Hư Không Huyễn ĐạoChương 29: Ký Ức Của Hư Không
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt bao trùm Long Kiều Trấn. Lạc Phong cùng Mộ Dung Tuyết bước đi trên con đường mòn quen thuộc, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. Dù thân thể còn mệt mỏi sau những trận chiến liên tiếp và sự tiêu hao sức lực quá độ, nhưng trong lòng Lạc Phong, một niềm tin vững chắc đã nhen nhóm. Hắn sẽ chẳng bao giờ gục ngã, hắn sẽ chiến đấu đến cùng để vén màn bí mật của vũ trụ, tìm lại con đường thành Tiên, cùng hàn gắn bầu trời đã vỡ nát. Mộ Dung Tuyết tựa vào vai Lạc Phong, nàng vẫn còn yếu, nhưng ánh mắt vẫn kiên định, niềm tin vào Lạc Phong càng lúc càng sâu đậm.
Bỗng nhiên, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của Lạc Phong, vốn đang yên lặng, đột nhiên rung động kịch liệt. Một luồng lam quang chói lọi, thuần khiết lạ thường, bùng phát từ viên ngọc, không ngừng chỉ về phía Thiên Cung cổ di tích mà họ vừa rời đi. Lam quang ấy không chỉ là một tín hiệu, mà như một sợi dây vô hình thu hút tâm trí Lạc Phong, một lời mời gọi khẩn thiết, không thể chối từ.

Mộ Dung Tuyết giật mình, sắc mặt vốn đã tái nhợt, nay càng thêm trắng bệch dưới ánh lam quang huyền ảo. Nàng ngước nhìn Lạc Phong, giọng nói còn yếu ớt nhưng đầy lo lắng: “Lạc huynh, chiếc nhẫn… nó lại có phản ứng mạnh như vậy. Có phải chúng ta cần quay lại di tích đó không? Nơi đó… tiểu nữ vẫn cảm thấy rất bất an.”
Lạc Phong siết nhẹ bàn tay lạnh giá của Mộ Dung Tuyết, trấn an nàng. Ánh mắt hắn kiên định, nhưng cũng ẩn chứa một sự thúc giục khó tả. “Ta cảm nhận được, Mộ Dung cô nương. Một luồng khí tức cổ xưa, mạnh mẽ hơn nhiều lần so với trước đó, đang gọi mời. Nó không còn chỉ là tàn tích, mà như một cánh cổng vừa được mở ra. Bản đồ da thú cũng đang chỉ dẫn đến một mật thất ẩn sâu mà chúng ta đã bỏ lỡ. Đây… đây có thể là chìa khóa.” Hắn chỉ vào ký hiệu mới vừa hiện lên trên tấm bản đồ da thú cũ kỹ. Ký hiệu đó giờ đây rực sáng, như muốn dẫn lối cho họ.
Mộ Dung Tuyết hít sâu, cố gắng nén lại sự sợ hãi đang dâng trào. Nàng nhìn vào ánh mắt kiên định của Lạc Phong, rồi nhìn xuống chiếc nhẫn đang phát sáng rực rỡ trên tay hắn. Một quyết định khó khăn, nhưng nàng biết mình không thể bỏ mặc Lạc Phong một mình. “Tiểu nữ sẽ theo Lạc huynh,” nàng nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng ẩn chứa sự kiên định không ngờ. “Dù nguy hiểm đến đâu, tiểu nữ cũng muốn cùng Lạc huynh tìm ra sự thật. Tiểu nữ tin huynh.”
Không chần chừ thêm nữa, họ quay đầu, men theo con đường hiểm trở trở lại Thiên Cung cổ. Màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, nuốt chửng mọi ánh sáng, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe đá và tiếng bước chân nặng nề của hai người. Không khí càng lúc càng u ám, nặng nề, những luồng Tạp Khí Thiên Kiếp nồng nặc hơn hẳn so với lần trước, như những bàn tay vô hình cố gắng níu kéo, bóp nghẹt lấy họ.
Lạc Phong vận chuyển Hư Không Chi Lực đến cực hạn. Từng tế bào trong cơ thể hắn như bừng tỉnh, Hư Không Chi Lực nguyên thủy bùng lên, tạo thành một trường lực vô hình bao bọc lấy cả hai, xua tan một phần Tạp Khí Thiên Kiếp. Giác quan không gian của hắn mở rộng đến mức chưa từng có, cảm nhận từng luồng năng lượng biến chất, từng dòng chảy linh khí hỗn loạn, từng rung động nhỏ nhất của địa hình.

