Hư Không Huyễn ĐạoChương 123: Tiểu Thế Giới Trong Nhẫn
“Lạc lang…” Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Lạc Phong, ánh mắt nàng tràn ngập thâm tình và tín nhiệm tuyệt đối, tựa đầu vào vai chàng. Hơi ấm từ thân thể nàng lan tỏa, xua đi phần nào hàn khí vô hình bao trùm Lạc Phong, song chẳng thể xoa dịu nỗi bất an đang dâng trào trong tâm khảm nàng.
Trong không gian hắc ám vô tận, tấm gương Hư Không khổng lồ trước mặt Thiên Tôn Vô Cực đột nhiên chấn động dữ dội, xuất hiện hàng loạt vết rạn nứt sâu hoắm, như thể sắp vỡ vụn. Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang, ban đầu gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, phẫn nộ ngập trời, khiến cả không gian rung chuyển. “Kẻ kế thừa ti tiện! Dám vượt qua giới hạn của bổn tôn!” Hắc La và Thám Ảnh quỳ rạp dưới chân Thiên Tôn Vô Cực, run rẩy bần bật, sắc mặt tái nhợt vì kinh hãi. Uy áp từ Thiên Tôn Vô Cực khiến linh hồn bọn chúng như muốn vỡ vụn.

Tuy nhiên, Thiên Tôn Vô Cực nhanh chóng trấn định lại. Ánh mắt hắn lóe lên thâm ý tính toán, khóe môi nở nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm. “Ha ha ha… thú vị! Quả nhiên là biến số hoàn mỹ. Ngươi đã tự mình tôi luyện thành chìa khóa hoàn hảo cho Đại kế Thế Giới Hồi Quy của bổn tôn.” Giọng hắn trầm thấp, vang vọng, ẩn chứa sự tự mãn và hứng thú điên cuồng. Hắn phất tay. Tấm gương Hư Không ngưng tụ, chỉ hiện rõ hình ảnh Lạc Phong đang tỏa lam quang rực rỡ, tựa thần linh bừng tỉnh.
Thiên Tôn Vô Cực ra lệnh, giọng nói đầy uy áp, tựa lời phán quyết của thần linh: “Hắc La! Thám Ảnh! Triệu tập Thiên Tướng Hư Không tinh nhuệ nhất. Tiếp tục giám sát kẻ kế thừa này, nhưng tuyệt đối không được phép tổn hại hắn! Bất cứ ai ngăn cản sự ‘trưởng thành’ của hắn đều phải chết! Bổn tôn muốn hắn tự tay dâng lên Trái Tim Hư Không hoàn chỉnh!”
“Dạ, Thiên Tôn.” Hắc La run rẩy cúi đầu, giọng nói khản đặc.
“Thuộc hạ tuân mệnh.” Thám Ảnh cũng run rẩy đáp lời, khuôn mặt tái nhợt vì kinh hãi. Bọn chúng bối rối và hoang mang trước mệnh lệnh trái ngược này – vừa thử thách, vừa bảo vệ, song chẳng dám thắc mắc. Nỗi sợ hãi Thiên Tôn Vô Cực đã ăn sâu vào xương tủy, khiến bọn chúng chỉ biết tuân phục vô điều kiện.
Lạc Phong khẽ ôm Mộ Dung Tuyết vào lòng, ánh mắt chàng nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi ý chí của Thiên Tôn Vô Cực vẫn đang lan tỏa. “Thiên Tôn Vô Cực muốn ta trở thành vật tế, là chìa khóa để y tái tạo vũ trụ theo ý chí ích kỷ của y. Nhưng ta sẽ dùng chính chìa khóa này để khóa chặt vận mệnh của y, Hàn Gắn Bầu Trời và kiến tạo một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho toàn bộ càn khôn này!” Giọng nói chàng trầm hùng, vang vọng, đầy kiên quyết, tựa lời thề vang vọng khắp Hư Không.

Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Lạc Phong, ánh mắt nàng tràn ngập thâm tình và kiên định. “Lạc lang… chàng đi đâu, thiếp sẽ đi cùng chàng đến đó. Sinh tử tương tùy, không hối hận!”
Lam Yên đứng dậy, quỳ một gối xuống trước Lạc Phong, ánh mắt kính nể tột cùng. “Hư Không Chi Chủ chân chính! Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo Tôn chủ đến cùng trời cuối đất, chứng kiến Tôn chủ kiến tạo lại tất cả!”
Lạc Phong gật đầu. Tấm bản đồ da thú cổ xưa trong ngực Lạc Phong bừng sáng chói lòa, một điểm mới rực rỡ hiện lên, chỉ dẫn đến một Thiên Khuyết Chi Vật khác – một tòa “Tháp Cổ Thư” khổng lồ, ẩn mình trong một Cung Điện Hư Không cổ xưa, liên quan mật thiết đến việc sử dụng “Thiên Giới Hạt Giống”.
Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên, cùng Lam Yên hóa thành ba vệt lam xám quang mang. Kết giới không gian do Lạc Phong tạo nên tan biến vào hư vô, tựa chưa từng tồn tại. Cả ba chẳng còn dùng Linh Phiến mà hoàn toàn bằng Hư Không Chi Lực thuần túy, phóng vút lên không trung, xé rách khoảng không vô định, hướng thẳng về phía mục tiêu mới, gánh vác sứ mệnh xoay chuyển càn khôn, đối mặt vận mệnh đã định, hướng tới tương lai vô định nhưng đầy hứa hẹn.
***
Trong không gian tĩnh lặng của Hư Không, chỉ còn lại tiếng gió rít khẽ bên tai và những Thiên Phù Sơn trôi nổi lơ lửng như những hòn đảo cô độc giữa biển mây. Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên đang lướ đi bằng Hư Không Chi Lực thuần túy, khí tức của Lạc Phong trầm ổn, đôi mắt lam xám sâu thẳm ẩn chứa sự tập trung cao độ, hướng về phía Tháp Cổ Thư được đánh dấu trên bản đồ.
Đột nhiên, một sự vặn vẹo tinh vi trong không gian chợt xảy ra. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của Lạc Phong rung lên bần bật, mãnh liệt hơn bao giờ hết, phát ra lam quang chói lòa, tựa vì sao bừng tỉnh. Một luồng ấm áp kỳ lạ từ nhẫn lan tỏa khắp cơ thể Lạc Phong, khiến vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của chàng khẽ nhói lên, cộng hưởng với tiếng gọi từ chiếc nhẫn. Không gian xung quanh ba người bắt đầu vặn vẹo một cách khó hiểu, như có một lực lượng vô hình đang muốn xé toạc tấm màn hiện thực, kéo họ vào một chiều không gian khác.
“Lạc huynh, chuyện gì vậy?” Mộ Dung Tuyết khẽ rùng mình, nép sát hơn vào Lạc Phong, ánh mắt lo lắng nhìn chiếc nhẫn đang phát sáng rực rỡ. Nàng cảm thấy một sự bất an tột độ, như thể toàn bộ vũ trụ đang thay đổi, và nàng chỉ là một hạt cát nhỏ bé bị cuốn vào dòng xoáy.
Lam Yên đột ngột biến sắc. Bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng gầm thét dữ dội, không ngừng rung động như một hồi chuông cảnh báo khẩn thiết. Nàng cảm nhận một luồng ý chí cổ xưa, hùng vĩ đang bừng tỉnh từ sâu thẳm chiếc nhẫn, nhưng luồng ý chí đó lại bị bao bọc bởi một ý chí “chiếm hữu” quen thuộc, lạnh lẽo của Thiên Tôn Vô Cực. Nàng lùi lại một bước, ánh mắt xám tro u uẩn đầy kinh hãi và khó tin. “Y… Y đang thức tỉnh! Nhưng… luồng ý chí kia… Nó không thuần túy!” Giọng nàng khản đặc, run rẩy, xen lẫn nỗi sợ hãi về sự lụi tàn của Linh Tê Cổ Phái ngàn năm trước dưới ánh mắt Thiên Nhãn.
Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết, ánh mắt sắc bén, tập trung hoàn toàn vào chiếc nhẫn. Hắn cảm nhận được “Thiên Giới Hạt Giống” đang bùng nổ năng lượng, và không gian bên trong nhẫn đang thay đổi với tốc độ chóng mặt, như một vũ trụ sơ khai đang được kiến tạo.
Không nói thêm lời nào, Lạc Phong tập trung thần trí, nhắm mắt lại, hoàn toàn nhập định, cố gắng giao cảm với chiếc nhẫn. Hư Không Chi Lực thuần khiết từ Tiên Cốt tinh hạch tuôn chảy không ngừng nghỉ vào chiếc nhẫn ngọc, tựa dòng sông linh khí đổ vào biển lớn. Thần trí Lạc Phong được kéo vào một không gian Hư Không vô tận, nơi hắn nhìn thấy “Thiên Giới Hạt Giống” lam xám khổng lồ, giờ đây không còn là một hạt giống đơn thuần, mà là một “thế giới” thu nhỏ, đang dần hình thành, phát triển với tốc độ chóng mặt.
Một huyễn cảnh chân thực ập đến, sống động khôn cùng. Lạc Phong chứng kiến Thiên Giới cổ xưa huy hoàng, rực rỡ trong ánh sáng Tiên linh, nơi các Tiên nhân tự do bay lượn, kiến tạo vạn vật. Rồi, Đại Hồng Kiếp ập đến, bầu trời vỡ tan, các Tiên nhân biến mất. Hắn thấy sự xuất hiện của Thiên Tôn Vô Cực, một thực thể hắc ám khổng lồ, hút cạn linh khí của các thế giới, biến Tiên Giới thành Tạp Khí Thiên Kiếp ô uế, gieo rắc sự hủy diệt khắp càn khôn. Nhưng lần này, Lạc Phong không chỉ là một người xem đứng ngoài. Hắn cảm nhận được sâu sắc nỗi đau của sự hủy diệt, đồng thời, một luồng ý chí “kiến tạo” mạnh mẽ, bất diệt trỗi dậy từ trong tro tàn, từ chính bản nguyên của Thiên Giới Hạt Giống. Hắn nhìn thấy những mảnh vỡ của Thiên Giới đang tìm cách tự hàn gắn, những linh hồn Tiên nhân bị giam cầm đang khao khát được giải thoát, và một con đường mới, một Tiên Đạo mới đang dần được khai mở.

Khi huyễn cảnh tan biến, Lạc Phong thấy mình đang đứng trên một Thiên Phù Sơn nhỏ trong một thế giới hoàn toàn mới. Xung quanh là những ngọn núi hùng vĩ lơ lửng giữa không trung, được bao phủ bởi thảm thực vật xanh tươi, rực rỡ sắc màu. Dòng sông linh khí cuồn cuộn chảy, trong vắt như ngọc, phát ra ánh sáng dịu nhẹ. Chim muông với bộ lông ngũ sắc bay lượn trên bầu trời trong xanh, tiếng hót líu lo như bản nhạc của sự sống. Linh khí ở đây tinh khiết gấp trăm lần thế giới bên ngoài, mỗi hơi thở đều khiến toàn thân thư thái, kinh mạch giãn nở. Đây chính là “Tiểu Thế Giới Trong Nhẫn”, một vũ trụ thu nhỏ được kiến tạo từ Thiên Giới Hạt Giống.
Lạc Phong cảm nhận một cách rõ ràng, hắn có thể tác động đến các quy tắc nhỏ trong thế giới này. Hắn thử nghiệm: chỉ với một ý niệm, một hòn đá nhỏ trên mặt đất liền bay lơ lửng, nhẹ nhàng như lông vũ. Một hạt giống cỏ dại dưới chân hắn, vừa chạm vào ý chí của hắn, liền nảy mầm, đâm chồi, vươn lá và lớn lên tức thì, nở ra một đóa hoa rực rỡ. Một dòng suối nhỏ gần đó, dưới sự “thao túng” của hắn, liền đổi hướng, tạo thành một thác nước mini đổ xuống hồ nước trong xanh. Đây là quyền năng “thao túng” và “tái tạo” của Lạc Phong, giờ đây được mở rộng ra một tầm vóc mới, không chỉ giới hạn trong phạm vi cơ thể hay một khu vực nhỏ, mà là cả một thế giới.
“Đây… đây là thế giới của ta… Thiên Giới Hạt Giống đã dung hợp với không gian nhẫn, kiến tạo nên một Tiểu Thế Giới!” Lạc Phong thì thầm trong lòng, cảm thấy một luồng sức mạnh và trách nhiệm nặng nề dâng trào. Hắn không còn là kẻ bị ruồng bỏ, không còn là “phế vật” không linh căn. Hắn là Hư Không Chi Chủ, người nắm giữ vận mệnh của một thế giới, và có thể là của toàn bộ càn khôn.
Bên ngoài kết giới không gian, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên vẫn đang chờ đợi. Lam Yên, với sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt bừng sáng, thì thầm: “Chàng ấy… Chàng ấy đã thực sự trở thành Hư Không Chi Chủ chân chính… Thiên Cốt được lựa chọn để xoay chuyển vận mệnh!” Nàng cảm nhận được sự chuyển biến kinh thiên động địa trong Lạc Phong, và một niềm hy vọng mãnh liệt bùng cháy trong linh hồn cô tịch của nàng.
Lạc Phong mở choàng mắt, ánh mắt lam xám sâu thẳm, nhưng giờ đây tràn đầy ý chí kiến tạo bất diệt. Chàng nhẹ nhàng đặt Mộ Dung Tuyết xuống, nắm lấy tay Lam Yên: “Tiền bối Lam Yên, Tuyết nhi, chúng ta vào trong.” Giọng nói chàng trầm ổn, mang theo một sự tự tin và uy nghiêm khiến người khác không thể nghi ngờ.
Lạc Phong kích hoạt Hư Không Chi Lực, mở ra một cánh cổng không gian nhỏ dẫn vào bên trong chiếc nhẫn. Cánh cổng ánh lên lam quang dịu nhẹ, hé lộ một phần cảnh quan hùng vĩ bên trong. Cả ba cùng bước vào.

Ngay lập tức, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên cảm nhận được linh khí tinh khiết dồi dào gấp trăm lần thế giới bên ngoài, tràn ngập từng tế bào, xua tan mọi mệt mỏi và tổn thương. Lam Yên cảm nhận bản mệnh Linh Tê của nàng được thanh tẩy và tiếp thêm sinh lực, vết thương cũ nhanh chóng lành lại, tu vi có dấu hiệu tăng tiến rõ rệt. Đôi mắt xám tro u uẩn của nàng giờ đây bừng sáng, tràn ngập kinh ngạc và một niềm tin không thể lay chuyển. Mộ Dung Tuyết cảm thấy toàn thân thư thái, linh lực cuộn trào, dung nhan hồng hào trở lại, tu vi cũng tăng lên rõ rệt, như thể được tắm trong suối nguồn tiên linh.
Lạc Phong nở nụ cười nhẹ, đưa tay chỉ ra phía xa, nơi những ngọn núi linh thiêng lơ lửng, những dòng sông linh khí uốn lượn: “Đây sẽ là căn cứ của chúng ta. Một nơi an toàn, nơi chúng ta có thể củng cố sức mạnh, và là nguồn tài nguyên vô tận.”
Mộ Dung Tuyết kinh ngạc tột độ, đôi mắt lấp lánh nhìn quanh, không thể tin vào những gì mình đang thấy. “Lạc huynh, đây… đây là một thế giới thật sao? Linh khí thật tinh khiết, Tuyết nhi cảm thấy tu vi của mình… như muốn đột phá vậy!” Nàng ôm chặt lấy cánh tay Lạc Phong, niềm hạnh phúc và tin tưởng tràn ngập trong trái tim. Sự bình yên và an toàn mà Lạc Phong mang lại khiến nàng cảm thấy mọi lo âu đều tan biến.
Lam Yên quỳ một gối xuống, ánh mắt kính nể tột cùng, không còn chút cô tịch hay u uẩn nào. “Tôn chủ… Tôn chủ đã kiến tạo nên một thế giới! Đây chính là căn cơ của Tiên Đạo mới, là hy vọng của toàn bộ càn khôn! Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo Tôn chủ đến cùng trời cuối đất, chứng kiến Tôn chủ kiến tạo lại tất cả!” Giọng nàng vang vọng, hùng tráng, như một lời thề ngàn năm.
Lạc Phong đỡ Lam Yên dậy: “Tiền bối Lam Yên không cần đa lễ. Đây là nhà của chúng ta, và chúng ta sẽ cùng nhau kiến tạo.” Ánh mắt chàng quét qua Mộ Dung Tuyết và Lam Yên, tràn đầy sự ấm áp và quyết tâm. Hắn biết, với Tiểu Thế Giới này, họ đã có một lợi thế không thể ngờ tới.
***
Trong không gian hắc ám vô tận, tấm gương Hư Không khổng lồ trước mặt Thiên Tôn Vô Cực đột nhiên chấn động dữ dội, xuất hiện hàng loạt vết rạn nứt lớn, như thể không gian đang bị xé toạc, phản ánh sự biến đổi kinh thiên động địa mà Lạc Phong vừa tạo ra.
Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang, ban đầu gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, sát khí bùng nổ khắp không gian: “Kẻ kế thừa ti tiện! Ngươi dám… ngươi dám vượt qua giới hạn của bổn tôn?!” Tiếng gầm của hắn khiến Hắc La và Thám Ảnh đang quỳ rạp dưới chân run rẩy bần bật, sắc mặt trắng bệch vì uy áp kinh hoàng, linh hồn như muốn vỡ vụn.
Sau một khắc, Thiên Tôn Vô Cực nhanh chóng trấn định lại. Sát khí dần thu liễm, thay vào đó là nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm cùng ánh mắt lóe lên thâm ý tính toán, hưng phấn điên cuồng. Hắn nhìn chằm chằm vào hình ảnh Lạc Phong trong gương, nơi Lạc Phong đang đứng trong Tiểu Thế Giới, được bao bọc bởi linh khí thuần khiết và vẻ đẹp hùng vĩ của một thế giới mới. Hắn chạm nhẹ vào tấm gương, những vết rạn nứt nhỏ dần nhưng không biến mất hoàn toàn, như báo hiệu một sự thay đổi đã vượt quá tầm kiểm soát ban đầu.
“Không sai… Không sai chút nào! Ngươi đúng là một biến số hoàn mỹ, một chìa khóa hoàn hảo cho Đại kế Thế Giới Hồi Quy của bổn tôn! Ngươi càng mạnh, càng hoàn thiện, thì đại kế của ta càng vĩ đại!” Giọng Thiên Tôn Vô Cực trầm thấp, vang vọng, ẩn chứa sự tự mãn và hứng thú điên cuồng. Hắn không còn coi Lạc Phong là một mối đe dọa cần loại bỏ, mà là một công cụ quý giá, một vật tế hoàn mỹ cần được tôi luyện đến đỉnh điểm.
Hắn quay sang Hắc La và Thám Ảnh, giọng nói đầy uy áp, tựa lời phán quyết của thần linh: “Hắc La, Thám Ảnh! Triệu tập Thiên Tướng Hư Không tinh nhuệ nhất. Tiếp tục giám sát kẻ kế thừa này, nhưng tuyệt đối không được phép tổn hại hắn! Bất cứ ai ngăn cản sự ‘trưởng thành’ của hắn đều phải chết! Bổn tôn muốn hắn tự tay dâng lên Trái Tim Hư Không hoàn chỉnh!”
“Dạ, Thiên Tôn.” Hắc La run rẩy cúi đầu, giọng nói khản đặc.
“Thuộc hạ tuân mệnh.” Thám Ảnh cũng run rẩy đáp lời, khuôn mặt tái nhợt vì kinh hãi. Bọn chúng bối rối và hoang mang tột độ trước mệnh lệnh trái ngược này – vừa thử thách, vừa bảo vệ, nhưng lại chẳng dám thắc mắc. Nỗi sợ hãi Thiên Tôn Vô Cực đã ăn sâu vào xương tủy, khiến bọn chúng chỉ biết tuân phục vô điều kiện.
***
Trong Tiểu Thế Giới, Lạc Phong nội thị bản thân. Hắn cảm nhận Hư Không Chi Lực thuần khiết cuồn cuộn trong kinh mạch, mạnh mẽ và ổn định hơn bao giờ hết. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền vững chắc, như một mặt trời nhỏ đang bừng sáng, phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” đã đạt đến đỉnh điểm viên mãn, hòa quyện hoàn toàn vào Hư Không Huyễn Đạo, trở thành bản năng thứ hai của hắn. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của chàng phát ra lam quang dịu nhẹ, ẩn chứa uy lực kiến tạo nguyên sơ, trở thành dấu ấn vĩnh viễn của một Hư Không Chi Chủ.
Chàng nhìn Mộ Dung Tuyết và Lam Yên với ánh mắt kiên định, tràn đầy tự tin. “Thiên Tôn Vô Cực… ngươi muốn ta là chìa khóa? Ngươi muốn ta hoàn thiện bản thân để trở thành vật tế của ngươi? Ngươi muốn ta tự tay dâng lên Trái Tim Hư Không hoàn chỉnh? Ta sẽ dùng chính chìa khóa này để khóa chặt vận mệnh của ngươi, Hàn Gắn Bầu Trời và kiến tạo một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho toàn bộ càn khôn này, theo ý chí của ta!” Ý chí của Lạc Phong như một thanh kiếm sắc bén, cắt đứt mọi xiềng xích thao túng, khẳng định con đường của riêng mình.
Tấm bản đồ da thú cổ xưa trong ngực Lạc Phong bừng sáng chói lòa, một điểm mới rực rỡ hiện lên, chỉ dẫn rõ ràng hơn đến “Tháp Cổ Thư” khổng lồ, ẩn mình trong một Cung Điện Hư Không cổ xưa. Đó là mục tiêu tiếp theo, nơi chứa đựng những bí mật về Hư Không và Thiên Giới.
Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên. Ánh mắt nàng tràn ngập thâm tình và tín nhiệm tuyệt đối: “Lạc huynh đi đâu, Tuyết nhi theo đó. Sinh tử tương tùy, không hối hận!” Lam Yên quỳ một gối xuống trước Lạc Phong, ánh mắt kính nể tột cùng: “Hư Không Chi Chủ chân chính! Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo Tôn chủ đến cùng trời cuối đất, chứng kiến Tôn chủ kiến tạo lại tất cả!”
Lạc Phong gật đầu, nở một nụ cười đầy quyết tâm. Kết giới không gian của Tiểu Thế Giới thu lại, họ xuất hiện trở lại trên không trung bên ngoài. Không còn dùng Linh Phiến, Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên hoàn toàn bằng Hư Không Chi Lực thuần túy, hóa thành ba vệt lam xám quang mang, phóng vút lên không trung, xé rách khoảng không vô định. Họ hướng thẳng về phía Tháp Cổ Thư, gánh vác sứ mệnh xoay chuyển càn khôn, đối mặt vận mệnh đã định, hướng tới tương lai vô định nhưng đầy hứa hẹn, nơi Tiên Đạo mới sẽ được kiến tạo.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: