Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 50: Cuộc gặp gỡ bên bờ suối**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:14:58 | Lượt xem: 8

Sương mù lãng đãng bao trùm lấy chân núi phía Tây của Bí Cảnh Thái Cổ, che lấp đi những vệt máu loang lổ trên thảm cỏ non. Tiếng suối chảy róc rách giữa những khe đá nhẵn thín dường như là âm thanh duy nhất còn sót lại giữa cõi thạch trận hoang tàn này. Không khí đặc quánh mùi của sương đêm và dư vị của tử khí chưa kịp tan biến sau trận chiến kinh thiên động địa vừa qua.

Lục Trầm Chu ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng cạnh bờ suối, hắc y trên người hắn đã rách mướp nhiều chỗ, để lộ những vết thương sâu hoắm đang rỉ máu đen. Đó không phải vết thương do tiên kiếm gây ra, mà là sự phản phệ của hệ thống khi hắn cố tình lách luật trong trận chiến với Tô Thanh Loan.

"Đinh! Cảnh báo: Ký chủ đã cố tình giảm bớt 70% uy lực của chiêu 'Ma Diệt Chúng Sinh' khi tấn công Khí Vận Chi Nữ. Hình phạt: Vạn Tiễn Xuyên Tâm (nội nội thương) cấp độ nhẹ. Đề nghị ký chủ tuân thủ đạo đức nghề nghiệp của một phản diện!"

Tiếng máy móc lạnh lẽo vang lên trong đại não khiến Lục Trầm Chu khẽ nhíu mày. Hắn ho nhẹ một tiếng, một ngụm máu bầm tràn ra khóe môi, tan biến vào dòng suối lạnh buốt. Hắn lẩm bẩm trong lòng, giọng nói mang theo chút mệt mỏi chẳng thể giấu diếm: "Ta đã đánh nàng trọng thương trước mặt Diệp Thần, mục đích khiêu khích đã đạt được. Chẳng lẽ ngươi thật sự muốn ta giết nàng ngay lúc đó sao?"

Hệ thống im lặng không trả lời, chỉ có ánh sáng xanh nhạt le lói rồi tắt ngấm. Lục Trầm Chu cười khổ, hắn vục nước lạnh lên mặt, cố xua đi sự uể oải đang xâm chiếm linh hồn. Đột nhiên, bàn tay hắn khựng lại giữa không trung.

Cảm giác lạnh lẽo quen thuộc lan tỏa khắp không gian. Mùi hương thanh khiết của hoa sen tuyết, nhẹ nhàng nhưng kiên định, len lỏi qua làn sương mù dày đặc.

Hắn không quay đầu lại, vẫn giữ nguyên tư thế cúi mình bên bờ suối, giọng nói khản đặc: "Bị ta đánh một chưởng chấn nát vai trái, vậy mà Thánh nữ điện hạ vẫn có tâm trí tìm đến đây? Chẳng lẽ Dao Trì Thánh Địa không dạy cô cách giữ mạng sao?"

Từ trong bóng tối của tán cây đại thụ, một bóng dáng thanh mảnh chậm rãi bước ra. Tô Thanh Loan mặc một bộ váy lụa trắng, nhưng sắc trắng ấy giờ đây đã lốm đốm những vệt máu khô khốc. Cánh tay trái của nàng buông thõng, sắc mặt trắng bệch dưới ánh trăng mờ ảo, đôi môi tái nhợt nhưng ánh mắt lại sáng quắc, gắt gao khóa chặt vào bóng lưng cô độc của người đàn ông hắc y.

Nàng không rút kiếm, cũng không trả lời ngay. Nàng bước từng bước nặng nề đến bên bờ suối, đứng cách hắn đúng mười trượng – khoảng cách an toàn tối thiểu của giới tu tiên.

Sự im lặng bắt đầu bao trùm, nặng nề đến mức tiếng dòng nước chảy cũng trở nên chói tai.

Tô Thanh Loan nhìn bóng lưng hắn, trái tim nàng thắt lại. Ở vị trí này, nàng thấy rõ những vết rách trên áo hắn, thấy rõ bờ vai hắn đang run nhẹ sau mỗi nhịp thở. Đây chính là kẻ ác ma vừa một tay che bầu trời, một kiếm trấn áp vạn tiên ở cửa bí cảnh. Nhưng tại sao lúc này, nàng chỉ thấy một sự cô đơn đến cùng cực, như thể cả thế giới này đều đang đứng đối diện với hắn, còn hắn thì chẳng có lấy một tấc đất để lùi?

