Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 53: Diệp Thần nhận được truyền thừa Thượng Đế**
**CHƯƠNG 53: DIỆP THẦN NHẬN ĐƯỢC TRUYỀN THỪA THƯỢNG ĐẾ**
Trời cao vạn trượng, mây tím phủ giăng khắp mười vạn dặm Thiên Hoang.
Khác với vẻ âm trầm, tử khí bao trùm của Đoạn Hồn Nhai vừa trải qua một cuộc thanh trừng máu lửa, tại thánh địa phía Đông — Vạn Thánh Khâu, ánh hào quang thần thánh lại đang nở rộ như hoa sen vàng giữa biển lửa. Từng đợt linh khí tinh thuần như ngọc lỏng từ bốn phương tám hướng tụ hội về, tạo thành một cơn lốc năng lượng khổng lồ, bao quanh một thiếu niên đang ngồi kiết già giữa hư không.
Diệp Thần.
Khí Vận Chi Tử của kỷ nguyên này, kẻ được Thiên Đạo sủng ái nhất, lúc này đang nhắm chặt hai mắt. Quanh thân hắn, chín con rồng vàng từ khí vận ngưng tụ thành đang gầm thét, mỗi một tiếng long ngâm đều khiến không gian rung động, khiến hàng vạn tu sĩ đang quỳ phục phía dưới phải run rẩy vì uy áp.
"Chân mệnh thiên tử… Đây chính là chân mệnh thiên tử trong truyền thuyết sao?"
Một vị trưởng lão già nua của Thái Dương Thánh Địa run rẩy thốt lên, đôi mắt mờ đục đẫm lệ vì xúc động. "Trời không tuyệt chính đạo ta! Ma đầu Lục Trầm Chu tác oai tác quái, đồ sát đồng đạo, Thiên Đạo rốt cuộc đã mở mắt, ban xuống thần tích để Diệp minh chủ dẫn dắt chúng ta trảm yêu trừ ma!"
Cùng lúc đó, trong thức hải của Diệp Thần, một tiếng vang trầm hùng như vọng về từ thời Thái Cổ, mang theo hơi thở của sự bất diệt và quyền uy tuyệt đối.
"Người kế thừa ta… Ngươi có dám gánh vác vận mệnh của trời đất, tiêu diệt dị số, tái thiết lập trật tự vĩnh hằng?"
Tâm thần Diệp Thần rung động mãnh liệt. Hắn nhìn thấy trong không gian tâm linh của mình hiện ra một bóng hình cao lớn khôn cùng, mặc trường bào dệt từ các vì tinh tú, đôi mắt là nhật nguyệt, hơi thở là sấm sét. Đó là Vô Thượng Đế Tôn — vị thần đứng đầu chư thần kỷ nguyên trước, người đã từng dùng một tay trấn áp vạn tộc, định đoạt sống chết của cả vũ trụ.
"Đệ tử Diệp Thần, nguyện vì Thiên Đạo mà dâng hiến, nguyện vì chúng sinh mà diệt trừ ma nghiệt Lục Trầm Chu!" Diệp Thần quỳ rạp xuống, trong lòng là sự phấn khích cuồng nhiệt không thể kìm nén.
Hắn đợi ngày này đã quá lâu rồi. Kể từ khi bị Lục Trầm Chu phế bỏ tu vi trên lôi đài Thanh Vân Tông năm ấy, tuy rằng hắn may mắn gặp được kỳ duyên để "Phá Nhi Hậu Lập", nhưng cái danh "kẻ bại trận dưới tay ma đầu" vẫn luôn là một vết sẹo nhức nhối trong linh hồn hắn. Mỗi khi nhìn thấy Lục Trầm Chu tung hoành thiên hạ, khiến các thánh địa phải khiếp sợ, trong lòng Diệp Thần lại tràn ngập một thứ đố kỵ độc địa.
Hắn ghét vẻ mặt lạnh lùng điềm tĩnh của Lục Trầm Chu. Hắn ghét cái cách mà Lục Trầm Chu nhìn hắn — không phải nhìn một đối thủ, mà như nhìn một món đồ chơi, một con sâu cái kiến có thể tùy ý nhào nặn.
"Tốt! Tiếp nhận ý chí của ta, từ nay về sau, ngươi chính là Thượng Đế của nhân gian!"
Bóng hình vĩ đại ấy hóa thành một luồng ánh sáng vàng ròng kinh thiên động địa, xuyên thẳng vào đỉnh đầu Diệp Thần.
