Hư Không Huyễn Đạo
Chương 45: Sức Mạnh Linh Phiến

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:42:23 | Lượt xem: 8

Cơn đau nhói thấu xương, xé nát từng thớ thịt, từng kinh mạch trong thân thể Lạc Phong, kéo hắn ra khỏi màn sương mịt mờ của ý thức. Hắn ngã vật xuống nền đất đá gồ ghề, một tiếng rên khẽ thoát khỏi cổ họng khô khốc. Cổ họng hắn nóng rát, tanh nồng, và ngay lập tức, một ngụm máu đen đặc quánh lẫn đờm nhớt trào ra, vấy bẩn lớp y phục đã rách nát. Mùi tanh nồng của máu cùng mùi ẩm mốc của đất đá hòa quyện, xộc thẳng vào khứu giác vốn đã nhạy bén. Vết cắt sâu hoắm trên lòng bàn tay phải vẫn rách toác, máu đỏ sẫm không ngừng rỉ ra, cảm giác tê dại cùng nóng rát như lửa đốt lan khắp toàn thân, thiêu đốt từng tế bào.

Lạc Phong gắng gượng chống tay, thân thể hắn run rẩy không ngừng, nhưng ánh mắt kiên nghị vẫn cố chấp mở ra, quét tìm một bóng hình quen thuộc. Tâm can hắn thắt lại khi nhìn thấy Mộ Dung Tuyết nằm bất tỉnh bên cạnh, dung nhan nàng tái nhợt như tờ giấy, đôi môi khô khốc nứt nẻ, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận. Vết thương trên sườn nàng vẫn còn rỉ máu, thấm đỏ một mảng y phục. Một nỗi tuyệt vọng cùng căm phẫn sự bất lực của bản thân bỗng bùng lên dữ dội trong tâm Lạc Phong, thiêu đốt tâm can hắn. Hắn căm ghét sự yếu đuối này, căm ghét cảm giác chỉ có thể trơ mắt nhìn người mình muốn bảo hộ chịu đựng đau khổ.

“Không… ta không thể để nàng chết…” Lạc Phong thì thầm, giọng nói khản đặc, như một lời thề nguyền khắc cốt ghi tâm. Một ngọn lửa ý chí bảo hộ bùng cháy dữ dội trong tâm trí hắn, xua tan đi phần nào nỗi đau thể xác đang hành hạ. Hắn run rẩy vươn tay, dùng chút sức lực cuối cùng ôm chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, kéo nàng sát vào thân mình, như một tấm lá chắn mỏng manh che chắn cho nàng khỏi mọi hiểm nguy. Hắn cảm nhận được sự mềm mại yếu ớt của nàng, và lời thề bảo hộ càng thêm kiên cố. “Mộ Dung cô nương… ta thề sẽ không để bất cứ ai làm hại nàng nữa…”

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Sức Mạnh Linh Phiến

Đúng lúc này, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của Lạc Phong bỗng phát ra một tia lam quang yếu ớt, ấm áp lạ thường. Một luồng năng lượng tinh khiết, dịu mát như suối nguồn mùa xuân, thẩm thấu vào thân thể Lạc Phong, xoa dịu phần nào cơn đau nhức đang hoành hành và trấn áp Tạp Khí Thiên Kiếp đang cuộn trào hỗn loạn trong kinh mạch hắn. Nhưng sự yên bình ngắn ngủi ấy nhanh chóng bị phá vỡ.

Một “dư chấn hư không” lạnh lẽo, mạnh mẽ hơn nhiều lần so với bất kỳ lần nào trước đây, đột ngột quét qua khu rừng. Cảm giác như một bàn tay vô hình khổng lồ đang bóp nghẹt hư không, khiến lá cây xung quanh cũng phải run rẩy. Chiếc nhẫn ngọc trên tay Lạc Phong rung động dữ dội, lam quang chớp tắt liên tục, như một lời cảnh báo khẩn thiết về tử thần đang đến rất gần. Lạc Phong biết, Hắc La và Thám Ảnh đã đến, và chúng đang đến nhanh hơn bao giờ hết.

Hắn không còn thời gian để hồi phục hoàn toàn, không thể chần chừ thêm một khắc nào. Hắn phải mạnh lên, ngay lập tức, phải làm chủ sức mạnh vừa thức tỉnh để bảo hộ Mộ Dung Tuyết và thoát khỏi tình cảnh tuyệt vọng này. Ý chí sắt đá trong tâm hắn gào thét. Lạc Phong nhẹ nhàng đặt Mộ Dung Tuyết nằm gọn gàng vào một góc khuất sâu nhất trong khe đá, đắp vạt y phục rách của mình lên người nàng, như một lời hứa không thành tiếng. Hắn nhìn nàng một lần cuối, ánh mắt tràn đầy yêu thương và quyết tâm.

