Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 31: Bẫy rập tại Thiên Ma thành**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:03:09 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 31: BẪY RẬP TẠI THIÊN MA THÀNH**

Gió lạnh gào thét trên đỉnh núi vắng, mang theo mùi máu tanh nồng và linh lực hỗn loạn sau trận đột phá của Diệp Thần. Ánh mắt Diệp Thần đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Tô Thanh Loan đang chắn trước Lục Trầm Chu. Trái tim hắn như bị vạn tiễn xuyên tâm. Người con gái hắn tôn thờ như tiên tử, người mà hắn thề sẽ dùng cả đời để bảo vệ, giờ đây lại đứng ra che chở cho kẻ đã phế bỏ tu vi của hắn, kẻ mà hắn căm hận thấu xương tủy.

“Thanh Loan, nàng tránh ra!” Diệp Thần gầm lên, thanh kiếm trong tay run rẩy vì phẫn nộ. “Hắn là một con ma đầu tàn nhẫn, hắn đã hủy hoại ta, hắn là vết nhơ của tu chân giới! Nàng vì cái gì mà phải bảo vệ hắn?”

Tô Thanh Loan đôi mắt long lanh hơi nước, nhưng ánh nhìn lại vô cùng kiên định. Nàng không biết giải thích thế nào, nàng chỉ cảm nhận được, hơi thở của Lục Trầm Chu lúc này vô cùng yếu ớt, và trong khoảnh khắc hắn chạm vào nàng để đẩy nàng ra trước đó, nàng đã cảm nhận được một luồng ấm áp kỳ lạ, không hề mang theo chút ma khí tàn bạo nào như lời đồn đại.

“Diệp Thần, chuyện này có hiểu lầm… Lục sư huynh hắn…”

“Câm miệng!”

Lục Trầm Chu đột ngột lên tiếng, giọng nói khàn đặc nhưng lạnh thấu xương. Hắn từ từ đứng dậy, đẩy nhẹ bờ vai của Tô Thanh Loan sang một bên. Gương mặt hắn tái nhợt, khóe môi còn vương vệt máu tím thẫm, nhưng đôi mắt hẹp dài kia vẫn tràn đầy vẻ ngạo mạn và khinh khỉnh như cũ.

“Tô Thanh Loan, đừng tự dát vàng lên mặt mình. Ta cứu ngươi chỉ vì ngươi còn giá trị lợi dụng, đừng tưởng ta có tình ý gì với loại nữ nhân thánh thiện giả tạo như ngươi.”

Hắn nhìn sang Diệp Thần, cười nhạt: “Diệp Thần, chúc mừng ngươi đạt được Nghịch Chuyển Kim Đan. Nhưng nhìn xem, dù ngươi có mạnh lên, người nữ nhân ngươi yêu vẫn sẽ chọn đứng về phía kẻ mạnh hơn. Thế giới này không có đúng sai, chỉ có kẻ thắng làm vua. Muốn giết ta? Ngươi còn non lắm.”

[Đinh! Ký chủ thực hiện hành vi sỉ nhục Thánh nữ, châm chọc Khí vận chi tử. Điểm Phản diện +1000. Cảnh báo: Sinh mệnh lực của ký chủ đang ở mức báo động.]

Lục Trầm Chu phớt lờ âm thanh trong đầu. Hắn biết, nếu không nói những lời này, Tô Thanh Loan sẽ bị kéo vào vũng bùn nhân quả của hắn. Nàng phải là thánh nữ thanh cao, còn hắn, cứ để hắn làm con ma đầu cô độc giữa thế gian là đủ rồi.

Dứt lời, Lục Trầm Chu phất tay, một viên tàn khói đen sặc sụa nổ tung. Khi làn khói tan đi, bóng dáng hắc y của hắn đã biến mất trong màn đêm, để lại Diệp Thần gào thét trong bất lực và Tô Thanh Loan đứng lặng người giữa cơn gió lạnh.

***

Ba ngày sau. Thiên Ma thành.

Đây là một tòa thành nằm ở ranh giới giữa Chính đạo và Ma đạo, nơi pháp luật của Thiên Đạo bị mờ nhạt đi bởi sự hỗn loạn. Khói đen bao phủ bầu trời thành phố, những con phố nồng nặc mùi rượu, máu và dục vọng.

Lục Trầm Chu ngồi trong một góc khuất của tửu lâu “Vọng Huyết”, toàn thân quấn trong áo choàng đen lớn. Hơi thở của hắn vẫn còn hỗn loạn. Việc cưỡng ép nghịch chuyển nhân quả cho Diệp Thần đã khiến hắn chịu phản phệ cực nặng.

[Nhiệm vụ mới: Ngũ Thánh Vây Sát.
Nội dung: Ngũ đại trưởng lão của các tông môn chính đạo đang bí mật tập kết tại Thiên Ma thành để truy sát ký chủ. Ký chủ cần dẫn dụ bọn họ vào phế tích Vạn Quỷ Quật và tàn sát tất cả.
Phần thưởng: Nghịch Mệnh Chân Thân (Giai đoạn 1).
Hình phạt: Thiên lôi tẩy tủy, hồn phi phách tán.]

Lục Trầm Chu siết chặt chén rượu trong tay, ánh mắt lóe lên sự châm chọc: “Hệ thống, ngươi lại bắt ta giết người của chính đạo sao? Năm vị trưởng lão… chắc hẳn là những vị danh tiếng lẫy lừng lắm.”

[Gợi ý: Năm vị này đang tìm kiếm ‘Huyết Hồn Tinh’ để kéo dài thọ nguyên, họ đã bí mật đồ sát ba ngôi làng phàm nhân trong tháng qua để luyện hóa.]

Cánh tay Lục Trầm Chu khựng lại. Một luồng sát ý âm trầm từ người hắn lan tỏa khiến những kẻ xung quanh đều cảm thấy lạnh sống lưng.

“Thì ra là loại ‘chính nghĩa’ này.” Lục Trầm Chu lẩm bẩm, một nụ cười tàn nhẫn nở trên môi. “Nếu đã vậy, ta sẽ làm tròn vai diễn phản diện này của mình.”

Tại một mật thất khác trong Thiên Ma thành.

Năm vị cao thủ đang ngồi vây quanh một bàn tròn. Dẫn đầu là Tề Vạn Đạo, đại trưởng lão của Thanh Vân Tông – tông môn cũ của Lục Trầm Chu. Lão già này râu tóc bạc phơ, khí chất đạo mạo, nhưng đôi mắt lại láo liên đầy tính toán. Cạnh lão là Không Hải đại sư – một hòa thượng từ chùa Phạn Thiên nhưng trên tràng hạt lại vương chút khí tức oán linh. Ba người còn lại là Tuyết Liên tiên tử của Băng Tâm cung và hai huynh đệ song tu của kiếm phái phái Ngự Kiếm.

“Lục Trầm Chu đã vào thành.” Tề Vạn Đạo lạnh lùng nói. “Hắn bị thương rất nặng sau trận chiến với Diệp Thần. Đây là cơ hội tốt nhất để chúng ta trừ khử cái họa này cho tu chân giới.”

Tuyết Liên tiên tử nhấp một ngụm trà, giọng chua ngoa: “Trừ khử hắn là phụ, thanh kiếm ‘Thánh Tội’ trên tay hắn và số linh thạch hắn cướp được từ bảo khố mới là chính. Tề trưởng lão, đừng quên thỏa thuận của chúng ta. Sau khi giết hắn, hồn phách của hắn phải để cho ta luyện dược.”

Hòa thượng Không Hải chắp tay: “A Di Đà Phật, bần tăng chỉ cần Huyết Hồn Tinh mà hắn đang giữ để giải cứu chúng sinh thoát khỏi khổ hải.”

