Hư Không Huyễn ĐạoChương 115: Giải Thoát Cho Kẻ Thù
“Bắt đầu thôi!”
Dứt lời, Lạc Phong không chút do dự, lao thẳng vào trận chiến. Đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng hắn bùng lên rực rỡ, Hư Không Chi Lực cuồn cuộn bao bọc, biến hắn thành vệt sáng lam xám, xé toang làn hắc khí. Đây không chỉ là cuộc chiến sức mạnh, mà còn là sự đối đầu của ý chí: giữa hủy diệt và kiến tạo, giữa lòng ích kỷ tàn độc của Thiên Tôn Vô Cực và sự nhân ái, kiên cường của Lạc Phong. Số phận của Tôn Giả Hắc Ám, và có thể là cả vũ trụ, đang nằm trong tay Lạc Phong, Hư Không Chi Chủ chân chính.

Mộ Dung Tuyết nép sâu vào lòng Lạc Phong, cảm nhận từng đợt va đập kinh hoàng từ xúc tu hắc khí của Tôn Giả Hắc Ám. Mỗi đòn tấn công không chỉ mang sức mạnh hủy diệt thân xác, mà còn là ý chí ăn mòn, xuyên thấu trường lực lam xám của Lạc Phong, gieo rắc nỗi sợ hãi vào tâm trí nàng. Nàng siết chặt vạt áo Lạc Phong, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi lo âu tột độ. “Lạc huynh, cẩn thận!” Giọng nàng thì thầm, lạc đi trong tiếng gầm rú của gió Hư Không và những tiếng va đập chói tai.
Lam Yên đứng cạnh Mộ Dung Tuyết, sắc mặt trắng bệch. Bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng rên rỉ từng hồi, đau đớn như bị xé toạc, báo hiệu mối nguy hiểm không chỉ về thân xác mà còn về linh hồn. Nàng nhìn Lạc Phong, đôi mắt xám tro u uẩn nhuốm vẻ tuyệt vọng. “Kẻ thừa kế, hắn quá mạnh! Đừng cố gắng đối đầu trực diện!” Nàng khàn đặc giọng cảnh báo, nhưng Lạc Phong dường như không nghe thấy. Khí tức của Tôn Giả Hắc Ám cuồng bạo đến mức khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Trường lực của Lạc Phong dù vững chắc đến mấy cũng đang phải chịu đựng áp lực khủng khiếp, những vết rạn nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện. Các đại diện Chư Tộc Ẩn Thế, Long Trưởng lão và Địa Trưởng lão, co cụm lại phía sau, sắc mặt tái mét, kinh hãi tột độ, không ai dám nhúc nhích. Họ chưa từng chứng kiến một tồn tại nào hung tàn đến vậy, sự nghi ngờ về khả năng của Lạc Phong lại dấy lên trong lòng họ.
Lạc Phong vẫn đứng thẳng, đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng bùng sáng rực rỡ, không hề lùi bước. Hắn nhắm mắt lại, hoàn toàn phớt lờ những đòn tấn công đang điên cuồng va đập vào trường lực bảo hộ. Trong khoảnh khắc đó, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn xoay tròn với tốc độ kinh người, Hư Không Chi Lực thuần khiết cuồn cuộn dâng trào. Hắn không chỉ cảm nhận sức mạnh hủy diệt của Tôn Giả Hắc Ám, mà còn cảm nhận sâu thẳm bản chất thực sự của linh hồn đó – một linh hồn bị xiềng xích, bóp méo, bị Tạp Khí Thiên Kiếp nuốt chửng, không phải ác quỷ bẩm sinh mà là nạn nhân đáng thương của Thiên Tôn Vô Cực. Hắn thấy được những mảnh ký ức rời rạc, những tiếng kêu cứu vô vọng bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc hắc ám.
Lạc Phong mở mắt, đôi mắt lam xám sâu thẳm ánh lên vẻ kiên định và lòng trắc ẩn. Hắn thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sức mạnh, xuyên thấu qua màn hắc khí: “Ngươi không phải kẻ thù… ngươi là tù nhân.”
Lời nói của Lạc Phong như một luồng gió lạ, khiến Tôn Giả Hắc Ám khựng lại trong giây lát, đôi mắt đỏ rực lóe lên tia bối rối mong manh. Nhưng ngay sau đó, sự phẫn nộ và bản năng hủy diệt lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn, như thể lời nói của Lạc Phong đã chạm vào vết thương sâu thẳm nhất.