***

Lạc Phong ngồi xếp bằng, nhắm nghiền mắt, cố gắng loại bỏ mọi tạp niệm, mọi nỗi đau ra khỏi tâm trí. Hắn vận chuyển Hư Không Chi Lực vừa thức tỉnh trong kinh mạch. Đây là sức mạnh của Hư Không, của sự trống rỗng nguyên thủy, song cũng là nguồn gốc của vạn vật. Hắn muốn ngưng tụ Linh Phiến trên xương bả vai, biến chúng thành đôi cánh tự do của mình.

Cơn đau từ vết thương, sự kiệt sức cùng Tạp Khí Thiên Kiếp vẫn còn sót lại khiến toàn thân hắn run rẩy không ngừng. Từng giọt mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm ướt lớp y phục rách, lăn dài trên gương mặt tái nhợt. Mỗi lần hắn cố gắng tập trung, Tạp Khí Thiên Kiếp lại có xu hướng bùng phát mạnh mẽ hơn, như muốn xé nát kinh mạch, phá hủy ý chí hắn. Hắn cắn chặt răng, hàm nghiến ken két, vị máu tanh nồng tràn ngập khoang miệng. Ý chí hắn không lay chuyển, như một tảng đá ngàn năm giữa phong ba bão táp.

“Không thể thất bại…” Hắn tự nhủ, giọng nói vang vọng trong tâm thức.

Lạc Phong nhớ lại những mảnh ký ức về Tông Sư Hư Không, về cấu trúc và nguyên lý Linh Phiến mà hắn đã hấp thụ từ bia đá cổ xưa. Đó không chỉ là sự ngưng tụ linh khí, mà là sự hòa hợp với hư không, với Hư Không nguyên thủy. Hắn bắt đầu vận dụng “phẩm chất ăn mòn” yếu ớt từ Hư Không Chi Lực đã luyện hóa Tạp Khí. Phẩm chất này, vốn là một con dao hai lưỡi, giờ đây được hắn dùng để “gặm nhấm” những tạp chất vô hình, những nút thắt cản trở quá trình ngưng tụ Linh Phiến. Hắn cảm nhận được những “vết sẹo” vô hình trong hư không, những điểm nghẽn do Tạp Khí Thiên Kiếp gây ra, và dùng phẩm chất ăn mòn để từ từ làm tan rã chúng.

Thời gian trôi qua, không biết là bao lâu. Có lẽ là vài canh giờ, hoặc chỉ là vài khắc. Sau hàng trăm lần cố gắng đến mức tưởng chừng gục ngã, khi ý thức hắn đã mơ hồ, và thân thể hắn đã đến giới hạn cuối cùng, một tia lam quang rực rỡ bỗng bùng lên trên xương bả vai Lạc Phong. Tiếp đó là tia thứ hai. Hai Linh Phiến trong suốt, lấp lánh lam quang huyền ảo, cuối cùng cũng hiện rõ trên xương bả vai hắn. Dù vẫn còn hơi mờ nhạt và rung động nhẹ, như những cánh bướm vừa thoát kén, song Lạc Phong đã cảm nhận được một sự liên kết mạnh mẽ chưa từng có với hư không xung quanh. Một cảm giác bay bổng kỳ lạ, tự do cùng nhẹ nhõm tràn ngập tâm hồn hắn, xua đi mọi đau đớn cùng mệt mỏi.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Sức Mạnh Linh Phiến

Hắn đứng dậy, đôi chân vẫn còn run rẩy, song đã có thể cảm nhận được sức mạnh mới trong từng tế bào. Lạc Phong thử nghiệm bay lượn trong không gian hẹp của khe đá. Ban đầu, hắn loạng choạng, đập vào vách đá vài lần, những tiếng “thịch! thịch!” vang lên khô khốc. Nhưng rồi, hắn dần dần ổn định hơn, như một con chim non lần đầu vỗ cánh. Cơn đau thể xác không thể làm chùn bước ý chí hắn, mà ngược lại, nó càng hun đúc thêm quyết tâm trong hắn.

