Hư Không Huyễn ĐạoChương 27: Huyết Mạch Thức Tỉnh
Mộ Dung Tuyết khẽ rên, tiếng yếu ớt lạc giữa thinh không lạnh lẽo trong khe đá hẹp. Đầu óc nàng choáng váng, mạn sườn đau nhói như bị xé toạc, mỗi nhịp thở đều kéo theo cơn buốt giá. Dần dần, mi mắt nặng trĩu hé mở, đón lấy màn đêm thăm thẳm. Chỉ có ánh trăng mờ nhạt gắng gượng len lỏi qua khe hở trên vách đá, đổ xuống một vệt sáng bạc cô độc. Nàng nhận ra mình đang nằm trên nền đất ẩm ướt, lạnh lẽo, gần một tảng đá lớn sần sùi.
Ký ức ùa về như dòng lũ hỗn loạn. Nàng nhớ lại cảm giác bị bàn tay lạnh lẽo của Hắc Y Nhân tóm lấy, thân thể bị kéo vào một xoáy không gian méo mó. Rồi một luồng sức mạnh cuồng bạo, khó lòng diễn tả, đột ngột bùng nổ, xé toạc không khí, phá vỡ mọi quy tắc. Nàng cảm thấy mình bị văng ra khỏi vòng xoáy ấy, một lực vô hình kéo ghì lấy nàng, trước khi mọi thứ chìm vào bóng tối. Giờ đây, những mảnh ký ức đó chỉ còn là ảo ảnh chập chờn, khó nắm bắt, nhưng nỗi sợ hãi và cảm giác bất lực vẫn in hằn sâu trong tâm trí nàng.
Cố gắng gượng dậy, Mộ Dung Tuyết cảm thấy toàn thân rã rời, mười đầu ngón tay vẫn tê buốt bởi vết thương cũ. Nàng thở hắt ra một hơi, ánh mắt vô tình lướt qua một bóng người nằm bất động cách đó không xa. Tâm nàng chợt thắt lại.

“Lạc huynh!” Nàng thì thầm, giọng run rẩy.
Đó là Lạc Phong. Hắn nằm nghiêng, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, đôi môi khô khốc nứt nẻ, hơi thở yếu ớt thoi thóp, như ngọn đèn dầu trước gió, có thể tắt lịm bất cứ lúc nào. Vết cắt sâu hoắm trên lòng bàn tay phải của hắn vẫn rỉ máu, thấm đẫm một mảng đất đen ẩm ướt. Y phục hắn dính đầy bùn đất khô cứng, những vết máu se lại trên tay áo và vạt áo gợi lên một trận chiến khốc liệt.
Mộ Dung Tuyết hoảng hốt bò đến bên hắn, cảm nhận được hơi nóng bất thường tỏa ra từ thân thể Lạc Phong. Nàng đặt tay lên trán hắn, cảm nhận làn da nóng rực, và nhận ra Tạp Khí Thiên Kiếp đang bùng phát dữ dội trong thân thể hắn, như dòng dung nham nóng chảy len lỏi qua từng kinh mạch. Tiếng rít vô hình, chói tai của Cửu Trùng Cấm Phù từ đan điền Lạc Phong vọng ra, như một con quái vật bị thương đang gầm gừ, cố gắng nuốt chửng chút linh khí yếu ớt còn sót lại.

Nàng nhớ lại ánh mắt kiên cường của hắn khi hắn cắm chặt tay vào vách đá ngầm giữa cơn bão Linh Hà, kéo nàng thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Nàng nhớ lại dáng vẻ sừng sững của hắn khi đối mặt với con rết biến dị khổng lồ, không chút sợ hãi, chỉ có ý chí bảo vệ nàng. Lạc Phong, một thiếu niên bị cả gia tộc ruồng bỏ, bị khinh miệt vì “không linh căn”, vậy mà đã bất chấp hiểm nguy, gánh chịu khinh miệt và những vết thương chỉ để cứu nàng, một người xa lạ.
