Hư Không Huyễn Đạo
Chương 133: Tiên Nhân Giả Dối

Cập nhật lúc: 2026-09-16 08:00:40 | Lượt xem: 11

Luồng ý chí cổ xưa, tàn độc vừa thức tỉnh dưới đáy Vực Thẳm Nguyên Thủy không chỉ là một tiếng gầm thét vô hình, mà còn là một làn sóng lạnh lẽo, mang theo sự mục ruỗng của vạn vật, trực tiếp xuyên thấu mọi kết giới, ập thẳng vào thức hải của Lam Yên. Bản mệnh Linh Tê của nàng, vốn đã chịu nhiều tổn thương, giờ đây gào thét dữ dội hơn bao giờ hết, không còn là khúc nhạc trầm hùng của sự kiến tạo, mà là một bản giao hưởng của nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Tiên Nhân Giả Dối

Nàng lùi lại một bước, sắc diện nàng tái nhợt, đôi mắt xám tro u uẩn co rút lại, hiện rõ vẻ kinh hãi tột cùng. Trong khoảnh khắc đó, ký ức về sự lụi tàn của Linh Tê Cổ Phái ngàn năm trước lại hiện về, rõ ràng như vừa xảy ra. Những sư tỷ, sư muội của nàng, linh lực biến chất, thân xác tan rã thành cát bụi dưới ánh mắt giám sát tàn độc của Thiên Nhãn. Tiếng kêu cứu thê lương của họ, tiếng than khóc của bản nguyên linh khí bị vặn vẹo, tất cả hòa quyện thành một nỗi ám ảnh sâu sắc, giờ đây lại được kích hoạt bởi luồng ý chí vừa trỗi dậy này. Nó không chỉ là sự hủy diệt, mà còn là sự đồng hóa, biến chất mọi thứ chạm vào.

Mộ Dung Tuyết, nép mình trong vòng tay Lạc Phong, cũng cảm nhận được sự bất an tột độ. Linh lực trong kinh mạch nàng chao đảo, linh hồn như bị kéo căng đến cực hạn, một cảm giác lạnh lẽo thấu xương bao trùm, khiến nàng run rẩy không ngừng. Nàng hoảng sợ ôm chặt lấy Lạc Phong, vùi mặt vào lồng ngực chàng, tìm kiếm hơi ấm và sự trấn an.

Lạc Phong siết nhẹ vòng tay, hơi ấm từ Hư Không Chi Lực thuần khiết truyền vào cơ thể Mộ Dung Tuyết, xua đi phần nào nỗi sợ hãi. Đôi Linh Phiến Hư Không Hắc Ám sau lưng chàng bừng sáng rực rỡ, tạo thành một trường lực lam xám kiên cố, bao bọc cả ba người, ngăn chặn những luồng hắc khí tanh tưởi và tử lôi, hắc hỏa đang cuồn cuộn trào lên từ vực sâu. Nhưng ngay cả trường lực vững chắc của chàng cũng bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ, phản ánh sự hung tàn của luồng ý chí mới.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Tiên Nhân Giả Dối

Lạc Phong cảm nhận rõ ràng luồng ý chí vô hình, lạnh lẽo, cổ xưa đang lan tỏa. Nó không còn là ý chí “chiếm hữu” hay “dẫn dụ” của Vô Cực Thiên Tôn như trước, mà là một sự “đói khát” nguyên thủy, một khao khát gặm nuốt và đồng hóa mọi thứ. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của chàng nhói đau dữ dội, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út cũng rung lên bần bật, lam quang chớp tắt liên tục, cảnh báo về một mối nguy hiểm còn sâu xa hơn cả Vô Cực Thiên Tôn.

“Ngài… Ngài đã cảm nhận được?” Lam Yên khàn đặc giọng hỏi, đôi mắt ngấn lệ nhìn Lạc Phong. “Luồng ý chí này… nó khác biệt. Nó không phải là sự thao túng của Thiên Tôn, mà là một bản nguyên tà ác hơn, cổ xưa hơn. Nó muốn nuốt chửng tất cả, biến mọi thứ thành một phần của nó!”

Lạc Phong nhắm mắt, thần trí chàng chìm sâu vào bên trong, cố gắng giao cảm với bản chất của luồng ý chí đó. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền chàng xoay tròn kịch liệt, Hư Không Chi Lực thuần khiết tuôn chảy không ngừng, cố gắng phân tích và thấu hiểu. Trong khoảnh khắc đó, những mảnh ký ức cuối cùng từ Linh Hồn Ngọc Bội của Mặc Lão, vốn đã tan biến nhưng tinh hoa tri thức vẫn còn lưu lại trong Tiên Cốt của Lạc Phong, bỗng bùng nổ, hiện rõ một chân tướng kinh thiên động địa.