"Tại sao?" Nàng cuối cùng cũng mở lời, giọng nói vỡ vụn.

Lục Trầm Chu đứng dậy, chậm rãi quay người lại. Đôi mắt hắn vẫn đen sâu thẳm như vực tối, không một chút gợn sóng. Hắn lau đi vệt máu nơi khóe môi, nụ cười trên môi đầy vẻ giễu cợt: "Tại sao gì? Tại sao ta không giết cô ư? Tô Thanh Loan, đừng quá tự phụ. Giết một Thánh nữ đang bị thương thì có gì thú vị? Ta muốn cô sống, sống để nhìn thấy kẻ mà cô gửi gắm niềm tin – Diệp Thần – bị ta dẫm nát dưới chân như thế nào."

"Ngươi nói dối!" Tô Thanh Loan hét lên, vết thương trên vai đau nhói khiến nàng lảo đảo, nhưng nàng vẫn bước thêm một bước về phía trước. "Luồng kiếm khí ấy… lúc chạm vào hộ tâm kính của ta, nó đã tan ra thành linh khí thuần khiết nhất. Nếu không nhờ luồng khí đó bảo vệ phế phủ, một chưởng kia của ngươi đã sớm lấy mạng ta rồi."

Nàng tiến gần thêm một bước nữa, giọng nói trở nên nghẹn ngào: "Ở lối mòn phía Tây mà ngươi chỉ, ta tìm thấy Thần Ma Nhất Niệm Thảo – loại linh dược duy nhất có thể chữa lành vết thương do công pháp ma đạo gây ra. Lục Trầm Chu, nếu ngươi là ma, tại sao lại chuẩn bị thuốc cho kẻ thù? Nếu ngươi muốn ta đau khổ, tại sao lại dùng thần thức để dìu dắt ta thoát khỏi vòng vây của những tà tu ẩn nấp trong sương?"

Lục Trầm Chu nheo mắt, áp lực từ tu vi của hắn đột ngột bộc phát, khiến mặt đất dưới chân nứt toác, nước suối bắn tung tóe. Hắn lạnh lùng quát: "Đó chỉ là ảo giác của cô thôi! Ta muốn cô nợ ta, muốn cô cả đời này phải dằn vặt vì được một ma đầu cứu mạng. Đó chính là sự trả thù tàn độc nhất mà Lục Trầm Chu ta dành cho chính đạo các người!"

Nhưng lần này, cái uy áp đáng sợ ấy không làm Tô Thanh Loan lùi bước. Nàng bước thẳng vào phạm vi của luồng ma khí đen kịt đang cuộn xoáy, mặc cho những sợi tóc bạc trắng của mình bay loạn xạ, mặc cho sức ép khiến nàng sắp không trụ vững.

Nàng đứng trước mặt hắn, chỉ cách nửa cánh tay.

Sự im lặng một lần nữa bao phủ, nhưng lần này là sự im lặng chết chóc và đau đớn.

Lục Trầm Chu nhìn chằm chằm vào đôi mắt của người thiếu nữ trước mặt. Nàng quá gần, gần đến mức hắn có thể ngửi thấy mùi máu hòa lẫn hương thơm cơ thể, thấy cả những tia máu đỏ trong đôi mắt vì thức trắng đêm truy lùng chân tướng của nàng.

Hắn muốn đẩy nàng ra, muốn gầm lên, muốn tiếp tục diễn vai diễn của mình. Nhưng cánh tay hắn cứng đờ. Hệ thống trong đầu hắn bắt đầu báo động đỏ rực: "Cảnh báo! Ký chủ đang có biểu hiện lung lay tâm lý phản diện! Trừ 1000 điểm nghịch mệnh nếu không ra tay đẩy lùi đối tượng!"

Lục Trầm Chu phớt lờ tiếng chuông inh ỏi trong đầu. Hắn chỉ lặng lẽ nhìn nàng.

Tô Thanh Loan đưa bàn tay phải còn cử động được lên, run rẩy chạm vào vết thương rách nát trên ngực áo hắn. Khi ngón tay nàng chạm vào lớp vải ướt đẫm máu, nàng khẽ run lên.

"Máu của ngươi… cũng nóng như của ta." Nàng thầm thì, nước mắt rốt cuộc cũng lã chã rơi xuống, hòa tan vào dòng suối dưới chân. "Trầm Chu… tại sao ngươi phải ép mình đến mức này? Cả thiên hạ đều gọi ngươi là Ma Quân, Diệp Thần thề sẽ lột da rút xương ngươi, sư môn muốn xóa tên ngươi khỏi tông phả… Tại sao không nói ra? Tại sao một mình gánh vác?"