“Kẻ thừa kế ti tiện! Ngươi dám! Ngươi dám sỉ nhục bổn tọa!” Tôn Giả Hắc Ám gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, thân ảnh khổng lồ rung chuyển dữ dội. Hàng ngàn xúc tu hắc khí như những con rắn khổng lồ, mang theo ý chí hủy diệt và ăn mòn, điên cuồng lao vào trường lực của Lạc Phong. Chúng không còn là những đòn tấn công đơn thuần, mà là sự bùng nổ của nỗi đau và tức giận tột cùng, như muốn xé nát mọi thứ cản đường.
Lạc Phong không hề nao núng. Đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng hắn bùng nổ ánh sáng rực rỡ, lam quang thuần khiết lan tỏa khắp không gian, không còn là lá chắn phòng ngự mà biến thành vòng tay khổng lồ, dịu dàng nhưng kiên cố, bao bọc lấy Tôn Giả Hắc Ám. Đây là hành động không tưởng, một sự đối đầu không theo bất kỳ lẽ thường nào của thế giới tu tiên.
Các xúc tu hắc khí điên cuồng va đập vào vòng tay lam quang, nhưng thay vì bị đánh bật, chúng bắt đầu bị “ăn mòn” và “thao túng” một cách kỳ lạ. Từng chút hắc khí như băng tan chảy dưới nắng, suy yếu dần, biến thành những dải khói đen mỏng manh rồi tan biến vào hư vô. Tôn Giả Hắc Ám cảm nhận được điều đó, càng trở nên phẫn nộ và hoảng loạn. Hắn gào thét, thân ảnh khổng lồ giãy giụa kịch liệt, nhưng vòng tay lam quang của Lạc Phong vẫn vững như bàn thạch, từ từ thu hẹp lại, kéo hắn vào sâu hơn.
Lạc Phong giơ lòng bàn tay phải lên. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay hắn, tưởng chừng đã lành lặn, giờ đây bùng sáng rực rỡ, lam quang thuần khiết từ Tiên Cốt tinh hạch và chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út phun trào như thác lũ. Toàn bộ năng lượng đó ngưng tụ thành vòng xoáy lam xám khổng lồ, từ từ nuốt chửng Tôn Giả Hắc Ám vào bên trong.
“U Minh Tử, giải thoát!” Lạc Phong khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa sức mạnh không thể lay chuyển, như một lời phán quyết của Hư Không.
Bên trong vòng xoáy lam xám, Tôn Giả Hắc Ám rên rỉ đau đớn tột cùng. Thân ảnh hắc ám của hắn liên tục biến đổi, như thước phim quay chậm về cuộc đời hắn. Lúc là chiến tướng oai phong với áo giáp đen tuyền, đôi mắt rực lửa ý chí, xông pha trận mạc vì một lý tưởng nào đó. Lúc lại là tu sĩ trẻ tuổi, khuôn mặt thanh tú, ánh mắt kiên nghị, trên cổ tay có ấn ký hình rồng nhỏ, đang khổ luyện công pháp dưới một gốc cổ thụ. Nhưng dù là hình ảnh nào, tất cả đều bị bao phủ bởi Tạp Khí Thiên Kiếp như lớp vỏ bọc ghê tởm, méo mó và xấu xí, bóp méo cả ký ức lẫn linh hồn.
Lạc Phong tập trung toàn bộ ý chí “tái tạo” của Hư Không Huyễn Đạo, “gặm nhấm” và “thanh lọc” từng chút Tạp Khí khỏi linh hồn Tôn Giả Hắc Ám. Mỗi khi một lớp Tạp Khí bị loại bỏ, Tôn Giả Hắc Ám lại rên rỉ dữ dội hơn, như thể linh hồn hắn đang bị xé ra từng mảnh. Luồng hắc khí bị rút ra, không bị hủy diệt hoàn toàn mà biến thành những dải khói đen mỏng manh, mang theo những mảnh ký ức đau khổ, những tiếng kêu cứu bị lãng quên của một linh hồn bị giam cầm, rồi tan biến vào hư vô.
Đây là quá trình cực kỳ đau đớn, không chỉ cho Tôn Giả Hắc Ám mà còn cho Lạc Phong. Hắn cảm nhận được sự giằng xé trong linh hồn Tôn Giả Hắc Ám, nỗi đau của sinh mệnh bị biến thành công cụ, bị tước đoạt ý chí. Lạc Phong phải dùng toàn bộ tâm cảnh và Hư Không Chi Lực của mình để duy trì quá trình thanh lọc, không để bản thân bị ảnh hưởng bởi những Tạp Khí đang bị gột rửa.

Tiếng rên rỉ dần chuyển thành tiếng thở dốc nặng nề, sau đó là tiếng thét thống khổ cuối cùng, như sự giải thoát của một linh hồn đã chịu đựng quá lâu. Thân ảnh Tôn Giả Hắc Ám co rút lại, hắc khí tiêu tán hoàn toàn. Vòng xoáy lam xám dịu đi, để lộ ra một nam nhân trung niên tiều tụy, tóc bạc phơ, quần áo rách nát, ngã quỵ xuống đất. Đôi mắt hắn đờ đẫn và trống rỗng, không còn chút uy áp nào của Tôn Giả Hắc Ám hung tàn, chỉ còn lại sự yếu ớt và hoang mang tột độ. Đó chính là U Minh Tử, một tu sĩ cổ xưa đã bị Thiên Tôn Vô Cực thao túng. Trên cổ tay hắn, ấn ký hình rồng đã mờ nhạt đến mức gần như không thể nhìn thấy.

Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của Lạc Phong nứt ra lần nữa, máu tươi rỉ ra thấm đẫm vào chiếc nhẫn ngọc cổ xưa, biểu thị sự tiêu hao Hư Không Chi Lực đến cực điểm. Lạc Phong thở dốc, khuôn mặt tái nhợt, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định và đầy mãn nguyện. Hắn đã làm được. Hắn đã giải thoát một linh hồn.
Mộ Dung Tuyết nhìn U Minh Tử tiều tụy nằm đó, rồi nhìn sang Lạc Phong với ánh mắt kinh ngạc tột độ. Nàng chưa từng chứng kiến sức mạnh nào như vậy – không phải hủy diệt, mà là tái sinh. Từ kinh ngạc, ánh mắt nàng chuyển sang kính nể sâu sắc, xúc động đến rơi lệ. “Lạc huynh…” nàng thì thầm, giọng nói nghẹn ngào, tràn ngập niềm tin và tình yêu.
Lam Yên quỳ một gối xuống, đôi mắt xám tro u uẩn bừng sáng, tràn ngập kính nể và hy vọng. Bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng không còn rên rỉ bi ai, mà ngân lên điệu nhạc trầm hùng của sự kiến tạo, của một khởi nguyên mới. “Hư Không Chi Chủ chân chính!” nàng cung kính tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp Thiên Phù Sơn. “Ngài đã thực sự vượt qua mọi giới hạn! Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo Ngài, đến cùng trời cuối đất!”
Long Trưởng lão và Địa Trưởng lão, cùng tất cả các tu sĩ Chư Tộc Ẩn Thế khác, đồng loạt quỳ sụp xuống, cúi đầu thành kính trước Lạc Phong. Nỗi nghi ngờ, sợ hãi ban đầu đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự quy phục tuyệt đối và lòng trung thành không thể lay chuyển. Long Trưởng lão run giọng, nói: “Đây… đây mới là Tiên Đạo chân chính! Kẻ hèn này đã nhầm lẫn… Cung nghênh Hư Không Chi Chủ!” Tiếng hô vang của các Chư Tộc vang dội, hòa cùng tiếng gió Hư Không, như lời thề nguyện vang vọng đến tận chân trời.
Ám Liệt vẫn ẩn mình trong khe nứt không gian hẹp, thân ảnh hắn hòa lẫn vào hư vô. Hắn chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, từ sự biến đổi đau đớn của Tôn Giả Hắc Ám đến sự giải thoát cuối cùng, và cả sự quy phục của các Chư Tộc. Đôi mắt hổ phách của hắn lóe lên tia sáng phức tạp – kinh ngạc tột độ, hy vọng mãnh liệt đến mức khiến linh hồn hắn rung động, và một chút sợ hãi trước sức mạnh không thể lường trước của Lạc Phong. Hắn khẽ nhếch mép, lẩm bẩm, giọng nói chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy: “Hắn… không phải Thiên Tôn. Hắn… là hy vọng.” Hắn cảm nhận được tia hy vọng cho chính mình, cho những linh hồn bị thao túng khác, một con đường thoát khỏi xiềng xích của Thiên Tôn Vô Cực.
Lạc Phong bước đến gần U Minh Tử, kiểm tra mạch đập yếu ớt của y. Hắn đặt một viên Tinh Thạch Thiên Khuyết tinh khiết vào tay U Minh Tử, truyền một luồng Hư Không Chi Lực ấm áp vào cơ thể y để ổn định, giúp linh hồn y dần hồi phục sau cơn chấn động kinh hoàng. Sau đó, hắn quay lại nhìn Mộ Dung Tuyết, Lam Yên và các Chư Tộc Ẩn Thế.

Với khí chất uy nghiêm và trầm ổn, Lạc Phong cất tiếng, giọng nói vang vọng khắp Thiên Phù Sơn, mang theo ý chí sắt đá và niềm tin bất diệt: “Thiên Tôn Vô Cực biến vạn vật thành công cụ, biến sinh mệnh thành Tạp Khí. Hắn muốn hủy diệt để ‘tái tạo’ một vũ trụ theo ý chí ích kỷ của riêng mình. Nhưng ta, Lạc Phong, Hư Không Chi Chủ chân chính, sẽ dùng Hư Không Huyễn Đạo để kiến tạo lại tất cả. Đây không phải là hủy diệt, mà là tái sinh!” Lời tuyên bố của hắn như lời hứa, lời thề nguyện thiêng liêng, gieo mầm hy vọng vào những trái tim đang khao khát một trật tự chân chính.
Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Lạc Phong, ánh mắt nàng tràn ngập tình yêu và niềm tin tuyệt đối. Nàng biết, dù phía trước có là vực thẳm diệt thế hay Thiên Tôn Vô Cực hung tàn, nàng cũng sẽ không bao giờ buông tay. “Lạc huynh… ta sẽ luôn ở bên chàng!” nàng khẽ nói, lời hứa vang vọng trong lòng.
Lam Yên quỳ một gối, cung kính tuyên bố: “Hư Không Chi Chủ chân chính! Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo Ngài, đến cùng trời cuối đất, kiến tạo Tiên Đạo mới!” Tiếng hô vang của các Chư Tộc Ẩn Thế khác đồng loạt vang lên, giọng nói tràn đầy nhiệt huyết và niềm tin: “Nguyện theo Hư Không Chi Chủ! Nguyện theo Hư Không Chi Chủ! Nguyện theo Hư Không Chi Chủ!”
Từ chiều không gian hắc ám vô tận, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang, tấm gương Hư Không khổng lồ trước mặt hắn hiện rõ cảnh Lạc Phong tuyên bố “tái sinh” và sự phục tùng của Chư Tộc Ẩn Thế. Ban đầu, khuôn mặt Thiên Tôn Vô Cực vặn vẹo vì phẫn nộ, gầm lên một tiếng kinh thiên động địa khiến không gian xung quanh rạn nứt dữ dội. Hắn không thể chấp nhận được việc “tác phẩm” của hắn lại bị một kẻ kế thừa ti tiện như Lạc Phong “thanh tẩy” và “tái tạo”.
Hắc La và Thám Ảnh đang quỳ rạp dưới chân Thiên Tôn Vô Cực, run rẩy bần bật, sắc mặt trắng bệch vì sợ hãi. “Thiên Tôn đại nhân!” họ đồng loạt cúi đầu sâu hơn, không dám thở mạnh, chờ đợi cơn thịnh nộ của chủ nhân giáng xuống.
Nhưng cơn thịnh nộ của Thiên Tôn Vô Cực nhanh chóng tan biến, thay vào đó là ánh mắt lạnh lẽo và xảo quyệt. Hắn nở nụ cười bí hiểm, chạm ngón tay vào tấm gương Hư Không, như đang vuốt ve một món đồ chơi quý giá. Hắn thầm nghĩ, giọng nói vang vọng trong ý niệm, mang theo sự tàn độc và tính toán sâu xa: “Ngươi đúng là một biến số thú vị, kẻ kế thừa ti tiện. Ngươi càng mạnh mẽ, càng có khả năng ‘tái tạo’, thì càng là ‘chìa khóa’ hoàn mỹ nhất, ‘vật tế’ tối thượng cho Đại kế Thế Giới Hồi Quy của bổn tôn!”
Thiên Tôn Vô Cực ra lệnh cho Hắc La và Thám Ảnh, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy áp, khiến linh hồn họ như bị bóp nghẹt: “Tiếp tục giám sát ‘chìa khóa’ đó. Chuẩn bị những ‘thử thách’ tinh vi hơn, những cạm bẫy không chỉ về sức mạnh mà còn về ý chí, về linh hồn. Nhưng tuyệt đối… không được làm tổn hại đến hắn. Hắn phải đến Hư Không Chi Tâm nguyên vẹn, tự tay dâng lên cho bổn tôn!”
Hắc La và Thám Ảnh bối rối, hoang mang nhìn nhau. Mệnh lệnh này hoàn toàn trái ngược với những gì họ từng nhận được trước đây – không phải truy sát, mà là bảo vệ và dẫn dụ. Nhưng họ vẫn cúi đầu tuân lệnh, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi tột cùng trước sự xảo quyệt và tàn độc của chủ nhân. “Rõ… rõ, Thiên Tôn đại nhân!” Hắc La run rẩy đáp lời. “Thuộc hạ tuân lệnh!” Thám Ảnh cũng vội vàng phụ họa, giọng nói run rẩy.
Trên Thiên Phù Sơn, nơi Điểm Hút Linh vừa được tái tạo thành vùng đất tràn đầy sức sống, bầu trời trong xanh, linh khí dồi dào. Lạc Phong nội thị bản thân. Hắn cảm nhận Hư Không Chi Lực thuần khiết cuồn cuộn trong kinh mạch, Tiên Cốt tinh hạch vững chắc, phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” đã đạt đến đỉnh điểm viên mãn, hòa quyện vào nhau như một bản năng thứ hai. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của hắn phát ra lam quang dịu nhẹ, ẩn chứa uy lực kiến tạo nguyên sơ, dấu ấn vĩnh viễn của sức mạnh và lòng trắc ẩn.
Mộ Dung Tuyết tựa đầu vào vai Lạc Phong, cảm nhận sự bình yên và sức mạnh vĩ đại từ hắn. Nàng biết, dù cuộc hành trình phía trước có gian nan đến mấy, chỉ cần có Lạc Phong, nàng sẽ không bao giờ sợ hãi.
Lam Yên đứng cạnh, ánh mắt tràn đầy hy vọng và kính nể tuyệt đối. Bản mệnh Linh Tê của nàng đã hoàn toàn được thanh tẩy, trở nên trong sáng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, ngân lên điệu nhạc trầm hùng của sự kiến tạo.
Lạc Phong nói, giọng nói trầm ổn nhưng vang vọng, mang theo ý chí sắt đá và niềm tin bất diệt: “Đây chỉ là khởi đầu. Vẫn còn nhiều Điểm Hút Linh khác cần được tái tạo. Cuộc chiến thực sự với Thiên Tôn Vô Cực… mới chỉ bắt đầu.”
Tấm bản đồ da thú cổ xưa trong ngực Lạc Phong bừng sáng, một điểm mới bùng sáng chói lòa, chỉ ra vị trí của Điểm Hút Linh tiếp theo, chấm lam rực rỡ giữa nền da cũ kỹ, như lời hiệu triệu cho hành trình mới.
Lạc Phong ánh mắt sắc bén hướng về phía chân trời, nơi sâu thẳm ẩn chứa ý chí của Thiên Tôn Vô Cực. Hắn tuyên bố, giọng nói mạnh mẽ và kiên quyết, như lời thề vang vọng khắp càn khôn: “Ta sẽ dùng chính ‘chìa khóa’ mà ngươi khao khát để khóa chặt vận mệnh của ngươi. Ta sẽ Hàn Gắn Bầu Trời và kiến tạo một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho vũ trụ này!”
Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên, đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng hắn bùng nổ ánh sáng rực rỡ, bao bọc lấy cả hai. Cùng Lam Yên và các Chư Tộc Ẩn Thế (Long Trưởng lão, Địa Trưởng lão, đại diện Phượng Hoàng Cổ Tộc và Thanh Lân Tộc) cũng hóa thành những vệt sáng, họ lao vút lên không trung, hướng về phía Điểm Hút Linh tiếp theo, mang theo hy vọng và quyết tâm kiến tạo một kỷ nguyên mới, một Tiên Đạo chân chính cho toàn bộ Hư Không.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: