Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 72: Diệp Thần và Trầm Chu: Cuộc đối thoại đỉnh cao**
Mây trắng bồng bềnh phủ lấy Dao Trì Thánh Địa, những ngọn tiên sơn lơ lửng giữa tầng không, được nối liền bởi những dải lụa cầu vồng rực rỡ. Hôm nay, bầu không khí vốn thanh tịnh của thánh địa lại tràn ngập linh khí ngũ sắc và hương thơm của trăm loài linh thảo quý hiếm.
Diệp Thần đứng giữa quảng trường vạn thạch của Dao Trì, diện một bộ bạch y thêu chỉ bạc, tóc buộc cao bằng ngọc quan, khí chất tiêu sái, tuấn lãng phi thường. Hắn đứng đó, hào quang "Khí Vận Chi Tử" tỏa ra rực rỡ đến mức khiến những tu sĩ chính đạo xung quanh cảm thấy run rẩy, sùng bái.
Trên đầu Diệp Thần, một cột khí vận màu kim long lanh như thực thể, nối thẳng lên trời cao.
Hắn mỉm cười, hướng về phía cung điện ngọc bích phía trước, nơi Tô Thanh Loan – Thánh nữ đệ nhất mỹ nhân Tu chân giới đang chậm rãi bước ra. Mỗi bước chân của nàng đều khiến đóa sen tuyết nở rộ dưới gót, thanh nhã mà thoát tục.
"Thanh Loan tỷ, hôm nay trước mặt chư vị trưởng bối và thiên hạ anh hùng, Diệp mỗ nguyện đem 'Vạn Linh Quy Nguyên Đan' và một góc của 'Thượng Cổ Thần Phổ' làm sính lễ, cầu mong được cùng tỷ kết thành đạo lữ, từ đây vĩnh kết đồng tâm, cùng phò tá chính đạo."
Tiếng xôn xao thán phục vang lên khắp nơi. Vạn Linh Quy Nguyên Đan là thánh dược có thể giúp tu sĩ Hóa Thần kỳ trực tiếp đột phá tiểu cảnh giới mà không để lại di chứng. Còn Thần Phổ? Đó là thứ mà vô số lão quái vật quy ẩn cũng phải đỏ mắt.
Thế nhưng, ngay khi Tô Thanh Loan còn đang mím môi, trong mắt ẩn chứa một tia lạnh lẽo thì bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại.
"Rắc!"
Một tiếng rạn nứt không gian chói tai xé toạc bầu không khí yên bình. Mây ngũ sắc của Dao Trì bị một lực lượng cuồng bạo hất văng sang hai bên, để lộ ra một mảng đen ngòm sâu thẳm. Từ trong khe nứt không gian đó, chín con hắc long to lớn như những ngọn núi nhỏ, toàn thân vảy đen sắc lạnh, gầm thét xông ra.
Sau lưng chúng là một tòa cung điện di động rực lửa đen, khí ma sát lan tỏa khiến hoa đào trong bán kính mười dặm héo úa ngay lập tức.
"Cửu Long Diễn Thiên? Trầm Chu Ma Quân!" Một vị trưởng lão Dao Trì kinh hãi hô lên.
Trên đỉnh xa giá, một nam tử mặc hắc y thêu chỉ vàng ngồi vắt vẻo trên ngai xương trắng. Hắn chống tay lên cằm, ánh mắt u buồn mà lãnh đạm nhìn xuống chúng sinh bên dưới, tựa như đang nhìn một đám kiến cỏ đang vui đùa. Đó chính là Lục Trầm Chu.
【 Tinh! Hệ thống phát động nhiệm vụ Phản diện: Hãy công khai nhục mạ Diệp Thần, cướp đoạt sính lễ, và mang Tô Thanh Loan đi. 】
【 Phần thưởng: Một phần mười 'Càn Khôn Bất Diệt Thể'. Hình phạt: Thiên lôi vạn kiếp. 】
Lục Trầm Chu khẽ thở dài trong lòng: *Lại tới rồi.*
Hắn chậm rãi đứng dậy, mỗi bước chân hạ xuống hư không đều tạo ra một vòng tròn gợn sóng đen ngòm. Khí thế Hóa Thần kỳ đỉnh phong ép tới mức những đệ tử yếu ớt của chính đạo phải quỳ rạp xuống đất.
"Diệp Thần, sính lễ bẩn thỉu như thế này, ngươi cũng dám mang đến Dao Trì?" Giọng của Lục Trầm Chu thanh lãnh, mang theo sự mỉa mai sâu sắc.
Diệp Thần sắc mặt đại biến, bước lên một bước, thanh trường kiếm "Thiên Minh" của hắn tự động bật ra khỏi bao, phát ra tiếng ngân chính khí: "Lục Trầm Chu! Ngươi tên Ma đầu này, đây là Dao Trì Thánh Địa, không đến lượt ngươi làm càn!"