“Cẩn thận, Mộ Dung cô nương,” Lạc Phong khẽ nhắc, kéo nàng né tránh một tảng đá lớn vừa sụp đổ không tiếng động, như bị một lực lượng vô hình nào đó nghiền nát. Hắn liên tục hóa giải các cạm bẫy cổ xưa tinh vi, hiểm độc hơn so với lần trước. Những pháp trận ẩn mình trong bóng tối, những lưỡi dao không gian vô hình xé toạc không khí, những tàn hồn cổ xưa vất vưởng trong Tạp Khí Thiên Kiếp, tất cả đều bị Hư Không Chi Lực của Lạc Phong nhận diện và hóa giải trước khi kịp chạm vào họ. Có lúc, một tàn hồn mang hình dạng quái dị, gào thét lao tới, nhưng Lạc Phong chỉ khẽ vung tay, Hư Không Chi Lực ngưng tụ thành một nắm đấm vô hình, nghiền nát nó thành hư vô.
Cuối cùng, chiếc nhẫn ngọc dẫn họ đến một vách đá lớn, sừng sững chắn ngang đường. Lam quang từ viên ngọc tụ lại thành một điểm sáng chói lọi trên bề mặt vách đá, như một ngón tay vô hình chỉ dẫn. Lạc Phong đặt lòng bàn tay phải lên vách đá, nơi từng có vết cắt sâu hoắm nhưng giờ đã se lại một phần nhờ Hồi Xuân Đan và sự cường hóa của Hư Không Chi Lực. Hư Không Chi Lực cuồn cuộn tuôn ra từ đan điền, không ngừng cộng hưởng với phù văn cổ xưa ẩn sâu bên trong vách đá. Từng đường vân trên vách đá dần phát sáng, một cánh cửa vô hình từ từ hiện ra, không hề có bản lề hay âm thanh, chỉ là không gian trước mắt họ méo mó, rồi mở toang, dẫn vào một hành lang tối tăm, sâu hun hút.

Mùi ẩm mốc, mùi đất đá và một thứ mùi máu tanh nồng kỳ lạ, vừa cổ xưa vừa tanh nồng, xộc thẳng vào mũi khi họ bước qua ngưỡng cửa vô hình. Hành lang tối tăm dẫn họ đến một mật thất cổ xưa, rộng lớn đến kinh ngạc. Không khí ở đây ngưng đọng đến nghẹt thở, nặng nề như thể hàng ngàn năm đã trôi qua trong một khoảnh khắc. Linh khí và Tạp Khí Thiên Kiếp hòa lẫn vào nhau, tạo thành một trường lực vô hình nặng nề, đè nén mọi thứ, khiến Mộ Dung Tuyết phải ôm chặt lấy ngực, bước chân loạng choạng.
“Lạc huynh… nơi này…” Mộ Dung Tuyết thốt lên, giọng nói run rẩy, sắc mặt trắng bệch như tờ. Nàng cảm nhận một áp lực vô hình khủng khiếp đè nén, đầu óc choáng váng, như có hàng vạn tiếng vọng cổ xưa đang gào thét trong tâm trí. “Linh khí và Tạp Khí… thật đáng sợ. Dường như có thứ gì đó cổ xưa đang ngủ say ở đây, một thứ gì đó đã bị lãng quên từ rất lâu rồi.”
Lạc Phong không đáp, ánh mắt hắn tập trung hoàn toàn vào trung tâm mật thất. Ở đó, một bia đá đen tuyền khổng lồ, cao vút chạm tới trần, sừng sững uy nghi. Bề mặt bia đá khắc đầy những phù văn cổ quái, dị thường, đã mờ nhạt theo thời gian, nhưng vẫn ẩn chứa một sức mạnh kinh người. Chiếc nhẫn ngọc trên tay hắn rung động kịch liệt, lam quang tỏa ra càng lúc càng mạnh, như bị một lực hút vô hình kéo về phía bia đá. Bia đá cũng bắt đầu phát ra những luồng sáng mờ ảo, đáp lại, như một sinh vật cổ xưa vừa được đánh thức khỏi giấc ngủ vạn năm.