Hắn lại thử nghiệm điều khiển trọng lực ở mức sơ cấp. Một hòn đá nhỏ nằm dưới chân hắn bỗng lơ lửng, rồi nhẹ nhàng hạ xuống. Hắn đưa tay ra, một chiếc lá khô đang rơi bỗng dừng lại giữa không trung, lơ lửng trong vài giây trước khi tiếp tục hành trình của nó. Lạc Phong cảm thấy Hư Không Chi Lực trong thân thể càng tinh khiết cùng dễ kiểm soát hơn sau mỗi lần sử dụng. Nó không còn hỗn loạn cùng cuồng bạo như trước, mà đã trở nên tuân phục, như một phần mở rộng của chính thân thể hắn.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Sức Mạnh Linh Phiến

***

“Dư chấn hư không” đột ngột trở nên mạnh mẽ và rõ ràng đến mức Lạc Phong có thể cảm nhận bằng giác quan thường, không cần đến sự hỗ trợ của chiếc nhẫn ngọc. Hư không xung quanh như bị xé toạc, một luồng áp lực nặng nề đè ép, khiến hắn cảm thấy ngạt thở. Chiếc nhẫn ngọc trên tay Lạc Phong phát sáng rực rỡ, lam quang bùng lên chói lòa, rung lên không ngừng như tiếng chuông cảnh báo về tử thần đang đến rất gần.

Lạc Phong không chần chừ thêm một khắc. Hắn vội vàng quay lại, nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên, ôm chặt nàng vào lòng. Thân thể nàng vẫn mềm mại cùng yếu ớt, song giờ đây, hắn cảm thấy mình có đủ sức mạnh để bảo hộ nàng. Hắn biết không thể chậm trễ thêm một giây nào.

Ngay khoảnh khắc Lạc Phong vừa bế Mộ Dung Tuyết lên, một luồng hắc khí cuồn cuộn bùng lên, che khuất ánh sáng yếu ớt của buổi sớm. Hắc La và Thám Ảnh đột ngột xuất hiện ngay trước cửa khe đá, như hai bóng ma từ địa ngục. Đôi mắt đỏ ngầu của Hắc La cùng đôi mắt sắc lạnh của Thám Ảnh lóe lên vẻ tức giận, kinh ngạc cùng hoảng loạn tột độ.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Sức Mạnh Linh Phiến

“Con kiến nhỏ dai dẳng! Ngươi lại muốn trốn đi đâu?!” Hắc La gầm lên, giọng nói khàn đặc, vang vọng như sấm sét, khiến cả khe núi cũng phải rung chuyển. Y vung tay, vô số sợi xích hắc khí khổng lồ, đen đặc như mực, lao tới như những con mãng xà khổng lồ, muốn quấn chặt lấy Lạc Phong.

Cùng lúc đó, Thám Ảnh cũng vung tay, vô số lưỡi dao hư không vô hình xé gió lao đến, tạo thành một lưới điện tử bao phủ, phong tỏa mọi lối thoát. Hư không xung quanh Lạc Phong cùng Mộ Dung Tuyết như bị bóp méo, tạo thành một nhà tù vô hình.

Lạc Phong ôm chặt Mộ Dung Tuyết, kích hoạt Linh Phiến trên xương bả vai đến cực hạn. Hai Linh Phiến rực sáng lam quang, rung động mãnh liệt, hòa mình vào Hư Không Chi Lực trong thân thể hắn. Hắn cảm nhận được sức mạnh của Hư Không, của sự tự do đang chảy trong huyết quản.

Hắn dùng phẩm chất ăn mòn của Hư Không Chi Lực để làm suy yếu những sợi xích hắc khí đang cố quấn lấy mình. Khi một sợi xích chạm vào trường lực Hư Không của hắn, nó lập tức bị xói mòn, biến thành những đốm đen nhỏ li ti rồi tan biến. Hắn điều khiển trọng lực, khiến tốc độ bản thân nhanh hơn một chút, đồng thời tạo ra một luồng khí xoáy nhỏ từ Hư Không Chi Lực để đẩy lùi một phần đòn tấn công của Thám Ảnh.

Trong một khoảnh khắc hiểm nghèo, khi các sợi xích cùng lưỡi dao dồn dập tấn công, Lạc Phong cố gắng tạo ra một “ảo ảnh hư không” mờ nhạt (ở mức sơ cấp) ngay phía trước mình. Hình ảnh hắn cùng Mộ Dung Tuyết bỗng mờ đi, rồi biến thành một bóng ma lập lòe, khiến Hắc La cùng Thám Ảnh phút chốc mất dấu. Chỉ trong tích tắc đó, Lạc Phong đã tạo ra một khe hở, dùng tốc độ cực hạn của Linh Phiến để thoát thân, biến mất khỏi tầm mắt chúng.

***

Lạc Phong cùng Mộ Dung Tuyết xuất hiện đột ngột trong một khu rừng xa lạ, cách chiến trường hàng trăm dặm. Hắn ngã quỵ xuống đất, thở hổn hển, kiệt sức đến mức không thể cử động, song lần này hắn không nôn ra máu đen nữa. Vết thương trên tay đã hoàn toàn se lại, chỉ còn một vệt sẹo mờ nhạt. Cơn đau nhức trong thân thể cũng dịu đi rất nhiều, chỉ còn lại sự mỏi mệt tột độ.

