Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 35: Kế hoạch nuôi lợn**
CHƯƠNG 35: KẾ HOẠCH NUÔI LỢN
Tiếng gầm thét của Ma Thần Pháp Tướng làm rung chuyển cả không gian hang Long Tủy. Những vách đá nghìn năm tuổi rạn nứt, đổ sụp xuống như những mảnh vụn vô giá trị. Trong bóng tối âm u của cấm địa, ánh sáng đỏ ngầu từ đôi mắt của pho tượng khổng lồ sau lưng Lục Trầm Chu trông giống như hai hố đen hút lấy linh hồn của bất kỳ kẻ nào lỡ nhìn vào.
Diệp Thần bị luồng khí tức đó đẩy lui liên tục, bàn chân hắn kéo lê trên mặt đất tạo thành hai rãnh sâu. Gương mặt hắn tái nhợt, nhưng đôi mắt thì rực lên ngọn lửa không cam lòng. Khí vận chi tử – kẻ được định sẵn là nhân vật chính của thiên hạ, sao có thể chịu nhục trước một "ma đầu" như Lục Trầm Chu?
– Lục Trầm Chu! Ngươi đừng tưởng dùng ba cái tà thuật này là có thể che lấp được công lý! – Diệp Thần hét lên, bàn tay nắm chặt thanh kiếm ánh sáng vàng kim, tiếng rồng ngâm lại một lần nữa trỗi dậy, nhưng lần này nó có vẻ gấp gáp và hỗn loạn.
Lục Trầm Chu đứng đó, hắc y tung bay giữa làn sương máu. Hắn không nhìn Diệp Thần bằng sự căm thù, mà là một sự lạnh lẽo thấu xương, một ánh mắt kẻ cả nhìn xuống một quân cờ đang nhảy nhót.
【 Đinh! Nhắc nhở ký chủ: Diệp Thần đang rơi vào trạng thái "Tâm Ma Sơ Khởi". Nếu ngài giết chết hắn lúc này, Thiên Đạo sẽ lập tức giáng xuống Thiên Phạt. Điểm Nghịch Mệnh của ngài không đủ để chống đỡ. 】
Giọng nói máy móc của Hệ thống vang lên trong đầu, mang theo chút âm hưởng cà khịa thường lệ.
Lục Trầm Chu nhếch môi, truyền âm trong thức hải: "Ai nói ta sẽ giết hắn? Giết một con lợn khi nó còn quá gầy là hành vi của những kẻ nông dân vụng về. Ta muốn hắn… béo hơn nữa."
Trong mắt Lục Trầm Chu lúc này, Diệp Thần không phải là đối thủ, mà là một kho báu di động. Theo tính toán của hắn, Thiên Đạo đã đem vận mệnh của cả một kỷ nguyên đặt cược lên người thiếu niên này. Nếu Diệp Thần mạnh thêm một phần, sợi xích nhân quả kết nối giữa hắn và Thiên Đạo sẽ dày thêm một phần. Đến khi sợi xích ấy đạt đến độ cực hạn, chỉ cần Lục Trầm Chu chặt đứt nó vào đúng thời khắc "thu hoạch", Thiên Đạo sẽ bị phản phệ nặng nề.
Đó chính là kế hoạch "Nuôi lợn" mà hắn đã ấp ủ từ lâu.
– Diệp Thần, ngươi có biết tại sao đến giờ ngươi vẫn còn sống không? – Lục Trầm Chu nhàn nhạt lên tiếng, thanh âm không lớn nhưng át cả tiếng đổ nát của hang động.
– Vì ngươi không đủ bản lĩnh để giết ta! – Diệp Thần gầm lên, chém ra một nhát kiếm "Kim Long Phá Thiên".
Lục Trầm Chu thậm chí không thèm giơ kiếm Thánh Tội lên. Ma Thần Pháp Tướng sau lưng hắn chỉ cần vung một ngón tay khổng lồ xuống, trực tiếp bóp nát con rồng vàng đang lao tới. Dư chấn khiến Diệp Thần văng mạnh vào vách đá, máu tươi phun ra từ khóe miệng.