Lạc Phong bước chân chậm rãi nhưng kiên định, tiến đến gần bia đá. Hắn cảm nhận được một sự cộng hưởng mãnh liệt từ huyết mạch, từ Thiên Cốt, và từ Hư Không Chi Lực trong cơ thể mình. Đây không chỉ là một di tích, đây là một cánh cửa, một kho tàng ký ức.
“Mộ Dung cô nương, đứng lùi lại một chút,” Lạc Phong nói, giọng hắn trầm khàn, đầy vẻ nghiêm trọng.
Không đợi Mộ Dung Tuyết kịp phản ứng, Lạc Phong đã đặt lòng bàn tay phải lên bề mặt lạnh lẽo, thô ráp của bia đá. Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ, cổ xưa và cuồng bạo bùng nổ, cuốn lấy Lạc Phong. Lam quang từ nhẫn ngọc và bia đá hòa quyện, bao trùm lấy hắn, tạo thành một kén sáng huyền ảo, rực rỡ nhưng cũng đầy vẻ bí ẩn.
Mộ Dung Tuyết kinh hoàng tột độ. Nàng chứng kiến Lạc Phong run rẩy kịch liệt, cơ thể co giật dữ dội, gân xanh nổi đầy trên trán, như thể hắn đang phải chịu đựng một cơn đau đớn tột cùng. Nàng cảm thấy một tiếng gầm thét trầm đục, bi tráng vang vọng trong tâm trí, không phải bằng âm thanh, mà bằng một luồng ý niệm trực tiếp, xé toạc tâm thức của nàng. Không gian xung quanh méo mó đến đáng sợ, như một tấm gương bị bẻ cong, vặn vẹo. Những hình ảnh chớp nhoáng của sự hủy diệt, tiếng vỡ nát của bầu trời, và những tiếng kêu thét đau đớn, tuyệt vọng lướt qua tầm mắt nàng, dù chỉ là thoáng qua nhưng đủ để khắc sâu vào tâm hồn. Nàng ngã khuỵu, hai tay ôm đầu, cảm giác như ý thức sắp vỡ vụn, như thể toàn bộ thế giới đang sụp đổ ngay trước mắt.

Trong tâm trí Lạc Phong, một không gian hư ảo, vô định mở ra. Nơi đây, ánh sáng và bóng tối giao thoa, thời gian và không gian không còn ý nghĩa. Hắn không còn là chính mình, mà là một phần của dòng chảy ký ức vĩ đại, chứng kiến những sự kiện kinh thiên động địa từ thuở hồng hoang.
Hắn thấy một thế giới rực rỡ đến choáng ngợp. Bầu trời nguyên vẹn, không một vết nứt, xanh thẳm vô tận, với những tinh tú lấp lánh như những viên ngọc quý. Linh khí tinh khiết dồi dào đến mức hóa lỏng thành sông hồ, thác ghềnh, chảy tràn khắp đại địa. Những Thiên Cung tráng lệ, nguy nga, được xây dựng từ ngọc thạch và mây trời, lơ lửng giữa không trung, nơi các Tiên nhân hùng mạnh bay lượn, uy nghi như những vị thần. Hắn thấy tổ tiên của mình, những Tông Sư Hư Không, vận dụng không gian lực một cách thuần thục, tạo ra những kỳ tích, bảo vệ sự sống và duy trì trật tự. Trên một bia đá cổ kính, hắn thấy rõ những phù văn cổ xưa khắc ghi sứ mệnh “Hàn Gắn Bầu Trời”, một lời thề son sắt của gia tộc Lạc thị từ thuở khai thiên lập địa.
Nhưng rồi, một sự kiện kinh hoàng ập đến. Đột nhiên, mọi thứ vỡ vụn! Bầu trời nứt toác, những vết nứt khổng lồ lan rộng như mạng nhện, xé toạc không gian, để lộ ra một hư không đen kịt, vô tận. Những mảnh vỡ khổng lồ của Thiên Giới rơi xuống như thiên thạch, xé toạc đại địa, biến sông núi thành vực thẳm sâu không đáy. Tiếng gào thét của Tiên nhân vang vọng trong tuyệt vọng, pháp thuật kinh thiên động địa va chạm, tạo ra những vụ nổ hủy diệt, nhưng tất cả đều vô nghĩa trước sức mạnh hủy diệt ấy. Một bàn tay đen như mực, khổng lồ, vươn ra từ sâu thẳm hư không, không có hình dạng cụ thể, nhưng mang theo một ý chí hủy diệt đáng sợ. Nó dường như xé nát mọi quy tắc vũ trụ, đẩy thế giới vào hỗn loạn tột cùng. Linh khí tinh khiết bị nhiễm bẩn, biến chất thành Tạp Khí Thiên Kiếp, biến những Tiên nhân thành quái vật không có lý trí hoặc tan biến vào hư vô. Sự sống, trong một khoảnh khắc, trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
Trong dòng ký ức hỗn loạn đó, Lạc Phong thấy một Tiên nhân với ánh mắt kiên cường, đầy bi thương, đang cố gắng phong ấn thứ gì đó. Đó chính là tổ tiên trực hệ của hắn, người mà hắn đã thấy trong những mảnh ký ức vụn vặt trước đây. Vị Tiên nhân đó không chỉ cố gắng phong ấn tàn dư của Đại Hồng Kiếp, mà còn một mối nguy hiểm còn lớn hơn, một “mầm mống hủy diệt” đang nhen nhóm từ sâu trong Hư Không. Nhưng thay vì phong ấn thành công mối họa, vị Tiên nhân đó lại bị phản phệ dữ dội. Một phong ấn khổng lồ được tạo ra, không chỉ phong bế một phần tàn dư của Đại Hồng Kiếp, mà còn phong bế cả huyết mạch Thiên Cốt, chia cắt sức mạnh của những kẻ mang huyết mạch Hư Không, biến họ thành “phế vật” trong mắt thế gian, tất cả chỉ để che giấu một bí mật kinh thiên động địa. Hắn thấy rõ hình ảnh Cửu Trùng Cấm Phù trên trán của vị tổ tiên đó, một ký hiệu vừa là lời nguyền, vừa là sự bảo hộ. Và sau đó, hình ảnh chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của Lạc Phong hiện lên, được trao truyền qua nhiều thế hệ, như một lời nhắc nhở, một di vật chứa đựng hy vọng.
Những lời nói cổ xưa vang vọng trong tâm trí Lạc Phong, không phải bằng âm thanh, mà bằng ý niệm thuần túy: “Bầu trời vỡ tan, Thiên Đạo suy tàn… Kẻ mang huyết mạch Hư Không, hãy Hàn Gắn Bầu Trời, tái lập trật tự vũ trụ… Cửu Trùng Cấm Phù là lời nguyền, cũng là hy vọng cuối cùng… Thiên Tôn Vô Cực… kẻ thao túng số phận các giới.” Hắn thấy một bóng hình mờ ảo của Thiên Tôn Vô Cực, không rõ mặt, nhưng mang theo một uy áp khủng khiếp, đứng trên đỉnh một mảnh vỡ trời khổng lồ, nhếch mép cười lạnh, ánh mắt đầy khinh miệt nhìn xuống thế giới đang mục rữa, như một kẻ hưởng lợi từ bi kịch của vũ trụ.
Hư Không Chi Lực trong Lạc Phong bùng nổ dữ dội. Linh Phiến trên lưng hắn chớp động liên tục, hấp thụ và chuyển hóa những tàn dư ký ức, những luồng năng lượng cổ xưa đang cuồn cuộn chảy qua hắn. Hắn cảm nhận một con đường mới, một sự liên kết sâu sắc hơn với Hư Không và sứ mệnh của mình, không còn mơ hồ như trước. Sự thật về gia tộc, về phong ấn, về Thiên Tôn Vô Cực, tất cả như những mảnh ghép cuối cùng vừa được đặt vào đúng vị trí, tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh, dù bi tráng nhưng cũng đầy ý nghĩa.
Lạc Phong thở dốc hổn hển, mồ hôi đầm đìa, sắc mặt tái nhợt như tờ. Hắn ngã vật xuống đất, tay vẫn còn đặt trên bia đá. Kén sáng lam quang từ nhẫn ngọc và bia đá từ từ tắt đi, trả lại sự u ám cho mật thất. Toàn thân hắn đau nhức, nhưng trong ánh mắt, một ngọn lửa kiên định hơn bao giờ hết đang bùng cháy, đầy phẫn nộ và quyết tâm.
Mộ Dung Tuyết choàng tỉnh, đầu óc còn choáng váng nhưng vội vàng bò đến bên Lạc Phong, lo lắng tột độ. “Lạc huynh! Huynh có sao không? Huynh… huynh vừa nhìn thấy gì vậy? Tiểu nữ cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ!” Nàng đưa tay chạm vào Lạc Phong, cảm nhận Tạp Khí Thiên Kiếp trong phòng dường như đã được bia đá hút đi một phần, nhưng Lạc Phong thì đang kiệt sức đến cùng cực.
Lạc Phong cố gắng đứng dậy, dù bước chân còn loạng choạng. Hắn nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hắn thâm thúy, nhưng cũng rực sáng bởi sự thấu hiểu. “Mộ Dung cô nương… Ta đã thấy. Ta đã thấy Đại Hồng Kiếp, sự sụp đổ của Tiên nhân… và âm mưu kinh hoàng của Thiên Tôn Vô Cực. Phong ấn trên người ta… không phải là lời nguyền, mà là một phần của sứ mệnh Hàn Gắn Bầu Trời, một lời thề của tổ tiên ta. Nó là sự bảo vệ, cũng là một con đường.”
Lạc Phong đưa tay chạm vào bia đá lần nữa, cảm nhận sự liên kết rõ ràng hơn, không còn là sự tiếp xúc vật lý đơn thuần. “Đây… đây chính là một phần của Hư Không Thư Các, nơi chứa đựng ký ức của Hư Không. Nó sẽ dẫn ta đến những mảnh ghép còn lại, đến con đường thực sự của ta.” Hắn thu tay lại, lấy tấm bản đồ da thú ra. Chiếc nhẫn ngọc trên tay hắn chiếu lam quang lên bia đá, rồi lam quang ấy lại phản chiếu lên tấm bản đồ. Một ký hiệu mới, phức tạp và rõ ràng hơn nhiều so với trước đây, đột nhiên xuất hiện trên tấm da thú, như một bản đồ tinh tú thu nhỏ, chỉ dẫn đến một địa điểm khác, một nơi mà Lạc Phong cảm thấy có một nguồn năng lượng Thiên Khuyết Chi Vật lớn hơn, hoặc có thể là chính “Hư Không Thư Các” hoàn chỉnh.
Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết rời khỏi mật thất. Ánh mắt Mộ Dung Tuyết đầy vẻ kinh sợ nhưng cũng xen lẫn sự nể phục và tin tưởng tuyệt đối vào Lạc Phong. Nàng biết, từ giờ trở đi, con đường của họ sẽ không bao giờ là con đường của những tu sĩ bình thường nữa.
Trên một vách đá xa xa, khuất sâu trong tán cây cổ thụ, Hắc Y Nhân (Thám Ảnh) ẩn mình trong bóng tối. Hắn cảm nhận rõ ràng luồng năng lượng khổng lồ vừa bùng phát và tắt đi từ di tích, kèm theo một sự đột phá rõ rệt trong Hư Không Chi Lực của Lạc Phong. Đôi mắt sắc lạnh của hắn lóe lên vẻ hứng thú quái dị. “Quả nhiên là ‘mầm họa’ thú vị. Hư Không Chi Lực nguyên thủy… và ký ức cổ xưa. Thiên Tôn đại nhân sẽ rất hài lòng với thông tin này.” Hắn thì thầm, nụ cười lạnh như băng hiện rõ trên khuôn mặt khuất trong bóng tối.
Hắn kích hoạt phù văn báo cáo mật trong lòng bàn tay. Một luồng hắc khí nhỏ bay vụt vào đêm tối, mang theo thông tin về sự kiện vừa diễn ra, về Lạc Phong và sự thức tỉnh của hắn, về những ký ức cổ xưa và mối liên hệ với Hư Không Thư Các. Sau đó, Hắc Y Nhân (Thám Ảnh) thu liễm khí tức, thân hình biến mất vào màn đêm thăm thẳm, tiếp tục bám theo Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết đang quay trở lại Long Kiều Trấn.
Lạc Phong cảm nhận luồng khí tức lạnh lẽo quen thuộc từ xa, như một bóng ma vô hình đang rình rập. Hắn siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. Con đường Hư Không Huyễn Đạo đã được mở ra, và hắn sẽ không bao giờ lùi bước, dù cho có bao nhiêu kẻ săn đuổi và bao nhiêu bí mật đang chờ đợi. Hắn là Lạc Phong, và đây mới chỉ là khởi đầu của hành trình vĩ đại, một hành trình để hàn gắn bầu trời, tái lập trật tự, và định nghĩa lại ý nghĩa của sự sống.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: