Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 78: Trận chiến tại Vô Tận Hải**
**CHƯƠNG 78: CHÉM ĐÔI VÔ TẬN, MA DANH CHẤN THIÊN**
Vô Tận Hải.
Nơi đây vốn là vùng biển xa xăm nhất của Trung Giới, quanh năm sương mù xám xịt bao phủ, sóng dữ cao hàng chục trượng cuồn cuộn không dứt. Người đời đồn rằng, dưới đáy sâu của Vô Tận Hải là nơi giam giữ những yêu ma từ thời thái cổ, cũng là nơi chứa đựng những bí mật mà ngay cả Tiên nhân cũng không muốn chạm tới.
Hôm nay, vùng biển chết chóc này lại náo nhiệt một cách kỳ lạ.
Hàng chục chiến thuyền khổng lồ của Thiên Cơ Các và các tông môn chính đạo đang neo đậu giữa không trung. Những lá cờ thêu phù văn vàng kim tung bay trong gió, hào quang linh lực rạng ngời che lấp cả bầu trời xám xịt. Dẫn đầu là một lão giả mặc đạo bào trắng tinh khôi, chòm râu dài quá ngực, khí chất phiêu miểu như tiên ông giáng thế.
Đây chính là Minh Kính trưởng lão của Thiên Cơ Các – vị đại đức cao trọng được vạn người kính ngưỡng.
“Minh Kính đại nhân, nghi thức đã chuẩn bị đến giai đoạn cuối cùng. Chỉ cần thêm một chút ‘linh cốt’ nữa, hải trận sẽ mở ra, giúp ngài nhìn thấu thiên cơ, đột phá Hóa Thần!” Một vị trưởng lão khác khom lưng cung kính báo cáo.
Minh Kính trưởng lão khép hờ đôi mắt, giọng nói từ bi vang vọng: “Vạn sinh linh đều là cát bụi, sự hy sinh của họ hôm nay chính là để đổi lấy thái bình cho tương lai. Thiên Đạo khó lường, ta phải gánh vác trọng trách này.”
Ít ai biết được, đằng sau những lời lẽ từ bi ấy, dưới đáy biển kia đang là một cảnh tượng địa ngục. Hàng ngàn phàm nhân và tu sĩ cấp thấp bị xích vào những cột đá ngầm, máu của họ đang từ từ bị rút cạn để nuôi dưỡng một tòa tế đàn nhuốm màu đen kịt.
Ngay lúc nghi thức sắp hoàn thành, một tiếng cười lạnh lẽo đột ngột vang lên, xuyên thấu qua cả tiếng sóng gầm rít và những tầng mây dày đặc.
“Khẩu khí của kẻ trộm đạo mà cũng nghe thật thanh cao làm sao. Minh Kính, ngươi tu hành mấy trăm năm, rốt cuộc cũng chỉ luyện thành một bản lĩnh: đó là da mặt dày đến mức kiếm chém không thủng.”
Sắc mặt Minh Kính trưởng lão lập tức trầm xuống, ánh mắt như điện quét thẳng về hướng sương mù phía Đông: “Kẻ nào dám sỉ nhục chính đạo? Mau hiện thân!”
【 Đinh! Nhiệm vụ phản diện phát động: Ngăn cản Minh Kính trưởng lão đột phá, hủy hoại danh tiếng của Thiên Cơ Các tại Vô Tận Hải. 】
【 Yêu cầu: Phải dùng phương thức tàn nhẫn nhất để kết thúc trận chiến, khiến cho toàn bộ người chứng kiến phải kinh sợ. 】
Lục Trầm Chu đứng trên một tảng đá ngầm nhô lên khỏi mặt nước. Hắn mặc một thân hắc y trường bào, gió biển thổi tung mái tóc đen dài, khiến khí chất cô độc của hắn càng thêm sắc sảo. Trên tay hắn, thanh kiếm gãy Thánh Tội đang run rẩy nhẹ nhàng, phát ra những tiếng u minh như thể nó đã khát máu quá lâu.
“Trầm Chu Ma Quân!”
Tiếng hô kinh hãi vang lên từ trên các chiến thuyền. Các đệ tử chính đạo đều biến sắc, không tự chủ được mà lùi lại một bước. Cái danh tự này trong vài năm gần đây đã trở thành nỗi ám ảnh lớn nhất của Trung Giới. Một kẻ phản bội tông môn, giết thầy phản bạn, cướp dâu giữa lễ đính hôn – một con ma đầu vạn lần chết không hết tội.