Bọn họ nhìn nhau, ai nấy đều nở nụ cười mang mác vẻ từ bi, nhưng sâu thẳm trong đáy mắt là sự tham lam vô độ. Họ là những cao thủ đứng đầu, nhưng thọ nguyên đã gần cạn, thiên phú đã đến giới hạn. Nếu không có những con đường tà môn, họ sẽ hóa thành cát bụi. Và Lục Trầm Chu – con ma đầu bị cả thiên hạ khinh bỉ – chính là vật tế thần hoàn hảo nhất cho tham vọng của họ.

***

Nửa đêm, tại Vạn Quỷ Quật – vùng đất bị nguyền rủa phía sau Thiên Ma thành.

Sương mù xám xịt len lỏi qua những mỏm đá nhọn hoắt như nanh vuốt của quỷ dữ. Lục Trầm Chu đứng giữa một khoảng đất trống, hắc y của hắn bay phần phật trong gió lộng. Thanh kiếm Thánh Tội cắm sâu xuống mặt đất, tỏa ra từng luồng oán khí đen ngòm.

“Đến cả rồi sao?” Lục Trầm Chu đột ngột lên tiếng, thanh âm lạnh lẽo vọng đi trong màn sương.

Năm đạo hào quang lấp lánh hạ xuống, vây chặt hắn vào giữa. Tề Vạn Đạo bước lên trước, hét lớn: “Lục Trầm Chu! Ngươi khi sư diệt tổ, làm hại đồng môn, nay còn dám lẩn trốn đến nơi nhơ nhuế này. Hôm nay, năm vị trưởng lão chúng ta sẽ nhân danh trời đất, thay trời hành đạo!”

Lục Trầm Chu cười lớn, tiếng cười sảng khoái nhưng đầy bi thương.

“Thay trời hành đạo? Các ngươi đồ sát phàm nhân để luyện tinh huyết, đào mộ tổ tiên người khác để tìm bí tịch, nay lại dám nói hai chữ thay trời hành đạo?”

Ánh mắt Tề Vạn Đạo tối sầm lại: “Nói bậy! Kẻ sắp chết còn muốn bôi nhọ danh tiếng chúng ta? Ra tay!”

Năm vị cao thủ đồng loạt phát động tấn công. Tề Vạn Đạo tung ra Thiên Thủ Ấn, hàng ngàn bàn tay vàng khổng lồ đập xuống từ không trung. Tuyết Liên tiên tử phất tay, vô số kim băng sắc nhọn mang theo hàn khí tuyệt đối lao tới. Hai kiếm tu huynh đệ hóa thành một vệt sáng trắng, kiếm ý xé toạc không gian. Không Hải đại sư tụng niệm, mỗi chữ vàng vây quanh như muốn nghiền nát thần hồn Lục Trầm Chu.

*Bùm! Bùm! Bùm!*

Vạn Quỷ Quật rung chuyển dữ dội. Lục Trầm Chu như một chiếc lá khô giữa bão tố. Hắn rút thanh Thánh Tội lên, kiếm quang đen kịt vẽ ra một vòng tròn bảo vệ.

“Nghịch Mệnh Kiếm Chiêu: Phán Xét!”

Thanh kiếm gãy rên rỉ một tiếng đau đớn, sau đó bùng phát ra một luồng sát khí cuồng bạo. Sát khí này không phải đến từ linh lực, mà đến từ oán hận của chính Lục Trầm Chu đối với cái thế giới đạo đức giả này.

Một đạo kiếm khí màu đen khổng lồ quét ngang, trực tiếp chẻ đôi một bàn tay vàng của Tề Vạn Đạo. Lục Trầm Chu máu tuôn ra như suối từ vết thương cũ, nhưng hành động của hắn lại càng thêm điên cuồng. Hắn không thủ mà chỉ công, hoàn toàn bỏ mặc sự bảo vệ cơ thể, mỗi nhát kiếm đều nhắm vào tử huyệt của năm người kia.

“Hắn điên rồi! Hắn muốn đồng quy vu tận sao?” Tuyết Liên tiên tử hoảng hốt lùi lại.

“Đừng hoảng sợ! Hắn đã là ngọn đèn cạn dầu!” Tề Vạn Đạo gào lên, thúc giục linh lực mạnh hơn.

Trong cuộc vây sát nghẹt thở này, nội tâm Lục Trầm Chu lại vô cùng bình tĩnh. Hắn cảm nhận được từng tia linh lực của năm kẻ kia, cảm nhận được sự mục nát trong kinh mạch của bọn họ.

[Đinh! Cảnh báo, cơ thể ký chủ chịu tải 150%. Nếu tiếp tục sẽ sụp đổ. Đề nghị kích hoạt bẫy rập của Vạn Quỷ Quật.]

“Chưa phải lúc…” Lục Trầm Chu nghiến răng, mặc cho một thanh kiếm của đối phương đâm xuyên qua bả vai trái. Hắn nhân cơ hội đó áp sát một trong hai huynh đệ kiếm tu, Thánh Tội kiếm đâm thẳng vào đan điền đối phương.

“Một tên.”

Máu bắn đầy mặt Lục Trầm Chu, trông hắn lúc này không khác gì một tôn sát thần bò ra từ địa ngục.

Trận chiến kéo dài ròng rã hai canh giờ. Phế tích Vạn Quỷ Quật bị đánh nát vụn. Một kiếm tu đã chết, Tuyết Liên tiên tử bị chém đứt một cánh tay, Không Hải hòa thượng kim thân bị rạn nứt, còn Tề Vạn Đạo thì hổn hển thở, gương mặt già nua lộ rõ sự kinh hãi.

Bốn người họ nhìn kẻ trước mặt. Lục Trầm Chu quỳ một gối, thanh kiếm chống xuống đất để giữ mình không ngã. Hàng chục vết thương sâu hoắm lộ cả xương, máu nhuộm đen toàn bộ hắc y. Thế nhưng, đôi mắt kia vẫn sáng quắc, nhìn bọn họ với vẻ khinh miệt sâu sắc.

“Kết thúc rồi.” Tề Vạn Đạo giơ cao pháp bảo, một viên châu lấp lánh lôi điện. “Chết đi, Ma quân!”

“Đúng vậy, kết thúc rồi.” Lục Trầm Chu đột ngột ngẩng đầu, nụ cười của hắn mang theo sự giải thoát. “Bẫy rập, khởi động!”

Mặt đất bên dưới chân năm người đột nhiên phát ra ánh sáng tím đen rực rỡ. Vạn Quỷ Quật vốn là nơi chôn cất của hàng vạn tà tu thời thượng cổ, nơi này ẩn chứa một trận pháp tàn khuyết gọi là “Cửu U Hấp Hồn Trận”. Lục Trầm Chu đã dùng chính máu của mình để kết nối và hoàn thiện vòng tròn cuối cùng của trận pháp trong suốt hai giờ chiến đấu vừa qua.

“Cái gì? Trận pháp?” Tề Vạn Đạo hét lên khi cảm thấy linh lực trong người đang bị hút đi một cách cuồng bạo.

Những linh hồn oán hận từ dưới đất chui lên, gào thét bám lấy bốn vị cao thủ chính đạo. Họ điên cuồng đánh trả, nhưng những linh hồn này là bất diệt bên trong trận pháp.

“Lục Trầm Chu, thả chúng ta ra! Chúng ta có thể bàn bạc, tất cả tiền tài, công pháp đều cho ngươi!” Tuyết Liên tiên tử khóc lóc van xin khi thấy đôi chân mình đang dần bị hóa đá.

Lục Trầm Chu đứng dậy một cách khó khăn. Hắn lảo đảo tiến đến trước mặt họ, từng bước chân để lại một vệt máu đậm.

“Các ngươi từng nói, ta là ma.” Hắn đưa thanh kiếm gãy lên cổ Tề Vạn Đạo, người đã từng là trưởng bối mà hắn kính trọng nhất. “Hôm nay, ta sẽ cho các ngươi biết, ma thật sự hành động thế nào.”

Dứt lời, hắn không một chút do dự, Thánh Tội kiếm vung lên. Bốn cái đầu lăn long lốc dưới đất. Những linh hồn oán hận lập tức lao vào xâu xé linh căn và nguyên anh của họ.

Sự im lặng đáng sợ bao trùm Vạn Quỷ Quật.

[Nhiệm vụ hoàn thành. Điểm Phản diện +50,000. Phần thưởng: Nghịch Mệnh Chân Thân đang được tích hợp.]

Một luồng ánh sáng màu xám tro bao phủ lấy Lục Trầm Chu. Những vết thương đáng sợ trên người hắn bắt đầu khép miệng với tốc độ kinh người, xương cốt rắc rắc nối liền lại, và quan trọng hơn, một loại sức mạnh thâm trầm, cổ xưa bắt đầu tràn ngập trong kinh mạch của hắn. Đây không còn là linh lực thông thường, mà là “Nghịch Mệnh Chi Lực” – thứ sức mạnh duy nhất có thể đối đầu với ý chí của Thiên Đạo.

Lục Trầm Chu đứng lặng giữa đống thi thể của những kẻ được gọi là danh môn chính phái. Hắn nhìn xuống đôi tay mình, thở dài một hơi dài.

Sáng mai, tin tức sẽ lan truyền khắp Cửu Tiêu: Trầm Chu Ma Quân tàn bạo đã dẫn dụ và sát hại dã man năm vị trưởng lão đức cao vọng trọng tại Thiên Ma thành. Thiên hạ sẽ càng thêm căm hận hắn, những đợt truy sát sau sẽ còn khủng khiếp hơn gấp bội.

Hệ thống vẫn lặng lẽ trong đầu, không một lời khen ngợi, cũng không một sự cảm thông. Nó chỉ đơn giản là một cỗ máy, ép hắn đi trên con đường nhuộm đầy máu và sự hiểu lầm.

Lục Trầm Chu ngẩng đầu nhìn bầu trời vẫn mù mịt khói đen. Từ phía xa, bóng dáng một mỹ nhân thanh khiết – Tô Thanh Loan – đang vội vã bay tới cùng với Diệp Thần và một đoàn người chính đạo. Có lẽ họ vừa mới nghe tin dữ và chạy đến để chứng kiến tội ác này.

Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười cô độc và kiêu hãnh. Hắn không lau vết máu trên mặt, ngược lại còn thu thanh kiếm vào bao một cách ngang tàng, đứng chờ đợi luồng sóng phẫn nộ tiếp theo của thế gian.

“Muốn trở thành Đạo Tổ, trước tiên phải trở thành kẻ thù của toàn thế giới sao?”

Hắn lẩm bẩm, rồi hắc y tung bay, hóa thành một luồng khói đen biến mất ngay trước khi đám người Tô Thanh Loan kịp chạm tới rìa trận pháp. Nơi hắn đứng chỉ còn lại một dòng chữ được khắc sâu bằng kiếm khí trên mặt đá:

*“Thế gian nhìn ta là Ma, ta nhìn thế gian là hố thẳm.”*

Một trang sử mới của Trầm Chu Ma Quân đã mở ra, rực rỡ và đẫm máu hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng. Hắn không cần sự thấu hiểu, hắn chỉ cần đủ mạnh để chém đứt cái vòng lặp mục nát này.

— Kết thúc chương 31 —

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8