đó, đối mặt với hàng chục đạo linh quang đang ập đến, hắn không lùi mà còn tiến thêm một bước. Thanh kiếm gãy “Thánh Tội” trên lưng hắn đột nhiên rung động, một đạo kiếm ý u ám trảm ra, chia cắt toàn bộ không gian phía trước.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Vũ khí của các cao thủ Lâm gia nát tan ngay tại chỗ. Bọn họ kinh hãi lùi lại, nhìn chằm chằm vào thanh kiếm kỳ dị trong tay Lục Trầm Chu.

【 Đinh! Điểm phản diện tăng mạnh! Thế nhân căm ghét tăng cao! Tu vi ký chủ đang thăng tiến… 30%… 50%… 】

Cảm nhận được nguồn sức mạnh khổng lồ đang tràn vào kinh mạch, Lục Trầm Chu thầm cười khổ trong lòng. Phải, chính là thế này, thế gian càng hận hắn, hắn càng mạnh. Hắn liếc nhìn Diệp Thần đang khó nhọc bò dậy từ đống đổ nát, nhìn thấy khí vận vàng kim trên đầu Diệp Thần đang chuyển sang màu xám đen vì phẫn nộ và uất ức.

“Nữ nhân này, hôm nay ta mang đi.” Lục Trầm Chu cao giọng nói, tiếng vang xuyên thấu cả thành trì. “Nếu ai không phục, cứ việc tới Vạn Ma Cốc tìm ta. Còn ngươi, Diệp Thần… ngày nào ngươi còn yếu đuối như thế này, ngày đó ngươi vẫn chỉ là một trò đùa trong mắt ta.”

Diệp Thần nhìn người con gái mình vừa thề non hẹn biển bị kẻ thù truyền kiếp ôm đi, hắn gào thét đến lạc giọng, máu từ khóe miệng trào ra: “Lục Trầm Chu! Ta thề sẽ phân thây ngươi vạn đoạn! Ta thề!”

Lục Trầm Chu hừ lạnh một tiếng, chẳng thèm ngoái đầu lại. Hắn vác Lâm Cơ Nhi lên vai như một món chiến lợi phẩm, thân hình hóa thành một luồng hắc quang, xé rách mây trời biến mất.

Trong bóng tối của đêm đen rực lửa ấy, không ai nghe thấy tiếng Lục Trầm Chu thì thầm vào tai Lâm Cơ Nhi: “Đừng khóc. Nếu ta không đưa nàng đi, đêm nay nàng sẽ biến thành một cái xác không hồn cho Thiên Đạo dùng bữa đấy, đồ ngốc.”

Lâm Cơ Nhi sững sờ, nước mắt còn đọng trên hàng mi dài. Nàng ngước nhìn sườn mặt lạnh lùng của người nam nhân bị cả thế gian nguyền rủa này, đột nhiên cảm thấy, lồng ngực của “Ác ma” sao lại ấm áp đến thế?

Phía sau họ, Thiên Long Thành rơi vào hỗn loạn. Danh tiếng của Diệp Thần tiêu tan sạch sành sanh chỉ sau một buổi lễ đính hôn thảm họa. Còn danh hiệu “Trầm Chu Ma Quân” chính thức trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng nhất của toàn bộ giới tu chân.

Hệ thống trong đầu Lục Trầm Chu vang lên âm thanh hài hước:
【 Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ cướp hôn xuất sắc. Nhận định: Phản diện cực độ. Ngài vừa gieo rắc sự tuyệt vọng cho Khí vận chi tử, cũng vừa phá hỏng kế hoạch nuôi heo của Thiên Đạo. Phần thưởng đã được phát. Gợi ý tiếp theo: Hãy cẩn thận, vị Thánh nữ nào đó đang trên đường tới “thay trời hành đạo” rồi đấy. 】

Lục Trầm Chu nhíu mày: “Tô Thanh Loan sao? Lại thêm một rắc rối…”

Nhưng dù nói vậy, bước chân của hắn trên tầng mây vẫn vô cùng kiên định. Hắn biết, con đường Đạo Tổ mà hắn bị ép phải đi, được xây dựng bằng gạch vụn của chính đạo và máu của những kẻ dối trá. Mà hắn, sẽ là kẻ cô độc nhất trên đỉnh vinh quang ấy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8