Hư Không Huyễn ĐạoChương 113: Gặp Lại Tôn Giả Hắc Ám
Bản mệnh Linh Tê trong thức hải Lam Yên không ngừng gào thét, không còn là khúc nhạc trầm hùng của sự kiến tạo mà là một điệu tang thương, bi ai, đầy thống khổ. Nàng lùi lại một bước, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt xám tro u uẩn nhìn chằm chằm vào Điểm Hút Linh khổng lồ trước mặt. Đây không phải là một Thiên Phù Sơn đơn thuần, mà là một vết thương lở loét của Hư Không, một trận pháp hút cạn sinh lực được Thiên Tôn Vô Cực ngụy trang dưới vẻ ngoài mục nát. Nàng nhớ lại những ngày tháng Linh Tê Cổ Phái lụi tàn, từng chút linh khí bị rút cạn, từng sinh mệnh héo úa dưới ánh mắt lạnh lẽo của Thiên Nhãn. Nơi đây, cái cảm giác đó còn mãnh liệt hơn gấp vạn lần, như thể một bàn tay vô hình đang bóp chặt lấy linh hồn nàng.
Đoàn người hạ xuống rìa Thiên Phù Sơn hoang tàn. Ngay lập tức, một luồng hắc khí tanh tưởi, lạnh buốt thấu xương ập đến, mang theo áp lực nặng nề tựa ngàn vạn ngọn núi đè ép. Các tu sĩ Chư Tộc Ẩn Thế, những người vốn có tu vi không tệ, cũng phải vận dụng toàn bộ linh lực để chống đỡ. Sắc mặt của Long Trưởng lão và Địa Trưởng lão tái nhợt như tờ giấy, từng giọt mồ hôi lạnh lăn dài trên thái dương. Ngay cả Mộ Dung Tuyết, dù đã được Lạc Phong thanh tẩy tàn dư lời nguyền, cũng không khỏi cảm thấy linh lực trong kinh mạch vận hành chậm chạp, linh hồn như bị kéo căng đến giới hạn.

“Lạc huynh, nơi đây… dường như còn nguy hiểm hơn Điểm Hút Linh trước rất nhiều!” Mộ Dung Tuyết nắm chặt tay Lạc Phong, giọng thì thầm, không giấu được sự lo lắng. Mắt nàng ánh lên vẻ bất an khi nhìn vào màn sương đen đặc quánh đang nuốt chửng cả ngọn núi.
Lam Yên gật đầu, sắc mặt vẫn còn trắng bệch. “Hư Không Chi Chủ, nơi đây đã bị ý chí của Thiên Tôn Vô Cực bóp méo đến tận cùng. Cỗ năng lượng hủy diệt này… nó có thể đồng hóa linh hồn bất cứ ai chạm vào, biến họ thành một phần của bản nguyên hủy diệt của Thiên Tôn!” Giọng nàng khàn đặc, mỗi lời nói ra đều mang theo sự cảnh báo cấp thiết.
Long Trưởng lão khó khăn chống đỡ, ánh mắt nghi hoặc không rời khỏi Lạc Phong. “Hư Không Chi Chủ… liệu người thật sự có thể tái tạo được nơi như thế này? Đây là bản nguyên của sự hủy diệt… khác xa so với Điểm Hút Linh nhỏ bé trước đó.” Ông không thể không hoài nghi, bởi lẽ, việc kiến tạo sự sống từ một tử địa như thế này là điều nằm ngoài mọi lý lẽ tu luyện mà ông từng biết.
Lạc Phong siết nhẹ tay Tuyết nhi, ánh mắt hắn kiên định như đá tảng, không chút dao động. Hư Không Chi Lực thuần khiết từ Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền tự động tỏa ra, tạo thành một trường lực vô hình ấm áp bao bọc lấy ba người, xua tan luồng hắc khí tanh tưởi đang cố gắng xâm thực. Hắn nhìn thẳng vào Long Trưởng lão, giọng trầm ổn nhưng mạnh mẽ, tràn đầy sự tự tin. “Càng là bản nguyên của sự hủy diệt, càng ẩn chứa tiềm năng kiến tạo. Các vị cứ an tâm. Ta sẽ cho các vị thấy con đường của Hư Không Huyễn Đạo chân chính!” Lời nói của hắn không chỉ là trấn an, mà còn là một lời tuyên bố, một lời hứa mà hắn sẽ thực hiện bằng mọi giá.

***
Đoàn người của Lạc Phong chuẩn bị tiến sâu hơn vào Điểm Hút Linh, mỗi bước đi đều mang theo sự thận trọng. Hắc khí cuồn cuộn xung quanh dường như càng lúc càng trở nên dày đặc, nuốt chửng cả âm thanh và ánh sáng.
Đột nhiên, một luồng hắc khí cuồn cuộn từ sâu trong Điểm Hút Linh bùng nổ dữ dội, xé toạc màn sương đen đặc quánh. Từ trong tâm bão hắc khí, một thân ảnh cao lớn dần ngưng tụ. Tôn Giả Hắc Ám! Hắn vẫn khoác trên mình bộ áo choàng đen tuyền, khuôn mặt bị che khuất một phần bởi mũ trùm, nhưng đôi mắt đỏ rực lộ ra sự sắc lạnh và dè chừng. Hắn không còn vẻ khinh thường tuyệt đối như lần gặp trước, mà ánh mắt hắn quét qua Lạc Phong, như đang đánh giá một kẻ thù đã vượt ngoài dự liệu. Sau đó, ánh mắt hắn dừng lại ở các đại diện Chư Tộc Ẩn Thế, như đang xác nhận mục tiêu.
“Kẻ kế thừa… Ngươi lại dám đặt chân đến đây?” Giọng nói khàn đặc của Tôn Giả Hắc Ám vang vọng như tiếng quỷ gào, mang theo một luồng uy áp nặng nề đè ép tâm trí. “Xem ra, ngươi đã may mắn sống sót qua vài trò chơi nhỏ của Thiên Tôn đại nhân. Nhưng đây… là nơi tận cùng của sự hủy diệt. Ngươi nghĩ ngươi có thể làm gì?” Hắn rõ ràng đã nhận được thông tin về Lạc Phong, nhưng vẫn cố gắng thăm dò, đánh giá mức độ phát triển của “chìa khóa” này.

Địa Trưởng lão, một trong những người đầu tiên lấy lại bình tĩnh, phẫn nộ quát lên: “Tôn Giả Hắc Ám! Ngươi lại dám cản trở Hư Không Chi Chủ?” Dù sợ hãi, nhưng niềm tin vào Lạc Phong và sự phẫn nộ trước kẻ thù đã khiến ông dũng cảm hơn.
Tôn Giả Hắc Ám cười khẩy, tiếng cười khô khốc như tiếng xương cốt va vào nhau. “Hư Không Chi Chủ? Một tiểu tử mà cũng dám xưng Hư Không Chi Chủ? Ta e là các ngươi đã nhầm người. Hôm nay, ta sẽ tiễn các ngươi xuống hoàng tuyền để Thiên Tôn đại nhân có thể thu hoạch ‘vật tế’ một cách trọn vẹn nhất!” Vừa nói dứt lời, hắn tung ra một luồng hắc khí khổng lồ, mang theo Tạp Khí Thiên Kiếp cực đoan, cuồn cuộn như một con mãng xà đen, nhắm thẳng vào Lạc Phong. Luồng hắc khí này không chỉ mang theo sức mạnh vật lý mà còn là sự ăn mòn linh hồn, một đòn đánh tàn độc nhằm nghiền nát ý chí đối thủ.
Lạc Phong đứng thẳng, không lùi bước. Ánh mắt hắn lóe lên tia lạnh lùng. Đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng hắn bùng sáng, tạo ra một trường lực lam xám vững chắc, trong suốt, như một bức tường không gian vô hình chắn trước đòn tấn công của Tôn Giả Hắc Ám. “Tôn Giả Hắc Ám. Ngươi vẫn mãi là con rối trong tay kẻ khác.” Giọng Lạc Phong trầm ổn, vang vọng giữa không gian hỗn loạn, mang theo sự khinh miệt ẩn giấu. “Hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy, ai mới là chủ nhân thật sự của Hư Không!” Lời tuyên bố của Lạc Phong không chỉ là thách thức, mà còn là một lời hứa sẽ lật đổ mọi xiềng xích của Thiên Tôn Vô Cực.
***
Trận chiến bùng nổ dữ dội. Tôn Giả Hắc Ám không hề giữ lại chút sức mạnh nào, hắn tung ra liên tiếp các đòn tấn công tà ác, Ma Khí và Tạp Khí Thiên Kiếp cuồn cuộn như sóng thần, mỗi chiêu thức đều mang theo ý chí hủy diệt và ăn mòn, cố gắng nuốt chửng Lạc Phong. Không gian xung quanh vặn vẹo điên cuồng, những khối kiến trúc đá cổ xưa trên Thiên Phù Sơn rung chuyển dữ dội, những vết nứt lan rộng, như thể toàn bộ thế giới đang gào thét trong đau đớn.
Nhưng Lạc Phong đứng vững như bàn thạch. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn quay cuồng với tốc độ kinh hoàng, Thiên Giới Hạt Giống ẩn sâu trong chiếc nhẫn ngọc cổ xưa bùng lên lam quang chói lòa, kết nối trực tiếp với bản nguyên của Hư Không. Hắn không chỉ chống đỡ, mà chủ động vận dụng phẩm chất “Thao Túng” và “Tái Tạo” của Hư Không Huyễn Đạo đến cực hạn.
Lạc Phong phất tay. Luồng Hư Không Chi Lực lam xám từ lòng bàn tay hắn không hủy diệt hắc khí của Tôn Giả Hắc Ám, mà như một dòng chảy vô hình, “gặm nhấm”, “phân tích” và “biến đổi” nó. Các chiêu thức tà ác của Tôn Giả Hắc Ám, vốn mang theo ý chí ăn mòn và hủy diệt, đột nhiên bị bẻ cong quỹ đạo một cách quỷ dị, hoặc tan rã thành những hạt quang mang đen kịt rồi lại ngưng tụ thành linh khí thuần khiết, cuồn cuộn phản phệ ngược lại chính Tôn Giả Hắc Ám.
Tôn Giả Hắc Ám kinh hãi tột độ, hắn lùi lại liên tiếp mấy bước, thân ảnh mờ ảo của hắn rung lên bần bật. Hắn gầm lên, cố gắng triệu hồi thêm Ma Vật từ sâu trong Điểm Hút Linh để tạo thành một đội quân hắc ám. Tuy nhiên, các Ma Vật vừa xuất hiện, thân hình còn chưa kịp ngưng tụ hoàn chỉnh, đã bị Lạc Phong dùng Hư Không Chi Lực “thanh tẩy” và “tái tạo” ngay lập tức. Những con quái vật gớm ghiếc, đầy hắc khí, trong nháy mắt biến thành những linh thể ánh sáng thuần khiết, bay lượn quanh Lạc Phong như những tinh linh hộ vệ.
Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của Lạc Phong bừng sáng rực rỡ lam quang. Hắn giơ tay lên, một vòng xoáy Hư Không lam xám khổng lồ xuất hiện giữa không trung, không chỉ “nuốt chửng” toàn bộ các đòn tấn công còn sót lại của Tôn Giả Hắc Ám, mà còn “gặm nhấm” chính thân thể hắn. Tôn Giả Hắc Ám hét lên đau đớn, tiếng hét xé nát không gian, thân thể hắn bắt đầu tan rã thành những hạt Tạp Khí Thiên Kiếp đen kịt. Nhưng thay vì bị hủy diệt hoàn toàn, những hạt Tạp Khí đó lại bị Lạc Phong “tái tạo” thành linh khí thuần khiết, cuồn cuộn dâng lên, hòa vào Hư Không Chi Lực của Lạc Phong.

“Không thể nào! Ngươi… ngươi đã làm gì? Ngươi không phải là kẻ kế thừa ti tiện đó! Ngươi… ngươi là nghịch số!” Tôn Giả Hắc Ám hét lên kinh hoàng, giọng nói hắn run rẩy, đầy sự tuyệt vọng và không thể tin được. Hắn không thể hiểu nổi sức mạnh mà Lạc Phong đang thể hiện, nó vượt xa mọi định luật mà hắn từng biết.
Lạc Phong thu hồi Hư Không Chi Lực. Ánh mắt hắn lạnh lùng, giọng nói trầm ổn, vang vọng khắp Điểm Hút Linh. “Ngươi đúng. Ta là nghịch số. Và ta sẽ dùng nghịch số này để lật đổ mọi xiềng xích của Thiên Tôn Vô Cực.” Vừa dứt lời, Tôn Giả Hắc Ám tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại một luồng linh khí thuần khiết dồi dào tỏa ra, như một minh chứng cho sự “tái tạo” hoàn mỹ của Lạc Phong.
***
Luồng linh khí thuần khiết từ Tôn Giả Hắc Ám, kết hợp với Hư Không Chi Lực của Lạc Phong, hòa quyện vào nhau, lan tỏa khắp Điểm Hút Linh. Nơi đây, từng tấc đất, từng ngọn gió đều cảm nhận được sự chuyển hóa kinh thiên động địa.
Lạc Phong nhắm mắt, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền và Thiên Giới Hạt Giống trong chiếc nhẫn ngọc cổ xưa cộng hưởng mãnh liệt. Hắn vận dụng Hư Không Huyễn Đạo đến cực điểm, “thao túng” và “tái tạo” toàn bộ bản nguyên của Điểm Hút Linh. Hắc khí tanh tưởi nhanh chóng tan biến như sương khói gặp nắng. Tạp Khí Thiên Kiếp, vốn đặc quánh như mực, được thanh lọc từng chút một, biến thành những dòng linh khí thuần khiết, trong lành. Những khối kiến trúc đá cổ xưa, nứt nẻ và đổ nát, bắt đầu mọc lên cây cối xanh tươi, những đóa hoa kỳ lạ nở rộ, tỏa hương thơm ngát. Linh khí dồi dào từ lòng đất tuôn trào, tạo thành những suối linh khí nhỏ, biến Thiên Phù Sơn hoang tàn, tiêu điều thành một cảnh quan thần tiên, tràn đầy sức sống.
Các đại diện Chư Tộc Ẩn Thế, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên đứng nhìn cảnh tượng đó với vẻ mặt ngỡ ngàng, kinh ngạc tột độ. Họ không thể tin vào mắt mình. Sự hủy diệt đã biến thành kiến tạo, tử địa đã hóa thành thánh địa, chỉ trong chớp mắt.
Mộ Dung Tuyết, nước mắt rưng rưng vì xúc động, lao đến ôm chặt Lạc Phong. “Lạc huynh… chàng thật sự đã làm được! Thật vĩ đại!” Giọng nàng nghẹn ngào, tràn đầy hạnh phúc và tự hào. Nàng cảm nhận được hơi ấm và sức mạnh từ Lạc Phong, một sức mạnh không còn khiến nàng sợ hãi mà chỉ muốn tin tưởng tuyệt đối.
Lam Yên, đôi mắt xám tro giờ đây đã bừng sáng rực rỡ, không còn chút u uẩn nào. Nàng quỳ một gối xuống trước Lạc Phong, ánh mắt nàng tràn ngập kính nể và hy vọng. “Hư Không Chi Chủ… Ngài đã thực sự vượt qua mọi giới hạn. Ngài là nghịch số duy nhất của càn khôn này! Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo Ngài đến cùng trời cuối đất, không một lời hối hận, để kiến tạo lại Tiên Đạo chân chính!” Lời thề của nàng vang vọng, mạnh mẽ và kiên định.
Long Trưởng lão, sắc mặt vẫn còn tái nhợt vì kinh ngạc, cũng quỳ một gối xuống, giọng ông run rẩy, ngấn lệ. “Hư Không Chi Chủ… Chúng ta đã sai khi nghi ngờ Ngài. Thần Long Tộc nguyện dốc hết sức mình, phò tá Ngài trên con đường Hàn Gắn Bầu Trời, dù phải đối mặt với bất cứ hiểm nguy nào!”
Địa Trưởng lão và tất cả các đại diện Chư Tộc khác, từ Phượng Hoàng Cổ Tộc đến Thanh Lân Tộc, đều đồng loạt quỳ xuống, cúi đầu thành kính trước Lạc Phong. “Nguyện đi theo Hư Không Chi Chủ!” Tiếng hô vang dội, lay động cả Thiên Phù Sơn vừa được tái tạo, thể hiện sự quy phục và niềm tin tuyệt đối.
Lạc Phong đỡ Mộ Dung Tuyết và Lam Yên dậy. Ánh mắt hắn quét qua các Chư Tộc Ẩn Thế, giọng trầm ổn nhưng mạnh mẽ, tràn đầy ý chí kiến tạo. “Đây chỉ là khởi đầu. Vẫn còn rất nhiều Điểm Hút Linh cần được tái tạo, và cuộc chiến thật sự với Thiên Tôn Vô Cực mới chỉ bắt đầu.” Hắn biết, con đường phía trước còn xa, nhưng với những đồng minh này, hắn không còn đơn độc.
***
Trong một chiều không gian hắc ám vô tận, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang. Tấm gương Hư Không khổng lồ trước mặt hắn hiện rõ từng chi tiết cảnh Lạc Phong tái tạo Điểm Hút Linh. Hắc khí tan biến, linh khí bùng nổ, sự sống trỗi dậy từ hoang tàn.
Ban đầu, Thiên Tôn Vô Cực cau mày, một luồng sát khí kinh thiên động địa bùng nổ từ bản nguyên của hắn, khiến cả chiều không gian rung chuyển dữ dội. Hắc La và Thám Ảnh đang quỳ rạp dưới chân ngai vàng run rẩy bần bật, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, cảm nhận được sự phẫn nộ tột cùng từ chủ nhân. Tấm gương Hư Không trước mặt Thiên Tôn Vô Cực rạn nứt sâu hơn, những vết nứt như mạng nhện lan rộng khắp bề mặt.
“Kẻ kế thừa ti tiện!” Thiên Tôn Vô Cực gầm lên, giọng nói trầm thấp vang vọng như sấm rền. “Ngươi dám ‘tái tạo’ những gì bổn tôn đã định hình? Ngươi đã vượt quá giới hạn của một ‘vật tế’!”
Tuy nhiên, chỉ một khoảnh khắc sau, sát khí kinh hoàng nhanh chóng tan biến. Thay vào đó, một nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm nở trên môi Thiên Tôn Vô Cực. Ánh mắt hắn lóe lên sự tính toán và một tia hưng phấn khó che giấu. Hắn không còn tức giận, mà dường như đang “nghiền ngẫm” một điều gì đó sâu xa hơn.
“Hừm… Sức mạnh ‘tái tạo’ của ngươi… ngày càng hoàn mỹ.” Giọng Thiên Tôn Vô Cực trầm thấp, đầy tự mãn, như thể hắn đã nhìn thấu mọi thứ. “Ngươi chính là ‘chìa khóa’ hoàn hảo nhất cho ‘Đại kế Thế Giới Hồi Quy’ của bổn tôn.” Hắn đưa tay vuốt nhẹ tấm gương Hư Không, như đang vuốt ve một món đồ chơi quý giá. “Hắc La, Thám Ảnh!”
Hắc La và Thám Ảnh cúi đầu sâu hơn, giọng run rẩy. “Tuân lệnh, Thiên Tôn đại nhân!”
“Tiếp tục giám sát hắn.” Thiên Tôn Vô Cực ra lệnh, giọng nói vang vọng, mang theo ý chí không thể lay chuyển. “Đừng làm tổn hại hắn. Nhưng hãy chuẩn bị… những ‘thử thách’ tinh vi hơn. Bổn tôn muốn xem, ngươi có thể ‘tái tạo’ đến mức nào trước khi bị bổn tôn ‘thu hoạch’!” Hắn muốn Lạc Phong phải tự tay dâng lên “Trái Tim Hư Không”, một cách hoàn mỹ nhất.
***
Ám Liệt ẩn mình trong một khe nứt không gian hẹp, thân ảnh hắn hòa lẫn vào hư vô. Hắn cảm nhận được luồng năng lượng “tái tạo” hùng tráng từ Điểm Hút Linh đầu tiên, một cảm giác ấm áp và hy vọng lan tỏa khắp Hư Không. Đồng thời, hắn cũng cảm nhận được ý chí “thử thách” mới, lạnh lẽo và đầy nguy hiểm từ Thiên Tôn Vô Cực. Ám Liệt khẽ nhếch mép, đôi mắt thâm thúy ẩn chứa sự thán phục và một tia hy vọng. Hắn đưa tay chạm vào ấn ký đã biến mất trên cổ tay, cảm nhận sự tự do hoàn toàn, và rồi lại biến mất vào bóng tối, tiếp tục vai trò quân cờ bí mật của mình.
“Kẻ kế thừa… ngươi thật sự là nghịch số.” Ám Liệt thì thầm, giọng nói trầm khàn. “Thiên Tôn Vô Cực đã thay đổi kế hoạch. Con đường phía trước của ngươi sẽ còn gian nan hơn gấp bội. Nhưng… hy vọng đã được nhen nhóm.” Hắn không hành động gì thêm, chỉ lặng lẽ quan sát, đôi mắt thâm trầm ẩn chứa sự tính toán và một tia hứng thú khó hiểu. Đối với Ám Liệt, sự phát triển của Lạc Phong là một biến số thú vị, một quân cờ có thể được lợi dụng trong ván cờ lớn hơn của hắn.
***
Trên Điểm Hút Linh đã được tái tạo hoàn toàn, giờ đây là một Thiên Phù Sơn tràn đầy sức sống, bầu trời trong xanh, linh khí dồi dào. Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, ánh mắt hắn sắc bén và kiên định nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những Điểm Hút Linh khác đang chờ đợi. Đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng hắn bùng nổ ánh sáng rực rỡ, bao bọc cả ba người và toàn bộ đoàn Chư Tộc Ẩn Thế, như một lời tuyên bố về sự bảo hộ và ý chí bất diệt.
“Thiên Tôn Vô Cực… ngươi sẽ phải trả giá!” Giọng Lạc Phong dõng dạc, vang vọng khắp Thiên Phù Sơn, mang theo ý chí sắt đá và sự phẫn nộ không gì lay chuyển. “Ta sẽ dùng chính ‘chìa khóa’ mà ngươi khao khát để khóa chặt vận mệnh của ngươi. Ta sẽ Hàn Gắn Bầu Trời và kiến tạo Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho vũ trụ này!”
Vừa dứt lời, Lạc Phong cùng Mộ Dung Tuyết, Lam Yên và các Chư Tộc Ẩn Thế hóa thành những vệt sáng, lao vút lên không trung, hướng thẳng về phía Điểm Hút Linh tiếp theo được đánh dấu trên tấm bản đồ da thú cổ xưa. Cuộc hành trình mới, đầy rẫy thử thách và nguy hiểm, nhưng cũng tràn đầy hy vọng và ý chí kiến tạo bất diệt, mới chỉ thực sự bắt đầu. Phía trước họ, màn đêm Hư Không vẫn còn thăm thẳm, nhưng trong lòng Lạc Phong, ngọn lửa của Tiên Đạo chân chính đã bùng cháy rực rỡ, sẵn sàng soi sáng cả càn khôn.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: