Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 90: Trầm Chu \”ngã xuống\”**
**CHƯƠNG 90: TRẦM CHU NGÃ XUỐNG, VẠN VẬT AI LƯƠNG**
Tiếng oanh tạc cuối cùng trên đỉnh Thiên Ma Phong cũng lặng đi, để lại một khoảng không gian tĩnh mịch đến đáng sợ. Khói đặc đen kịt hòa lẫn với những tàn lửa của trận pháp đại sát vẫn còn lập lòe, như những con đom đóm của địa ngục đang nhảy múa trên đống hoang tàn.
Lục Trầm Chu quỳ một chân trên mỏm đá vỡ nát. Thanh gãy "Thánh Tội" cắm sâu xuống mặt đất, là thứ duy nhất giữ cho cơ thể hắn không ngã nhào. Áo bào hắc y thêu chỉ vàng vốn oai nghiêm, nay đã rách nát tả tơi, đẫm máu đỏ thẫm đến mức không còn nhìn ra màu gốc.
Trong thức hải, thanh âm lạnh lẽo của Hệ Thống liên tục vang lên như một khúc nhạc truy hồn:
【 Cảnh báo: Sinh mệnh lực còn 0.1%… 】
【 Cảnh báo: Thần hồn đang sụp đổ… 】
【 Nhiệm vụ cuối cùng: "Trở thành vật hiến tế cho chính đạo" đã hoàn thành 100%. 】
【 Kích hoạt cơ chế "Nghịch Chuyển Tử Sinh": Tích lũy 89 tỷ điểm Nghịch Mệnh đang chuyển hóa thành Thái Sơ Đạo Quả… 】
【 Ký chủ, chúng ta… thành công rồi. Đừng sợ, ngủ một giấc thôi. 】
Lục Trầm Chu nghe thấy tiếng cười khẩy của chính mình trong tâm trí. Sợ? Hắn đã quên cảm giác đó kể từ ngày bị hệ thống này quăng vào thế giới thối nát này rồi. Hắn ngẩng đầu lên, mái tóc dài bạc trắng quá nửa xõa tung trong gió, che khuất một bên mắt, nhưng con mắt còn lại vẫn sáng rực một tia u quang sắc lạnh, xuyên thấu qua màn sương mù nhìn thẳng vào kẻ đang đứng đối diện.
Diệp Thần — Khí Vận Chi Tử của thời đại này.
Lúc này, Diệp Thần đang nắm chặt Thiên Mệnh Kiếm, thanh kiếm đại diện cho ý chí của trời đất, thứ vừa xuyên thủng trái tim của "Ma Quân". Khắp người Diệp Thần tỏa ra hào quang vàng kim chói lọi, khí vận vây quanh hắn nồng đậm đến mức hóa thành hình rồng phượng vờn quanh. Hắn giống như một vị thần giáng thế, công chính liêm minh, không chút tì vết.
"Lục Trầm Chu, ngươi đã thua." Diệp Thần gầm lên, giọng nói chấn động cả sơn hà. "Cái ác không bao giờ thắng được chính nghĩa! Máu của vạn sinh linh đổ xuống tay ngươi, hôm nay phải trả bằng mạng này!"
Lục Trầm Chu ho ra một ngụm máu lớn, nhuộm đỏ cả những đóa hoa thạch lan trắng muốt vừa mới mọc lên từ kẽ đá. Hắn không nhìn Diệp Thần, mà nhìn vào bầu trời xanh thẳm đang bắt đầu rạn nứt sau lưng vị "Thần" ấy.
Hắn muốn nói: *Diệp Thần, ngươi không biết rằng mình chỉ là một con ký sinh được vỗ béo bằng chính máu thịt của thiên hạ. Ngươi không biết rằng Thiên Đạo mà ngươi tôn thờ đang cười nhạo sau lưng ngươi.*
Nhưng hắn không nói. Hệ thống ép hắn phải là kẻ phản diện, và hắn sẽ diễn vai này đến cùng, cho đến khi sân khấu này sụp đổ.
"Thắng…" Lục Trầm Chu khàn giọng, khóe môi nhếch lên một độ cong đầy giễu cợt. "Ngươi cho rằng… ngươi thắng rồi sao?"
"Chết đến nơi còn mạnh miệng!" Diệp Thần gào lên, đẩy mạnh Thiên Mệnh Kiếm.
*Xoẹt!*
Thanh kiếm xuyên sâu thêm, cắt nát những tia sinh cơ cuối cùng của Lục Trầm Chu.
Ngay khoảnh khắc đó, một bóng hình trắng tinh khôi lao qua hàng rào phòng ngự của liên minh chính đạo. Tô Thanh Loan, vị Thánh nữ Dao Trì luôn được thế gian sùng bái vì sự băng thanh ngọc khiết, giờ đây đang điên cuồng như một kẻ mất trí. Nàng không màng đến kiếm khí sắc lẹm xung quanh, không màng đến những lời kêu gọi của đồng môn.
"Trầm Chu! Không!!!"
Tiếng kêu xé lòng của nàng xuyên thấu vòm trời, nhưng tất cả đã muộn.
Lục Trầm Chu cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng. Hắn nhìn thấy Tô Thanh Loan lao đến, đôi mắt vốn trong vắt của nàng giờ đây phủ kín sự tuyệt vọng. Hắn muốn đưa tay lên lau đi những giọt lệ kia, muốn nói với nàng rằng hãy nhìn sâu vào những tông môn vừa bị hắn diệt, hãy nhìn vào hầm ngục hắn vừa phá hủy, nơi đó không có thi thể người phàm, chỉ có những quái vật do "Chính đạo" tạo ra.
Nhưng đôi tay hắn không còn chút sức lực nào.
*Rầm!*
Cơ thể hắn đổ rụp xuống. Hào quang đen đặc xung quanh hắn bỗng nhiên nổ tung, hóa thành vạn nghìn đốm lửa ma mị tán loạn vào hư không.
【 Tiến trình chuyển hóa bắt đầu: Nghịch Mệnh sinh Đạo Quả. Đưa ký chủ vào Cấm Khu… 】
Trong nháy mắt, thi thể của Lục Trầm Chu hóa thành tro bụi ngay trước mắt mọi người. Chỉ còn lại mảnh áo rách nát có thêu chỉ vàng vắt vẻo trên thanh gãy Thánh Tội.
Thế gian bỗng chốc im bặt.
Một giây, hai giây… rồi mười giây trôi qua.
Tiếng hò reo nổ trời bùng phát từ chân núi Thiên Ma Phong lên đến tận chín tầng mây.
"Ma Quân chết rồi! Đại ma đầu đã chết!"
"Chúng ta thắng rồi! Thiên hạ thái bình rồi!"
"Diệp minh chủ vạn tuế! Chính nghĩa vĩnh hằng!"
Hàng vạn tu sĩ quỳ rạp xuống, tung hô vị anh hùng của mình. Diệp Thần đứng trên đỉnh cao nhất, thụ hưởng sự sùng bái của nhân gian. Thiên Mệnh Kiếm trong tay hắn run rẩy, khí vận từ trên trời cao đổ xuống như thác lũ, tưới đẫm vào linh hải của hắn. Hắn cười, nụ cười đầy kiêu ngạo và thỏa mãn. Hắn cảm thấy mình đã trở thành trung tâm của vũ trụ này.
Nhưng giữa cơn say chiến thắng đó, không một ai để ý thấy, bầu trời xanh vừa được khôi phục bỗng hiện lên một vệt đỏ hoen ố như máu. Ý chí Thiên Đạo đang âm thầm vận chuyển, bắt đầu thâm nhập vào huyết mạch của từng tu sĩ đang hò reo dưới kia. Những kẻ vừa "thắng" trận, thực chất vừa trở thành vật nuôi sẵn sàng cho vụ mùa thu hoạch lớn nhất của Thiên Đạo.
Tô Thanh Loan quỳ sụp trong vũng máu của hắn. Nàng run rẩy đưa tay nhặt lấy mảnh vạt áo rách. Trên đó, bên cạnh những vết máu đỏ đến nhức mắt, là một hàng chữ cực nhỏ được khắc bằng kiếm ý ma đạo nhưng bên trong lại ẩn chứa sự ôn nhu đến lạ lùng:
*"Nghỉ ngơi thôi."*
Nước mắt nàng rơi xuống, làm nhòe đi dòng chữ. Nàng bỗng nhớ lại những lần mình "truy sát" hắn. Mỗi lần hắn đều cố tình để lại sơ hở, mỗi lần hắn đều dùng lời lẽ độc địa để đuổi nàng đi, nhưng những tài nguyên nàng cần để đột phá cảnh giới lại luôn tình cờ xuất hiện ngay sau đó.
