Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 57: Trầm Chu khiêu chiến cả Trung Giới**
Gió rít gào qua những kẽ đá sắc lẹm trên đỉnh Thiên Đoạn, mang theo mùi của sương lạnh và sát ý đặc quánh. Đây là nơi cao nhất của Trung Giới, cũng là nơi linh khí cuồn cuộn nhất, nhưng lúc này lại bị bao phủ bởi một tầng mây đen ngòm, đè nén đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Dưới vòm trời ấy, Lục Trầm Chu đứng độc hành trên mỏm đá nhô ra vực thẳm. Chiếc hắc bào thêu chỉ vàng tung bay phần phật trong cuồng phong, thanh kiếm gãy Thánh Tội trong tay hắn rủ xuống, những giọt máu tươi đỏ sẫm vẫn chậm rãi trượt dọc theo lưỡi kiếm, nhỏ xuống mặt đá lạnh băng.
Bốn bề là thiên la địa võng. Hàng ngàn tu sĩ của mười đại tông môn, mặc đủ loại đạo bào rực rỡ, cưỡi phi kiếm hoặc linh thú, vây chặt lấy đỉnh núi không kẽ hở. Ánh sáng từ pháp bảo chiếu rọi cả một vùng trời, tạo nên một khung cảnh huy hoàng đến cực điểm, đối lập hoàn toàn với dáng vẻ cô độc, nhuốm đầy bụi trần và máu của Lục Trầm Chu.
“Lục Trầm Chu! Ngươi đã sát hại các vị trưởng lão Thiên Cơ Các, đốt cháy thư quán cổ nhất Trung Giới, tội ác tày trời, trời không dung, đất không tha!”
Tiếng quát vang dội như sấm nổ từ phía đối diện. Diệp Thần, trong bộ trường bào trắng muốt không một hạt bụi, đạp trên một thanh linh kiếm lấp lánh kim quang, bước ra từ đám đông. Khuôn mặt hắn chính trực, ánh mắt đầy vẻ bi phẫn và căm hờn, phía sau đầu ẩn hiện luân hồi ấn – biểu tượng của kẻ được Thiên Đạo ưu ái.
“Ma đầu, hôm nay ta sẽ vì vạn dân thiên hạ, vì chính đạo cương thường mà trảm thảo trừ căn!”
Lục Trầm Chu khẽ ngẩng đầu. Đôi mắt hắn trầm u như vực sâu vạn trượng, không có lấy một chút gợn sóng trước sự uy hiếp của hàng vạn tu sĩ. Trong đầu hắn, âm thanh điện tử lạnh lẽo của Hệ thống bỗng vang lên, phá vỡ sự im lặng chết chóc.
【 Tinh! Phát động nhiệm vụ phản diện cấp bách: “Khiêu chiến toàn bộ chính đạo Trung Giới”. 】
【 Yêu cầu: Đánh bại lòng tự tôn của các cường giả, vạch trần sự giả tạo của ít nhất ba vị Tông chủ. 】
【 Phần thưởng: Một mảnh Thần ma cốt, 500.000 Điểm Nghịch Mệnh. 】
【 Hình phạt nếu thất bại: Linh hồn bị nghiền nát trong U Minh Chi Hỏa vĩnh viễn. 】
Lục Trầm Chu khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự mỉa mai đến thấu xương. Hắn nhẹ nhàng vẩy thanh kiếm gãy, tiếng kim loại rít lên trầm đục.
“Vạn dân thiên hạ? Chính đạo cương thường?”
Hắn bước lên một bước, mỗi bước chân đều khiến không gian xung quanh run rẩy. Lục Trầm Chu nhìn về phía Diệp Thần, rồi đưa mắt nhìn qua từng khuôn mặt của các vị Tông chủ đang tỏ vẻ đạo mạo kia.
“Vân Hải Tông chủ, ngươi nói ta tàn ác? Vậy ai là kẻ đã hiến tế ba nghìn thiếu nam thiếu nữ ở Phàm giới mỗi năm để duy trì cái gọi là ‘Linh khí bản nguyên’ cho tông môn của ngươi?
Trường hà lão nhân của Thái Thanh Cung, ngươi luôn miệng nói về lòng từ bi, vậy năm đó khi ma triều bộc phát, ai là kẻ đã đóng cửa hộ trận, bỏ mặc mười tòa thành trì với hàng triệu dân thường phía sau để giữ lấy nguồn mạch của riêng mình?”
Lời nói của Lục Trầm Chu không lớn, nhưng dưới sự gia trì của tu vi nghịch mệnh, nó vang vọng rõ mồn một vào tai mỗi người. Đám đông bắt đầu xôn xao, những vị đại năng vốn đang hùng hổ bỗng chốc biến sắc, ánh mắt trở nên hoảng loạn và căm giận.
“Ngươi… ngươi ngậm máu phun người! Đó là ma công che mắt, mọi người đừng nghe hắn!” Vân Hải Tông chủ mặt đỏ tía tai, quát lớn.
Lục Trầm Chu không cười nữa, đôi mắt hắn chợt trở nên sắc lạnh vô cùng. “Ngậm máu phun người sao? Các ngươi tự xưng là ánh sáng, nhưng gốc rễ dưới chân các ngươi lại mục nát và bốc mùi còn hơn cả thi thể dưới huyệt mộ. Thiên Đạo chọn các ngươi, chỉ vì các ngươi là lũ tay sai biết nghe lời nhất mà thôi.”
Hắn giơ ngang thanh kiếm gãy Thánh Tội, luồng khí đen kịt từ cơ thể tuôn trào, quấn quýt lấy lưỡi kiếm, hóa thành một áp lực khổng lồ trấn ép toàn trường.
“Hôm nay Lục Trầm Chu ta đứng đây, không phải để cầu xin các ngươi tha thứ, mà là để cho các ngươi thấy: Những kẻ mang danh chính đạo các ngươi, rốt cuộc hèn nhát và đạo đức giả đến mức nào!”
“Cuồng vọng!” Diệp Thần gầm lên, Kim quang trên người hắn bùng nổ, khí vận của trời đất như đổ dồn vào cơ thể hắn. “Lục Trầm Chu, nộp mạng đi!”
Diệp Thần lao xuống như một ngôi sao băng, mang theo sức mạnh đủ để bình định cả một đại lục. Cùng lúc đó, mười vị tông chủ và hàng ngàn tu sĩ cũng đồng loạt ra tay. Những đạo thần quang, phù chú, pháp bảo bay lợp trời, tạo nên một trận oanh tạc kinh thiên động địa hướng về phía mỏm đá bé nhỏ kia.
Ở phía xa, trên một vách núi cheo leo bị bao phủ bởi trận pháp ẩn thân, Tô Thanh Loan siết chặt thanh băng kiếm trong tay, lòng bàn tay nàng đẫm mồ hôi. Nàng nhìn thấy bóng dáng đơn độc ấy đứng giữa vòng xoáy diệt thế, bóng lưng hắn dường như đang gánh chịu toàn bộ sự uất ức của vạn cổ thiên thu.
“Đừng chết… làm ơn đừng chết…” Nàng thầm thì, trái tim nhói lên đau đớn khi nhận ra rằng, dù hắn đang chống lại cả thế giới, nhưng hành động đó lại đang bẻ gãy từng sợi xiềng xích vô hình đang bóp nghẹt nhân gian.
Trong tâm bão của cuộc tấn công, Lục Trầm Chu khép hờ mắt.
“Hệ thống, kích hoạt Ma Thần Phụ Thể.”
【 Tinh! Tiêu tốn 100.000 Điểm Nghịch Mệnh, trạng thái Nghịch Mệnh Thần Ma đã sẵn sàng. 】
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, đỉnh núi Thiên Đoạn sụp đổ hoàn toàn. Bụi mịt mù che khuất tầm nhìn, nhưng ngay giây tiếp theo, một luồng hắc ám lạnh lẽo cực độ xuyên qua lớp bụi, đánh bật mọi thần quang đang bao vây.
Lục Trầm Chu hiện ra, nhưng lúc này khí chất của hắn đã hoàn toàn thay đổi. Tóc dài bay loạn, một nửa khuôn mặt của hắn hiện lên những văn tự cổ quái màu máu, đôi mắt hoàn toàn là một màu đen tuyền huyền ảo.
Hắn chỉ khẽ nhấc tay, một tòa kiếm trận hắc ám rộng hàng vạn dặm đột ngột hiện ra, đóng băng toàn bộ các đòn tấn công trong không trung.
“Thứ sức mạnh này… làm sao có thể?” Diệp Thần bị chấn văng ra xa, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi chưa từng có.
Lục Trầm Chu chậm rãi bước đi trên không trung, mỗi bước hắn đi, một đóa sen đen lại nở rộ dưới chân. Hắn nhìn xuống quần hùng, giọng nói lạnh lùng như từ chín tầng địa ngục vọng về:
“Các ngươi nói ta là phản diện? Tốt thôi. Vậy ta sẽ dùng danh nghĩa phản diện này, để làm những việc mà kẻ mang danh thánh nhân như các ngươi cả đời không bao giờ dám làm.”
“Đám kiến cỏ các ngươi, không xứng được thấy ánh bình minh. Bởi vì ánh sáng ấy vốn được dệt bằng chính xương máu của kẻ yếu!”
Hắn chém xuống một kiếm. Thánh Tội không có mũi, nhưng một đạo kiếm khí dài mười vạn trượng xé toạc mây trời, không chỉ chém đứt cơ duyên của hàng ngàn tu sĩ bên dưới, mà còn khiến cho ý chí của Thiên Đạo phía sau đám mây đen kia phải một lần nữa rung động vì kinh hãi.
Lục Trầm Chu biết, con đường phía trước còn đầy rẫy máu và sự sỉ nhục. Hắn phải trở thành kẻ ác nhất, phải gánh chịu mọi sự rủa sả, để một ngày nào đó, khi hắn đứng trên đỉnh cao nhất của Vạn Đạo, thế giới này mới có thể nhận ra một sự thật cay đắng:
Thánh nhân nuôi dưỡng tai ương, còn ma quỷ lại đang cứu rỗi thái bình.
Gió lạnh lại thổi qua, trận chiến này chỉ mới là sự bắt đầu cho một cuộc lật đổ vĩ đại nhất lịch sử tu tiên giới. Lục Trầm Chu đứng đó, hắc y đỏ thẫm máu tươi, đối mặt với sự phẫn nộ của cả Trung Giới bằng một thái độ kiêu hùng chưa từng thấy.