Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 28: Đối mặt Tô Thanh Loan lần hai**
**Chương 28: Ngươi rốt cuộc là ai?**
Sương mù sáng sớm che lấp những dãy núi trập trùng của địa giới Dao Trì, mang theo một tầng hơi lạnh thấm vào da thịt.
Lục Trầm Chu bước đi thong thả trên con đường mòn dẫn ra khỏi Vạn Hoa cốc. Hắc y trên người hắn đã nhuốm đầy sương đêm, nhưng bóng lưng kia vẫn thẳng tắp như một thanh kiếm gãy cắm sâu vào lòng đất, mang theo sự quật cường và cô độc khôn tả. Cánh tay phải của hắn vẫn còn hơi run rẩy – đó là di chứng sau khi cưỡng ép bóp nát khối "Nhục nhãn" của Thiên Đạo ẩn trong thánh vật Dao Trì.
"Chủ nhân, người đang bị thương, để thuộc hạ cõng." Khương Ngân từ sau lưng tiến lên một bước, thanh âm khàn khàn tràn đầy lo lắng.
Lục Trầm Chu không ngoảnh lại, chỉ khẽ phất tay: "Vết thương nhỏ mà thôi. Ngươi ẩn nấp đi, con hạc nhỏ của Dao Trì sắp đến rồi."
Khương Ngân khựng lại, đôi mắt dưới lớp mặt nạ lướt qua một tia sát ý lạnh lẽo nhưng vẫn tuyệt đối phục tùng. Bóng dáng hắn loang lổ rồi tan biến vào những tán cây cổ thụ ven đường, không để lại một chút hơi thở.
Gần như ngay lập tức, một luồng kiếm khí tinh khiết như tuyết tan đầu mùa từ trên trời giáng xuống, trực tiếp chẻ đôi màn sương mù dày đặc trước mặt Lục Trầm Chu.
Một dải lụa trắng mang theo linh lực cuồn cuộn như sóng thần từ xa đánh tới. Lục Trầm Chu nhướn mày, không hề né tránh, hắn đưa tay ra, năm ngón tay co lại thành trảo, ma khí đen ngòm bốc lên hừng hực, trực tiếp nắm lấy dải lụa đó.
*Ầm!*
Dư chấn của cuộc va chạm khiến đất đá xung quanh nứt toác.
Tô Thanh Loan từ trên trời hạ xuống, tà váy trắng thanh khiết tung bay giữa không trung, trong tay nàng là thanh Thủy Nguyệt Kiếm đang rung lên bần bật vì phẫn nộ. Đôi mắt nàng, vốn dĩ bình thản như mặt hồ thu, lúc này lại chất chứa những tia lửa lung linh, vừa lạnh lẽo vừa sắc sảo.
"Lục Trầm Chu, đứng lại!" Nàng quát lên, giọng nói vốn thanh nhã giờ đây lại mang theo sự run rẩy khó nhận ra.
Lục Trầm Chu khẽ buông dải lụa đã bị ma khí ăn mòn đen kịt một mảng, thản nhiên quay người lại. Ánh mắt hắn lạnh nhạt, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một độ cong đầy chế giễu: "Tô thánh nữ, đuổi theo xa như vậy, chẳng lẽ thật sự muốn lưu ta lại làm phu quân sao? Đáng tiếc, danh tiếng của ta hiện giờ e là sẽ làm ô uế thánh danh của Dao Trì mất."
"Ngươi im miệng!" Tô Thanh Loan nghiến răng, thanh kiếm trong tay chỉ thẳng vào tim hắn. "Ngươi trộm đi thánh vật Dao Trì, còn hủy diệt bảo vật trấn phái ngàn năm của chúng ta. Rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Tại sao… tại sao phải đi đến bước đường này?"