– Không. – Lục Trầm Chu bước từng bước chậm rãi về phía đối thủ đang ngã gục. – Là bởi vì ngươi quá yếu. Yếu đến mức khiến ta cảm thấy… buồn chán. Thiên Đạo chọn ngươi, đúng là một sự sỉ nhục đối với khái niệm "Cường giả".
Mỗi câu nói như một nhát dao đâm thẳng vào lòng tự tôn của Diệp Thần. Lục Trầm Chu đứng trước mặt Diệp Thần, nhìn xuống khối đá phát ra ánh sáng tím biếc ở trung tâm hang động – đó chính là "Long Tủy Tinh Túy", thứ mà Diệp Thần phải có để đột phá cảnh giới hiện tại.
【 Nhiệm vụ: Đánh nát Long Tủy Tinh Túy, khiến Diệp Thần rơi vào tuyệt vọng. Phần thưởng: 5000 Điểm Nghịch Mệnh. 】
Hệ thống đưa ra nhiệm vụ "phản diện" điển hình. Nhưng Lục Trầm Chu chỉ cười khẩy. Hắn nhìn ra cái bẫy của Thiên Đạo trong khối tinh túy đó. Long Tủy Tinh Túy này có chứa "Thiên Đạo Chúc Phúc", nếu Diệp Thần hấp thụ trực tiếp, hắn sẽ hoàn toàn trở thành một con rối không có trí tuệ, bị Thiên Đạo đồng hóa sớm hơn dự kiến.
Nếu chuyện đó xảy ra, kế hoạch của Lục Trầm Chu sẽ phá sản.
"Hệ thống, nếu ta không đánh nát nó, mà 'nấu chín' nó thì sao?"
【 Ký chủ có ý gì? 】
"Nhìn cho kỹ."
Lục Trầm Chu đột ngột đưa tay ra, ngọn lửa đen từ Ma Thần Pháp Tướng không hề phá hủy khối tinh túy, mà bao phủ lấy nó, nung nấu một cách điên cuồng. Tiếng gào thét của một thực thể vô hình nào đó vang lên từ trong khối đá. Đó là ý chí giám sát của Thiên Đạo bị ngọn lửa ma đạo nung chảy.
Diệp Thần tròn mắt nhìn, hét lên trong tuyệt vọng:
– Lục Trầm Chu! Ngươi dừng tay lại! Đó là thứ duy nhất cứu vãn Thanh Vân Tông, ngươi dám phá hủy nó?
– Cứu vãn? – Lục Trầm Chu quay đầu lại, đôi mắt rực lên tia sáng tà dị. – Để ta dạy cho ngươi một bài học, tiểu sư đệ. Thứ gì nhận được quá dễ dàng, đều có cái giá của nó. Ngươi muốn mạnh lên? Vậy thì nhận lấy cái giá này đi!
Nói xong, Lục Trầm Chu phất tay một cái thật mạnh. Khối Long Tủy Tinh Túy sau khi đã bị "gọt rửa" sạch bóng những dấu vết của Thiên Đạo, lúc này thuần túy là nguồn năng lượng khổng lồ nhất, bay thẳng về phía Diệp Thần và găm chặt vào ngực hắn.
– Áaaaaaaaa!
Tiếng thét xé lòng của Diệp Thần vang dội. Nguồn năng lượng kinh khủng này vượt xa sức chịu đựng hiện tại của hắn. Gân xanh nổi lên trên cổ, làn da hắn bắt đầu rạn nứt vì quá tải.
Nhưng đúng lúc này, Lục Trầm Chu lại ra tay. Hắn không dừng lại ở đó.
Thanh kiếm gãy Thánh Tội đột ngột chém ra chín nhát kiếm vào chín đại huyệt của Diệp Thần. Mỗi nhát kiếm đi kèm với một luồng ma khí đen ngòm, cưỡng ép mở rộng kinh mạch cho Diệp Thần, buộc cơ thể hắn phải tiêu hóa toàn bộ nguồn năng lượng đó.
Hành động này trông không khác gì một cuộc tra tấn tàn nhẫn nhất thế gian.
Từ phía xa, Tô Thanh Loan vừa kịp tiến vào cửa hang, nàng chứng kiến cảnh Lục Trầm Chu "đâm" Diệp Thần một cách tàn độc, máu của Diệp Thần nhuộm đỏ cả khoảng sân. Nàng kinh hãi thốt lên:
– Lục sư huynh! Huynh điên rồi sao? Huynh muốn giết hắn thật à?
Lục Trầm Chu không thèm quay đầu lại, giọng nói lạnh đến cực điểm:
– Câm miệng! Nếu nàng còn tiến thêm một bước, ta sẽ giết cả nàng.
Tô Thanh Loan khựng lại, đôi mắt nàng rung động. Nàng thấy Diệp Thần đang co giật trong vũng máu, nhưng kỳ lạ thay, hơi thở của hắn không hề lịm đi. Ngược lại, một luồng khí tức nguyên thủy và mạnh mẽ chưa từng có đang bắt đầu ngưng tụ trong cơ thể hắn.
Lục Trầm Chu đang… đang giúp Diệp Thần đột phá?
Nhưng cách thức này, thực sự là quá điên cuồng, quá tàn nhẫn. Nó giống như bẻ gãy xương của một người ra rồi rèn lại bằng thép nguội vậy.
【 Đinh! Cảnh báo: Diệp Thần sắp đạt đến Kim Đan đỉnh phong. Ký chủ đã vô tình hoàn thành nhiệm vụ ẩn 'Vô Ý Trồng Liễu'. Phần thưởng: 2000 Điểm Nghịch Mệnh. 】
"Vô ý?" Lục Trầm Chu cười lạnh trong lòng. "Tất cả đều nằm trong tính toán."
Khi tia sáng cuối cùng của Long Tủy Tinh Túy biến mất vào lồng ngực Diệp Thần, một luồng sóng xung kích từ người hắn bùng nổ, hất văng mọi thứ xung quanh. Diệp Thần đứng dậy, toàn thân toát ra khí chất rực rỡ, tu vi của hắn không chỉ phục hồi mà còn nhảy vọt lên hai tầng lớn.
Diệp Thần cảm nhận được sức mạnh mới này, sự hận thù trong mắt hắn càng sâu đậm. Hắn cho rằng Lục Trầm Chu định sỉ nhục hắn bằng cách hành hạ thể xác, rồi chẳng may chính sự hành hạ đó lại giúp hắn đột phá.
– Lục Trầm Chu! Trời không tuyệt ta! – Diệp Thần gầm lên, tay nắm chặt thanh kiếm đã hồi phục quang mang rực rỡ. – Chính tay ngươi đã tạo ra kẻ sẽ kết liễu ngươi hôm nay!
Lục Trầm Chu thu hồi Ma Thần Pháp Tướng, khí tức trên người đột ngột thu liễm, trở lại vẻ u buồn và lãnh đạm ban đầu. Hắn nhìn con "lợn" vừa được vỗ béo, thầm đánh giá: "Vẫn còn hơi gầy, nhưng ít ra đã có chút mỡ để thu hoạch về sau."
– Ngươi nghĩ mình đủ tư cách sao? – Lục Trầm Chu nhẹ nhàng tra kiếm vào vỏ, động tác tao nhã như một vị danh sĩ chứ không phải ma đầu vừa gây ra cơn bão tố. – Hôm nay ta tha cho ngươi. Không phải vì từ bi, mà là vì ta muốn thấy cái vẻ mặt tuyệt vọng của ngươi khi đạt đến đỉnh cao nhất rồi vẫn bị ta đạp dưới chân.
Nói rồi, hắn quay người đi thẳng ra phía cửa hang, sượt qua vai Tô Thanh Loan.
– Lục sư huynh… – Nàng khẽ gọi, trong lòng đầy rẫy những câu hỏi không có lời giải.
Lục Trầm Chu không dừng bước, chỉ để lại một câu nói bằng truyền âm nhập mật vào tai nàng:
– Nếu nàng thực sự muốn hắn sống, thì đừng để hắn gặp lại ta trong vòng một năm tới. Bởi vì lần sau, ta sẽ không 'tốt bụng' như thế này nữa đâu.
Bóng dáng hắc y cô độc biến mất vào màn sương máu bên ngoài cấm địa. Khương Ngân từ trong bóng tối hiện ra, lặng lẽ đi theo sau chủ nhân của mình.
Trong hang động, Diệp Thần quỳ sụp xuống, vừa đạt được sức mạnh mới nhưng lại cảm thấy một sự sỉ nhục to lớn chưa từng có. Hắn không hiểu. Tại sao Lục Trầm Chu không giết hắn? Tại sao mỗi lần hắn nghĩ mình đã đủ mạnh để đối đầu, kẻ đó lại hiện ra như một ngọn núi cao không thể vượt qua, vừa hành hạ hắn nhưng đồng thời lại đẩy hắn đi xa hơn trên con đường tu luyện?
Cảm giác đó, còn khó chịu hơn cả cái chết.
Trên con đường rời khỏi cấm địa, Hệ thống đột ngột vang lên bằng giọng điệu không thể tin nổi:
【 Ký chủ… ta phát hiện ngài thực sự là một kẻ biến thái cấp độ thần thánh. Ngài ép khí vận chi tử vào chỗ chết để hắn tự sinh ra phản ứng phòng vệ, sau đó dùng ma khí của mình làm 'mồi nhử' để kinh mạch hắn tự mở rộng. Đây gọi là 'Phối hợp với kẻ thù để mạnh lên'? 】
Lục Trầm Chu nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những áng mây mang theo sấm sét đang tụ tập – sự phẫn nộ của Thiên Đạo bị qua mặt.
"Ngươi sai rồi." Lục Trầm Chu đáp lời, ánh mắt sâu thẳm. "Thiên Đạo coi hắn là đứa con cưng, là công cụ để kiểm soát thế gian. Còn ta, ta chỉ coi hắn là một loại thảo dược quý hiếm cần thời gian chăm sóc. Ngươi có bao giờ thấy người làm vườn nào lại căm ghét cái cây mình định hái quả không?"
Hệ thống im lặng hồi lâu rồi mới hiện ra một dòng thông báo mới:
【 Chúc mừng ký chủ hoàn thành chương đầu tiên của "Kế hoạch nuôi lợn". Độ thiện cảm của Tô Thanh Loan đối với ngài tăng 5 điểm. Ghi chú: Nàng đang bắt đầu nghi ngờ xu hướng 'tự ngược' của ngài. 】
Lục Trầm Chu suýt chút nữa vấp chân. Hắn lẩm bẩm: "Tự ngược? Nữ nhân này đúng là suy nghĩ quá nhiều."
Dưới chân núi Thanh Vân, Lục Trầm Chu đứng nhìn lại tông môn nơi hắn từng là Đại sư huynh vạn người kính ngưỡng. Một năm sau, nơi này sẽ diễn ra Đại hội Tiên môn. Đó sẽ là lúc con lợn Diệp Thần đủ béo để làm món chính.
"Ta thực sự… muốn làm người tốt."
Hắn khẽ thở dài, rồi biến mất vào bóng tối của rừng rậm. Một kế hoạch lớn lao hơn, điên cuồng hơn nhằm lật đổ toàn bộ trật tự của Cửu Tiêu Vạn Giới, vừa chính thức được hắn đặt viên gạch đầu tiên.