Một cảm giác tội lỗi và bất lực dâng trào trong lòng Mộ Dung Tuyết. Nàng đã hứa sẽ giúp hắn, vậy mà giờ đây, chính hắn lại vì nàng mà rơi vào tình cảnh thập tử nhất sinh. Nàng siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng nỗi đau thể xác không thấm vào đâu so với nỗi đau trong tâm.
“Không thể… không thể để Lạc huynh cứ như vậy…”
Một ý chí kiên cường, bất khuất bùng lên trong lòng thiếu nữ mảnh mai. Nàng không thể để ân nhân của mình chết đi. Nàng phải cứu hắn, bằng mọi giá!
Mộ Dung Tuyết cắn chặt môi, một vệt máu tươi rỉ ra, nhưng nàng không hề hay biết. Từ trong túi trữ vật nhỏ của mình, nàng run rẩy lấy ra một hộp ngọc cổ xưa. Chiếc hộp được chạm khắc tinh xảo, đã phai màu theo năm tháng, nhưng vẫn toát lên vẻ trang nghiêm, cổ kính. Nàng mở hộp, bên trong là một viên đan dược tỏa ra ánh sáng xanh biếc dịu nhẹ, lấp lánh như giọt sương mai đọng trên lá non, mang theo hương thơm thanh khiết, ngọt ngào lan tỏa khắp khe đá hẹp, xua đi phần nào mùi ẩm mốc và máu tanh.

Đó là Hồi Xuân Đan, bảo vật gia truyền của Mộ Dung gia, chỉ được dùng trong những trường hợp thập tử nhất sinh của người trong dòng chính. Nàng mang theo nó như một bảo vật hộ mệnh cuối cùng, chưa từng nghĩ sẽ có ngày phải dùng đến. Đây là viên đan dược duy nhất có thể cứu Lạc Phong trong tình trạng hiện tại, nhưng nó quá quý giá, và nàng không biết liệu thân thể rách nát của hắn có thể chịu đựng được dược lực của nó hay không.
Nàng do dự một thoáng, ánh mắt dao động giữa viên đan dược phát sáng và khuôn mặt tái nhợt của Lạc Phong. Nhưng rồi, ánh mắt kiên định của hắn khi cứu nàng lại hiện lên trong tâm trí.
“Lạc huynh… huynh nhất định phải sống!”
Với quyết tâm sắt đá, nàng không chút ngần ngại đặt viên đan vào miệng Lạc Phong. Hắn không có phản ứng gì. Mộ Dung Tuyết dùng chút linh lực còn sót lại của mình, áp vào huyệt vị trên cổ hắn, nhẹ nhàng day ấn để giúp hắn nuốt xuống. Dược lực của Hồi Xuân Đan lập tức tan chảy, hóa thành một dòng suối ấm áp, tràn vào thân thể Lạc Phong.
Ngay lập tức, thân thể Lạc Phong phản ứng dữ dội. Lam quang từ chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của hắn bùng lên mãnh liệt, hòa cùng ánh sáng xanh biếc của Hồi Xuân Đan, tạo thành một vầng hào quang huyền ảo bao trùm lấy hắn. Tạp Khí Thiên Kiếp trong thân thể hắn như bị kích thích, cuộn trào dữ dội, gầm thét như một con thú bị thương, cố gắng phản kháng lại dược lực của Hồi Xuân Đan. Nhưng sau đó, luồng Tạp Khí này lại bị ánh sáng của đan dược và một luồng năng lượng bí ẩn khác từ chiếc nhẫn ngọc dần áp chế, thu liễm lại.

Cùng lúc đó, một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ nhưng cũng đầy bi thương, bắt đầu thoát ra từ sâu trong Lạc Phong. Đó không phải linh khí, cũng không phải ma khí, mà là một loại năng lượng nguyên thủy, mang theo dấu ấn của thời gian và sự vĩ đại đã lãng quên. Trên xương bả vai của hắn, nơi Linh Phiến vừa xuất hiện và tan biến, một hoa văn phức tạp, tựa như rễ cây cổ thụ đan xen với các tinh vân, dần hiện rõ rồi chìm vào da thịt. Hoa văn ấy không chỉ là một ấn ký, mà như một bản đồ thu nhỏ của vũ trụ, ẩn chứa vô số bí ẩn.
Đôi mắt nhắm nghiền của Lạc Phong khẽ giật giật, đồng tử dưới mí mắt lóe lên một tia sáng màu hổ phách hiếm thấy, như ánh mắt của một con mãnh thú cổ xưa vừa thức tỉnh từ giấc ngủ vạn năm. Đây là dấu hiệu của huyết mạch cổ xưa đang thức tỉnh. Dòng máu đã bị phong ấn từ bao đời, giờ đây đang âm ỉ chảy, mang theo sức mạnh và gánh nặng của quá khứ.
Cùng lúc đó, Cửu Trùng Cấm Phù trong đan điền Lạc Phong không ngừng run rẩy, những tiếng rít vô hình trở nên chói tai hơn bao giờ hết. Những vết nứt cũ lan rộng, như những nhánh cây khô vươn dài trên nền đá. Và rồi, một tầng phong ấn sâu hơn, nguyên thủy hơn, với những ký hiệu cổ xưa hơn, phức tạp hơn, bắt đầu hiện ra mờ ảo. Nó không bị phá vỡ hoàn toàn, nhưng như một cánh cửa vừa hé mở, để lộ một vực thẳm sâu thẳm hơn bên trong, một bí ẩn còn lớn hơn đang chờ đợi. Sức mạnh của Lạc Phong tăng lên rõ rệt, một luồng Hư Không Chi Lực mạnh mẽ hơn chảy khắp kinh mạch, nhưng cũng mang theo cảm giác bị kéo ghì, như có một xiềng xích vô hình đang kìm hãm hắn từ bên trong, nhắc nhở hắn về những giới hạn chưa thể phá bỏ.
Mộ Dung Tuyết chứng kiến toàn bộ quá trình với ánh mắt kinh ngạc tột độ, xen lẫn chút sợ hãi và niềm hy vọng. Nàng chưa từng thấy phản ứng nào như vậy với Hồi Xuân Đan, cũng chưa từng nghe nói về huyết mạch nào hùng vĩ và bi tráng đến thế. Nàng cảm nhận được sự hùng vĩ và bi tráng từ Lạc Phong, như thể hắn không chỉ là một thiếu niên phế vật mà còn mang trong mình cả một lịch sử vĩ đại và đau thương của một gia tộc đã bị lãng quên. Hắn không chỉ là Lạc Phong, mà còn là một kho tàng bí mật, một chìa khóa cho vận mệnh của thế giới này.
Đêm đã tàn, những tia sáng đầu tiên của rạng đông bắt đầu ló dạng, xua đi màn đêm u tối, chiếu rọi vào khe đá hẹp. Lạc Phong từ từ mở mắt. Cơn đau vẫn còn đó, nhưng đã dịu đi rất nhiều, như những vết thương đang lành lại sau một cơn bão. Hắn cảm nhận được sự thay đổi kinh ngạc trong thân thể mình: Tạp Khí Thiên Kiếp đã bị thanh lọc gần hết, chỉ còn lại một vài tàn dư yếu ớt. Kinh mạch tuy vẫn còn tổn thương nhưng đã ổn định hơn, không còn cảm giác bị xé toạc hay thiêu đốt. Đặc biệt, Hư Không Chi Lực chảy trong huyết quản hắn trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn, mặc dù vẫn bị một tầng phong ấn sâu hơn kìm hãm, như một dòng sông bị chặn bởi một con đập vô hình.