Lục Trầm Chu không thèm liếc nhìn lũ tép riu, hắn chỉ nhạt nhẽo nhìn Minh Kính: “Nghi thức Huyết Tế này… dọn đi được rồi. Ta ngửi thấy mùi hôi thối phát ra từ linh hồn của ngươi, làm bẩn cả vùng biển này rồi.”
Minh Kính trưởng lão cười lạnh, bước ra một bước, linh áp thuộc về cường giả Nguyên Anh viên mãn bùng nổ, ép xuống khiến mặt biển xung quanh lún xuống vài trượng: “Lục Trầm Chu! Ngươi phạm tội tày đình, bị cả thiên hạ truy sát mà còn dám lộ diện ở đây? Hôm nay ta sẽ thay trời hành đạo, dùng thủ cấp của ngươi để hiến tế cho công lý!”
Lục Trầm Chu ho nhẹ một tiếng, bàn tay khẽ run nhưng bị hắn giấu vào trong ống tay áo. Vết thương do Thiên Đạo phản chấn khi cứu Diệp Thần vẫn chưa lành, mỗi lần vận chuyển linh lực đều như có hàng ngàn mũi kim đâm vào kinh mạch.
“Hệ thống, ngươi nghe thấy chưa?” Lục Trầm Chu thầm nói trong đầu: “Hắn bảo muốn thay trời hành đạo. Chậc, cái danh xưng này rõ ràng phải thuộc về ta chứ nhỉ?”
【 Ký chủ, bớt lảm nhảm đi. Lượng oán khí của phàm nhân dưới đáy biển đã đạt mức đỉnh điểm. Nếu không hành động, tế đàn sẽ bạo phát, bán kính vạn dặm quanh đây sẽ trở thành tử địa. 】
“Đã rõ.”
Ánh mắt Lục Trầm Chu đột ngột trở nên băng lạnh. Hắn không nói thêm lời nào, thân hình hóa thành một luồng hắc quang lao thẳng về phía hạm đội của Thiên Cơ Các.
“To gan! Kết trận!” Minh Kính hô lớn.
Hàng trăm phi kiếm từ trên thuyền bay ra, đan xen thành một mạng lưới ánh sáng hoàng kim rực rỡ. Đây là “Thiên La Địa Võng Trận” của Thiên Cơ Các, chuyên trị ma tu.
Thế nhưng, Lục Trầm Chu thậm chí không thèm né tránh. Hắn nâng thanh Thánh Tội kiếm gãy lên, một làn sương đen cuồn cuộn từ cán kiếm lan ra bao phủ lấy thân hắn.
“Nghịch Mệnh – Độc Hành!”
*Hưu!*
Thân ảnh hắn biến mất ngay trong hư không, né tránh toàn bộ quỹ đạo của phi kiếm. Khi hắn xuất hiện lần nữa, đã đứng ngay trước mặt một vị Nguyên Anh trưởng lão của Thiên Cơ Các. Không một động tác thừa thải, kiếm gãy đâm ra, trực tiếp xuyên thấu hộ thân linh lực, ghim chặt vào đan điền đối phương.
“Ngươi…” Vị trưởng lão kia trợn tròn mắt, cảm nhận được một luồng lực lượng cuồng bạo đang xé nát Nguyên Anh của mình.
“Tội của ngươi, là mang lớp vỏ người nhưng làm việc thú vật.” Lục Trầm Chu thì thầm, sau đó xoay kiếm một vòng.
*Bùm!*
Vị trưởng lão hóa thành một đám sương máu. Hệ thống vang lên âm thanh báo cáo Điểm Nghịch Mệnh tăng vọt, nhưng Lục Trầm Chu không cảm thấy vui sướng. Hắn chỉ thấy ghê tởm. Những kẻ này miệng luôn nói về hy sinh, nhưng kẻ bị hy sinh chưa bao giờ là bản thân bọn chúng.
“Súc sinh! Ngươi dám sát hại Minh Hải sư đệ!” Minh Kính trưởng lão nổi trận lôi đình, ông ta phất tay ra lệnh: “Phát động nghi thức! Đốt cháy linh hồn lũ phàm nhân bên dưới, ta muốn mượn sức mạnh đại hải để trấn sát nghịch tặc này!”
Lục Trầm Chu nhìn thấy dưới mặt nước, ánh sáng huyết sắc từ tế đàn bắt đầu rực sáng. Những tiếng gào thét câm lặng của phàm nhân bị xiềng xích truyền vào tai hắn qua dao động của sóng biển.
Hắn biết, thời gian không còn nhiều. Nếu để Minh Kính hoàn thành bước cuối cùng, linh hồn của hàng ngàn người kia sẽ vĩnh viễn không được đầu thai.
“Muốn mượn sức mạnh đại hải sao? Để ta cho ngươi thấy, ai mới là chủ nhân thực sự của vùng biển này.”
Lục Trầm Chu bay vọt lên cao, dừng lại ở độ cao nghìn trượng. Hắn giơ cao thanh kiếm Thánh Tội, toàn bộ chân nguyên trong cơ thể sôi sùng sục. Sát khí cuồn cuộn từ người hắn tỏa ra khiến mây đen trên trời bị nhuộm thành một màu tím sẫm đầy hung hiểm.
“Khương Ngân, lùi ra xa vạn dặm!” Hắn truyền âm.
Ở một góc tối phía xa, thiếu niên trung thành Khương Ngân lập tức thu liễm khí tức, rút lui với tốc độ nhanh nhất. Hắn biết, một khi chủ nhân thi triển chiêu đó, sẽ không có gì có thể đứng vững trong phạm vi ảnh hưởng.
Lục Trầm Chu hít một hơi sâu, vị máu trong miệng càng nồng. Hắn nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hàng ngàn nhiệm vụ mà Hệ thống đã ép hắn làm. Từ giết chóc đến cướp bóc, từ việc bị cả thế giới phỉ nhổ cho đến việc cô độc bước đi trên con đường không ai thấu hiểu.
Tất cả oán niệm ấy, tất cả sự giằng xé ấy, giờ đây đều tụ hội vào một kiếm này.
“Vạn đạo về gốc, tội ác là tên.”
“Kiếm khai – Vô Tận Đoạn!”
Lục Trầm Chu mở mắt, đồng tử của hắn đã hoàn toàn biến thành một màu vàng kim kỳ dị. Hắn chém mạnh thanh kiếm gãy xuống từ trên không trung.
Không có tiếng nổ lớn kinh thiên động địa.
Thế gian bỗng nhiên trở nên im lặng đến kỳ quái.
Sau đó, một đường chỉ đen mảnh khảnh xuất hiện giữa không gian, kéo dài từ đỉnh bầu trời xuống tận mặt biển, xuyên qua cả đội tàu chiến của Thiên Cơ Các, thẳng đến tận đáy của Vô Tận Hải.
Trong nháy mắt tiếp theo, Vô Tận Hải dậy sóng!
*Ầm ầm ầm!!!*
Mặt biển vốn mênh mông bát ngát, giờ đây như bị một đôi bàn tay khổng lồ của thượng đế tóm lấy và xé đôi. Một rãnh nứt sâu thẳm xuất hiện, nước biển hai bên dựng đứng lên như hai bức tường thành cao hàng ngàn trượng.
Dưới đáy biển sâu, tòa tế đàn nhuốm máu và lũ tu sĩ Thiên Cơ Các đang canh giữ chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã bị kiếm ý đáng sợ nghiền nát thành tro bụi. Những phàm nhân bị xích bên dưới vô tình được bao phủ bởi một lớp màng đen kỳ bí, bảo vệ họ khỏi áp lực của nước biển khi rãnh nứt mở ra.
“Cái gì?! Chém đôi biển cả? Điều này… làm sao có thể?!” Minh Kính trưởng lão đứng trên soái hạm, nhìn con tàu bị chẻ làm hai mảnh một cách gọn gàng, cả người run rẩy vì sợ hãi.
Kiếm ý của Lục Trầm Chu không chỉ chém đứt nước biển, mà nó còn chém đứt cả quy luật vận hành của linh khí quanh vùng biển này.
Minh Kính thấy mình đột ngột mất đi kết nối với Thiên Đạo, tu vi Nguyên Anh viên mãn vốn là niềm tự hào của lão ta giờ đây giống như ngọn đèn trước gió, lay lắt muốn tắt.
Lục Trầm Chu đáp xuống giữa rãnh biển khô cạn. Hắn bước đi trên lớp cát bùn dưới đáy biển, thanh kiếm Thánh Tội kéo lê trên mặt đất tạo thành những tia lửa tím. Hắn đi đến đâu, những xiềng xích trên người phàm nhân tự động đứt gãy.
“Ngươi… ngươi muốn làm gì? Ta là trưởng lão Thiên Cơ Các, nếu ngươi giết ta, toàn bộ giới tu tiên sẽ không để yên cho ngươi!” Minh Kính rơi xuống bùn lầy, bộ đạo bào trắng giờ lấm lem, nhìn Lục Trầm Chu đang tiến lại gần mà rống lên trong tuyệt vọng.
Lục Trầm Chu dừng bước trước mặt lão ta, mũi kiếm gãy chầm chậm nâng lên, đặt lên yết hầu của Minh Kính.
“Toàn bộ giới tu tiên không để yên cho ta?” Lục Trầm Chu khẽ mỉm cười, nụ cười ấy tàn độc nhưng lại mang theo một chút thê lương khó tả. “Tốt lắm. Ta vốn dĩ đã là kẻ thù của họ rồi. Thêm ngươi một người, bớt ngươi một người, có gì khác biệt?”
“Hệ thống, nhiệm vụ hoàn thành chưa?”
【 Đinh! Minh Kính trưởng lão đạo tâm hủ bại, cực độ sợ hãi. Tế đàn đã bị phá hủy hoàn toàn. Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ theo cách thức 'Đại Gian Đại Ác'. Chúc mừng ngài! 】
“Được.”
Ánh kiếm loé lên.
Thủ cấp của Minh Kính trưởng lão rơi rụng, đôi mắt lão vẫn còn trợn ngược sự kinh hoàng.
Lục Trầm Chu không nhìn cái xác, hắn quay sang nhìn hàng ngàn người dân đang run rẩy dưới đáy biển. Những ánh mắt họ nhìn hắn… không phải là biết ơn.
Đó là ánh mắt sợ hãi cực độ.
Đối với họ, Lục Trầm Chu vừa cứu mạng họ, nhưng đồng thời hắn cũng vừa thực hiện một hành động của một con ác ma. Hắn đã chém đôi biển cả, giết chóc không ghê tay, khí chất bao phủ quanh người hắn lạnh lùng hơn cả băng đá dưới đáy đại dương.
“Ma… Ma quân…” Một đứa bé thốt lên, ôm chặt lấy mẹ mình.
Lục Trầm Chu khựng lại. Hắn không nói gì, chỉ quay lưng đi.
Tay trái hắn khẽ vẫy, nước biển đang bị giữ lại bởi kiếm ý bỗng dưng thu nạp lực lượng. Hắn sẽ đưa những người này vào một vùng an toàn bên bờ biển trước khi đại hải khép lại.
Dưới bầu trời âm u, hình bóng hắc y của Lục Trầm Chu mờ ảo dần trong sương mù.
Hệ thống bỗng dưng lên tiếng, giọng nói có chút nghiêm túc hiếm thấy: 【 Ký chủ, vì sao không để họ biết ngài đã cứu họ? Nếu ngài nói ra, điểm danh vọng chính đạo có thể tăng lên một chút, thương thế của ngài sẽ được Thiên Đạo xoa dịu. 】
Lục Trầm Chu bước lên không trung, từng bước một rời xa Vô Tận Hải. Một ngụm máu tươi rốt cuộc không kìm được mà trào ra, nhuốm đỏ vạt áo đen.
Hắn cười nhạt: “Nếu họ cảm ơn ta, họ sẽ bị Thiên Đạo liệt vào hàng ngũ ma đạo đồng khỏa. Để họ sợ ta, ghét ta… chính là cách duy nhất để họ được sống yên ổn dưới sự bảo hộ của ‘Chính Đạo’ đạo đức giả kia.”
“Thế giới này đã đủ thối nát rồi. Chỉ cần có một con ma đầu như ta để bọn họ trút giận là đủ rồi.”
Sau lưng hắn, biển Vô Tận gầm thét khép lại, những bức tường nước hàng ngàn trượng đổ sập xuống, chôn vùi mọi dấu vết của sự bẩn thỉu và cả sự cứu rỗi âm thầm dưới đáy sâu lạnh lẽo.
Tin tức Trầm Chu Ma Quân một kiếm chém đôi Vô Tận Hải, tàn sát Minh Kính trưởng lão và hàng trăm đệ tử Thiên Cơ Các giống như một cơn lốc, chỉ trong một ngày đã quét sạch khắp Trung Giới.
Danh tiếng “Vạn cổ đệ nhất phản diện” của Lục Trầm Chu, từ hôm nay, chính thức vững như bàn thạch.
Trong khi đó, ở một nơi sâu trong thánh địa chính đạo, Diệp Thần đang nắm chặt nắm đấm, nhìn về phía biển khơi xa xăm, đôi mắt đỏ ngầu oán hận:
“Lục Trầm Chu… ta thề, nhất định sẽ có một ngày, chính tay ta sẽ chém đứt đầu ngươi để tế cho linh hồn của Minh Kính tiền bối và hàng vạn sinh linh bị ngươi tàn sát!”
Lục Trầm Chu nếu nghe thấy những lời này, có lẽ hắn chỉ nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu đắng, cười khổ mà nói một câu:
“Vậy thì ngươi phải mạnh lên nhanh hơn nữa mới được, vị cứu tinh của ta ạ.”