Hắn nhẹ nhàng đặt Mộ Dung Tuyết xuống bãi cỏ mềm mại, kiểm tra nàng. Nàng vẫn bất tỉnh, song sắc mặt đã hồng hào hơn, hơi thở đều đặn cùng vết thương hoàn toàn ngừng rỉ máu. Một cảm giác an toàn hiếm hoi, ấm áp tràn ngập trong tâm Lạc Phong. Hắn thở phào nhẹ nhõm, biết rằng mình đã cứu được nàng.

Lạc Phong cảm nhận Hư Không Chi Lực nguyên thủy trong mình đã mạnh mẽ, ổn định cùng dễ kiểm soát hơn rất nhiều. Linh Phiến đã hoàn toàn vững chắc, như thể đã là một phần của thân thể hắn, sẵn sàng vỗ cánh bất cứ lúc nào. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của Lạc Phong phát ra vầng sáng dịu nhẹ, trấn an, như một lời động viên thầm lặng.

Hắn nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh đang dần ló rạng, nhuộm đỏ cả một góc trời. Ánh mắt hắn kiên định, không còn sự tuyệt vọng của kẻ bị truy đuổi, mà là ý chí sắt đá của một chiến binh. Hắn thì thầm lời thề, giọng nói trầm ổn cùng vang vọng trong không gian tĩnh mịch của khu rừng: “Mộ Dung cô nương… ta sẽ bảo hộ nàng bằng mọi giá. Thiên Tôn Vô Cực… Hắc La… các ngươi sẽ phải trả giá. Ta đã thực sự giác ngộ ‘Hư Không Huyễn Đạo’, không chỉ là phá giải phong ấn hay Hàn Gắn Bầu Trời. Ta sẽ làm chủ Hư Không, biến mọi ảo ảnh thành chân lý, lời nguyền thành sức mạnh, cùng tái tạo trật tự cho vũ trụ này!”

Hắn quyết tâm tìm kiếm những mảnh ghép khác của Hư Không Thư Các cùng Thiên Khuyết Chi Vật tinh khiết hơn để tiếp tục con đường tu luyện. Hắn biết, hành trình phía trước còn dài cùng đầy chông gai, song hắn không còn đơn độc, và hắn đã tìm thấy con đường của riêng mình.

Ở một nơi xa xôi, giữa khu rừng tan hoang do trận chiến vừa rồi, Hắc La cùng Thám Ảnh đứng sững sờ. Hắc La gầm lên phẫn nộ, đôi mắt đỏ ngầu tóe lửa. Thám Ảnh run rẩy không ngừng, đôi tay gầy guộc siết chặt đến mức móng tay đâm vào da thịt.

“Không thể tin được! Hắn… hắn lại thoát được! Hắn đã nắm giữ được sức mạnh Linh Phiến… điều khiển trọng lực cùng hư không sơ cấp! Tốc độ này… sự tiến bộ này… là không thể!” Thám Ảnh lắp bắp, giọng nói tràn ngập sự kinh hoàng.

Hắc La không nói một lời, chỉ kích hoạt mật phù truyền tin trong lòng bàn tay. Phù văn màu đen nhanh chóng tan biến vào hư không, mang theo thông điệp khẩn thiết nhất, pha lẫn sự sợ hãi cùng tức giận tột cùng. “Thiên Tôn đại nhân, Lạc Phong đã thành ‘Hư Không Chi Chủ’ sơ cấp! Hắn đã nắm giữ sức mạnh Linh Phiến, điều khiển trọng lực cùng hư không sơ cấp! Mầm họa này… hắn đã vượt ra ngoài mọi kiểm soát! Thuộc hạ khẩn thiết thỉnh cầu ngài đích thân giáng lâm! Nếu không… không ai có thể ngăn cản hắn!”

Sau khi gửi báo cáo, Hắc La cùng Thám Ảnh thu liễm khí tức, thân hình chúng tan biến vào màn đêm. Chúng tiếp tục truy tìm theo hướng năng lượng mơ hồ của Lạc Phong, song giờ đây, nỗi hoảng loạn đã lên đến đỉnh điểm, và chúng biết rằng cuộc săn đuổi này đã trở thành một cuộc chiến không thể lường trước, một cuộc đua với số phận mà Thiên Tôn Vô Cực phải đích thân tham gia.

Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên. Thân thể nàng giờ đây nhẹ bẫng trong vòng tay hắn, như một vật báu cần được nâng niu. Hắn vững vàng bước đi, ánh mắt hướng về phía chân trời, nơi Hư Không Huyễn Đạo đang chờ đợi, cùng một tương lai đầy thử thách song cũng tràn ngập hy vọng.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8