Lục Trầm Chu không thèm liếc nhìn hắn một cái, thay vào đó, hắn dời mắt về phía Tô Thanh Loan. Trong tầm mắt của hắn, nhờ công năng của Hệ thống, hắn thấy được trên đỉnh đầu Tô Thanh Loan không phải là khí vận rực rỡ, mà là một đạo xích sắt màu vàng nhạt đang quấn chặt lấy thần hồn nàng.
*Thiên Đạo Chúc Phúc? Ha, đúng là một trò cười.*
Hắn biết, cái gọi là "Chúc phúc" của Thiên Đạo thực chất là một bộ máy ép khô tiềm năng, một khi Diệp Thần và Tô Thanh Loan kết duyên, khí vận của nàng sẽ bị hút cạn để bồi bổ cho Diệp Thần, còn nàng sẽ héo tàn sau ba năm.
"Đứng lại đó, tiểu tử." Lục Trầm Chu vẫy tay một cái, một lực lượng không gian vô hình trực tiếp đoạt lấy chiếc hộp ngọc đựng Vạn Linh Quy Nguyên Đan từ tay Diệp Thần.
"Ngươi… trả lại!" Diệp Thần tức giận, ánh kiếm kim sắc phóng thẳng tới.
Lục Trầm Chu chỉ đưa hai ngón tay ra kẹp lấy mũi kiếm. Sức mạnh khiến cả không gian rung chuyển lại bị hắn hóa giải một cách nhẹ nhàng. Hắn nhìn sâu vào mắt Diệp Thần, môi mỏng mấp máy, dùng truyền âm nhập mật nói một câu mà chỉ hai người nghe thấy:
"Diệp Thần, ngươi nói ngươi vì chính đạo, nhưng ngươi có biết 'Vạn Linh Quy Nguyên Đan' này là được luyện từ bao nhiêu tinh huyết của anh nhi tại biên thùy phía Nam không? Vị thầy tốt của ngươi, Thanh Vân Thiên Tôn, đã vì ngươi mà đồ sát ba tòa thành phàm nhân. Thứ này… ngươi nuốt có trôi không?"
Diệp Thần sững người, đồng tử co rút lại. Hắn muốn phủ nhận, muốn gào lên đó là vu khống, nhưng nhìn vào đôi mắt tĩnh lặng như hồ nước mùa thu của Lục Trầm Chu, lòng tin của hắn bỗng chốc rạn nứt.
Lục Trầm Chu buông kiếm, tiện tay bóp nát viên đan dược quý hiếm ngay trước mắt bao người. Bột đan dược tung bay, lộ ra một luồng hắc khí oán hận thoát ra ngoài rồi tan biến.
Cả trường đoạn im lặng đến đáng sợ. Những đại năng chính đạo nhìn thấy luồng hắc khí kia, sắc mặt đều trở nên cực kỳ khó coi.
"Lục Trầm Chu, ngươi dám phá hoại sính lễ của ta!" Diệp Thần hét lớn để che giấu sự hoang mang trong lòng, hào quang trên người hắn bùng nổ, định liều mạng.
Lục Trầm Chu khẽ nhếch môi, hắn dùng tông giọng vang dội khắp bốn phương: "Cái loại rác rưởi này cũng xứng gọi là bảo vật? Diệp Thần, ngươi không phải là yêu thương Thánh nữ sao? Ngươi có biết nàng đang trúng độc không?"
Tô Thanh Loan vốn đang lạnh lùng, nghe thấy vậy liền ngẩn ra: "Lục Trầm Chu, ngươi nói gì?"
"Nàng tưởng Thiên Đạo Chúc Phúc trên người nàng là cơ duyên?" Lục Trầm Chu tiến sát về phía nàng, mặc kệ sự bao vây của chúng tăng chính đạo. Hắn đưa tay ra, ngón tay thanh mảnh lướt nhẹ qua trán nàng. Một luồng ma khí đen kịt nháy mắt thâm nhập, không phải để làm hại, mà là để khiêu khích đạo xích sắt vàng kia lộ diện.
"Oanh!"
Một đạo sấm sét giữa trời quang giáng xuống, nhắm thẳng vào đầu Lục Trầm Chu. Đó là sự trừng phạt của Thiên Đạo vì hắn đã chạm vào "bí mật" của nó.
Lục Trầm Chu không tránh không né, lấy vai chịu một kích lôi điện. Hắc y cháy sém, máu chảy ra từ khóe miệng, nhưng hắn vẫn cười ngạo nghễ. Áp lực của lôi điện khiến đạo xích vàng trên người Tô Thanh Loan hiện hình rõ rệt trước mắt mọi người. Nó đang như một con rết lớn, cắm sâu vòi hút vào linh đài của nàng.
Tô Thanh Loan run lên, cảm giác lạnh lẽo từ tận linh hồn khiến nàng hiểu ra sự thật.
"Diệp Thần, nhìn kỹ đi." Lục Trầm Chu quay sang, ánh mắt đầy sự thương hại. "Ngươi là Khí Vận Chi Tử, nhưng thực chất chỉ là một con ký sinh trùng được Thiên Đạo nuôi dưỡng. Nàng… chỉ là tế phẩm để ngươi thăng tiến mà thôi."
"Không thể nào! Ngươi nói dối! Ngươi là Ma đầu, lời của ngươi đều là giả!" Diệp Thần điên cuồng vung kiếm, kiếm quang rạch phá bầu trời, nhưng lần này nó lại mang theo sự hỗn loạn và yếu ớt.
Lục Trầm Chu dùng một tay nắm lấy cổ áo Diệp Thần, nhấc bổng hắn lên.
"Nhìn cái gì? Nhìn vào sự yếu đuối của ngươi đi. Ngươi miệng nói chính nghĩa, nhưng ngay cả người phụ nữ ngươi muốn cưới cũng không bảo vệ nổi, thậm chí còn đang vô tình giết nàng."
Lục Trầm Chu ghé sát tai hắn, giọng nói lạnh thấu xương: "Nghịch mệnh mà sống mới là Đạo. Thuận thiên như ngươi, chỉ là con chó giữ cửa cho lão già trên cao kia mà thôi."
Hắn buông Diệp Thần ra như ném một bao tải rách, khiến vị thiên tài lừng lẫy của chính đạo ngã nhào trên nền đá, mất sạch uy phong.
【 Tinh! Chà đạp lòng tự tôn của Khí Vận Chi Tử hoàn thành xuất sắc. Điểm Nghịch Mệnh +100.000. 】
Lục Trầm Chu xoay người, tà áo tung bay rào rạt. Hắn nhìn Tô Thanh Loan, ánh mắt lướt qua một tia u buồn rất nhanh rồi trở lại sự lạnh lùng vốn có.
"Thánh nữ, muốn sống, thì đi theo ta. Ở đây, họ chỉ coi nàng là một công cụ."
Tô Thanh Loan nhìn bóng lưng đen độc hành giữa vòng vây của vạn người, nhìn vào Diệp Thần đang thất hồn lạc phách trên đất, và nhìn vào những vị trưởng bối Dao Trì đang im lặng né tránh ánh mắt của nàng.
Nàng hiểu rồi. Đám người này biết sự thật, nhưng họ cần một Khí Vận Chi Tử mạnh mẽ hơn là một Thánh nữ còn sống.
"Được, ta đi với ngươi." Giọng nói của nàng trong veo mà kiên định.
"Thanh Loan! Ngươi không thể…" Trưởng lão Dao Trì muốn ngăn cản.
"Cút!"
Lục Trầm Chu phẩy tay, thanh kiếm gãy 'Thánh Tội' từ trong không gian hiện ra, sát khí đồ thiên trực tiếp chém đứt nửa ngọn tiên sơn của Dao Trì, ngăn cách hoàn toàn hai phe Chính – Ma.
Hắn bế thốc Tô Thanh Loan lên, đạp lên mây đen mà đi.
Chín con hắc long đồng loạt gầm rống, kéo theo cung điện di động biến mất vào hư không tăm tối, để lại sau lưng một đống đổ nát của cái gọi là danh giá chính đạo, và một Diệp Thần với trái tim đạo tâm đã xuất hiện vết rạn nứt không bao giờ lành lại được.
Giữa bóng tối mịt mùng trên phi thuyền, Lục Trầm Chu buông Tô Thanh Loan ra, tựa người vào vách gỗ, máu từ vết thương lôi kiếp thấm ướt hắc y.
"Tại sao lại cứu ta?" Tô Thanh Loan hỏi, ánh mắt phức tạp.
Lục Trầm Chu nhắm mắt lại, trong đầu vang lên tiếng cười quái đản của Hệ thống báo cáo nhiệm vụ tiếp theo: *Trở thành kẻ thù của cả thế giới.*
"Cứu nàng?" Lục Trầm Chu nhếch môi, giọng nói khàn khàn. "Ta chỉ là cần một miếng mồi để câu nhử Thiên Đạo mà thôi. Thánh nữ đừng hiểu lầm, ta là Ma quân, việc ác nào ta cũng làm, cứu người… chưa bao giờ nằm trong danh sách của ta."
Thế nhưng, dưới tà áo đen, bàn tay hắn đang run rẩy vì sức ép của lôi phạt vẫn luôn âm thầm dẫn dắt ma lực, che chở cho linh hồn nàng khỏi bị đạo xích vàng kia tiếp tục hành hạ.
Ngoại gian nội thánh, cô độc mình ta. Lục Trầm Chu biết, con đường trở thành Đạo Tổ của hắn, mới chỉ vừa bắt đầu qua một hồi đẫm máu.