*Oàng!*
Một tiếng nổ chấn động toàn bộ Cửu Tiêu. Từ Vạn Thánh Khâu, một cột sáng vàng đâm thủng tầng mây, nối liền giữa mặt đất và thiên cung. Trong cột sáng ấy, vô số phù văn thái cổ nhảy múa, những tri thức về quy luật vận hành của trời đất, những công pháp chí cao vô thượng chảy vào đầu Diệp Thần như thác lũ.
Hắn cảm thấy máu trong cơ thể mình đang sôi trào. Từng thớ thịt, từng khúc xương đều được tôi luyện bởi Thần lực. Kim Đan trong cơ thể hắn vỡ tan, ngưng tụ thành một Nguyên Anh vàng ròng, sau đó Nguyên Anh ấy khoác lên mình một bộ chiến giáp lung linh, cầm trong tay thanh kiếm ánh sáng.
Đột phá! Đột phá không ngừng nghỉ!
Hóa Thần cảnh sơ kỳ… Trung kỳ… Đỉnh phong!
Chỉ trong vài hơi thở, tu vi mà người khác phải mất hàng nghìn năm khổ luyện, Diệp Thần đã vượt qua một cách nhẹ nhàng như đi dạo. Sức mạnh vĩ đại ấy khiến hắn có cảm giác mình chỉ cần vung tay một cái là có thể bóp nát cả vầng trăng.
"Ha ha ha… Lục Trầm Chu! Ngươi thấy chưa? Đây mới là sức mạnh chân chính!"
Diệp Thần mở choàng mắt, hai luồng ánh vàng bắn ra xa vạn dặm, thiêu cháy cả mây ngàn. Hắn đứng dậy, bước chân đạp lên không trung, mỗi bước chân đều sinh ra một đóa hoa sen vàng hộ thể.
Lúc này, các vị tông chủ, thánh chủ của các đại môn phái chính đạo đều đồng loạt quỳ xuống, hô vang:
"Cung chúc Diệp minh chủ đắc đạo! Cung chúc Thượng Đế lâm trần!"
Tiếng hô vang dội cả một vùng trời đất. Diệp Thần nhìn xuống những vị cường giả từng một thời cao cao tại thượng nay đang phủ phục dưới chân mình, trong lòng dâng lên một sự tự mãn chưa từng có.
Hắn bỗng nhiên cảm thấy, thế giới này thực ra rất nhỏ bé. Những tu sĩ này, những chúng sinh này, chẳng qua cũng chỉ là quân cờ dưới bàn tay của hắn mà thôi. Hắn là Thượng Đế, lời hắn nói là luật pháp, ý chí của hắn là thiên mệnh.
"Truyền lệnh của ta." Giọng nói của Diệp Thần không còn vẻ thiếu niên như trước, mà mang theo sự khàn đục của quyền lực tuyệt đối và sự lạnh lẽo của kẻ đứng trên cao nhìn xuống. "Toàn lực truy nã ma đầu Lục Trầm Chu cùng đám dư nghiệt Ma giáo. Bất cứ kẻ nào dám che giấu, giết không tha! Bất cứ tông môn nào có quan hệ với hắn, xóa tên khỏi bản đồ tu chân giới!"
"Tuân mệnh Thượng Đế!"
Trong khi Diệp Thần đang say sưa trong hào quang quyền lực, tại một vùng không gian hỗn loạn giữa kẽ hở của thế giới, Lục Trầm Chu đang lặng lẽ dùng linh lực của mình để ổn định thương thế cho Khương Ngân.
Đột nhiên, tiếng chuông điện tử sắc lạnh vang lên trong đầu hắn:
【 Đinh! Cảnh báo: Khí vận chi tử Diệp Thần đã hoàn thành thức tỉnh truyền thừa \'Vô Thượng Đế Tôn\'. Khí vận của đối phương tăng vọt 50.000 điểm. 】
【 Đinh! Do khí vận chi tử tăng trưởng quá nhanh, cân bằng của thế giới đang bị đe dọa. Hệ thống kích hoạt nhiệm vụ bắt buộc: \'Vả mặt Thượng Đế giả hiệu\'. 】
【 Nhiệm vụ yêu cầu: Trong vòng 3 ngày, hãy để Diệp Thần nếm mùi vị thất bại ngay tại thời điểm hắn tự mãn nhất. 】
【 Phần thưởng: Nghịch Mệnh Đạo Quả (Sơ cấp). Hình phạt nếu thất bại: Linh hồn bị Thiên Đạo cắn trả, tu vi giảm xuống một cảnh giới đại vĩnh viễn. 】
Lục Trầm Chu hơi khựng lại, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, có chút giễu cợt, có chút mệt mỏi.
