Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 45: Diệp Thần gia nhập Thiên Cơ Các**
**CHƯƠNG 45: THIÊN CƠ BÀN CHỈ, NGHỊCH THIÊN CHUYỂN MỆNH**
Gió lạnh gào thét qua những vách đá dựng đứng của Loạn Nhập Phong.
Giữa màn đêm tối tăm, một bóng người loạng choạng bước đi trên con đường mòn cheo leo. Đó là Diệp Thần. Khác hẳn với dáng vẻ khí phách, kiên định thường ngày của một thiên tài đứng đầu Thanh Vân Tông, lúc này hắn thảm hại không khác gì một con chó mất nhà. Áo bào rách mướp, từng mảng máu khô cứng đọng lại trên ngực, đôi môi tím tái vì lạnh và kiệt sức.
Nhưng thứ đáng sợ nhất không phải là vết thương ngoài da, mà là đôi mắt của hắn. Trong đôi mắt ấy, sự chính nghĩa vốn có đã bị che phủ bởi một tầng sương đen của sự thù hận và uất ức tột cùng.
"Lục… Trầm… Chu…"
Diệp Thần nghiến răng thốt lên cái tên đó, từng chữ như được rỉ ra từ kẽ răng đầy máu. Cảm giác khí hải trống rỗng, linh lực bị tán loạn do kiếm khí của thanh "Thánh Tội" để lại vẫn đang không ngừng gặm nhấm kinh mạch của hắn. Hắn không hiểu, tại sao một kẻ đại gian đại ác, kẻ đã ra tay tàn sát đồng môn, sỉ nhục sư phụ, lại có thể mạnh mẽ đến mức ấy? Tại sao ông trời lại để một kẻ như hắn tồn tại?
Bỗng nhiên, tiếng gió rít qua khe đá dừng bặt. Không gian xung quanh rơi vào một sự im lặng chết chóc.
Một đạo hào quang vàng nhạt đột ngột hạ xuống từ đỉnh không gian, xé tan màn sương mù dày đặc. Giữa ánh sáng ấy, một bóng người mặc trường bào thêu hình tinh tú bát quái từ từ hiện ra. Người nầy chân không chạm đất, tay cầm một chiếc la bàn bằng đồng cổ kính, khí chất thoát tục, sâu không lường được.
Diệp Thần giật mình, theo bản năng muốn rút kiếm, nhưng đôi tay run rẩy không còn chút sức lực nào.
"Khí vận tiêu tán, mệnh cách lâm nguy. Vị tiểu hữu này, xem ra ngươi đã gặp phải một khắc tinh của đời mình rồi." Giọng nói của người nọ vang lên, nhẹ tênh nhưng lại chấn động vào tận sâu trong linh hồn Diệp Thần.
Diệp Thần gục xuống tuyết, thở hổn hển hỏi: "Tiền bối… là ai?"
Người áo bào tinh tú mỉm cười, chiếc la bàn trong tay ông ta bắt đầu xoay chuyển điên cuồng, tỏa ra những luồng linh khí thanh khiết chưa từng thấy. "Lão phu là Trưởng lão ngoại vụ của Thiên Cơ Các, đạo hiệu Thanh Huyền. Thiên Cơ Các chúng ta thuận theo Thiên Đạo, tìm kiếm chân long. Diệp Thần, ngươi chính là người mà Thiên Đạo đã chọn để gánh vác đại nghiệp, nhưng mệnh của ngươi đang bị một đạo 'Hắc Ám Dị Số' ngăn trở."
"Thiên Cơ Các?" Diệp Thần kinh ngạc.
Thiên Cơ Các vốn là thế lực thần bí nhất Cửu Tiêu Vạn Giới. Họ đứng ngoài các cuộc tranh chấp tông môn, nắm giữ "Thiên Cơ Bàn" có khả năng tiên đoán vận mệnh, định đoạt hưng suy của cả một thời đại. Ngay cả những đại lão của Thánh địa cũng phải nể mặt họ vài phần.
"Dị số… Tiền bối đang nói đến Lục Trầm Chu sao?" Diệp Thần vội vàng hỏi, ánh mắt lóe lên tia hy vọng cuối cùng.
Thanh Huyền Trưởng lão vuốt râu, sắc mặt hơi trầm xuống: "Kẻ đó không thuộc về nhân quả của thế giới này. Hắn là một vết nứt trong vận hành của Thiên Đạo, là mầm mống sẽ hủy diệt vạn vật. Ngươi thất bại dưới tay hắn không phải vì ngươi yếu, mà vì hắn đang đánh cắp khí vận của ngươi để lớn mạnh."
Diệp Thần nghe vậy, lòng đầy căm phẫn gầm lên: "Vậy thì đạo trời ở đâu? Tại sao hắn vẫn có thể nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật?"
"Đạo trời cần một người thực thi." Thanh Huyền bước tới gần, đặt tay lên đỉnh đầu Diệp Thần. Một luồng thần lực ấm áp tuôn trào, ngay lập tức xoa dịu những vết thương chằng chịt trong cơ thể hắn. "Thiên Cơ Các sẽ đứng sau hỗ trợ ngươi. Chúng ta không chỉ muốn ngươi khôi phục tu vi, mà còn muốn ngươi trở thành 'Thiên Tuyển Giả' thực sự, có đủ sức mạnh để trấn áp ma tính, đưa thế giới về đúng quỹ đạo của nó."
"Vào Thiên Cơ Các, ngươi sẽ được vào 'Vạn Cổ Tinh Thần Lộ' để tu luyện, hưởng dụng tài nguyên vô tận của chúng ta. Đổi lại, ngươi phải thề trước Thiên Đạo: Trảm sát Lục Trầm Chu, trừ họa cho thế gian!"
Diệp Thần không hề do dự, hắn dập đầu xuống tuyết: "Đệ tử Diệp Thần, nguyện gia nhập Thiên Cơ Các! Dù tan xương nát thịt, cũng phải đem đầu của nghịch tặc Lục Trầm Chu về tế lễ những vong hồn đã khuất!"
Ngay giây phút Diệp Thần thề thốt, một cột sáng màu vàng kim từ trên trời cao giáng thẳng xuống đỉnh đầu hắn. Khí vận vốn đang suy sụp của Diệp Thần bỗng chốc bùng nổ, hóa thành một con Kim Long ẩn hiện trên không trung, gầm vang chấn động cả mười phương tám hướng.
…
Cùng lúc đó, cách đó hàng ngàn dặm.
Lục Trầm Chu đang ngồi xếp bằng bên trong một hang động đá vôi u tối, xung quanh hắn là ma khí dày đặc đang cuộn trào như những xúc tu đen kịt. Phía sau hắn, Khương Ngân như một bóng ma trung thành đang lau chùi thanh gươm vấy máu.
Bỗng nhiên, một âm thanh máy móc lạnh lẽo vang lên trong đầu Lục Trầm Chu:
【 Đinh! Cảnh báo cực độ! 】
【 Khí Vận Chi Tử Diệp Thần đã hoàn thành 'Nghịch Cảnh Thăng Cấp', thành công gia nhập thế lực đỉnh cấp: Thiên Cơ Các. 】
【 Trạng thái của Diệp Thần: Thức tỉnh 'Thiên Cơ Chi Tâm', khí vận gia tăng 300%. 】
【 Sự can thiệp của Thiên Đạo đã tăng cường. Độ khó của nhiệm vụ phản diện sắp tới: Cấp độ SSS. 】
Lục Trầm Chu mở choàng mắt, tia máu đỏ rực loé lên rồi biến mất trong hốc mắt u uất. Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ cô độc và điên cuồng khó tả.
"Thiên Cơ Các sao? Thú vị."
Hắn chậm rãi đứng dậy, cảm nhận luồng sức mạnh ma đạo mới vừa đột phá trong cơ thể. Diệp Thần có thêm hậu thuẫn, có nghĩa là "mục tiêu" của hắn lại được nuôi béo thêm một bậc.
"Hệ thống, ngươi sợ cái gì?" Lục Trầm Chu lẩm bẩm, thanh âm vang vọng trong hang động lạnh lẽo. "Hắn là con cưng của trời, còn ta là kẻ thù của đất. Hắn có Thiên Cơ Các dẫn đường, còn ta có đôi tay này để nhuộm máu cả bầu trời."
Hắn bước ra khỏi hang, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi một ngôi sao vàng rực vừa mọc lên giữa trời đêm – biểu tượng của Thiên Tuyển Giả.
Lục Trầm Chu đưa tay ra, như muốn bóp nát ngôi sao ấy trong lòng bàn tay: "Nuôi lâu như vậy, cũng đến lúc cho Diệp Thần nếm trải chút vị ngọt của hy vọng… trước khi ta tự tay khiến hắn tuyệt vọng đến tột cùng. Thiên Đạo, các ngươi càng muốn cứu hắn, ta càng muốn ép hắn vào con đường không thể quay đầu."
Sau lưng hắn, Khương Ngân cúi đầu, trầm giọng hỏi: "Chủ thượng, chúng ta đi đâu?"
"Thiên Cơ Các muốn định ra trật tự cho thiên hạ?" Lục Trầm Chu quay gót, tà áo đen thêu chỉ vàng bay phần phật trong gió dữ. "Vậy chúng ta sẽ đi lật đổ cái bàn cờ của bọn chúng. Địa điểm tiếp theo: Thánh thành Thiên Cơ."
Thế gian chỉ biết Diệp Thần vừa tìm được lối thoát, nhưng họ không biết rằng, bóng tối mà Lục Trầm Chu mang lại còn dày đặc hơn cả những gì họ có thể tưởng tượng. Cuộc săn lùng giữa Phản diện và Khí vận chi tử, kể từ hôm nay, chính thức nâng lên một tầng cao mới, nơi mà nhân quả và số phận bị giằng xé tơi bời.