"Huynh là đồ lừa đảo…" Nàng nấc nghẹn, ôm chặt mảnh áo vào lòng. "Ngươi là đại ma đầu ác độc nhất… sao lại bắt ta phải hận huynh trong sự thật này?"
Phía sau nàng, các vị trưởng lão chính đạo bắt đầu tiến lên, ánh mắt họ không nhìn thi thể (vốn đã tan biến) của Lục Trầm Chu, mà nhìn vào đống bảo vật ma đạo còn rơi rớt lại với vẻ tham lam không giấu diếm.
"Lục Trầm Chu tích lũy vạn năm tài nguyên, giờ đây nên thuộc về minh chủ và các đại tông môn chúng ta!" Một vị trưởng lão vuốt râu, đạo mạo nói.
"Đúng thế, đây là vật của Ma giáo, cần đem về thánh địa để thanh tẩy!"
Họ bắt đầu tranh giành. Họ bắt đầu tính toán phần chia. Họ hả hê vì kẻ thù đã chết, nhưng lại thèm khát những thứ "dơ bẩn" mà kẻ thù ấy để lại.
Tô Thanh Loan đứng dậy, đôi mắt nàng bỗng nhiên biến thành một màu băng giá rợn người. Nàng nhìn đám người "chính đạo" trước mặt, nhìn Diệp Thần đang say mê trong quyền lực, rồi lại nhìn mảnh vạt áo trên tay mình. Ranh giới giữa trắng và đen trong tâm trí nàng chính thức vỡ vụn.
Ở một góc khuất trong khe nứt không gian gần đó, Khương Ngân — kẻ vốn bị coi là bóng ma của Lục Trầm Chu — đang lặng lẽ thu lại ánh nhìn. Hắn không khóc, trái lại, đôi môi mỏng của hắn khẽ nhếch lên. Hắn biết, chủ nhân của hắn không bao giờ thua.
Cái chết này chỉ là khởi đầu của một cuộc tàn sát thực sự.
"Đợi ngài trở lại," Khương Ngân thì thầm, giọng nói biến mất vào bóng tối. "Ngày đó, cả thiên hạ này sẽ phải phủ phục dưới chân Đạo Tổ."
—
Lúc này, tại trung tâm của Cấm Khu — nơi ngay cả Thiên Đạo cũng không thể với tới.
Trong một hồ nước ngưng tụ từ linh khí hỗn độn nguyên thủy, một kén kén ánh sáng trắng đang chậm rãi hình thành. Bên trong đó, một trái tim vốn bị xuyên thủng đang đập lại những nhịp đầu tiên.
Không còn ma khí đen kịt, không còn những điểm Nghịch Mệnh đầy mùi máu. Chỉ còn lại một luồng hơi thở nguyên sơ nhất, thuần khiết nhất.
Lục Trầm Chu nhắm nghiền hai mắt. Hệ thống trong đầu hắn vang lên tiếng thở dài giống như con người:
【 Chúc mừng ký chủ, trạng thái "Ma Quân" đã chính thức kết thúc. 】
【 Quá trình tái tạo "Thái Sơ Đạo Tổ" bắt đầu… Đếm ngược thời gian thức tỉnh: 100 năm. 】
【 Trong thời gian này, xin hãy yên lặng nhìn xem… thế giới mà ngài "bảo vệ" sẽ rữa nát như thế nào khi thiếu đi sự trấn áp của Ma đầu là ngài. 】
Trong giấc ngủ dài sâu thẳm, Lục Trầm Chu dường như thấy mình lại là chàng thanh niên hiện đại của năm xưa, đứng trước gương và nói: "Ta thực sự muốn làm người tốt."
Và hệ thống lúc đó đã trả lời: "Được, vậy thì trước tiên hãy làm kẻ ác vĩ đại nhất đi."
Bầu trời Cửu Tiêu bên ngoài vẫn đang reo hò. Những đống lửa ăn mừng thắp sáng cả một đêm trường. Họ không hề biết rằng, kẻ mà họ vừa giết chính là bức tường thành cuối cùng ngăn chặn cơn đói của thần linh.
Sự diệt vong, đã chính thức bắt đầu từ chính lúc Lục Trầm Chu "ngã xuống".