Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 40: Kết thúc hồi một: Ma danh vang dội**
Đêm Đệ Nhất Phong, sấm sét màu tím đen như những con mãng xà điên cuồng từ chín tầng trời bổ xuống, xé toạc màn đêm u tịch. Mỗi một tia sét giáng xuống đều mang theo hơi thở của sự hủy diệt, khiến cho đại địa rung chuyển, cây cỏ hóa thành tro bụi.
Giữa tâm điểm của cơn lôi kiếp ấy, Lục Trầm Chu quỳ một gối trên mặt đất, thanh kiếm gãy Thánh Tội cắm sâu vào tảng đá để làm điểm tựa. Toàn thân hắn bị bao phủ bởi một tầng khói đen lờ mờ, mỗi lỗ chân lông đều đang rỉ máu, nhưng đôi mắt hắn lại không có chút run rẩy. Trái lại, sâu trong con ngươi u tối ấy là một sự tĩnh lặng đến rợn người.
"Cảnh báo: Hình phạt Thiên Lôi mức độ ba còn một vạn tám ngàn đạo. Ký chủ hãy nỗ lực chống chọi, không được ngất đi, nếu không linh hồn sẽ bị xóa sổ."
Giọng nói cơ khí của Hệ thống vang lên trong đầu Lục Trầm Chu, lãnh khốc và vô tình.
Hắn nhếch môi cười nhạt, máu chảy từ khóe miệng thấm ướt vạt áo hắc y. "Nỗ lực? Ngươi ép ta làm ác, rồi lại dùng thiên lôi 'tẩy lễ' ta. Đây là logic của cái gọi là Hệ thống Phản Diện sao?"
Hắn không nhận được câu trả lời. Chỉ có tiếng sấm vang rền hơn như để đáp lại sự mỉa mai đó. Lục Trầm Chu cảm nhận rõ rệt Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết trong cơ thể đang vận chuyển điên cuồng. Công pháp này vô cùng quái dị, nó không hấp thụ linh khí của thiên địa một cách thuần khiết mà lại lấy sự căm ghét, oán hận và đau đớn làm chất dinh dưỡng.
Mỗi tia sấm sét đánh vào người, nỗi đau đớn tận cùng ấy lại bị Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết chuyển hóa thành một luồng sức mạnh hung bạo chảy xuôi theo kinh mạch, rèn giũa khung xương của hắn thành một loại vật chất còn cứng hơn cả hắc kim thượng cổ.
Chính lúc này, từ phía chân núi, một vệt sáng vàng rực rỡ như thái dương ban trưa đột ngột xé tan màn khói đen, lao thẳng lên đỉnh phong. Một luồng uy áp mang theo khí tức "chính nghĩa" hào hùng tràn ngập không gian, tạm thời ép bớt áp lực của lôi kiếp.
"Lục Trầm Chu! Tặc tử ma đạo, hôm nay Diệp Thần ta sẽ thay trời hành đạo, kết thúc sự thống trị tàn bạo của ngươi tại Thanh Vân Tông!"
Một giọng nói dõng dạc, mang theo thiên uy truyền khắp vạn trượng núi đồi. Diệp Thần bước ra từ trong luồng sáng vàng đó. Hắn mặc trường bào trắng tinh khôi, tóc dài buộc cao, chân đạp thanh kiếm Thừa Quang, toàn thân tỏa ra hào quang của một vị tiên nhân hạ phàm. Phía sau hắn, hàng trăm đệ tử Thanh Vân Tông và đại diện các tông môn chính đạo khác cũng lục tục tiến tới, ánh mắt ai nấy đều tràn đầy sự khinh bỉ và thù hận nhắm thẳng vào người thanh niên đang đẫm máu giữa lôi đình.
Lục Trầm Chu chậm rãi ngẩng đầu. Qua làn tóc rối và màn mưa máu, hắn nhìn thấy "Khí Vận Chi Tử" của thời đại này.
"Diệp Thần, ngươi đến sớm hơn ta tưởng." Giọng Lục Trầm Chu khàn đặc nhưng lại rõ ràng lạ thường giữa tiếng sấm.
"Câm miệng! Ngươi không xứng đáng gọi tên ta!" Diệp Thần chỉ tay về phía Lục Trầm Chu, gương mặt tràn đầy vẻ phẫn nộ thánh thiện. "Ngươi phế bỏ tu vi của đệ tử đồng môn, cưỡng đoạt Thánh nữ Dao Trì, còn bí mật luyện chế ma công tàn hại sinh linh. Những tội ác của ngươi, dù là nước của Thiên Hà cũng không rửa sạch!"
Hệ thống lập tức lên tiếng: "Nhiệm vụ đột xuất: Đóng vai phản diện cuồng vọng trước mặt Khí Vận Chi Tử và đám đông chính đạo. Yêu cầu: Phải khiến mức độ căm hận của mọi người đạt tới đỉnh điểm. Phần thưởng: Một mảnh vỡ 'Quy Tắc Ma Đạo'. Hình phạt nếu từ chối: Nhập ma thực thụ, mất trí tuệ."
Lục Trầm Chu khép hờ mắt, trong lòng thở dài một hơi dài. Lại đến rồi.
Khi hắn mở mắt ra lần nữa, ánh sáng u uất đã bị thay thế bằng một tia nhìn ngạo nghễ, cuồng loạn và khát máu. Hắn chống kiếm đứng dậy, mỗi một cử động đều khiến xương cốt kêu lên răng rắc. Lục Trầm Chu phá lên cười, tiếng cười của hắn át cả tiếng lôi đình, mang theo một sự u ám khiến những đệ tử đứng gần đó không tự chủ được mà lùi lại một bước.
"Tội ác? Ha ha ha! Diệp Thần, ngươi vẫn thích cái vẻ đạo mạo đức giả đó nhỉ?" Lục Trầm Chu nhổ ra một búng máu đen, cười gằn: "Ta phế tu vi của ngươi, là vì ngươi quá yếu đuối, không xứng đáng tu hành. Ta bắt Tô Thanh Loan, là vì nàng ta xinh đẹp, mà ta thì cần một chiếc giường ấm áp. Cả cái Thanh Vân Tông này, trong mắt Lục Trầm Chu ta, cũng chỉ là một đám sâu kiến chỉ biết quỳ lạy cái gọi là công lý viển vông mà thôi!"
"Lũ đần độn các ngươi nghe cho kỹ đây!" Lục Trầm Chu vung kiếm Thánh Tội lên cao, chỉ thẳng vào bầu trời đang bị lôi kiếp xâu xé. "Ta chính là Ma, là bóng tối mà các ngươi sợ hãi nhất. Các ngươi càng hận ta, ta càng mạnh! Các ngươi muốn giết ta? Đến đây! Để ta xem khí vận của 'con cưng thiên đạo' mạnh hơn, hay thanh ma kiếm trong tay ta sắc hơn!"
"Hỗn xược!" Một vị trưởng lão của Thanh Vân Tông tức đến run người. "Nghiệt chướng! Hôm nay lão phu phải đích thân thanh lý môn hộ!"
"Trưởng lão, xin hãy nhường kẻ này cho đệ tử!" Diệp Thần bước ra phía trước, Thừa Quang Kiếm trên tay rung lên bần bật, cộng hưởng với ý chí của trời đất. "Hắn đã là con mồi của thiên đạo, hôm nay Diệp Thần ta sẽ tiễn hắn về nơi u minh!"
Diệp Thần gầm lên một tiếng, Thừa Quang Kiếm hóa thành một dải lụa vàng dài cả trăm mét, mang theo lực lượng Trúc Cơ đỉnh phong (mà thực tế nhờ Khí Vận gia trì đã ngang ngửa Kim Đan) bổ xuống đầu Lục Trầm Chu.
Lục Trầm Chu nhìn đòn tấn công đang đến gần, lòng hắn bình tĩnh như nước mặt hồ mùa thu. Hắn biết, nếu hắn giết Diệp Thần bây giờ, thiên phạt sẽ ngay lập tức xóa sổ hắn vì dám đụng tới đứa con cưng của Thiên Đạo. Nhưng nếu hắn không đánh, Hệ thống cũng sẽ giết hắn.
Hắn chỉ có một con đường: Đánh, nhưng là đánh để cướp đoạt.
"Nghịch Mệnh… Thiên Ma Trảm!"
Lục Trầm Chu quát lên, toàn bộ hắc khí từ lôi kiếp xung quanh đột ngột bị kiếm Thánh Tội thu nạp sạch sành sanh. Một đạo kiếm quang màu đen tím, u ám và đầy sát khí hừng hực bùng nổ. Hai luồng sức mạnh vàng – đen va chạm giữa không trung tạo ra một làn sóng xung kích kinh người, thổi bay toàn bộ kiến trúc xung quanh Đệ Nhất Phong.
*Rầm!*
Diệp Thần bị chấn lui liên tiếp mười bước, mỗi bước chân đều đạp nát phiến đá dưới sàn. Hắn kinh ngạc nhìn Lục Trầm Chu. Làm sao có thể? Một kẻ vừa bị lôi kiếp hành hạ, vừa bị trọng thương lại có thể chống đỡ đòn toàn lực của hắn?
Lục Trầm Chu cũng không dễ chịu gì, ngực hắn lõm xuống một mảng, nhưng thanh kiếm gãy vẫn nắm chặt trong tay.
"Ký chủ hoàn thành nhiệm vụ 'Phản diện cuồng vọng'. Điểm oán hận thu thập được: 50.000 điểm. Kích hoạt trạng thái: Vạn Ma Chúc Phúc."
Trong một khoảnh khắc, vết thương của Lục Trầm Chu khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Một đôi cánh hắc khí khổng lồ mọc ra từ sau lưng hắn, che khuất cả ánh trăng tròn trên cao.
Lục Trầm Chu tiến tới một bước, áp lực từ cơ thể hắn tỏa ra khiến cho hàng trăm tu sĩ xung quanh cảm thấy khó thở như có tảng đá ngàn cân đè nặng lên ngực.
"Diệp Thần, ngươi cho rằng mình là chính nghĩa sao?" Lục Trầm Chu truyền âm vào tai Diệp Thần, giọng nói lạnh thấu xương: "Thực chất, ngươi chỉ là một món đồ chơi của cái gọi là Thiên Đạo này thôi. Hôm nay, ta sẽ lấy đi một phần cái gọi là 'vận mệnh' của ngươi."
Hắn đột ngột biến mất tại chỗ. Diệp Thần biến sắc, vội vàng vung kiếm phòng thủ. Nhưng tốc độ của Lục Trầm Chu lúc này đã vượt qua giới hạn của phàm trần. Hắn xuất hiện ngay sau lưng Diệp Thần, bàn tay bọc trong hắc khí tóm chặt lấy cổ áo đối thủ.
"Thôn Phệ Khí Vận!" Lục Trầm Chu gầm nhẹ.
Một luồng sáng màu vàng kim nhạt bắt đầu bị cưỡng ép rút ra từ đỉnh đầu Diệp Thần, chảy vào lòng bàn tay Lục Trầm Chu. Diệp Thần đau đớn gào thét, hào quang trên người hắn nhạt đi trông thấy.
"Buông Diệp sư huynh ra!" Các đệ tử khác hoảng loạn xông lên.
Lục Trầm Chu lạnh lùng liếc nhìn, vung tay một cái. Một cơn lốc đen cuồng bạo thổi bùng ra, hất tung tất cả như những quân bài tây.
"Hôm nay, ta chính thức tách khỏi Thanh Vân Tông!" Lục Trầm Chu giọng nói vang vọng khắp núi rừng, vang xa hàng trăm dặm. "Từ nay về sau, trời đất rộng lớn, chỗ nào có Lục Trầm Chu ta, chỗ đó chính là Ma Vực! Các ngươi tự xưng là chính đạo, hãy cứ ôm lấy cái đạo đức mục nát đó mà mục rữa đi!"
Hắn buông Diệp Thần đang bất tỉnh ra như rác rưởi. Nhìn về phía xa, nơi Tô Thanh Loan đang đứng lặng lẽ trong góc tối, ánh mắt nàng phức tạp đến cực điểm – có hận, có nghi ngờ, và có cả một chút xót xa mà chính nàng cũng không hiểu nổi.
Lục Trầm Chu chỉ gật đầu nhẹ với nàng một cái – một cái gật đầu của sự tuyệt giao, cũng là của sự bảo vệ cuối cùng. Hắn quay người, bóng dáng cô độc và cao ngạo bước vào không gian vỡ nát do vụ nổ tạo ra.
"Chúc mừng ký chủ. Nhiệm vụ 'Kết thúc hồi 1' hoàn thành xuất sắc. Ma danh 'Trầm Chu Ma Quân' đã chính thức được Thiên Đạo ghi nhận. Điểm nghịch mệnh đạt mức đột phá."
"Cảnh giới thăng hoa: Kim Đan Kỳ (Ma Đạo) – sơ kỳ!"
Lúc này, trên bầu trời, đám mây lôi kiếp cuối cùng tan biến, để lại một vầng trăng máu đỏ rực. Cả giới tu chân chấn động. Tin tức về một "Đại ma đầu" tàn độc, dám một mình đấu lại Khí Vận Chi Tử và cả một thánh địa đã lan truyền với tốc độ chóng mặt.
Ở một nơi sâu thẳm trong Cấm Khu, Khương Ngân đang quỳ mòn mỏi bỗng đứng phắt dậy, đôi mắt xám xịt ánh lên tia sáng lạnh lẽo. Hắn cảm nhận được khí tức của chủ nhân mình – nó không còn bị trói buộc, không còn phải giả vờ yếu đuối nữa. Nó đã hoàn toàn thức tỉnh.
Lục Trầm Chu đứng trên một đỉnh núi xa lạ, nhìn xuống bàn tay mình. Trong lòng bàn tay hắn là một đóa sen đen đang nở rộ – đó là Ma Đạo Đạo Quả của hắn.
Hắn thở dài, ánh mắt xa xăm: "Đạo Tổ sao? Nếu để cứu thế giới này mà phải trở thành ác ma bị cả thiên hạ phỉ nhổ… vậy thì cứ để ta gánh lấy cái danh ma đầu này cho đến cùng đi."
Dưới chân núi, sương mù dày đặc che khuất con đường phía trước. Nhưng trong mắt Lục Trầm Chu, con đường ấy chưa bao giờ rõ ràng hơn thế. Hồi một của vở kịch mang tên "Phản diện" đã hạ màn, và từ đây, gót chân của hắn sẽ đạp lên đầu những kẻ tự xưng là thần thánh, để xây dựng một trật tự mới từ chính đống đổ nát của sự dối trá này.
Lục Trầm Chu Ma Quân – danh hiệu này, kể từ đêm nay, sẽ trở thành nỗi khiếp sợ và cũng là tia hy vọng cuối cùng của cả Cửu Tiêu Vạn Giới.