Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 59: Tô Thanh Loan trở mặt**
**CHƯƠNG 59: TÔ THANH LOAN TRỞ MẶT**
Tuyết ở vạn cô sơn chưa bao giờ ngừng rơi, nhưng đêm nay, những bông tuyết ấy không còn mang sắc trắng tinh khôi của đất trời. Chúng thấm đẫm huyết nhục, lơ lửng trong không trung như những cánh hoa hồng điêu tàn.
Lục Trầm Chu quỳ một chân trên nền tuyết lạnh, thanh kiếm gãy "Thánh Tội" cắm sâu xuống mặt đất để chống đỡ thân hình rách nát. Hắc y của hắn rách tươm, những vết thương do kiếm khí gây ra vẫn không ngừng rỉ máu, nhuộm thắm một vùng tuyết dưới chân.
Hắn thở dốc, mỗi hơi thở đều mang theo vị mặn chát của nội tang bị tổn thương. Trong đầu, âm thanh máy móc của Hệ thống vẫn vang lên đều đặn, lạnh lẽo đến thấu xương:
【 Cảnh báo: Sinh mệnh lực còn 15%. Diệp Thần đang tích lũy thiên địa khí vận cho đòn kết liễu. 】
【 Gợi ý: Ký chủ có thể sử dụng "Nghịch Mệnh Thần Ma Đan" để cưỡng ép thăng hoa tu vi, nhưng cái giá phải trả là toàn bộ căn cơ sẽ vỡ vụn. 】
Lục Trầm Chu nhếch môi cười nhạt, một tia máu đỏ tươi từ khóe miệng chầm chậm chảy xuống. Hắn không đáp lại hệ thống, chỉ ngước đôi mắt u uất nhưng sắc lạnh nhìn về phía trước.
Ở đó, Diệp Thần đang đứng trên đỉnh một tảng băng lớn, toàn thân phủ một tầng kim quang chói lọi. Diệp Thần của lúc này chính là hiện thân của công lý, của ánh sáng, của tất cả những gì tốt đẹp nhất trong mắt giới tu chân. Phía sau hắn, hàng ngàn tu sĩ từ các đại tông môn đang hừng hực sát khí, những ánh mắt khinh miệt và căm hận như muốn băm vằn Lục Trầm Chu thành muôn mảnh.
"Lục Trầm Chu!" Diệp Thần lớn tiếng quát, giọng nói được khuếch đại bởi linh lực, vang vọng khắp thung lũng tuyết. "Ngươi cấu kết ma tộc, tàn sát đồng đạo tại Tuyết Sơn, tội ác tày trời! Hôm nay, trước mặt thiên hạ, ta sẽ thay trời hành đạo, trảm yêu trừ ma!"
"Trảm yêu trừ ma! Trảm yêu trừ ma!"
Tiếng hò hét của đám đông chính đạo vang lên như sấm dậy, làm rung chuyển cả những tảng băng nghìn năm.
Lục Trầm Chu vẫn im lặng. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay đầy máu của mình. Chỉ mười phút trước, cũng chính bàn tay này đã liều mạng kết ấn để đóng lại khe nứt không gian, ngăn chặn một cơn lũ ma vật sắp sửa tràn ra tàn sát dân lành ở chân núi. Để làm được điều đó, hắn đã phải giết chết ba vị trưởng lão của chính đạo – những kẻ vốn đã bị ma khí xâm nhập tâm trí nhưng vẫn mang lớp vỏ "thánh nhân".
Thế nhưng, trong mắt thế gian, hắn chỉ là một con ma đầu vừa giết chết những vị tiền bối đức cao vọng trọng để mưu đồ bất chính.
"Nói xong chưa?" Lục Trầm Chu khàn giọng cất tiếng. Giọng nói của hắn không lớn, nhưng giữa tiếng ồn ào kia lại có một sức xuyên thấu kỳ lạ. "Nếu nói xong rồi, thì tới đi. Một đám đạo đức giả các ngươi… vốn dĩ cũng chỉ chờ có lúc này thôi mà."
Diệp Thần hừ lạnh một tiếng, thanh thần kiếm trên tay hắn bỗng nhiên phóng ra hào quang vạn trượng. Khí vận của đất trời như đang hội tụ về phía hắn, tạo thành một hư ảnh thiên kiếm khổng lồ lơ lửng giữa tầng không.
"Chết đi!"
Diệp Thần vung kiếm xuống. Thiên kiếm hư ảnh mang theo uy áp kinh thiên động địa trảm thẳng về phía Lục Trầm Chu. Đòn tấn công này, cho dù là tu sĩ Hóa Thần kỳ cũng chưa chắc chống đỡ nổi, huống chi là một Lục Trầm Chu đã kiệt quệ.
Lục Trầm Chu nhắm mắt lại. Hắn thầm nghĩ, có lẽ đây là lúc để bắt đầu bước tiếp theo của kế hoạch – giả chết.
Nhưng đúng lúc đó, một tia thanh quang từ trên trời cao đột ngột giáng xuống!
*Keng!*
Một tiếng va chạm kim loại chói tai xé rách màng nhĩ người nghe. Một luồng hàn khí cực hạn từ đâu tràn tới, hóa thành một đóa sen băng khổng lồ giữa không trung, vững vàng đỡ lấy nhát kiếm tử thần của Diệp Thần.
Tuyết vụ tan đi, một bóng hình tuyệt mỹ hiện ra chắn trước mặt Lục Trầm Chu.
Thánh nữ Dao Trì – Tô Thanh Loan.
Nàng mặc một bộ trường bào màu trắng thêu chỉ bạc, dải lụa tiên bay phấp phới trong gió tuyết. Khuôn mặt thanh tú lạnh lùng như băng sơn vạn năm, đôi mắt nhìn về phía Diệp Thần và chúng tăng chúng tu sĩ với một sự thất vọng cùng cực.
"Tô Thánh nữ?" Diệp Thần sững sờ, sắc mặt hắn hơi biến đổi, hạ thấp kiếm xuống. "Nàng đang làm gì vậy? Mau tránh ra, kẻ này là ma đầu giết người không chớp mắt, đừng để hắn vấy bẩn tiên khu của nàng!"
Cả thung lũng Tuyết Sơn chìm vào tĩnh lặng. Tất cả mọi người đều sững sờ. Đệ nhất mỹ nhân tu chân giới, người vẫn luôn dẫn đầu các chiến dịch trừ ma, tại sao lại ra tay cứu giúp một con ma đầu vừa gây ra đại tội?
Lục Trầm Chu mở mắt, nhìn bóng lưng mảnh khảnh trước mặt, đồng tử hắn hơi co rút.
"Tô Thanh Loan… ngươi điên rồi sao?" Hắn trầm giọng nói, trong giọng nói hiếm hoi có một sự run rẩy mà hắn không tự nhận ra. "Tránh ra! Việc này không liên quan tới ngươi."
Tô Thanh Loan không quay đầu lại, nhưng dải lụa trên tay nàng càng thêm tỏa ra hàn ý mãnh liệt.
"Diệp Thần, và cả chư vị đồng đạo ở đây…" Thanh âm của nàng trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng lúc này lại chứa đựng một sức nặng nghẹt thở. "Các người nói hắn giết người? Nói hắn cấu kết ma tộc? Vậy các người có ai nhìn xuống đáy vực kia xem, vì sao ba vị trưởng lão 'đức cao' kia lại mang theo huyết hồn tháp? Các người có thấy ai đang bảo trì phong ấn ma giới để các người có thời gian đứng đây hô khẩu hiệu chính nghĩa không?"
Diệp Thần tức giận quát: "Thanh Loan! Đừng để hắn mê hoặc! Sự thật đã bày ra trước mắt, hắn giết trưởng lão là thật, khí ma từ người hắn phát ra là thật! Ngươi bảo vệ hắn chính là đối đầu với cả thiên hạ, là phản bội lại Dao Trì!"
"Nếu thiên hạ là những kẻ chỉ biết nhìn vẻ ngoài để định tội, vậy Tô Thanh Loan ta… thà phản bội cả thiên hạ!"
Câu nói vừa thốt ra, toàn trường xôn xao.
