Hư Không Huyễn Đạo
Chương 20: Sức Mạnh Bất Ngờ

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:41:54 | Lượt xem: 6

“Tránh ra! Lạc huynh, mau tránh ra!”

“Không kịp nữa rồi, lùi lại sau ta!”

Sát khí thấu xương ập đến nhanh như chớp giật, cắt đứt mọi lời giải thích. Mộ Dung Tuyết cảm thấy lồng ngực thắt nghẹn, hô hấp dồn dập. Trong bóng tối âm u của thung lũng hoang tàn sau trận Thiên Phạt, một bóng đen khổng lồ đột ngột lao ra từ lòng đất nứt nẻ, mang theo mùi tanh tưởi nồng nặc và tạp khí cuồng bạo. Đó là một con rết khổng lồ biến dị, thân dài hơn trượng, giáp đen lởm chởm gai nhọn rỉ dịch độc xanh lục. Đáng sợ nhất là trên lưng nó ẩn hiện những đường vân huyết sắc uốn lượn, kết thành hình thù một cái đầu rết quái dị — thứ hoa văn tàn ác mà nàng vừa thấy Lạc Phong run rẩy vẽ lại trước đó.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Sức Mạnh Bất Ngờ

Nàng tự trách, tại sao bản thân lại vô dụng đến thế? Là đệ tử Thanh Hà Phái, vốn tự phụ có chút tu vi, vậy mà trong thời khắc sinh tử này, đôi chân nàng lại run rẩy không thể nhấc nổi. Chính nàng đã kéo Lạc Phong vào tử lộ. Hắn không có linh căn rõ ràng, kinh mạch lại tổn hao rách nát, làm sao chống đỡ nổi hung thú bực này? Nỗi hối hận và sợ hãi hóa thành tảng đá ngàn cân đè nặng tâm trí, khiến nàng chỉ biết nhìn tử thần đang cận kề.

Ngay trước mắt nàng, bóng lưng gầy gò của Lạc Phong vẫn sừng sững như bàn thạch, không hề lùi bước.

Con rết biến dị rít lên một tiếng chói tai, trăm chân sắc nhọn như đao kiếm khua khoắng, quét đá vụn xung quanh thành bột mịn. Luồng tạp khí thiên kiếp đặc quánh bao phủ quanh thân nó tràn ra, khiến không khí trở nên nóng bỏng, nghẹt thở.

Lạc Phong nheo mắt, ngũ quan linh mẫn vận chuyển đến cực hạn. Hắn cảm nhận được quỹ đạo chuyển động của hung thú qua sự dao động của luồng gió dữ. Không một chút do dự, hắn vận hành *Luyện Thể Cổ Tinh*, dồn toàn bộ Tinh Thần Lực từ không gian nhẫn ngọc vào hai chân, bật người nhảy vọt lên không trung ngay khi chiếc đuôi đầy gai độc của con rết quét qua vị trí hắn vừa đứng.

*Oành!*

Mặt đất nơi Lạc Phong vừa đứng bị đánh sụp một mảng lớn, đá vụn bắn tung tóe.

“Mộ Dung cô nương, tìm chỗ trốn đi!” Lạc Phong hét lớn, giọng nói khàn đặc nhưng chứa đựng uy nghiêm không thể chối từ.

Thân hình hắn lộn một vòng trên không, đáp xuống lưng con rết khổng lồ. Hắn siết chặt nắm đấm phải, vận dụng sức mạnh nhục thân cực hạn, nện một quyền sấm sét xuống lớp giáp lưng của nó.

*Bùng!*

Một tiếng động trầm đục vang lên. Lớp giáp đen sì của con rết chỉ xuất hiện một vết rạn nhỏ, nhưng phản chấn cực mạnh từ cơ thể nó lại hất văng Lạc Phong ra xa. Hắn đáp xuống đất, lảo đảo lùi lại mấy bước, lòng bàn tay phải rách nát từ vết thương cũ lại bục ra, máu tươi tuôn rơi, nhuộm đỏ cả vạt áo rách rưới.

Hung thú dường như bị chọc giận bởi cú đấm của kẻ mà nó coi là kiến hôi. Nó quay ngoắt cái đầu gớm ghiếc lại, cái miệng đầy răng cưa há hốc, phun ra một búng dịch độc màu xanh đen thẳng về phía Lạc Phong. Dịch độc chưa đến nơi đã ăn mòn không khí, tạo ra những tiếng xèo xèo ghê rợn và mùi hôi thối nồng nặc của sự mục rữa.

Lạc Phong cắn chặt răng, nghiêng người tránh né. Dịch độc sượt qua vai phải hắn, rơi xuống một tảng đá phía sau và ngay lập tức hòa tan tảng đá đó thành một vũng nước đen sủi bọt.

Mộ Dung Tuyết lúc này mới sực tỉnh khỏi cơn bàng hoàng. Trong bộ y phục trắng rách rưới, mái tóc dài ướt sũng bết vào khuôn mặt tái mét, nàng không thể trơ mắt nhìn ân nhân cứu mạng bị nuốt chửng. Nàng khẽ quát một tiếng, rút thanh trường kiếm bên hông ra, vận chuyển toàn bộ linh lực còn sót lại trong đan điền. Ánh kiếm màu xanh nhạt bùng lên, nàng lao thẳng về phía con rết, chém một nhát thật mạnh vào một chiếc chân bên sườn của nó.

*Keng!*

Thanh kiếm của nàng chém đứt được một chiếc chân rết, nhưng lớp vỏ giáp quá cứng đã khiến cổ tay nàng tê dại. Con rết khổng lồ đau đớn, quất mạnh chiếc đuôi dài về phía sau. Mộ Dung Tuyết không kịp phòng bị, bị chiếc đuôi quét trúng mạn sườn. Nàng phun ra một ngụm máu tươi, thân hình mảnh mai bay ngược ra xa, đập mạnh vào vách đá rồi ngã sụp xuống, thanh kiếm rơi keng keng trên mặt đất.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Sức Mạnh Bất Ngờ

“Mộ Dung cô nương!” Lạc Phong gầm lên, đôi mắt hắn vằn lên những tia máu đỏ.

Lúc này, con rết khổng lồ đã quay lại mục tiêu chính. Nó trườn nhanh như một tia chớp đen, lao thẳng về phía Lạc Phong đang bị thương. Khoảng cách giữa hai bên chỉ còn chưa đầy một trượng. Sức ép từ luồng tạp khí thiên kiếp cuồng bạo xung quanh con quái vật khiến Cửu Trùng Cấm Phù sâu trong đan điền Lạc Phong phản phệ dữ dội. Những đường vân rết chín đầu trong đan điền hắn như sống dậy, siết chặt lấy kinh mạch, mang đến cơn đau đớn thấu xương tủy, khiến hắn khuỵu một gối xuống đất.

Cái chết cận kề trong gang tấc.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ánh mắt Lạc Phong chợt lướt qua chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út. Bên trong không gian nhẫn, Thiên Khuyết toái phiến màu xám tro vừa thu được đang lơ lửng, tỏa ra nguồn năng lượng hỗn độn, cuồng bạo của Thiên Phạt.

Hắn biết, nếu hấp thụ thứ năng lượng chưa được thanh lọc này, nhục thân của hắn có thể bị xé nát ngay lập tức. Nhưng nếu không thử, cả hắn và Mộ Dung Tuyết đều sẽ bỏ mạng tại đây, làm mồi cho con quái vật biến dị này. Hắn chưa thể chết! Mối thù mẫu thân chưa báo, huyết hận Lạc Viễn chưa đòi, phong ấn chưa phá, tiên lộ đỉnh phong vẫn đang vẫy gọi!

“Muốn đoạt mạng ta? Các ngươi chưa xứng!”

Lạc Phong gầm lên một tiếng điên cuồng. Ý chí bất khuất bùng cháy trong tâm can hắn, át đi cả nỗi sợ hãi cái chết. Hắn không thèm cất Thiên Khuyết toái phiến vào nhẫn nữa, mà dùng ý niệm cưỡng ép lôi nó ra ngoài thực tại. Khối tinh thể màu xám tro xuất hiện ngay trong lòng bàn tay phải đang đầm đìa máu của hắn.

Không một chút do dự, Lạc Phong siết chặt năm ngón tay, bóp nát Thiên Khuyết toái phiến.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Sức Mạnh Bất Ngờ

*Rắc!*

Mảnh vỡ vụn thành vô số hạt bụi ánh sáng màu xám tro, ngay lập tức thẩm thấu qua vết thương rách nát trên lòng bàn tay Lạc Phong, lao thẳng vào kinh mạch của hắn.

*Ầm!*

Một tiếng nổ trầm hùng vang lên từ sâu trong cơ thể Lạc Phong. Luồng năng lượng từ Thiên Khuyết toái phiến cuồng bạo và hoang dã như một con dã thú bị xích lâu ngày, điên cuồng càn quét qua mọi ngõ ngách trong kinh mạch hắn. Năng lượng Thiên Phạt mang theo quy tắc hủy diệt của Đại Hồng Kiếp, nóng bỏng như dung nham, lạnh buốt như băng giá cửu u, va chạm trực diện với Cửu Trùng Cấm Phù đang phong tỏa đan điền của hắn.

“Aaa!!!”

Lạc Phong không kìm được tiếng gào thét đau đớn. Toàn thân hắn run lên bần bật, kinh mạch dưới da nổi phồng, uốn lượn như thanh long dữ tợn. Máu tươi từ lỗ chân lông phun ra, nhuộm đỏ toàn bộ cơ thể hắn. Cơn đau này vượt xa mọi cực hình trên thế gian, giống như có hàng vạn lưỡi dao đang băm vằn từng thớ thịt, bẻ gãy từng khúc xương của hắn.

Nhưng chính trong sự tàn phá khủng khiếp đó, Thiên Cốt bẩm sinh trong lồng ngực Lạc Phong đột ngột thức tỉnh mạnh mẽ chưa từng có. Bị kích thích bởi năng lượng Thiên Phạt đồng nguồn đồng dạng, khúc xương trời tỏa ra luồng ánh sáng lam rực rỡ, bao bọc lấy tâm thần hắn, giữ cho thần trí hắn không bị nhấn chìm trong bóng tối của sự hủy diệt.

Luồng năng lượng cuồng bạo của Thiên Khuyết toái phiến như một mũi khoan thần lực, điên cuồng dâm thẳng vào tầng thứ nhất của Cửu Trùng Cấm Phù.

*Rắc… Rắc…*

Tiếng đổ vỡ giòn giã vang lên trong đan điền Lạc Phong. Tầng phong ấn ngoài cùng — một phần nhỏ của Cửu Trùng Cấm Phù — dưới sự va đập của năng lượng Thiên Phạt và sự trỗi dậy của Thiên Cốt, đã xuất hiện những vết nứt chằng chịt, rồi vỡ vụn thành vô số mảnh sáng.

Một luồng linh khí tinh thuần tích tụ bấy lâu nay bị giam cầm đột ngột thoát ra, hòa quyện cùng năng lượng của Thiên Khuyết toái phiến, tạo thành một dòng lũ sức mạnh kinh thiên động địa, tràn ngập khắp cơ thể Lạc Phong.

Lúc này, con rết khổng lồ đã lao đến ngay trước mặt hắn, cái miệng đầy răng cưa chỉ còn cách đầu hắn chưa đầy một thước.

Lạc Phong đột ngột mở mắt. Đôi mắt hắn rực sáng một màu lam huyền bí xen lẫn những tia sáng xám tro của Thiên Phạt. Luồng uy áp vô hình bùng phát từ thân thể hắn mạnh mẽ đến mức khiến không gian xung quanh khẽ run rẩy, mặt đất dưới chân hắn sụp xuống thêm vài tấc.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Sức Mạnh Bất Ngờ

Hắn vươn tay trái ra, năm ngón tay xòe rộng hướng về phía con rết khổng lồ.

Trong đầu hắn, một đoạn khẩu quyết cổ xưa từ quyển cổ tịch *Hư Không Huyễn Đạo* đột nhiên hiện lên rõ mồn một, như thể nó đã được khắc sâu vào linh hồn hắn từ kiếp trước. Bản năng tu luyện bùng nổ, hắn vô thức kết xuất một thủ ấn vô cùng phức tạp, tốc độ nhanh đến mức tạo thành những tàn ảnh mờ ảo.

“Hư Không… Chấn!”

Giọng nói của Lạc Phong trầm thấp, nhưng vang dội khắp thung lũng như tiếng sấm rền từ chín tầng trời.

Ngay lập tức, không gian trước mặt Lạc Phong xuất hiện một gợn sóng hình tròn màu lam nhạt, lan tỏa ra xung quanh. Gợn sóng đó đi đến đâu, trọng lực nơi đó liền biến đổi hỗn loạn.

Con rết khổng lồ đang lao tới bỗng nhiên khựng lại giữa không trung, như thể nó vừa va phải một bức tường vô hình kiên cố nhất thế gian. Hàng trăm chiếc chân của nó khua khoắng điên cuồng nhưng không thể tiến thêm một phân nào.

Ngay sau đó, gợn sóng màu lam đột ngột co rút lại rồi bùng nổ dữ dội. Một luồng lực lượng không gian vô hình nhưng mang sức nặng của cả một ngọn núi lớn ép thẳng xuống thân thể con rết khổng lồ.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Tiếng xương cốt và vỏ giáp vỡ vụn vang lên liên tiếp đầy ghê rợn. Lớp vỏ giáp đen sì, cứng rắn của con rết khổng lồ dưới áp lực khủng khiếp của không gian bị bóp méo bắt đầu rạn nứt, rồi nổ tung thành từng mảnh nhỏ. Dịch độc màu xanh lục phun ra xối xả, nhưng chưa kịp rơi xuống đất đã bị luồng sức mạnh vô hình kia ép cho bốc hơi thành những làn khói đen.

Con quái vật biến dị rống lên một tiếng thảm thiết đầy tuyệt vọng. Thân hình khổng lồ của nó bị vặn vẹo, co rúm lại dưới tác động của pháp thuật không gian sơ khai. Chỉ trong vòng vài nhịp thở ngắn ngủi, sinh vật hung hãn cấp cao từng khiến Mộ Dung Tuyết tuyệt vọng đã bị luồng lực lượng cuồng bạo kia nghiền nát hoàn toàn, phân rã thành một đống bụi đen tàn tro, bay tán loạn trong gió đêm.

Mặt đất xung quanh vị trí con quái vật đứng bị cày xới nát bấy, tạo thành một cái hố sâu hoắm hình tròn hoàn mỹ, như thể bị một bàn tay khổng lồ từ trên trời ấn xuống.

Tất cả diễn ra trong chớp mắt, nhanh đến mức không tưởng.

Mộ Dung Tuyết tựa sát vách đá, chứng kiến toàn bộ dị tượng kinh hoàng trước mắt. Nàng sững sờ đến mức không thốt nên lời, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, chìm đắm trong sự kinh hãi tột độ.

Pháp thuật không gian!

Đó chính là pháp thuật liên quan đến quy tắc không gian và trọng lực — thứ sức mạnh tối thượng mà ngay cả các trưởng lão cao cấp nhất của các đại môn phái trên Thiên Phù Sơn cũng khó lòng chạm tới, chứ đừng nói đến việc thi triển một cách dễ dàng và uy lực khủng khiếp như vậy.

Một thiếu niên bị coi là phế vật không có linh căn rõ ràng, kinh mạch rách nát, đan điền bị phong ấn tàn nhẫn, vậy mà trong khoảnh khắc sinh tử lại có thể bộc phát ra luồng sức mạnh kinh thiên động địa đến thế? Hắn rốt cuộc là ai? Thân thế của hắn ẩn chứa bí mật kinh hoàng gì?

Nàng nhìn Lạc Phong, lúc này đang đứng sừng sững giữa đống tro tàn của con quái vật, thân hình nhuộm đầy máu tươi, tỏa ra khí tức cô tịch và lẫm liệt như một vị chiến thần bước ra từ vực thẳm cổ xưa. Sự kính sợ và hoài nghi dâng lên trong lòng Mộ Dung Tuyết, lấn át cả cơn đau đớn từ vết thương trên cơ thể.

Nhưng luồng sức mạnh bất ngờ kia đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Ngay khi con rết khổng lồ biến mất, luồng ánh sáng lam trên người Lạc Phong cũng đột ngột tắt lịm. Cơn đau phản phệ dữ dội từ việc cưỡng ép phá vỡ một phần phong ấn và hấp thụ năng lượng Thiên Phạt chưa thanh lọc lập tức ập đến như thủy triều.

Kinh mạch của hắn như bị thiêu rụi hoàn toàn, đan điền trống rỗng, nhục thân kiệt quệ đến mức không còn một chút sức lực.

Lạc Phong lảo đảo một bước, tầm nhìn trước mắt tối sầm lại. Hắn khuỵu hai gối xuống đất, dùng hai tay chống đỡ thân thể để không bị ngã gục hoàn toàn. Hơi thở hắn đứt quãng, từng ngụm máu đen từ miệng trào ra, nhuộm đỏ mặt đất dưới chân.

Nhưng trong lòng hắn, một cảm giác hưng phấn chưa từng có đang dâng trào.

Hắn đã làm được! Hắn đã chứng minh rằng con đường của hắn là đúng. Luyện Thể Cổ Tinh kết hợp với năng lượng từ Thiên Khuyết toái phiến thực sự có thể chấn động phong ấn Cửu Trùng Cấm Phù. Dù chỉ là một phần nhỏ của tầng thứ nhất bị xé rách, nhưng nó đã cho phép hắn chạm vào Hư Không Chi Lực sơ khai, thi triển ra chiêu pháp thuật “Hư Không Chấn” đầy uy lực.

Đây mới chỉ là sự khởi đầu. Một khi hắn phá vỡ hoàn toàn chín tầng phong ấn, thức tỉnh toàn bộ Thiên Cốt, hắn sẽ mạnh mẽ đến mức nào?

“Lạc… Lạc huynh!”

Tiếng gọi yếu ớt, run rẩy của Mộ Dung Tuyết kéo Lạc Phong trở về thực tại. Hắn cố gắng ngẩng đầu lên, dùng chút lý trí cuối cùng để giữ vững thần minh.

Mộ Dung Tuyết đang cố gắng lết thân thể đầy thương tích về phía hắn, khuôn mặt nàng tái nhợt, mái tóc dài ướt sũng bết vào má, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng xen lẫn vẻ kính sợ không thể che giấu.

“Đừng… đừng qua đây.” Lạc Phong khàn giọng nói, giọng điệu yếu ớt nhưng kiên định. “Ta không sao… chỉ là kiệt lực mà thôi.”

Hắn cố gắng ngồi xếp bằng, vận hành chút ý niệm còn sót lại để mở ra không gian nhẫn ngọc, lấy ra gói Tử Hồn Thảo mà Lão Mộc đã đưa cho hắn trước đó. Dược lực của Tử Hồn Thảo lúc này là cứu cánh duy nhất của hắn. Hắn không ngần ngại nhét cả nắm thảo dược vào miệng, nhai nát rồi nuốt xuống.

Vị đắng chát của thảo dược lan tỏa trong khoang miệng, ngay sau đó là một luồng dược lực mát lạnh, dịu nhẹ len lỏi vào kinh mạch rách nát của hắn, xoa dịu cơn đau rát như lửa đốt và ngăn chặn sự tàn phá của tàn dư năng lượng Thiên Phạt.

Khúc Thiên Cốt trong lồng ngực hắn cũng dần bình lặng trở lại, hấp thụ luồng dược lực để tự chữa lành những vết rạn nứt nhỏ do phản phệ gây ra.

Sau một hồi lâu tĩnh tọa, sắc mặt Lạc Phong mới dần lấy lại một chút huyết sắc. Hắn mở mắt ra, nhìn về phía Mộ Dung Tuyết đang ngồi im lặng bên cạnh, không dám làm phiền hắn.

“Mộ Dung cô nương, vết thương của cô thế nào rồi?” Lạc Phong khẽ hỏi.

Mộ Dung Tuyết giật mình, vội vàng lắc đầu: “Tiểu nữ không sao, chỉ bị chấn động nhẹ, điều tức một lát là ổn. Nhưng còn huynh… chuyện vừa rồi…” Nàng ngập ngừng, ánh mắt nhìn hắn đầy phức tạp, muốn hỏi nhưng lại sợ chạm vào bí mật riêng tư của hắn.

Lạc Phong thở dài một tiếng. Hắn biết mình không thể giấu giếm hoàn toàn chuyện này trước mặt nàng.

“Cô nương đã thấy rồi đó.” Lạc Phong nhìn vào lòng bàn tay phải đã se lại vết thương nhờ dược lực của Tử Hồn Thảo. “Thân thể ta quả thực có chút dị biệt. Phong ấn trên người ta… dường như có thể bị kích thích và tạm thời phá vỡ bởi năng lượng của những Thiên Khuyết toái phiến này. Chiêu pháp thuật vừa rồi chỉ là sự bộc phát ngẫu nhiên của luồng sức mạnh bị giam cầm, ta cũng không thể hoàn toàn kiểm soát nó.”

Mộ Dung Tuyết nghe vậy, hít sâu một hơi để bình tâm lại. Nàng nhìn cái hố sâu hoắm trên mặt đất, rồi quay sang nhìn Lạc Phong, giọng nói đầy nghiêm túc:

“Lạc huynh, huynh có biết chiêu pháp thuật vừa rồi có ý nghĩa gì không? Đó là Hư Không Chi Lực! Ở hạ giới này, ngoại trừ những đại năng ngập tràn cơ duyên hoặc những Tiên nhân cổ xưa, không một tu sĩ thông thường nào có thể chạm tới quy tắc không gian. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, không chỉ các thế lực lớn trên Thiên Phù Sơn điên cuồng săn lùng huynh, mà ngay cả những kẻ đứng sau phong ấn kia cũng sẽ ngay lập tức ra tay diệt khẩu huynh.”

Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lộ rõ vẻ kiên định: “Mộ Dung Tuyết ta nguyện lập đạo tâm thệ ngôn, tuyệt đối sẽ không tiết lộ nửa lời về chuyện ngày hôm nay cho bất kỳ ai, kể cả các sư trưởng trong Thanh Hà Phái.”

Lạc Phong nhìn thẳng vào mắt nàng, cảm nhận được sự chân thành và kiên quyết trong lời thề của nàng. Hắn khẽ gật đầu, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp: “Đa tạ Mộ Dung cô nương.”

“Nhưng Lạc huynh, huynh hấp thụ trực tiếp năng lượng Thiên Phạt như vậy là quá mạo hiểm.” Mộ Dung Tuyết lo lắng nói tiếp. “Năng lượng đó đầy rẫy tạp khí thiên kiếp biến dị, nếu không có Tử Hồn Thảo của Lão Mộc giúp huynh củng cố thể chất và thanh lọc kịp thời, nhục thân của huynh đã sớm nổ tung rồi. Huynh không thể tiếp tục làm như vậy nữa.”

Lạc Phong trầm mặc không đáp. Hắn biết nàng nói đúng, nhưng hắn không có sự lựa chọn. Con đường tu luyện của hắn vốn dĩ đã là một canh bạc sinh tử với số phận. Nếu không mạo hiểm, hắn mãi mãi chỉ là một con kiến hôi bị người khác chà đạp.

Hắn đứng dậy, dù thân thể vẫn còn đau nhức nhưng bước chân đã vững vàng hơn nhiều. Hắn nhìn về phía thung lũng sâu thẳm trước mặt, nơi màn sương đêm đang dần dày đặc hơn.

“Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức.” Lạc Phong trầm giọng nói. “Động tĩnh của trận chiến vừa rồi quá lớn, chắc chắn đã thu hút sự chú ý của những sinh vật biến dị khác, hoặc… cả những tu sĩ đang lảng vảng gần đây.”

Mộ Dung Tuyết gật đầu đồng ý. Nàng nhặt thanh trường kiếm của mình lên, tra vào bao, rồi cùng Lạc Phong nhanh chóng rời khỏi khu vực đổ nát.

Hai bóng người lặng lẽ di chuyển trong màn sương đêm, hướng về phía rìa thung lũng.

Lạc Phong vừa đi vừa suy tính trong đầu. Thiên Khuyết toái phiến đầu tiên đã giúp hắn phá vỡ một phần nhỏ của tầng phong ấn thứ nhất, bộc phát ra sức mạnh bất ngờ. Nhưng hắn cũng nhận ra giới hạn của bản thân. Nhục thân của hắn hiện tại, dù đã qua *Luyện Thể Cổ Tinh* cường hóa, vẫn chưa đủ mạnh để gánh vác luồng sức mạnh cuồng bạo đó trong thời gian dài.

Hắn cần phải tiếp tục tu luyện, cường hóa nhục thân lên một tầm cao mới, đồng thời tìm kiếm thêm nhiều Tử Hồn Thảo hoặc các loại linh dược tương tự để bảo vệ kinh mạch trước khi nghĩ đến việc hấp thụ Thiên Khuyết toái phiến tiếp theo.

Và quan trọng nhất, hắn cần phải đến Thương hội Hắc Thạch. Nơi đó chuyên buôn bán Thiên Khuyết Chi Vật, có thể giúp hắn tìm được những mảnh vỡ có thuộc tính ôn hòa hơn, hoặc những thông tin quý giá về cách sử dụng chúng để phá giải phong ấn một cách an toàn.

Màn đêm buông xuống, bao phủ lấy thung lũng hoang tàn dưới chân Thiên Phù Sơn. Gió lạnh rít gào qua những vách đá nứt nẻ, mang theo tiếng gầm rú mơ hồ của những sinh vật biến dị từ sâu trong vực thẳm.

Nhưng trong bóng tối vô tận đó, ánh mắt Lạc Phong vẫn thâm trầm kiên nghị. Ngọn lửa quyết tâm trong lòng hắn chưa bao giờ tắt, ngược lại càng cháy bỏng hơn sau trận chiến sinh tử vừa rồi.

Hắn đã chạm vào sức mạnh của Hư Không, đã nhìn thấy con đường dẫn đến đỉnh cao. Dù con đường đó có đầy rẫy chông gai, đầy rẫy máu và nước mắt, hắn cũng sẽ bước tiếp, dùng chính đôi bàn tay này để xé toạc màn đêm, hàn gắn bầu trời đã vỡ nát, và tự định đoạt số phận của chính mình.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8