Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 55: Điểm Nghịch Mệnh bùng nổ**
CHƯƠNG 55: ĐIỂM NGHỊCH MỆNH BÙNG NỔ
Dưới chân dãy Thiên Đoạn sừng sững, gió lốc mang theo mùi máu rỉ và khí tức mục nát của những linh hồn không thể siêu thoát. Trong một hang động sâu hoắm, bị che phủ bởi vô số trận pháp ẩn匿 và sát trận cấm kỵ, Lục Trầm Chu đang ngồi xếp bằng. Hắc y trên người hắn đã rách rưới nhiều chỗ, thấm đẫm một loại máu đen kịt đặc quánh — đó là máu của chính hắn, cũng là oán huyết mà Thiên Đạo đánh xuống như một hình phạt cho kẻ dám làm trái vận mệnh.
"Khụ…"
Lục Trầm Chu khẽ rùng mình, một búng máu đen lại từ miệng trào ra, thấm ướt vạt áo thêu chỉ vàng vốn đã tiêu điều. Mỗi một hơi thở của hắn bây giờ đều nặng nề như mang theo ngàn cân đá tảng. Nỗi đau từ việc bị vạn dân nguyền rủa không chỉ nằm ở tinh thần, mà đối với một kẻ tu luyện *Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết* như hắn, đó là một loại rèn luyện mang tính hủy diệt.
Sự căm ghét của mười vạn người thành Vô Ưu giống như mười vạn sợi tơ oán niệm, xuyên thấu qua hư không, trói chặt lấy căn cơ của hắn, không ngừng cắn xé.
Ngay lúc này, trong thức hải của hắn, một thanh âm cơ giới vốn lạnh lùng nay lại mang theo một chút rung động kỳ quái, dồn dập vang lên:
[Đinh! Chúc mừng ký chủ thực hiện hành vi "Đồ sát gián tiếp, gieo rắc tuyệt vọng cho mười vạn sinh linh", gây chấn động một phương Linh Hoang giới!]
[Điểm căm ghét từ dân chúng Vô Ưu thành: +10.000, +10.000, +10.000…]
[Điểm phẫn nộ từ danh môn chính đạo: +50.000!]
[Điểm tuyệt vọng của Thánh nữ Tô Thanh Loan: +20.000!]
[Khí vận của Khí Vận Chi Tử Diệp Thần bị ảnh hưởng nghiêm trọng, Điểm Nghịch Mệnh bùng nổ!]
Tiếng thông báo như pháo nổ liên hồi khiến đầu óc Lục Trầm Chu ong lên. Hắn khó khăn mở mắt, nhìn vào bảng điều khiển ảo đang điên cuồng nhảy số trước mặt.
[Tổng Điểm Nghịch Mệnh tích lũy: 1.500.000!]
Một con số khổng lồ. Một con số được đánh đổi bằng danh dự, bằng máu và bằng sự cô độc tuyệt đối của hắn.
"Mười lăm vạn…" Lục Trầm Chu nhếch môi cười, nụ cười nhạt nhẽo và mang theo một chút thê lương. "Vừa đủ để mua lấy một chiếc quan tài đẹp nhất, hoặc là… một cơ hội để lật đổ cái Thiên Đạo thối nát này."
Hệ thống lập tức lên tiếng, lần này giọng nói của nó dường như trở nên xảo quyệt hơn:
[Ký chủ đã đạt đủ điều kiện kích hoạt Tầng thứ ba của Kho tàng Cấm Kỵ. Với 1.500.000 Điểm Nghịch Mệnh, ngài có thể đổi lấy "Hỗn Độn Ác Ý Kiếm" – binh khí từng trảm sát Thượng Cổ Đạo Tổ. Ngài có muốn thực hiện không?]
Lục Trầm Chu không trả lời ngay. Hắn cảm nhận được sâu trong linh hồn mình, thanh kiếm gãy *Thánh Tội* đang run rẩy, như vừa sợ hãi lại vừa mong chờ. Thế giới bên ngoài lúc này chắc chắn đang sục sôi. Diệp Thần hẳn đang đứng trên đài cao, dùng cái chết của mười vạn "nạn nhân" của hắn để chiêu binh mãi mã, xây dựng hình tượng cứu thế chủ. Còn hắn, người duy nhất dùng mạng sống để chặn đứng ôn dịch diệt thế, lại đang phải lẩn trốn trong hang tối như một con chuột.
"Đổi." Một chữ ngắn gọn thoát ra từ kẽ răng đầy máu.
[Đinh! Đang tiêu tốn 1.500.000 Điểm Nghịch Mệnh… Quá trình triệu hồi Hỗn Độn Ác Ý Kiếm bắt đầu. Cảnh báo: Sát khí của thanh kiếm này cực nặng, nếu tâm chí không kiên định sẽ lập tức bị ma hóa, trở thành nô lệ của kiếm!]
Oanh!
Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay giữa hang động. Một khe nứt không gian màu đen kịt từ từ mở ra, bên trong tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, hung bạo và mang theo một loại "ác ý" thuần túy nhất đối với vạn vật chúng sinh.
Từ trong khe nứt, một thanh kiếm từ từ hiện ra. Nó không có hào quang rực rỡ, không có chạm trổ long phượng. Đó là một thanh kiếm đen sần sùi như được rèn từ tro tàn của một thế giới đã sụp đổ. Trên thân kiếm ẩn hiện những phù văn đỏ thẫm như những con mắt đang khép hờ, chứa đựng oán niệm tích tụ qua hàng vạn kỷ nguyên.
Lục Trầm Chu đứng dậy, cơ thể già cỗi và thương tổn của hắn bị áp lực từ thanh kiếm làm cho xương cốt kêu răng rắc.
"Chủ nhân!"
Một bóng đen đột ngột hiện ra phía sau hắn, quỳ sụp xuống. Đó là Khương Ngân. Gương mặt thiếu niên lạnh lùng nay tràn đầy vẻ lo lắng tột độ. Hắn cảm nhận được hơi thở tử vong tỏa ra từ thanh kiếm kia.
"Lùi lại." Lục Trầm Chu khàn giọng ra lệnh.
"Nhưng ngài…"
"Ta nói lùi lại!"
Lục Trầm Chu gầm lên, đôi mắt hắn đột ngột chuyển sang màu đỏ rực. Hắn bước tới một bước, bàn tay gầy guộc nắm chặt lấy chuôi kiếm *Hỗn Độn Ác Ý*.
Xuy!
Một luồng sát khí cuồng bạo như thác lũ đổ về, xông thẳng vào kinh mạch của Lục Trầm Chu. Hắn cảm thấy như có hàng triệu linh hồn gào thét trong đầu mình, bắt hắn phải giết chóc, bắt hắn phải hủy diệt tất cả.
*“Giết sạch chúng đi! Bọn đạo đức giả kia, bọn dân chúng ngu muội kia… Tại sao ngươi phải cứu họ? Tại sao ngươi phải gánh chịu đau khổ này? Hãy dùng ta, chém đứt cái thế giới này!”*
Tiếng nói ma quỷ thì thầm trong thức hải. Lục Trầm Chu siết chặt chuôi kiếm đến mức lòng bàn tay nứt toác, máu chảy dọc theo thân kiếm đen kịt, bị những phù văn trên đó tham lam hút lấy.
“Ta cứu họ… không phải vì họ cần được cứu.” Lục Trầm Chu nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhưng ánh mắt hắn lại sáng quắc như sao. “Mà vì ta là Lục Trầm Chu. Ta làm việc ta muốn làm, mặc kệ trời phạt đất ngăn!”
“Thiên đạo muốn ta chết, ta liền sống lâu hơn nó! Thế nhân muốn ta là Ma, ta liền trở thành Ma Tổ độc nhất vô nhị!”
Càng bị ác ý tấn công, ý chí của hắn lại càng kiên định. Đây chính là điểm nghịch lý của *Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết*: Càng rơi vào tuyệt lộ, khí thế càng bùng nổ.
Thân kiếm *Hỗn Độn Ác Ý* bắt đầu rung động kịch liệt, những con mắt đỏ thẫm trên đó mở trừng trừng, cuối cùng dường như cũng phải chịu khuất phục trước một linh hồn còn "cứng đầu" và "điên cuồng" hơn cả nó. Sát khí hung bạo thu liễm lại, hóa thành một dòng năng lượng đen tuyền tuôn chảy vào đan điền của Lục Trầm Chu, chữa lành những vết rách kinh mạch với tốc độ kinh hồn.
[Đinh! Chúc mừng ký chủ hàng phục thành công Hỗn Độn Ác Ý Kiếm!]
[Vũ khí đã đạt đến trạng thái Cộng sinh. Tu vi đột phá: Nguyên Anh hậu kỳ… Nguyên Anh đỉnh phong… Bán Bộ Hóa Thần!]
Oanh!
Một luồng uy áp từ trên người Lục Trầm Chu bùng phát, đánh nát toàn bộ trận pháp trong hang động, khiến đỉnh núi Thiên Đoạn bị gọt phăng một mảng lớn. Hắc khí cuồn cuộn lao thẳng lên trời, tạo thành một cái vòi rồng khổng lồ, đối đầu trực diện với mây đen thiên phạt phía trên.
Khương Ngân sững sờ nhìn bóng dáng chủ nhân của mình đứng giữa tâm bão. Lúc này, Lục Trầm Chu không còn vẻ yếu ớt lúc trước. Hắn đứng đó, tay cầm kiếm đen, hắc y tung bay, khí chất so với thần linh càng uy nghiêm, so với ác quỷ càng lãnh khốc.
"Chủ nhân, bên ngoài… Diệp Thần đã tập kết được mười vạn tu sĩ, đang tiến về phía Thiên Đoạn Sơn. Bọn họ gọi đây là 'Chinh Phạt Ma Quân'…" Khương Ngân trầm giọng báo cáo, trong mắt lóe lên sát ý lạnh lẽo.
Lục Trầm Chu thu lại kiếm vào bao, ác ý tan biến, hắn lại trở về vẻ u buồn thanh khiết như một thư sinh. Hắn bước ra cửa hang, nhìn về phía chân trời xa xôi, nơi ánh sáng từ các loại pháp bảo của quân đoàn "Chính nghĩa" đang lấp lánh như ngàn vạn đốm lửa.
"Diệp Thần… hắn quả nhiên không làm ta thất vọng." Lục Trầm Chu khẽ vuốt ve chuôi kiếm. "Cầm lấy khí vận của ta để leo lên cao như vậy, nếu ta không xuống tay 'cướp' lại, chẳng phải là phụ lòng mong mỏi của Thiên Đạo sao?"
"Đi thôi."
"Chúng ta đi đâu, chủ nhân?"
Lục Trầm Chu nhìn về phía Thánh Địa của Dao Trì, nơi Tô Thanh Loan đang bị giam lỏng vì "liên đới với ma đầu", đôi mắt hắn hiện lên một tia dịu dàng thoáng qua rồi lập tức bị sự sắt đá thay thế.
"Đi hoàn thành vai diễn của một đại phản diện. Nếu cả thế giới này đã muốn ta chết, vậy ta sẽ khiến thế giới này phải run rẩy dưới chân mình trước đã."
…
Cùng lúc đó, tại vách đá đối diện thành Vô Ưu.
Tô Thanh Loan đứng một mình trong gió lạnh. Nàng vừa mới nhận được tin Lục Trầm Chu vẫn còn sống sau trận lôi kiếp Thiên phạt. Nhưng tin tức đi kèm lại là: Hắn vừa đạt được một thanh tuyệt thế ma kiếm, sát khí bao phủ trăm dặm, hung tính đại phát.
Trong tay nàng là một chiếc hộp nhỏ bằng ngọc, bên trong chứa một mảnh tàn bào của Lục Trầm Chu mà nàng nhặt được dưới tháp. Mảnh vải ấy không có độc, chỉ có mùi trầm hương nhạt và hơi ấm còn sót lại của một người từng lặng lẽ che chắn gió mưa cho cả thành trì.
"Tại sao huynh không bao giờ nói ra?" Nàng lẩm bẩm, lệ nhòa cả mắt. "Lục Trầm Chu, huynh bắt cả thế giới hận huynh, rồi lại bắt một mình muội phải đau lòng vì huynh sao?"
Phía sau nàng, bóng dáng Diệp Thần uy nghiêm hiện ra, ánh hào quang vạn trượng quanh thân che lấp cả ánh trăng.
"Thanh Loan, theo ta đi trảm ma." Giọng Diệp Thần tràn đầy chính khí, nhưng trong mắt lại thấp thoáng một tia tham vọng không thể giấu giếm. "Hắn đã hóa ma hoàn toàn, không còn thuốc chữa. Lần này, ta sẽ đại diện Thiên Đạo, tận tay kết thúc sự tồn tại của hắn."
Tô Thanh Loan không quay đầu lại, nàng khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy châm biếm: "Diệp Thần, ngươi nói ngươi đại diện Thiên Đạo… nhưng ngươi có biết, Thiên Đạo mà ngươi tôn thờ, thực chất chỉ là một kẻ đang sợ hãi một người nam nhân duy nhất không?"
Diệp Thần biến sắc, sát khí trong mắt thoáng qua: "Ngươi nói điên khùng gì đó? Đi thôi, thời khắc diệt ma đã đến!"
Phía xa, trên đỉnh Thiên Đoạn, một hồi kiếm鸣 vang lên xé toác màn đêm. Đó là tiếng của *Hỗn Độn Ác Ý Kiếm*, báo hiệu cho sự bắt đầu của một cuộc thanh trừng lớn nhất trong lịch sử Linh Hoang giới.
Lục Trầm Chu đã đổi được vũ khí, cũng là đổi lấy vận mệnh của cả thế giới này vào tay mình. Một Đạo Tổ sinh ra từ máu và ác ý, cuối cùng cũng đã chân chính bước vào hành trình nghịch thiên.