Ánh mắt Lục Trầm Chu dao động dữ dội. Trong khoảnh khắc ấy, lớp mặt nạ lạnh lùng của hắn dường như xuất hiện một vết nứt. Hắn là một người xuyên không, hắn mang theo một hệ thống bắt hắn phải làm điều ác. Hắn đi trên con đường mà vạn người phỉ nhổ, không một ai có thể chia sẻ, không một ai được phép thấu hiểu. Sự cô độc ấy, thấm vào tận tủy, sâu hơn bất cứ công pháp tu luyện nào.

Hắn định vươn tay ra, định chạm vào mái tóc của nàng, nhưng rồi…

"Vạn Tiễn Xuyên Tâm trừng phạt bắt đầu!"

Một cơn đau xé tâm can từ bên trong phế phủ bùng nổ. Lục Trầm Chu rên lên một tiếng nghẹn trong cổ họng, hắn lùi lại hai bước, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn hất tay nàng ra, khuôn mặt lại trở nên méo mó vì đau đớn và cả sự tàn nhẫn giả tạo.

"Câm miệng!" Hắn gầm lên, âm thanh khản đặc như tiếng thú dữ bị thương. "Đừng dùng sự từ bi rẻ mạt của cô để đánh giá ta. Tô Thanh Loan, hôm nay ta không giết cô là lỗi lầm lớn nhất. Biến ngay, trước khi ta đổi ý!"

Nói rồi, hắn quay lưng lại, cố bước đi thật nhanh vào làn sương mù. Mỗi bước đi, máu từ khóe miệng hắn lại trào ra, thấm đen một mảng lớn trên nền đất.

Tô Thanh Loan đứng ngẩn ngơ bên bờ suối, bàn tay vẫn còn hơi ấm và mùi máu của hắn. Nàng không đuổi theo, vì nàng biết tính cách của người đàn ông này. Nàng nhìn bóng lưng dần khuất hẳn vào bóng tối, lòng đau như cắt nhưng đôi mắt lại chưa bao giờ kiên định đến thế.

Nàng nhặt lên một miếng ngọc bội rơi trên mặt đất – thứ mà Lục Trầm Chu đã cố tình bỏ lại khi hất tay nàng. Trên ngọc bội khắc một chữ "Lục" đơn giản, nhưng ẩn chứa bên trong là một luồng tiên khí thuần khiết đến mức khó tin, hoàn toàn trái ngược với ma khí hắn biểu hiện bên ngoài.

Nàng nắm chặt miếng ngọc bội trong tay, áp nó vào ngực mình, cảm nhận chút dư ôn còn sót lại.

Dưới ánh trăng tàn, dòng suối vẫn chảy, mang theo những lời chưa nói và cả nỗi đau của một kẻ mang danh phản diện nhưng tâm hướng về thái bình.

Im lặng không phải là kết thúc. Im lặng là bắt đầu cho một cuộc lật đổ định mệnh.

Bên kia màn sương, Lục Trầm Chu tựa lưng vào một thân cây, hơi thở đứt quãng. Hệ thống rốt cuộc cũng im tiếng sau khi hoàn thành đợt trừng phạt. Hắn ngửa đầu nhìn lên vòm lá dày đặc, cười một mình đầy thê lương.

"Làm một Đạo Tổ mà người đời tôn kính thì quá dễ, làm một Đạo Tổ mà người đời căm ghét nhưng vẫn âm thầm bảo vệ họ… quả thực là việc của kẻ điên."

Hắn nhắm mắt lại, trong bóng tối, nụ cười của Tô Thanh Loan thuở mới vào tông môn hiện về, trong sáng như nắng mai. Vì nụ cười ấy, dẫu có phải rơi vào vô gian địa ngục, hắn cũng cam lòng.

Bí cảnh Thái Cổ đêm nay, suối vẫn chảy, sương vẫn bay, nhưng tâm trí của hai con người đứng ở hai đầu chiến tuyến đã vĩnh viễn gắn chặt vào nhau trong một sợi tơ nhân quả không cách nào tháo gỡ.

Ở phía xa, tiếng hú của các loài yêu thú báo hiệu cho một ngày mới sắp bắt đầu, một ngày mà cuộc truy sát sẽ càng trở nên tàn khốc hơn. Nhưng Lục Trầm Chu biết, hắn không còn hoàn toàn cô độc nữa. Ít nhất, trong thế gian vạn trượng hồng trần này, đã có một người nghe thấy tiếng lòng hắn trong sự im lặng đau lòng bên bờ suối vắng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8