"Lại là một màn này sao?" Hắn lẩm bẩm, ánh mắt nhìn qua làn khói mờ ảo của hư không. "Thiên Đạo à Thiên Đạo, ngươi thực sự rất nôn nóng. Vì để tiêu diệt ta, ngươi không tiếc rót toàn bộ tinh túy kỷ nguyên trước vào một kẻ tâm tính chưa vững như hắn sao?"
Hắn nhìn Diệp Thần qua gương linh thức của hệ thống. Hắn thấy được sự tự phụ, sự khát máu ẩn sau lớp vỏ bọc chính nghĩa của đối phương.
Diệp Thần tưởng rằng mình đã trở thành thần, nhưng trong mắt Lục Trầm Chu, đối phương hiện tại chỉ giống như một đứa trẻ nhặt được thanh bảo kiếm quá nặng, chẳng mấy chốc sẽ bị chính thanh kiếm ấy làm cho thương tích đầy mình. Nhưng quan trọng hơn, Diệp Thần bây giờ chính là "con lợn khí vận" ngon nhất mà hệ thống từng dâng lên cho hắn.
Lục Trầm Chu đứng dậy, hắc y tung bay giữa vùng hư vô u tối. Sát khí trên thanh kiếm Thánh Tội dường như cảm nhận được sự khiêu khích của Thần lực phương xa, bắt đầu rung lên bần bật, phát ra tiếng gào thét u uất.
"Chủ nhân…" Khương Ngân yếu ớt mở mắt, bàn tay run rẩy bám lấy vạt áo hắn. "Diệp Thần… hắn mạnh lắm rồi… ngài đừng…"
Lục Trầm Chu cúi xuống, bàn tay thon dài khẽ vuốt mái tóc rối của thiếu niên, ánh mắt thoáng qua một tia nhu hòa cực kỳ hiếm thấy, nhưng giọng nói vẫn kiên định như băng nghìn năm:
"Ngươi nghĩ ta là ai? Hắn nhận truyền thừa của một vị thần đã chết. Còn ta… ta là kẻ sẽ kết liễu cả những vị thần đang sống."
Hắn đứng thẳng người, khí chất toàn thân đại biến. Không còn là vẻ thâm trầm của ma đạo, mà là một sự uy nghiêm mang tính hủy diệt. Hắn cần phải làm "phản diện", hắn phải bị cả thế giới căm ghét để mạnh hơn, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn cho phép một kẻ đạo đức giả đứng trên đầu mình mà gieo rắc sự hỗn loạn.
Diệp Thần đang tự mãn vì được Thiên Đạo lựa chọn?
Vậy thì Lục Trầm Chu hắn sẽ cho cả thế giới này biết: Thiên Đạo cũng có lúc chọn lầm người.
—
Vạn Thánh Khâu, không khí lễ hội vẫn kéo dài. Diệp Thần bắt đầu triệu tập các vị thánh nữ xinh đẹp nhất của các đại địa, dùng danh nghĩa "truyền thụ thần đạo" để đưa họ vào hậu cung riêng của mình. Sự kiêu ngạo của hắn đã bùng phát đến mức không thể kiểm soát.
"Lục Trầm Chu, hãy tận hưởng những giây phút cuối cùng của ngươi đi." Diệp Thần đứng trên đỉnh tháp cao, nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang lặn. "Bởi vì sáng mai, khi ánh bình minh của Thượng Đế ló rạng, ngươi và tất cả những gì thuộc về ngươi, sẽ bị ta dẫm nát dưới gót giày này."
Hắn cười to, tiếng cười vang vọng khắp núi rừng, chứa đầy sự điên cuồng và tham vọng của một kẻ vừa có được sức mạnh quá lớn mà không cần phải trả giá.
Nhưng hắn không biết rằng, trong bóng tối mịt mù đang kéo đến, một bóng hình hắc y đang cầm một thanh kiếm gãy, từng bước tiến về phía hắn.
Trò chơi thực sự, lúc này mới bắt đầu.