Hư Không Huyễn Đạo
Chương 143: Thuyết Phục Kẻ Gác Đền

Cập nhật lúc: 2026-09-16 15:57:29 | Lượt xem: 2

Bản mệnh Linh Tê trong thức hải Lam Yên gào thét dữ dội, không ngừng rung động, tựa hồ hồi chuông cảnh báo khẩn thiết. Nàng lùi lại một bước, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt xám tro u uẩn co rút, nhìn chằm chằm vào cánh cổng đá cổ kính của Cổ Thành. Ký ức kinh hoàng về sự lụi tàn của Linh Tê Cổ Phái ngàn năm trước, dưới ánh mắt giám sát tàn độc của Thiên Nhãn, chợt hiện về, khiến nàng kinh hãi đến tột cùng.

Mộ Dung Tuyết nép chặt vào lồng ngực Lạc Phong, thân thể khẽ run rẩy. “Lạc huynh… nơi đây thật lạnh lẽo, cô tịch. Tựa một nấm mồ khổng lồ vậy.” Giọng nàng run run, cảm nhận từng luồng độc khí tanh tưởi len lỏi qua trường lực bảo vệ.

Lạc Phong siết nhẹ vòng tay trấn an Mộ Dung Tuyết. Hơi ấm từ chàng lan tỏa, xua đi phần nào sự lạnh lẽo đang xâm thực nàng. Giọng chàng trầm ổn, mang theo sự kiên định không gì lay chuyển. “Đừng sợ, Tuyết nhi. Ta sẽ bảo hộ nàng.” Đôi Linh Phiến Hư Không Hắc Ám sau lưng chàng bùng lên ánh sáng lam xám đen vững chãi, tạo thành trường lực kiên cố bao bọc cả ba người cùng thần long ngọc, ngăn chặn những luồng độc khí đang cố gắng len lỏi vào.

Ánh mắt Lạc Phong sắc bén, nhìn thẳng vào Cổ Thành. “Nơi đây cất giấu Bản Nguyên Chi Thổ, mảnh ghép Thiên Giới đầu tiên. Hẳn có kẻ canh giữ.” Chàng đã sẵn sàng cho bất kỳ điều gì có thể xảy ra.

Từ trong bóng tối của cánh cổng đá cổ kính, một thân ảnh chậm rãi bước ra. Đó là một lão giả tóc bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ tựa đá, khoác áo choàng làm từ những mảnh đá xám cổ kính. Trên bề mặt áo choàng ẩn hiện những đường vân cổ xưa, tựa ghi dấu tuế nguyệt vô tận. Đôi mắt hắn không có con ngươi, chỉ phát ra lam quang tựa ánh trăng xuyên qua màn đêm, lạnh lẽo và uy nghiêm, không chút cảm xúc. Hắn không có vẻ ngoài của một sinh linh bằng xương bằng thịt, mà tựa một pho tượng cổ xưa vừa được đánh thức sau giấc ngủ vạn năm.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thuyết Phục Kẻ Gác Đền

Giọng hắn trầm đục, tựa tiếng đá cổ va chạm vào nhau, vang vọng khắp không gian tĩnh mịch. “Kẻ kế thừa Hư Không… Ngươi không được mang Lưu Đồ Cổ đi. Ngươi không được chạm vào Bản Nguyên Chi Thổ!” Ánh mắt sắc tựa dao của Kẻ Gác Đền quét qua Lạc Phong, dừng lại ở vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải và chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của chàng. “Ngươi mang trong mình sức mạnh của Hư Không, nhưng cũng mang theo sự vặn vẹo của Thiên Tôn. Ta đã chứng kiến quá nhiều kẻ tựa ngươi… mang danh ‘kiến tạo’, rồi lại gieo rắc hủy diệt.”

Lam Yên bước lên một bước, quỳ một gối xuống trước Kẻ Gác Đền, ánh mắt tràn ngập vẻ kính cẩn. “Tiền bối, Ngài đã lầm. Vị này là Hư Không Chi Chủ chân chính, người mang ý chí kiến tạo. Ngài ấy sẽ hàn gắn bầu trời, không phải phá hủy!” Nàng cố gắng dùng bản mệnh Linh Tê của mình để truyền tải sự chân thành trong lời nói.

Kẻ Gác Đền vẫn đứng bất động, đôi mắt lam quang lạnh lùng quét qua Lam Yên. “Linh Tê Cổ Phái cũng từng tin vào một ‘trật tự’ mới. Kết cục ra sao? Tất cả đều là ảo ảnh! Ngươi, thiếu niên, ngươi có gì khác biệt so với kẻ đã phá nát Thiên Giới?” Giọng nói của hắn vẫn trầm đục, mang theo nỗi hoài nghi ngàn năm không thể lay chuyển.

Lạc Phong bước lên trước, khí tức vững chãi, uy nghiêm, đối diện trực tiếp với Kẻ Gác Đền, không chút sợ hãi. Đôi mắt lam xám sâu thẳm của chàng ánh lên sự kiên định. “Ngươi nói đúng. Ta mang sức mạnh của Hư Không. Nhưng ta không phải Thiên Tôn Vô Cực.” Giọng chàng vang vọng, mang theo sự chân thành và ý chí sắt đá. “Hắn muốn ‘tái tạo’ vũ trụ theo ý chí ích kỷ của hắn, biến vạn vật thành công cụ. Hắn gặm nuốt bản nguyên, biến linh khí thành Tạp Khí Thiên Kiếp, giam cầm linh hồn. Còn ta…” Lạc Phong giơ tay phải lên, vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải phát ra lam quang dịu nhẹ, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa rung lên bần bật. “…Ta muốn ‘kiến tạo’. Kiến tạo một Tiên Đạo mới, nơi sự sống được tôn trọng, nơi Hư Không trở về bản nguyên thuần khiết. Ta đã chứng kiến sự hy sinh của mẫu thân ta, của Mặc Lão, những linh hồn bị giam cầm trong Linh Hồn Cổ Thụ. Ta không thể lùi bước, cũng không thể chấp nhận sự hủy diệt nhân danh kiến tạo.”

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thuyết Phục Kẻ Gác Đền

Lạc Phong mở lòng bàn tay, Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh trên tay chàng phát sáng rực rỡ, chiếu rọi vào không gian u ám của Cổ Thành. “Lưu Đồ Cổ không phải bản đồ tìm kiếm, nó là bản đồ để kiến tạo. Nó chỉ dẫn con đường để hàn gắn những mảnh ghép Thiên Giới, không phải để thu hoạch chúng. Nó là tri thức của bản nguyên, của sự sống.”

Mộ Dung Tuyết bước lên bên cạnh Lạc Phong, nắm chặt tay chàng, ánh mắt kiên định nhìn Kẻ Gác Đền. “Lạc huynh không phải Thiên Tôn. Chàng ấy sẽ không bao giờ làm hại ai. Chàng ấy sẽ hàn gắn bầu trời, không phải phá hủy.” Nàng nói, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng chứa đựng niềm tin tuyệt đối không gì lay chuyển.

Lam Yên đứng dậy, đôi mắt xám tro u uẩn giờ đây tràn ngập hy vọng và kính nể. “Ngài ấy đã thanh tẩy Tạp Khí Thiên Kiếp, giải thoát Linh Hồn Ma Long, thức tỉnh Thiên Giới Hạt Giống. Ngài ấy là hy vọng cuối cùng của Linh Tê Cổ Phái, cũng là hy vọng của toàn bộ càn khôn này!”

Kẻ Gác Đền im lặng quan sát Lạc Phong, đôi mắt sâu thẳm của hắn lóe lên sự giằng xé nội tâm. Nỗi hoài nghi ngàn năm, sự mệt mỏi của một kẻ canh giữ chứng kiến quá nhiều sự hủy diệt, đang dần bị lung lay bởi ý chí kiến tạo thuần khiết của Lạc Phong. Hắn giơ quyền trượng đá lên, chỉ vào một khối đá cổ thụ bị độc khí ăn mòn gần đó, nơi những đường vân cổ kính đã biến thành những vết loét đen kịt. “Chứng minh đi, Hư Không Chi Chủ. Nếu ngươi thực sự mang ý chí kiến tạo, hãy thanh tẩy sự mục nát này. Hãy cho ta thấy ‘Tiên Đạo mới’ của ngươi không phải lời hứa hão huyền.”

Lạc Phong gật đầu, buông tay Mộ Dung Tuyết. Chàng bước đến khối đá cổ thụ, không chút do dự. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải phát ra lam quang mãnh liệt, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền xoay tròn với tốc độ kinh hoàng. Hư Không Chi Lực thuần khiết, mang phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” cuộn trào, dồn nén vào lòng bàn tay chàng. “Ta sẽ cho ngươi thấy.”

Lạc Phong đặt lòng bàn tay lên khối đá. Luồng Hư Không Chi Lực lam xám đen huyền ảo tuôn trào, bao bọc khối đá. Độc khí và Tạp Khí Thiên Kiếp trên khối đá bắt đầu bị “gặm nhấm” và “biến đổi” một cách ngoạn mục. Những luồng hắc khí tanh tưởi bị hấp thu, chuyển hóa thành những hạt quang mang li ti, sau đó lại được tái tạo thành linh khí thuần khiết, dịu nhẹ. Khối đá cổ thụ dần lấy lại màu sắc nguyên thủy, những vết nứt đen kịt se lại, và từ bên trong nó, những chồi non xanh biếc bắt đầu đâm chồi, mang theo sức sống mãnh liệt. Hư Không Chi Lực thuần khiết lan tỏa, thanh tẩy một phần độc khí xung quanh, khiến không gian tại ngưỡng cửa Cổ Thành trở nên trong lành hơn hẳn.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thuyết Phục Kẻ Gác Đền

Thần long ngọc lam xám đen huyền ảo bay lượn quanh khối đá, phát ra tiếng kêu trong trẻo, vui vẻ, tựa chúc mừng sự tái sinh.

Kẻ Gác Đền chứng kiến cảnh tượng, đôi mắt già nua của hắn ngấn lệ. Nỗi hoài nghi ngàn năm dần tan biến, thay vào đó là sự kinh ngạc, kính phục và cuối cùng là sự nhẹ nhõm, giải thoát tột cùng. “Ngươi… Ngươi thực sự là Hư Không Chi Chủ chân chính. Ý chí của ngươi… vượt xa mọi thứ ta từng chứng kiến.” Giọng hắn run rẩy, không còn vẻ trầm đục lạnh lẽo mà mang theo sự xúc động sâu sắc.

Hắn quỳ một gối xuống trước Lạc Phong, quyền trượng đá trong tay rơi xuống đất, tạo ra tiếng vang khô khốc. “Ta đã canh giữ Bản Nguyên Chi Thổ này suốt hàng vạn năm, chờ đợi một người mang theo hy vọng thật sự. Ta đã lầm. Ngươi… chính là người đó. Sứ mệnh của ta… cuối cùng cũng hoàn thành.” Hắn ngẩng đầu nhìn Lạc Phong, đôi mắt lam quang giờ đây trong sáng, không còn vẻ u uẩn. “Thiên Tôn Vô Cực… hắn đang chờ đợi ngươi ở Vực Sâu Huyễn Ảnh, nơi cất giấu một Thiên Khuyết Chi Vật khác. Hắn muốn lợi dụng ngươi để thu thập các mảnh ghép Thiên Giới, để hoàn thành ‘Đại kế Thế Giới Hồi Quy’ của hắn. Hắn sẽ giăng vô số cạm bẫy tinh vi, nhắm vào tâm cảnh của ngươi. Hãy cẩn trọng, Hư Không Chi Chủ.”

Nói xong, thân ảnh của Kẻ Gác Đền dần trở nên trong suốt, tan biến thành vô số hạt quang mang lam xám li ti, bay về phía khối đá cổ thụ vừa được tái tạo. Chúng hòa vào những chồi non xanh biếc, biến thành một phần của sự sống mới, của hy vọng vừa được Lạc Phong kiến tạo. Sự biến mất của hắn không mang theo bi thương, mà là sự giải thoát và hy vọng.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thuyết Phục Kẻ Gác Đền

***

Trong chiều không gian hắc ám vô tận, Vô Cực Thiên Tôn ngự trên ngai vàng hắc quang, quan sát hình ảnh Kẻ Gác Đền tan biến trên tấm gương Hư Không khổng lồ. Tấm gương Hư Không khổng lồ rung chuyển dữ dội, xuất hiện hàng loạt vết rạn nứt sâu hoắm, lan rộng khắp bề mặt.

Vô Cực Thiên Tôn gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, phẫn nộ ngập trời. “Ngươi dám… dám thanh tẩy ‘tác phẩm’ của ta! Dám giải thoát linh hồn mà ta đã giam cầm! Tên kế thừa ti tiện!” Hắn không thể tin được Lạc Phong lại có thể biến đổi bản nguyên hủy diệt của hắn, lại có thể khiến một kẻ gác đền trung thành tuyệt đối tan biến trong sự thanh thản.

Tuy nhiên, hắn nhanh chóng trấn tĩnh lại. Nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm nở trên môi hắn. Ánh mắt hắn lóe lên sự tính toán và hưng phấn điên cuồng. “Nhưng… chính sự kiến tạo đó… chính là thứ ta cần. Ngươi đúng là biến số hoàn mỹ nhất, chìa khóa hoàn hảo cho Đại kế Thế Giới Hồi Quy của ta! Ngươi sẽ tự tay dâng lên Trái Tim Hư Không hoàn chỉnh cho ta!” Hắn tự mãn, coi Lạc Phong tựa một công cụ được mài giũa hoàn hảo, một vật tế tối thượng cho mục đích của mình.

Hắc La và Thám Ảnh quỳ rạp dưới chân hắn, run rẩy bần bật, sắc mặt trắng bệch vì uy áp kinh hoàng.

“Hắc La, Thám Ảnh!” Vô Cực Thiên Tôn ra lệnh, giọng hắn vang vọng tựa sấm rền, xuyên thấu không gian. “Triệu tập tất cả Hư Không Thiên Tướng tinh nhuệ nhất! Tiếp tục giám sát kẻ kế thừa này. Tuyệt đối không được làm tổn hại hắn! Chuẩn bị ‘Thử thách Tiên Cảnh’ tinh vi hơn nữa tại Vực Sâu Huyễn Ảnh. Ta muốn hắn tự tay dâng lên ‘Bản Nguyên Chi Thổ’ cho ta!” Hắn đã thay đổi chiến lược, từ truy sát thành dẫn dụ và thử thách, muốn Lạc Phong tự nguyện hoàn thành kế hoạch của mình, từng bước một.

Hắc La và Thám Ảnh cúi đầu sâu hơn, giọng run rẩy. “Tuân lệnh, Thiên Tôn đại nhân!” Nỗi sợ hãi và sự bối rối đan xen trong tâm trí chúng, khi mệnh lệnh của Thiên Tôn Vô Cực ngày càng trở nên khó hiểu và trái ngược.

***

Mộ Dung Tuyết lao đến ôm chặt lấy Lạc Phong, nước mắt lăn dài trên má nhưng ánh mắt nàng tràn ngập hạnh phúc và tự hào. “Lạc huynh… chàng đã làm được. Chàng đã giải thoát cho hắn.” Nàng thì thầm, vùi đầu vào lồng ngực ấm áp của chàng.

Lam Yên quỳ một gối xuống, đôi mắt xám tro u uẩn giờ đây tràn ngập kính nể tột độ cùng lòng trung thành tuyệt đối. “Ngài… Hư Không Chi Chủ chân chính! Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo Ngài đến cùng trời cuối đất, chứng kiến Ngài kiến tạo lại tất cả!” Lời thề của nàng vang vọng, hòa cùng ý chí bất diệt của Lạc Phong.

Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, tay kia nắm lấy tay Lam Yên. Khí tức của chàng trầm ổn, uy nghiêm hơn bao giờ hết. “Trò chơi của Vô Cực Thiên Tôn mới chỉ bắt đầu. Nhưng ta sẽ dùng chính chìa khóa hắn khao khát để khóa chặt vận mệnh của hắn. Ta sẽ hàn gắn bầu trời và kiến tạo một Tiên Đạo mới!”

Tấm bản đồ Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh trong tay Lạc Phong bừng sáng chói lòa, một điểm mới rực rỡ hiện lên bên trong Cổ Thành, đánh dấu vị trí của “Bản Nguyên Chi Thổ”. Đồng thời, một điểm sáng khác cũng rực rỡ không kém, hiện rõ trên bản đồ – “Vực Sâu Huyễn Ảnh”, mục tiêu tiếp theo đã được Kẻ Gác Đền tiết lộ.

Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên, kích hoạt Linh Phiến Hư Không Hắc Ám. Đôi cánh bùng lên ánh sáng lam xám đen huyền ảo, bao bọc cả ba người cùng thần long ngọc. Bọn họ phóng vút lên không trung, xé rách hư không, tiến thẳng vào sâu trong Cổ Thành, hướng về vị trí của “Bản Nguyên Chi Thổ” đang phát ra ánh sáng mờ ảo, chờ đợi được đánh thức. Hành trình kiến tạo Tiên Đạo mới, tìm kiếm các mảnh ghép Thiên Giới, chính thức bước vào giai đoạn tiếp theo, đầy gian nan nhưng cũng tràn ngập hy vọng.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8