Tô Thanh Loan chậm rãi quay người lại. Nàng nhìn Lục Trầm Chu, ánh mắt không còn sự lạnh lẽo thường ngày, mà là một nỗi xót xa vô hạn. Nàng đã nhìn thấy. Nàng đã bí mật đi theo hắn, chứng kiến cảnh hắn dùng tu vi của chính mình để thanh lọc oán khí cho những oan hồn bị ba lão già kia hại chết. Nàng nhìn thấy hắn gánh chịu phản phệ để bảo vệ dân làng dưới núi.
"Ngươi… tại sao lại ngu ngốc như vậy?" Nàng khẽ hỏi, tay run run chạm vào vết thương trên vai hắn. "Vì sao không nói ra? Vì sao cứ phải để cả thế giới căm ghét mình?"
Lục Trầm Chu cười khổ, ánh mắt lướt qua bảng điều khiển của Hệ thống đang hiện lên hàng loạt cảnh báo "Ký chủ đang bị lệch khỏi thiết lập phản diện".
"Vì ta… là phản diện mà." Hắn nói nhỏ, giọng nói chỉ đủ cho mình nàng nghe thấy.
Tô Thanh Loan không trả lời. Nàng quay lại, thanh Băng Kiếm trong tay vang lên tiếng ngân rung động. Một vòng tròn trận pháp mang theo uy lực của Dao Trì Thánh Địa đột nhiên bùng phát, đẩy lùi những kẻ đang muốn tiến lại gần.
"Hôm nay, ai muốn giết hắn, bước qua xác của Tô Thanh Loan ta trước!"
Khương Ngân từ trong bóng tối cũng đột nhiên xuất hiện, thanh kiếm gãy ẩn hiện sát khí vô tận đứng bên cạnh Lục Trầm Chu. Đứa trẻ này không nói gì, nhưng đôi mắt hằn lên tia máu đã minh chứng cho lòng trung thành tuyệt đối.
Sắc mặt Diệp Thần trở nên cực kỳ vặn vẹo. Hắn vẫn luôn coi Tô Thanh Loan là vật trong tay mình, là người bạn lữ hoàn mỹ nhất cho vị trí "Thánh nhân" sau này của hắn. Vậy mà giờ đây, nàng lại vì một kẻ đại gian đại ác mà công khai quay lưng với hắn.
"Tô Thanh Loan!" Diệp Thần nghiến răng, sát ý trong mắt đã không còn giấu giếm. "Là ngươi chọn con đường này. Vậy thì đừng trách ta không nể tình xưa!"
Hắn quay sang các tu sĩ phía sau, lớn giọng truyền lệnh: "Thánh nữ Dao Trì bị tâm ma che mắt, đã đi vào con đường tà đạo. Các vị đồng đạo, vì đại cục, hãy cùng ta tróc nã yêu ma và phản đồ!"
Lời vừa dứt, hàng loạt công pháp rực rỡ sắc màu được kích hoạt. Trận chiến lớn nhất Tuyết Sơn Vạn Cô chính thức bùng nổ.
Giữa cơn bão của pháp thuật và kiếm khí, Lục Trầm Chu nhìn bóng dáng Tô Thanh Loan đang kiên cường chiến đấu, trong lòng nảy sinh một cảm xúc mà hắn chưa từng có trong cả hai kiếp người. Hệ thống lại vang lên báo động, nhưng lần này hắn trực tiếp đóng lại thông báo.
Hắn dùng chút sức lực cuối cùng, nắm lấy tay Tô Thanh Loan, giọng nói đanh thép truyền qua linh lực:
"Thanh Loan, nếu nàng đã chọn đi cùng ta… vậy thì chúng ta sẽ phá nát cái thế giới mục nát này!"
Trong trời tuyết mịt mù, một luồng ma khí đen kịt và một luồng thanh khí tinh khiết đột ngột hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn lốc năng lượng khủng khiếp đẩy lui tất cả. Đêm nay, tại đỉnh núi cô độc này, sự trở mặt của một Thánh nữ đã mở đầu cho một chương mới của tu chân giới – chương mà kẻ phản diện sẽ định đoạt thiên đạo.