Trong đầu Lục Trầm Chu, âm thanh của Hệ thống vang lên, lạnh lẽo và máy móc:
【 *Nhiệm vụ đột xuất: 'Nhuốm đen Thánh nữ'. Sỉ nhục niềm tin của Tô Thanh Loan về chính đạo. Phần thưởng: 10,000 Điểm Nghịch Mệnh. Hình phạt thất bại: Toàn bộ linh lực đóng băng trong 24 giờ.* 】
Lục Trầm Chu thầm rủa một tiếng trong lòng, nhưng gương mặt hắn lại càng thêm vẻ tàn nhẫn. Hắn bước về phía nàng, mỗi bước đi đều tỏa ra áp lực kinh người của *Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết*.
"Hủy diệt?" Lục Trầm Chu cười lạnh, tiếng cười mang theo sự châm chọc sâu cay. "Các ngươi tôn thờ cái thứ mục nát đó là thánh vật, coi sự ký sinh của Thiên Đạo là chúc phúc. Tô Thanh Loan, cái gọi là chính đạo của các ngươi rốt cuộc là ngu muội hay là tự lừa dối mình?"
"Ngươi nói bậy!" Tô Thanh Loan lao lên, Thủy Nguyệt Kiếm hóa thành hàng vạn đóa hoa sen trắng tỏa ra kiếm khí lạnh lẽo.
Lục Trầm Chu không lùi mà tiến, đôi tay trần của hắn trực tiếp xuyên qua màn kiếm ảnh, chính xác nắm lấy cổ tay nàng. Một lực đạo bá đạo ập đến, đẩy Tô Thanh Loan lùi lại, ép nàng vào một thân cây cổ thụ phía sau.
"Á!" Tô Thanh Loan khẽ thốt lên đau đớn, thanh kiếm rơi xuống đất.
Khuôn mặt của Lục Trầm Chu áp sát lại gần, hơi thở nóng hổi mang theo mùi máu tanh nhàn nhạt và hương vị u uất của ma đạo phả vào mặt nàng. Nàng có thể nhìn rõ hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt u tối của hắn – đôi mắt ấy dường như chứa đựng cả một vực thẳm cô độc, chứ không phải sự hưng phấn của kẻ làm ác.
"Ngìn xem bộ dạng hiện tại của ngươi đi." Lục Trầm Chu hạ giọng, thanh âm trầm thấp quyến rũ như ma quỷ. "Thánh nữ Dao Trì cao cao tại thượng, giờ đây lại bị một tên Ma đầu như ta cầm tù. Chính đạo của ngươi ở đâu? Thần linh mà ngươi thờ phụng ở đâu? Khi ta bóp nát khối thịt thối đó, bọn họ có ra tay cứu các ngươi không?"
Tô Thanh Loan trợn trừng mắt nhìn hắn. Lồng ngực nàng phập phồng kịch liệt, đôi môi run rẩy: "Ngươi nói… khối thịt thối? Ý ngươi là sao?"
Lục Trầm Chu nheo mắt lại, sự giằng xé nội tâm thoáng hiện lên rồi biến mất. Hắn áp sát tai nàng, thì thầm những lời cay độc nhưng ẩn chứa chân tướng đáng sợ: "Bảo vật đó không phải để bảo hộ Dao Trì. Nó đang hút cạn linh khí của từng đệ tử các ngươi, biến các ngươi thành những miếng mồi ngon để thiên đạo gặt hái khi đến kỳ hạn. Ta phá hủy nó, chính là cứu các ngươi thoát khỏi cảnh bị tước đoạt toàn bộ tu vi rồi chết một cách thảm khốc nhất. Nhưng các ngươi… lại chỉ nhìn thấy cái danh ma đầu của ta."
Tô Thanh Loan lặng người đi. Lời nói của Lục Trầm Chu như một tia sét đánh thẳng vào thức hải của nàng. Nàng chợt nhớ lại những vị sư tỷ xuất sắc trong quá khứ, sau khi đạt đến Hóa Thần đều "phi thăng" hoặc đột ngột viên tịch một cách bí ẩn…
Càng nghĩ, nàng càng thấy lạnh thấu xương.
Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, một giọt nước mắt vô thức rơi xuống gò má. "Nếu đó là sự thật… tại sao ngươi không nói ra? Tại sao phải chọn cách để cả thiên hạ căm ghét?"
Lục Trầm Chu buông tay ra, lùi lại vài bước, vẻ mặt trở lại sự lạnh lùng tàn nhẫn thường ngày.
"Nói ra?" Hắn cười nhạt. "Hệ thống… à không, ý trời muốn ta phải đóng vai ác. Nếu ta là chính nhân quân tử, ta sẽ không thể có đủ sức mạnh để chém đứt sợi dây nhân quả này. Thế gian này không cần thêm một anh hùng giả dối như Diệp Thần, nó cần một con quỷ dữ biết cách diệt trừ những thứ còn tàn độc hơn cả quỷ dữ."
【 *Độ hoàn thành nhiệm vụ: Xuất Sắc. Chúc mừng Ký chủ nhận được 10,000 Điểm Nghịch Mệnh.* 】
Tiếng chuông hệ thống vang lên, nhưng Lục Trầm Chu không hề cảm thấy vui vẻ.
Tô Thanh Loan nhìn bóng lưng hắn dần mờ nhạt trong sương mù, thanh kiếm dưới đất không còn ý chí chiến đấu. Nàng bỗng dưng hét lớn lên một câu mà nàng đã tự hỏi mình ngàn vạn lần từ khi quen biết hắn:
"Lục Trầm Chu! Ngươi rốt cuộc là ai? Là Ma quân muốn diệt thế, hay là người duy nhất muốn cứu lấy thế gian này?"
Bước chân Lục Trầm Chu khựng lại một nhịp rất nhỏ, cực kỳ nhỏ mà nếu không nhìn kỹ sẽ không thể thấy được.
Hắn không ngoảnh lại, chỉ có thanh âm phiêu hốt như gió thoảng truyền về:
"Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là… hãy giữ chặt lấy đạo tâm của mình, Tô Thanh Loan. Đừng để Thiên Đạo nhìn thấy sự dao động của ngươi, nếu không… lần sau gặp lại, chính tay ta sẽ là kẻ kết liễu ngươi trước khi nó kịp làm điều đó."
Sương mù khép lại, che khuất hoàn toàn bóng dáng màu đen cô độc kia.
Tô Thanh Loan đứng đó một mình giữa rừng sâu, tay nàng nắm chặt viên đá vỡ vụn mà nàng nhặt được từ nơi Lục Trầm Chu vừa đứng. Đó là một mảnh vỏ vỡ của khối "thánh vật" mà hắn đã bóp nát, trên đó vẫn còn vương lại chút ma khí u ám, nhưng ở tận cùng sâu thẳm, nàng lại cảm nhận được một luồng sinh cơ dịu dàng lạ thường.
Nàng khẽ lẩm bẩm, đôi mắt u uẩn nhìn về phía chân trời xa xăm:
"Ma quân… Đạo tổ… Hóa ra ranh giới giữa hai thứ đó, chỉ mỏng manh như một sợi tóc sao?"
Ở một góc khuất trong bụi rậm, Khương Ngân nhìn bóng dáng Tô Thanh Loan rồi nhìn về hướng Lục Trầm Chu rời đi. Hắn nắm chặt thanh kiếm rỉ sét của mình, đáy mắt hiện lên một sự kiên định mù quáng.
Dù cả thế gian này đều muốn giết Lục Trầm Chu, Khương Ngân hắn cũng sẽ đứng phía sau chủ nhân, cầm lấy thanh kiếm bẩn thỉu nhất để dọn dẹp một thế giới mà hắn coi là sạch sẽ này.
Bởi vì hắn biết, Ma quân của hắn, mới là Đạo của hắn.