Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 26: Thu phục ma tu**
Gió lạnh thấu xương lùa qua những khe đá hẹp trong Vạn Ma Quật, mang theo mùi máu tanh nồng và tiếng gào rú thê lương của những linh hồn bị giam cầm. Trong không gian âm u được chiếu sáng bởi những ngọn đuốc tẩm dầu lôi hỏa bập bùng, hàng ngàn tà tu đang phủ phục dưới chân đài đá cao nhất.
Ánh mắt bọn chúng đầy rẫy sự sợ hãi, tham lam và cả những tia tàn nhẫn chưa kịp che giấu. Đối với những kẻ liếm máu trên đầu đao này, việc Huyết Ma Lão Tổ – vị chủ nhân tàn bạo của chúng – bị một thanh niên trẻ tuổi bẻ cổ chỉ trong nháy mắt không phải là chuyện đáng buồn, mà là một tín hiệu. Tín hiệu cho thấy một kẻ săn mồi mới, mạnh mẽ hơn và hung ác hơn đã xuất hiện.
Lục Trầm Chu ngồi trên ngai đá, tay chống cằm, đôi mắt u buồn nhìn xuống đám đông hỗn tạp bên dưới. Trong lòng hắn lúc này, thanh âm lạnh lẽo của Hệ Thống đang vang lên dồn dập.
【 Đinh! Nhiệm vụ phản diện khởi động: "Lập Uy Ma Vực". 】
【 Yêu cầu: Trong vòng một canh giờ, dùng biện pháp tàn khốc nhất trấn áp toàn bộ tà tu tại Vạn Ma Quật, thiết lập trật tự mới mang tính bóc lột cực hạn. 】
【 Phần thưởng: 50.000 Điểm Nghịch Mệnh, nâng cấp công pháp Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết lên tầng thứ ba. 】
【 Hình phạt nếu thất bại: Linh hồn bị róc thịt bằng Thiên Đạo Chi Lực trong 49 ngày. 】
Lục Trầm Chu khẽ thở dài trong thâm tâm. Hắn chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để tiêu hóa tàn dư tu vi của Huyết Ma Lão Tổ, nhưng Hệ Thống rõ ràng không muốn hắn nhàn nhã. Nó muốn hắn trở thành một bạo chúa, một kẻ gieo rắc nỗi kinh hoàng để tích lũy cái gọi là "Ác Ý Thiên Hạ".
Hắn đứng dậy. Chỉ một động tác đơn giản ấy thôi cũng đủ khiến hàng ngàn kẻ phía dưới nín thở, lùi lại một bước theo bản năng.
"Huyết Ma đã chết." Giọng Lục Trầm Chu không cao, nhưng nhờ tu vi thâm hậu, nó lọt vào tai mỗi người như tiếng sấm rền giữa trời quang. "Từ hôm nay, nơi này thuộc về ta."
Ngay lập tức, từ phía dưới đám đông, một gã ma tu cao lớn, toàn thân xăm trổ những đồ đằng đen ngòm bước ra. Hắn là Hắc Sát – một trong tứ đại hộ pháp dưới trướng Huyết Ma trước đây, tu vi đã đạt tới Nguyên Anh trung kỳ đỉnh phong. Hắn nhìn Lục Trầm Chu với ánh mắt hoài nghi và khiêu khích.
"Tiểu tử, ngươi đúng là có chút bản lĩnh khi đánh lén được lão tổ. Nhưng muốn làm chủ Vạn Ma Quật? Ngươi nghĩ bọn ta là hạng người dễ bắt nạt sao?" Hắc Sát vỗ vào bao tải bên hông, vô số âm hồn lập tức bay ra, che lấp cả một khoảng trời nhỏ. "Thế giới này chỉ tôn thờ sức mạnh, và quy tắc của bọn ta là… không có quy tắc!"
Đám đông bắt đầu xầm xì. Những kẻ vốn đang lo sợ nay thấy có người cầm đầu liền bắt đầu lộ ra hung quang. Lục Trầm Chu nhếch môi, nụ cười của hắn mang theo sự mệt mỏi nhưng lại khiến kẻ đối diện cảm thấy lạnh thấu xương tủy.
"Quy tắc là không có quy tắc sao?"
Lục Trầm Chu khẽ vẫy tay. Thanh kiếm gãy Thánh Tội từ hư không xuất hiện, tỏa ra một luồng sát khí đen kịt xen lẫn những sợi chỉ vàng thánh khiết nhưng quỷ dị.
"Khương Ngân."
"Có thuộc hạ." Một bóng đen từ sau lưng Lục Trầm Chu hiện ra, lặng lẽ như một bóng ma.
"Ai không phục, giết."
Lời vừa dứt, Lục Trầm Chu đột ngột biến mất khỏi ngai đá. Tốc độ của hắn vượt xa nhận thức của một tu sĩ Nguyên Anh. Hắc Sát thậm chí còn chưa kịp kích hoạt lá chắn bảo mạng thì đã thấy một bàn tay thanh mảnh, trắng trẻo chộp lấy cổ họng mình.
"Rắc!"
Tiếng xương gãy vang lên khô khốc. Lục Trầm Chu không dùng kiếm, mà trực tiếp dùng tay không bóp nát yết hầu của Hắc Sát. Không dừng lại ở đó, Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết trong người hắn vận chuyển, một lực hút kinh người phát ra từ lòng bàn tay. Toàn bộ tu vi, tinh huyết và thậm chí cả linh hồn của Hắc Sát bị rút cạn chỉ trong hơi thở, biến hắn thành một cái xác khô đét ngay trước mắt bao nhiêu người.
Đám đông lặng ngắt như tờ. Một Nguyên Anh cao thủ bị giết dễ dàng như giết một con gà.
Lục Trầm Chu ném cái xác sang một bên, tay rút ra một chiếc khăn trắng, thong thả lau sạch những vết máu tưởng tượng trên đầu ngón tay.
"Giờ thì…" Hắn nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng lại ở đâu, những kẻ đó đều run rẩy quỳ sụp xuống đất. "Ta nói về quy tắc mới."
"Quy tắc thứ nhất: Từ nay về sau, trong vòng vạn dặm quanh Vạn Ma Quật, nghiêm cấm tàn sát người phàm vô cớ."
Tất cả ma tu đều ngớ người. Đây là quy tắc của ma đạo sao? Đây rõ ràng là quy tắc của những tên đạo đức giả thuộc phái Chính đạo.
Một tà tu già nua, lưng còng rạp xuống, run rẩy lên tiếng: "Ma Quân… bọn ta tu luyện Ma công vốn cần huyết khí và linh hồn người phàm. Nếu không được giết chóc, tu vi sẽ…"
"Đó là việc của các ngươi." Lục Trầm Chu cắt lời bằng giọng băng giá. "Nếu muốn huyết khí, hãy đi tìm những kẻ tội ác tày trời, đi tìm những tên Chính đạo miệng nam mô bụng bồ dao găm mà giết. Kẻ nào động vào một sợi tóc của người phàm không có tu vi, ta sẽ luyện linh hồn kẻ đó trong U Minh hỏa vạn năm."
【 Đinh! Cưỡng ép thay đổi lối sống của tà tu, khiến bọn chúng phẫn uất tột cùng. Điểm Phản Diện +10.000. 】
Tiếng hệ thống vang lên báo hiệu sự thành công của một hành động "ác" theo nghĩa của nó: tước bỏ quyền tự do làm ác của kẻ khác.
"Quy tắc thứ hai: Mỗi tháng, các ngươi phải nộp lên tám phần mười số tài nguyên thu thập được. Năm phần để duy trì trận pháp hộ môn, ba phần nộp cho ta. Kẻ nào giấu diếm… Khương Ngân sẽ chăm sóc kẻ đó."
Hàng ngàn tà tu đau đớn đến thấu xương. Tám phần mười? Đây chẳng phải là ép bọn chúng đi làm nô lệ sao? Ngay cả Huyết Ma Lão Tổ tàn bạo nhất cũng chỉ dám thu hai phần mười. Lục Trầm Chu hiện tại trong mắt bọn chúng còn độc ác, tham lam hơn cả quỷ dữ.
"Ma Quân… như vậy bọn ta không còn gì để tu luyện…"
"Vậy thì chết đi." Lục Trầm Chu hững hờ nói, Thánh Tội kiếm trong tay hắn khẽ rung lên, một đạo kiếm khí đen kịt chém đôi tảng đá lớn phía sau khiến nó nổ tung thành tro bụi. "Ta không cần thuộc hạ yếu đuối. Ta cần những kẻ đủ điên cuồng để cướp đoạt từ những kẻ mạnh hơn ngoài kia, thay vì chỉ biết ức hiếp kẻ yếu."
Hắn ngồi lại xuống ngai đá, ánh hắc hỏa phản chiếu gương mặt đẹp đẽ nhưng lãnh khốc như tạc tượng.
"Trong giới tu hành này, kẻ yếu là tội lỗi. Ta cho các ngươi một cơ hội để sống, một cơ hội để trở thành những con chó săn trung thành nhất dưới trướng Lục Trầm Chu này. Các ngươi có thể hận ta, có thể tìm cách giết ta… nhưng trước khi làm được điều đó, hãy học cách quỳ cho vững."
Dưới đài cao, Khương Ngân nhìn bóng lưng cô độc của chủ nhân, đôi mắt thoáng qua một tia dao động. Hắn biết, chủ nhân đang cố tình gánh lấy mọi oán hận. Những quy tắc "tham lam" và "tàn khốc" kia, thực chất là cách để ép buộc những kẻ chỉ biết phá hoại này phải đi vào khuôn khổ, phải rèn luyện tính kỷ luật mà giới ma tu chưa từng có.
Quan trọng hơn, việc nghiêm cấm giết người phàm chính là bảo vệ cái gốc của thế gian này khỏi sự mục nát hoàn toàn. Lục Trầm Chu đang dùng "Cái Ác" lớn hơn để nuốt chửng những "Cái Ác" vụn vặt, hỗn loạn.
【 Đinh! Hoàn thành nhiệm vụ 'Lập Uy Ma Vực'. 】
【 Nhận xét: Ký chủ dùng thủ đoạn tham lam để hạn chế giết chóc, dùng uy quyền độc tài để bảo vệ phàm nhân. Sự mâu thuẫn giữa hành động và kết quả đạt đến mức độ hoàn hảo của một Phản diện thực thụ. 】
【 Phần thưởng đã phát放. Năng lượng Nghịch Mệnh đang tràn vào cơ thể. 】
Lục Trầm Chu cảm thấy một luồng sức mạnh nóng rực từ đan điền bùng nổ, chảy qua từng kinh mạch đã bị phá nát rồi tái tạo. Mỗi tế bào trong cơ thể hắn như đang gào thét vì đau đớn, nhưng tu vi lại tăng tiến với tốc độ chóng mặt.
Ngay khi hắn đang chìm vào trạng thái đột phá, một luồng khí tức thánh khiết bất ngờ từ ngoài cửa hang truyền vào. Nó đối nghịch hoàn toàn với chướng khí ở Vạn Ma Quật, mạnh mẽ và đầy chính nghĩa.
"Ma đầu Lục Trầm Chu! Mau ra đây đền tội!"
Giọng nói trẻ trung, tràn đầy nhuệ khí ấy không thể lẫn vào đâu được.
Lục Trầm Chu mở choàng mắt, hắc khí trong đồng tử cuộn trào. Một nụ cười nhàn nhạt xuất hiện trên môi hắn.
"Diệp Thần… Khí vận chi tử của chúng ta đến nhanh hơn ta tưởng."
Hắn đứng dậy, hắc y tung bay theo gió lạnh. Hắn nhìn đám tà tu vẫn còn đang phủ phục phía dưới, ra lệnh bằng tông giọng không cảm xúc:
"Các con chó săn của ta, xem ra 'bữa tiệc' đầu tiên của các ngươi đã đến. Có một tên tiểu tử mang theo rất nhiều bảo vật và công pháp đang ở ngoài kia. Kẻ nào lấy được đầu của hắn, ta sẽ trả lại quyền thu thập tài nguyên một tháng cho kẻ đó."
Đám tà tu nghe thấy "bảo vật" và "trả lại tài nguyên", đôi mắt vốn đầy hận thù đối với Lục Trầm Chu lập tức chuyển sang hướng cửa động. Những tiếng gầm gừ tham lam bắt đầu vang lên.
Lục Trầm Chu nhìn cảnh tượng đó, trong lòng khẽ thở hắt ra một hơi. Diệp Thần, xin lỗi nhé, ngươi là quân cờ để ta mạnh lên, cũng là đá mài dao để ta huấn luyện đội quân phản diện này. Để trở thành Đạo Tổ, con đường của ta nhất định phải xây trên sự phẫn nộ của cả thế giới, bắt đầu từ việc bị ngươi căm ghét thấu xương.
"Khương Ngân, chuẩn bị xem kịch."
Lục Trầm Chu bước từng bước chậm rãi ra phía cửa động. Ở đó, ánh sáng mặt trời rạng rỡ đang chờ đón hắn, nhưng đối với hắn, đó chỉ là màn dạo đầu cho một đêm tối dài hơn, nơi hắn phải sắm vai ác quỷ vĩ đại nhất để cứu lấy cái thiên đạo đang dần thối nát này.
Vạn Ma Quật rúng động. Cuộc đối đầu giữa "Phản diện" và "Chính nghĩa" một lần nữa bắt đầu, nhưng lần này, người viết luật không còn là ông trời nữa, mà là kẻ mang trên mình gông xiềng của hệ thống – Lục Trầm Chu.