Chàng thấy Mặc Lão, không phải là một Tiên nhân siêu thoát, mà là một tồn tại cổ xưa, mang trong mình gánh nặng của một bí mật kinh hoàng. Mặc Lão đã chứng kiến sự sụp đổ của một kỷ nguyên Tiên Đạo huy hoàng, không phải do Ma Vật hay Tạp Khí Thiên Kiếp, mà là do chính sự ích kỷ và sợ hãi của một nhóm “Tiên nhân” tự xưng là chính đạo.

Trong huyễn cảnh ký ức, Lạc Phong thấy hình ảnh hàng ngàn năm trước, khi huyết mạch Ma Long cổ xưa bùng nổ sức mạnh, mang theo khả năng hủy diệt và kiến tạo đồng thời. Nó không chỉ có thể xé toạc Hư Không, mà còn có thể tái tạo lại nó theo một trật tự hoàn toàn mới. Sức mạnh đó quá lớn, quá khó lường, vượt xa sự kiểm soát của các Tiên nhân thời bấy giờ.

Họ, những Tiên nhân tự xưng là “chính nghĩa”, đã không nhìn thấy tiềm năng kiến tạo trong huyết mạch Ma Long, mà chỉ nhìn thấy sự “hủy diệt” và “đe dọa” đến địa vị và trật tự đã định hình của họ. Nỗi sợ hãi đã biến họ thành kẻ ích kỷ. Họ không muốn một sức mạnh mới, một Tiên Đạo mới có thể lật đổ quyền uy của mình. Vì vậy, họ đã hợp lực, dùng những cấm thuật cổ xưa và danh nghĩa “chính đạo” để phong ấn huyết mạch Ma Long.

“Lời nguyền huyết mạch của gia tộc Lạc thị… không phải là lời nguyền thực sự, mà là một phong ấn! Một phong ấn được tạo ra bởi chính những Tiên nhân đó, nhằm giam cầm sức mạnh Ma Long, biến nó thành ‘mầm mống hủy diệt’ trong mắt thế gian, để không ai dám chạm vào, không ai dám thức tỉnh.” Giọng nói của Lạc Phong vang lên trong tâm trí, nhưng đồng thời, trong huyễn cảnh ký ức, hình ảnh Mặc Lão và mẫu thân chàng cũng hiện lên rõ nét hơn.

“Họ… đã lợi dụng sự sợ hãi của những Tiên nhân đó…” Lạc Phong thấu hiểu. “Mẫu thân và Mặc Lão đã dùng chính phong ấn đó, biến nó thành một lớp vỏ bọc, một sự ngụy trang cho Thiên Giới Hạt Giống trong chiếc nhẫn của ta. Họ đã biến ‘mầm mống hủy diệt’ thành ‘hạt giống tiềm năng’, chờ đợi ta thức tỉnh Tiên Cốt, chờ đợi ta đủ mạnh mẽ để hiểu được chân tướng.”

Hóa ra, cuộc đời “phế vật” của Lạc Phong, sự khinh miệt mà hắn phải chịu đựng, những lời nguyền rủa về huyết mạch, tất cả đều là một phần của kế hoạch vĩ đại, một tấm màn bảo vệ tinh vi được dệt nên bởi tình yêu thương vô bờ bến của mẫu thân và sự hy sinh thầm lặng của Mặc Lão. Họ không chỉ muốn bảo vệ chàng khỏi Vô Cực Thiên Tôn, mà còn muốn bảo vệ chàng khỏi sự ích kỷ và thiển cận của những Tiên nhân tự xưng là chính đạo.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Tiên Nhân Giả Dối

Nhưng cũng chính vì sự ích kỷ và sợ hãi đó, các Tiên nhân cổ xưa đã vô tình tạo ra một lỗ hổng trong bản nguyên Hư Không. Họ đã phong ấn một phần của sự sống, của sự kiến tạo, khiến Hư Không mất đi sự cân bằng. Và Vô Cực Thiên Tôn, kẻ xâm lược từ Hư Không dị giới, đã lợi dụng chính lỗ hổng đó, lợi dụng nỗi sợ hãi và sự thiếu hiểu biết của họ để gieo rắc Tạp Khí Thiên Kiếp, biến chất bản nguyên, và bắt đầu Đại kế Thế Giới Hồi Quy của hắn. Luồng ý chí “đói khát” đang trỗi dậy dưới đáy vực chính là một phần bản nguyên Hư Không bị bóp méo, bị Vô Cực Thiên Tôn kích hoạt thông qua những phong ấn cũ của các Tiên nhân giả dối. Nó là sự tức giận của Hư Không khi bị giam cầm, bị bóp méo, bị lợi dụng.

Lạc Phong mở choàng mắt, ánh mắt lam xám sâu thẳm, không còn chút mơ hồ hay do dự. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền chàng xoay tròn với tốc độ kinh hoàng, Hư Không Chi Lực thuần khiết bùng phát mạnh mẽ, nhưng không hề cuồng bạo. Nó mang theo một phẩm chất “kiến tạo” nguyên sơ, một ý chí “thao túng” vạn vật để trở về bản nguyên, một sự “tái tạo” từ tro tàn. Chàng đã thấu hiểu. Chàng đã chấp nhận hoàn toàn bản thân, huyết mạch Ma Long, và sứ mệnh của mình.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Tiên Nhân Giả Dối

“Những Tiên nhân đó… họ đã quá sợ hãi. Sợ hãi một sức mạnh mới, một trật tự mới có thể lật đổ quyền uy của họ,” Lạc Phong thì thầm, giọng nói trầm ổn nhưng ẩn chứa sự phẫn nộ sâu sắc. “Và Vô Cực Thiên Tôn đã lợi dụng chính sự ích kỷ đó để gieo rắc mầm mống hủy diệt.”

Lam Yên, với bản mệnh Linh Tê được thanh tẩy hoàn toàn bởi Hư Không Chi Lực của Lạc Phong, cũng cảm nhận được sự thật hiển nhiên này. Nàng run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kính nể tột cùng và nỗi đau xé lòng khi hiểu rõ bi kịch của Hư Không. “Ngài… Ngài đã thấy được chân tướng. Những Tiên nhân đó… họ không phải là những gì chúng ta tưởng tượng. Họ… đã sai lầm.”

Mộ Dung Tuyết, mặc dù không thể cảm nhận sâu sắc như Lạc Phong hay Lam Yên, nhưng nàng tin tưởng tuyệt đối vào Lạc Phong. Nàng siết chặt tay chàng, ánh mắt kiên định. “Lạc huynh… chàng là gì, thiếp cũng tin tưởng chàng. Chúng ta sẽ cùng nhau… sửa chữa những sai lầm đó!”

Lạc Phong nhìn hai người con gái bên cạnh, một người mang theo gánh nặng của một Linh Tê Cổ Phái bị hủy diệt, một người mang theo tình yêu và niềm tin vô điều kiện. Tâm chí chàng càng thêm vững vàng. Chàng không còn là “phế vật” của Lạc thị, không còn là “kẻ kế thừa” bị Vô Cực Thiên Tôn thao túng, hay “thiên cốt” được các Tiên nhân lựa chọn. Chàng là Lạc Phong, Hư Không Chi Chủ chân chính, người sẽ kiến tạo lại tất cả.

“Vô Cực Thiên Tôn muốn ta dâng lên Trái Tim Hư Không… Hắn muốn dùng nó để hoàn thành Đại kế Thế Giới Hồi Quy, biến vũ trụ thành một lò luyện theo ý chí ích kỷ của hắn,” Lạc Phong nói, giọng vang vọng khắp Vực Thẳm Nguyên Thủy. “Nhưng hắn đã lầm. Trái Tim Hư Không không phải là công cụ của hắn. Nó sẽ là nền tảng cho Tiên Đạo mới của ta! Một Tiên Đạo không còn sự ích kỷ, không còn nỗi sợ hãi, không còn sự thao túng.”

Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, đôi mắt lam xám của chàng hiện rõ quyết tâm sắt đá. Con rồng ngọc lam xám đen huyền ảo bay lượn quanh chàng, thân hình nó giờ đây trở nên vững chắc và rực rỡ hơn, như một biểu tượng của sự kiến tạo từ hủy diệt.

“Chúng ta đi!” Lạc Phong tuyên bố, đôi Linh Phiến Hư Không Hắc Ám bùng sáng, xé toạc màn sương mù Ma Khí và những luồng tử lôi, hắc hỏa còn sót lại, lao thẳng xuống đáy sâu thẳm nhất của Vực Thẳm Nguyên Thủy.

Ngay khi Lạc Phong vừa lao đi, từ sâu thẳm vực thẳm, luồng ý chí “đói khát” nguyên thủy lại bùng nổ dữ dội hơn. Hàng ngàn con mắt đỏ rực từ hắc khí cuồn cuộn trào lên, không còn chỉ quan sát, mà bắt đầu tụ lại, ngưng tụ thành một hình ảnh mờ ảo, khổng lồ, tựa một cái miệng vực không đáy, sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ. Nó không chỉ nhắm vào Lạc Phong và “Thiên Giới Hạt Giống”, mà còn nhắm vào chính linh hồn của Mộ Dung Tuyết và Lam Yên, như thể muốn đồng hóa cả ba người, biến họ thành một phần của bản nguyên tà ác đó.

Đây không phải là một thử thách, mà là một cuộc chiến sinh tử, một sự đối đầu trực diện với bản nguyên của sự hủy diệt, một bản nguyên còn cổ xưa và tàn độc hơn cả Vô Cực Thiên Tôn.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8