Hắn nhìn thấy Mộ Dung Tuyết đang ngồi gục bên cạnh, mái tóc dài ướt sũng bám vào khuôn mặt xanh xao vì kiệt sức, nhưng ánh mắt nàng vẫn đầy lo lắng và quan tâm. Ký ức về cảnh nàng bị Hắc Y Nhân tóm lấy, bị hất văng vào thân cây, rồi hoàn toàn biến mất trong bóng tối, ùa về. Một luồng cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng Lạc Phong: phẫn nộ tột cùng với kẻ địch, tự trách bản thân yếu đuối vì không thể bảo vệ nàng, nhưng cũng vô cùng biết ơn Mộ Dung Tuyết vì đã không bỏ rơi hắn, thậm chí còn mạo hiểm tính mạng để cứu hắn.
“Mộ Dung cô nương… Nàng đã cứu ta lần nữa.” Lạc Phong khẽ lên tiếng, giọng khản đặc, yếu ớt nhưng chứa đựng sự chân thành sâu sắc.
Mộ Dung Tuyết giật mình ngẩng đầu, đôi mắt ngấn lệ khi thấy hắn đã tỉnh. “Lạc huynh! Huynh đã tỉnh rồi! Huynh không sao chứ?” Nàng vội vàng hỏi, giọng nghẹn ngào vì xúc động.
Lạc Phong lắc đầu, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, như hai ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối. “Ta không sao. Cảm ơn nàng. Nàng đã mạo hiểm vì ta…” Hắn dừng lại, nhìn vào những vết thương trên tay nàng, những vết xước rướm máu do va chạm và do căng thẳng. Rồi hắn nhìn sâu vào mắt nàng, một lời hứa chắc nịch vang lên từ tận đáy lòng: “Ân tình này, Lạc Phong ta khắc cốt ghi tâm. Ta thề sẽ không để nàng phải chịu bất kỳ nguy hiểm nào nữa.”
Nàng chỉ là một thiếu nữ yếu đuối, nhưng tấm lòng và sự dũng cảm của nàng đã sưởi ấm tâm vốn đã chai sạn của hắn. Nàng không chỉ là ân nhân, mà còn là một người bạn, một đồng minh, một nhân chứng cho sự thật mà hắn đang theo đuổi.
Lạc Phong nhắm mắt, cảm nhận huyết mạch đang âm ỉ trong mình, như một ngọn lửa mới được thắp lên. Hư Không Chi Lực giờ đây mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn, mặc dù tầng phong ấn sâu hơn vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở về những bí mật chưa được vén màn. Hắn biết mình đã không còn là Lạc Phong của ngày hôm qua, thiếu niên phế vật bị khinh miệt. Hắn là người mang huyết mạch cổ xưa, là chìa khóa của Hư Không, là kẻ gánh vác sứ mệnh “Hàn Gắn Bầu Trời”.
Con đường báo thù cho gia tộc, cho mẹ hắn, và cho những gì Thiên Tôn Vô Cực đã gây ra, đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Mục tiêu cứu Mộ Dung Tuyết giờ đây không chỉ là cứu ân nhân, mà còn là bảo vệ một người bạn đồng hành, một nhân chứng cho sự thật mà hắn đang theo đuổi. Hắn sẽ không bao giờ để bất cứ ai phải chịu khổ vì hắn nữa.
Lạc Phong cố gắng đứng dậy, tuy vẫn còn loạng choạng. Hắn nhìn về phía Long Kiều Trấn xa xăm, nơi hắn biết mình sẽ phải đối mặt với nhiều hiểm nguy hơn, với những kẻ thù đang rình rập và những bí mật đang chờ đợi. Ánh sáng ban ngày đã hoàn toàn xua đi bóng tối, nhưng trong tâm trí Lạc Phong, một con đường mới đã mở ra, một con đường đầy thử thách và hiểm nguy, nhưng cũng đầy hy vọng và quyết tâm không lay chuyển. Hắn sẽ không còn là phế vật, hắn sẽ là người định đoạt số phận của mình, và của những người hắn yêu thương. Hắn là Lạc Phong, và đây mới chỉ là khởi đầu của hành trình Hư Không Huyễn Đạo.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: