Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 17: Sự thật về Thiên Đạo Chúc Phúc**
**CHƯƠNG 17: SỰ THẬT VỀ THIÊN ĐẠO CHÚC PHÚC**
Trăng non treo lơ lửng trên đỉnh ngọn núi hoang vu, tỏa ra thứ ánh sáng bàng bạc nhạt nhòa, phủ lên vạn vật một tầng sương lạnh lẽo. Gió rít qua các khe đá, âm thanh như tiếng rên rỉ của những linh hồn bị lãng quên.
Lục Trầm Chu ngồi xếp bằng bên trong một hang động tự nhiên, trước mặt hắn là một đống lửa nhỏ đang cháy lách tách. Khuôn mặt hắn tái nhợt như tờ giấy, nơi khóe miệng vẫn còn đọng lại vệt máu tím thẫm chưa kịp khô. Trận chiến với các trưởng lão chính đạo và cuộc đối đầu ngắn ngủi nhưng đầy sát cơ với Tô Thanh Loan đã khiến hắn chịu không ít thương tổn.
Bên trong cơ thể hắn, hai luồng khí lực Ma và Thần đang không ngừng va chạm, cắn xé lẫn nhau. Đó là cái giá phải trả khi tu luyện *Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết* – một loại công pháp lấy sự căm ghét của thế gian làm linh dược, nhưng lại lấy kinh mạch của bản thân làm lò luyện.
【 Đinh! Cảnh báo: Kinh mạch phế phủ của ký chủ tổn hại 30%. Điểm phản diện hiện có: 5.000 điểm. Hệ thống kiến nghị ngài nên lập tức trao đổi "Băng Tâm Tục Mệnh Đan". 】
Lục Trầm Chu nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để nén cơn đau buốt tận tủy, lạnh nhạt đáp trong tâm trí: "Câm miệng. Dùng 2.000 điểm đổi lấy 'Thiên Cơ Chế Biến Thạch', ta cần phong tỏa hoàn toàn hơi thở của nơi này."
【 Đinh! Trao đổi thành công. Ký chủ thật sự là một đại phản diện máu lạnh, ngay cả mạng sống của mình cũng không tiếc để thực hiện âm mưu tàn độc. Ta rất hài lòng với sự tàn nhẫn này. 】
Lục Trầm Chu không buồn trả lời tiếng "cà khịa" của hệ thống. Hắn phất tay, một viên đá xám xịt bay ra, vỡ tan thành bụi phấn, hình thành một màng chắn vô hình bao phủ lấy hang động. Lúc này, hắn mới quay đầu lại, nhìn về phía góc tối sâu nhất của hang.
Ở đó, Thánh nữ Dao Trì – Tô Thanh Loan đang bị trói chặt bởi những sợi xích màu đen sẫm mang theo lôi điện lập lòe. *Hắc Ngân Tỏa* không chỉ phong tỏa linh lực của nàng mà còn khiến mỗi khi nàng cử động, một cơn đau xé tâm can sẽ truyền thẳng vào thần hồn.
Tô Thanh Loan lúc này không còn vẻ phi phàm thoát tục như lúc đứng trên vạn người tại lễ cưới. Tóc mai nàng hơi rối, đôi mắt phượng tràn đầy uất hận nhìn chằm chằm vào Lục Trầm Chu. Dưới ánh lửa bập bùng, vẻ đẹp của nàng không giảm đi mà trái lại còn thêm một phần thê lương, động lòng người.
"Lục Trầm Chu… giết ta đi." Giọng nàng khàn đặc nhưng vẫn giữ được sự kiêu hãnh của một thiên tài đứng đầu thánh địa. "Ngươi bắt ta tới đây, làm nhục ta trước mặt thiên hạ, chẳng lẽ còn muốn dùng ta để uy hiếp Dao Trì hay sao? Vô ích thôi, sư môn sẽ không vì một nữ tử mà thỏa hiệp với loại ma đầu như ngươi!"
Lục Trầm Chu chầm chậm đứng dậy, bước từng bước nặng nề về phía nàng. Tiếng ủng giẫm lên sỏi đá nghe khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Hắn cúi xuống, bóp chặt lấy cằm nàng, buộc nàng phải nhìn thẳng vào đôi mắt u tối của mình.
"Giết ngươi?" Hắn khẽ cười, một nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương. "Cái mạng này của ngươi quý giá lắm. Ta phải tốn bao nhiêu tâm sức mới 'cướp' được ngươi từ tay Diệp Thần, làm sao có thể để ngươi chết dễ dàng như vậy?"
"Ngươi… đồ súc sinh!" Tô Thanh Loan nghiến răng, một giọt nước mắt tức tưởi lăn dài trên má. Nàng căm ghét cái cảm giác bất lực này, càng căm ghét hơn khi nhớ lại mảnh giấy mà hắn đã để lại lúc rời đi. Tại sao một kẻ tàn ác như hắn lại có thể viết ra những lời đầy ẩn ý như thế?
Lục Trầm Chu không để tâm đến lời chửi rủa. Hắn buông cằm nàng ra, nhưng đột nhiên bàn tay lại áp sát vào vùng đan điền của nàng.
Tô Thanh Loan run rẩy, cả người cứng đờ: "Ngươi muốn làm gì? Lục Trầm Chu, nếu ngươi dám dâm ô ta, ta thề dù có biến thành lệ quỷ cũng sẽ xé xác ngươi!"
"Im lặng!" Lục Trầm Chu quát nhẹ, đôi mắt hắn bỗng nhiên chuyển sang màu vàng rực rỡ – *Chân Thần Chi Nhãn*.
Trong tầm mắt của hắn, mọi thứ không còn là thực thể. Hắn nhìn xuyên qua lớp y phục trắng tinh khôi, xuyên qua da thịt tuyết trắng của Tô Thanh Loan, đi sâu vào gốc rễ của linh căn nàng.
Ở đó, nơi mà bất cứ tu sĩ nào cũng thèm muốn, một luồng ánh sáng vàng kim lộng lẫy đang cuộn trào. Đó chính là **"Thiên Đạo Chúc Phúc"** – danh hiệu mà cả giới tu chân tôn sùng, coi đó là minh chứng cho việc nàng là người được ông trời lựa chọn để thành tiên.
Nhưng trong mắt Lục Trầm Chu lúc này, luồng ánh sáng ấy lại vô cùng kinh tởm.
Những sợi tơ vàng mảnh như sợi tóc đang cắm sâu vào mọi ngõ ngách trong lục phủ ngũ tạng của nàng. Chúng không hề cung cấp linh lực, mà ngược lại, đang không ngừng mút mát lấy sinh mệnh tinh hoa nhất của nàng để nuôi dưỡng một thứ mầm mống nhỏ bé ở chính giữa đan điền. Cái gọi là "Chúc phúc" thực chất là một sợi dây xích vô hình, đang dần biến Tô Thanh Loan thành một lò luyện linh khí sống.
Hệ thống trong đầu hắn vang lên âm thanh chói tai:
【 Đinh! Phát hiện "Ký sinh trùng Thiên Đạo" cấp độ trưởng thành. Ký chủ hãy lập tức thực hiện hành vi đoạt thủ! Nếu ngươi dùng ma công cưỡng ép rút ra Thiên Đạo Chúc Phúc, ngươi sẽ nhận được 50.000 điểm phản diện và thăng cấp ngay lập tức lên Nguyên Anh trung kỳ. 】
【 Chú ý: Quá trình rút ra sẽ khiến vật chủ (Tô Thanh Loan) chết trong đau đớn tột cùng. Nhưng là một phản diện, đây chẳng phải là điều ngài hằng mong muốn sao? 】
Lục Trầm Chu nhìn chằm chằm vào cái "mầm mống" đang run rẩy hút máu ấy. Một sự ghê tởm dâng lên trong lòng hắn.
Thiên đạo của thế giới này không phải là sự công bằng. Nó là một thực thể tham lam, nuôi dưỡng những thiên tài như nuôi những con vật béo tốt để thu hoạch vào ngày tận thế. Diệp Thần được hưởng khí vận khổng lồ là vì hắn phù hợp làm "chó săn", còn Tô Thanh Loan – người mang linh căn thuần khiết nhất – lại bị chọn làm "dược liệu".
"Ngươi… ngươi đang nhìn cái gì?" Tô Thanh Loan cảm thấy hơi thở của Lục Trầm Chu trở nên dồn dập, ánh mắt của hắn nhìn nàng không phải là sự dục vọng tầm thường, mà là một sự thương hại hòa lẫn phẫn nộ kinh người.
Lục Trầm Chu thu lại *Chân Thần Chi Nhãn*, bàn tay hắn bắt đầu run lên vì những cơn sóng ma khí đang phản phệ. Hắn lạnh lùng nói: "Thanh nữ, ngươi có biết tại sao mỗi khi ngươi đột phá một cảnh giới lớn, thiên lôi đánh xuống thân ngươi không hề khiến ngươi tổn thương, mà trái lại còn giúp kinh mạch ngươi mở rộng không?"
Tô Thanh Loan hơi sững lại, nàng mím môi đáp: "Đó là vì ta mang thiên mệnh, được Thiên Đạo bảo hộ. Đó là minh chứng cho sự chính nghĩa của ta."
"Chính nghĩa? Bảo hộ?"
Lục Trầm Chu đột nhiên cười sảng khoái, tiếng cười vang vọng trong hang động, mang theo sự mỉa mai cay đắng.
"Hỡi nàng thánh nữ ngây thơ… Thiên lôi đó không phải để giúp ngươi, mà là để 'rèn sắt'. Nó đang làm cho 'cái bình chứa' là ngươi trở nên chắc chắn hơn, để ngươi chứa được nhiều linh khí hơn cho đến ngày nó đến thu hoạch."
"Ngươi nói bậy! Ngươi là ma đạo, làm sao hiểu được thiên cơ!" Tô Thanh Loan quát lên, nhưng trong lòng nàng bỗng dưng xuất hiện một nỗi sợ hãi mơ hồ. Nàng chợt nhớ lại, mỗi khi nửa đêm tĩnh lặng, sâu trong đan điền của nàng thỉnh thoảng lại phát ra những cơn đau âm ỉ, mà sư phụ nàng – Dao Trì Cung Chủ – luôn nói đó là do nàng tu luyện quá nhanh nên chưa kịp thích ứng.
Lục Trầm Chu không giải thích thêm. Hắn biết, lời nói lúc này là vô ích. Hắn cần bằng chứng.
"Hệ thống, tiêu hao 3.000 điểm phản diện, mua một lọ 'Nghịch Chuyển Hoàn Nguyên Dịch'."
【 Đinh! Trao đổi thành công. Ký chủ thực sự là kẻ phung phí điểm nhất mà ta từng gặp. Dùng số điểm đó để giết nàng ta không tốt hơn sao? 】
Lục Trầm Chu lấy ra một cái lọ sứ nhỏ chứa thứ chất lỏng màu xanh thẫm như nước đầm già. Hắn bước tới gần Tô Thanh Loan, áp sát cơ thể mình vào người nàng. Hơi nóng từ cơ thể hắn truyền qua lớp áo mỏng khiến nàng run lên bần bật.
"Ngươi… ngươi định làm gì?"
Lục Trầm Chu không đáp, hắn đột ngột xé mở một phần vạt áo trước ngực nàng, lộ ra vùng xương quai xanh và phần trên của khuôn ngực trắng ngần.
"Lục Trầm Chu! Ngươi chết không tử tế!" Tô Thanh Loan hét lên, nước mắt rơi lã chã vì nhục nhã.
Tuy nhiên, Lục Trầm Chu không nhìn vào sự xuân quang đang lộ ra ấy. Hắn nhỏ một giọt nước dịch màu xanh lên vị trí trái tim của nàng.
*Xì… xì…*
Một luồng khói đen bốc lên, kèm theo một tiếng rít nhỏ như tiếng kêu của côn trùng.
Ngay lập tức, bên dưới làn da mỏng manh của Tô Thanh Loan, một mạng lưới những sợi chỉ màu vàng kim vốn dĩ ẩn giấu bỗng nhiên hiện hình rõ mồn một. Chúng hung hăng ngọ nguậy như những con giun đất bị đốt cháy, điên cuồng đâm sâu vào bên trong để trốn tránh thứ nước dịch xanh.
Tô Thanh Loan trợn tròn mắt. Nàng nhìn xuống ngực mình, tận mắt chứng kiến những thứ "ánh sáng chúc phúc" ấy đang hành xử như một loài ký sinh trùng khát máu. Cơn đau thấu xương đột ngột ập đến khiến nàng khuỵu xuống, nếu không có dây xích chống đỡ, nàng đã ngã quỵ.
"Nhìn kỹ đi." Giọng Lục Trầm Chu vang lên bên tai nàng, trầm thấp và lãnh đạm. "Đây là cái gọi là 'Chúc phúc' mà ngươi tự hào. Nó đang ăn thịt ngươi, từng ngày một. Chỉ cần ngươi đạt đến Hóa Thần cảnh, khi Đạo Quả hình thành, nó sẽ hoàn toàn thay thế thần hồn của ngươi, và 'Tô Thanh Loan' sẽ biến mất khỏi thế gian này. Khi đó, cái xác của ngươi sẽ là một công cụ mới cho Thiên Đạo đi săn tìm những kẻ phản diện như ta."
Tô Thanh Loan bàng hoàng. Cả thế giới quan của nàng như sụp đổ trong khoảnh khắc. Những gì nàng được dạy, những gì nàng tin tưởng, tất cả đều đang run rẩy trước sự thật tàn khốc mà kẻ bị coi là "Ma đầu" này đang vạch trần.
"Tại sao… tại sao ngươi lại nói cho ta biết?" Nàng hổn hển hỏi, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ và đau đớn. "Ngươi không phải muốn giết ta sao? Ngươi không phải muốn dùng ta để luyện công sao?"
Lục Trầm Chu buông nàng ra, quay lưng về phía đống lửa. Ánh lửa đổ bóng lưng hắn cao gầy và cô độc vô ngần.
"Ta nói rồi, ta là một kẻ phản diện tồi tệ nhất. Ta thích nhìn những thiên tài như ngươi sụp đổ niềm tin. Ta thích đối đầu với cái gọi là Thiên Đạo kia."
Hắn dừng lại một chút, giọng nói bỗng nhẹ đi một phần mười: "Vả lại, thế giới này đã quá tăm tối rồi. Nếu ngay cả một chút 'trong sạch' cuối cùng là ngươi cũng biến thành rác rưởi của Thiên Đạo, thì cái thế gian này thật chẳng còn gì đáng để ta 'phản' nữa."
Tô Thanh Loan nhìn bóng lưng hắn, tâm trí hỗn loạn như tơ vò. Một kẻ giết người không chớp mắt, một kẻ sỉ nhục chính đạo, tại sao lại mang trong mình một sự u uất và gánh nặng to lớn đến thế?
"Ngươi… ngươi bị thương nặng lắm phải không?" Nàng đột ngột hỏi, ánh mắt rơi vào vết máu sau lưng áo hắn.
Lục Trầm Chu hơi khựng lại, rồi cười lạnh: "Thánh nữ, thay vì quan tâm đến ta, hãy lo cho bản thân mình đi. Dịch hoàn nguyên chỉ có tác dụng nhất thời. Thiên Đạo sẽ sớm nhận ra sự bất thường và tìm đến đây."
Hắn ngồi xuống vị trí cũ, tiếp tục nhắm mắt điều tức. Hang động lại rơi vào sự im lặng đáng sợ.
Lục Trầm Chu thầm nói với hệ thống: "Lấy 2.000 điểm còn lại đổi lấy 'Ma Khí Thùy Tâm', dùng nó bao phủ lên linh căn của nàng ấy. Ta cần làm xáo trộn nhân quả để Thiên Đạo không thể định vị được vị trí của mầm mống trong cơ thể nàng trong vòng ba tháng."
【 Đinh! Cảnh báo: Việc này sẽ làm giảm điểm phản diện của ký chủ xuống mức báo động. Ngài đang thực hiện hành động của một 'Đạo Tổ cứu thế', điều này vi phạm nghiêm trọng bản chất của Hệ thống Phản Diện! Ngài sẽ bị phạt sấm sét thần hồn mỗi giờ một lần! 】
"Làm đi." Lục Trầm Chu cắn răng, gương mặt không một chút do dự.
Một luồng ma khí xám xịt từ lòng bàn tay hắn bay ra, nhẹ nhàng quấn lấy Tô Thanh Loan. Nàng cảm thấy một sự mát lạnh lan tỏa khắp cơ thể, che lấp đi những cơn đau âm ỉ do Thiên Đạo Chúc Phúc gây ra. Nhưng nàng cũng nhìn thấy, cứ mỗi phút trôi qua, cơ thể Lục Trầm Chu lại co giật một cái, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán hắn.
Nàng không biết rằng, cứ mỗi phút ấy, thần hồn hắn đều đang bị hàng vạn kim châm đâm vào vì hình phạt của hệ thống.
Tô Thanh Loan im lặng. Lần đầu tiên trong đời, nàng không dùng danh nghĩa chính đạo để phán xét một người. Nàng nhắm mắt lại, nhưng những chữ trong mảnh giấy lúc chiều lại hiện lên rõ mồn một: *\"Đừng nhìn bằng mắt, hãy nhìn bằng tâm.\"*
Bên ngoài, gió bão bắt đầu nổi lên, sấm chớp ầm ì vang dội từ phía chân trời xa xôi, như thể ý chí của trời xanh đang giận dữ tìm kiếm kẻ đã dám trêu đùa với quy luật của nó.
Trong hang tối, kẻ bị cả thế giới gọi là "Ma" đang âm thầm gánh chịu lôi phạt để bảo vệ cho "vầng sáng của chính đạo".
Một đêm này, bánh xe vận mệnh của Cửu Tiêu Vạn Giới đã chính thức lệch khỏi quỹ đạo mà Thiên Đạo đã vạch sẵn.
"Lục Trầm Chu…" Tô Thanh Loan khẽ thầm tên hắn trong lòng, sự thù hận dường như đã bị một thứ cảm xúc phức tạp khác dần dần che lấp.
Nàng không biết rằng, đây chỉ mới là bắt đầu của một con đường đầy máu và nước mắt, nơi mà người anh hùng phải đóng vai ác ma, và kẻ ác ma thực sự lại khoác trên mình tấm áo bào của thánh nhân.
【 Đinh! Chúc mừng ký chủ đã đạt đến cấp độ "Phản diện gian hùng": Làm việc thiện dưới danh nghĩa cái ác cực hạn. Độ hảo cảm ẩn của Tô Thanh Loan tăng 10 điểm. Điểm nghịch mệnh nhận được: 10.000 điểm. 】
Tiếng thông báo của hệ thống vang lên như một sự mỉa mai, nhưng Lục Trầm Chu vẫn không mở mắt. Hắn chỉ lặng lẽ siết chặt tay, máu lại một lần nữa tràn ra khỏi môi.
Hắn sẽ trở thành Đạo Tổ, không phải để cai trị thế giới này, mà để xé nát cái bầu trời dối trá này xuống. Dù cho con đường ấy có phải đi qua vạn dặm xương khô của chính hắn đi chăng nữa.